Tịch Mịch Hồi Sinh
Sương đêm phủ xuống Làng hoang ven sông một màn hơi ẩm đặc quánh, lạnh lẽo và dính dớp như nhựa cây. Dòng sông Nhạn Môn cuộn chảy cuồng bạo ngoài kia thỉnh thoảng lại dội vào bờ những đợt sóng đập mạnh, truyền qua lớp bùn sình nhão một thứ chấn động trầm đục, tịch mịch. Trong gian nhà tranh sập xệ nửa chìm dưới nước lũ hoang phế, không khí nồng nặc mùi mục nát của gỗ sồi sũng nước và mùi tanh nồng đặc trưng của bùn sông. Đối với Lôi Nhất Đao, thế giới xung quanh gã đã mất đi mọi âm thanh từ lâu, chỉ còn lại một khoảng không câm lặng tuyệt đối. Nhưng sự im lặng ấy không hề yên bình; nó đang bị xé rách bởi những cơn đau vật lý tàn bạo đang gầm rú bên trong cơ thể tàn phế của gã.
Nhất Đao nằm ngửa trên chiếc giường tre mục nát, đôi chân trần để lộ lòng bàn chân rách nát, dính đầy bùn đất khô cứng. Cánh tay phải của gã – vốn đã mang vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn từ mười năm trước – lúc này sưng phồng lên gấp rưỡi bình thường. Dưới lớp băng gạc thô ráp đã rách bươm, các thớ cơ bắp nứt toác ra, rỉ ra một thứ dịch lỏng màu vàng nhạt lẫn máu tươi sẫm màu. Luồng lôi điện bạo ngược từ trận quyết chiến với Vô Ảnh Nhạc và Thập Tam Muội ở Rừng Sương Mù vẫn chưa tiêu tán hết, nó như hàng vạn cây kim nung đỏ đang điên cuồng cào xé dọc theo tàn mạch bế tắc của gã. Khớp gối chân trái của gã sưng tấy như một quả đào chín mọng, nhức nhối tột cùng sau cú dậm chân bộc phát kình lực phản chấn của Địa Chấn Bộ trên vách đá vôi.
Bên cạnh giường, thần y Độc Cô Hoài đang lặng lẽ gỡ bỏ lớp băng gạc dính máu trên vai trái của Nhất Đao. Gương mặt trung niên của vị y đạo tông sư vô cùng nghiêm nghị dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu lạc. Gã khẽ nhíu mày khi nhìn thấy vết thương rách thịt do phi tiêu độc của Thập Tam Muội để lại đã bắt đầu thâm tím, bốc lên một làn hơi lạnh buốt của độc dược tê liệt.
Nhất Đao không thể nghe thấy tiếng thở dài của Độc Cô Hoài, nhưng gã nhìn thấy chuyển động môi của ông qua ánh đèn dầu chập chờn. Gã cố gắng đọc khẩu hình miệng của vị thần y:
"Kinh mạch tay phải của ngươi đã nứt vỡ đến giới hạn cực hạn. Việc cưỡng ép dẫn sét để thông suốt tàn mạch ở nghĩa trang là một hành vi tự sát. Nếu ta không dùng Châm Bạc Thần Y khóa chặt hỏa độc lôi điện này lại, chỉ trong vòng ba ngày, toàn bộ cơ thịt cánh tay phải của ngươi sẽ thối rữa và hoại tử hoàn toàn."
Nhất Đao khẽ gật đầu. Gương mặt gã lầm lì, không một tia dao động hay sợ hãi trước cái chết. Gã đưa bàn tay trái còn lành lặn khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay của A Sương đang ngồi thụp dưới chân giường. Cô bé câm mười hai tuổi đang run rẩy, đôi mắt đen láy to tròn ngập tràn nước mắt. Hai bàn tay nhỏ nhắn của cô bé rướm máu, da thịt lòng bàn tay rách nướu loang lổ do đã dập trống trận quá mạnh vào vách đá cứng để cứu mạng gã đêm qua. A Sương không thể khóc thành tiếng, cô bé chỉ biết dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ múa nhanh những ngón tay để ra hiệu: *"Đại ca, huynh phải sống. Sư phụ Hoắc đã hy sinh rồi, ta chỉ còn có huynh thôi."*
Nhất Đao siết nhẹ tay cô bé, ra hiệu bảo cô yên tâm. Gã quay sang nhìn Độc Cô Hoài, khẽ gật đầu ra hiệu bắt đầu trị liệu.
Độc Cô Hoài không chậm trễ. Ông mở hộp da hươu, rút ra ba cây **Châm Bạc Thần Y** dài hơn nửa thước, lấp lánh ánh bạc nguyên chất tinh xảo dưới ánh đèn. Vị thần y nín thở, ngón tay kẹp chặt châm bạc, đột ngột đâm mạnh vào huyệt Kiên Ngưng ở bả vai phải của Nhất Đao.
*Rắc!*
Một luồng xung lực bạo ngược cực mạnh từ tàn mạch của Nhất Đao lập tức bộc phát, phản chấn ngược lại cây kim châm bạc. Cây kim rung lên bần bật, phát ra tiếng vo vo chấn động không khí đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ rệt. Đầu kim bạc cắm sâu vào da thịt đột ngột chuyển sang màu đỏ hồng như vừa được nung trong lò rèn, những tia lửa điện màu xám tím mờ ảo nhấp nháy liên tục chạy dọc theo thân kim. Độc Cô Hoài biến đổi sắc mặt, gã phải vận hành nội kình hộ thể cực mạnh vào đầu ngón tay để tránh bị dòng lôi điện dư thừa thiêu cháy da thịt.
Nhất Đao cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi. Toàn thân gã co giật dữ dội trên giường tre, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Cơn đau xé lòng từ tàn mạch bạo tạc khiến gã cảm giác như có một dòng nước sôi đang đổ thẳng vào xương tủy gã. Nhưng gã không hề rên rỉ, đôi mắt gã nhắm nghiền, cố giữ cho thần trí tịch tĩnh tuyệt đối.
"Nhai đóa hoa này ngay!" Độc Cô Hoài dùng tay trái nhét một đóa **Tuyết Liên Hoa Biên Thùy** lạnh ngắt vào miệng Nhất Đao.
Nhất Đao lập tức nhai ngấu nghiến đóa hoa quý hiếm. Vị đắng chát tột cùng kèm theo một luồng dược lực lạnh buốt như băng tuyết vạn năm lập tức lan tỏa từ khoang miệng xuống cổ họng, rồi đi thẳng vào lục phủ ngũ tạng. Luồng hàn khí từ Tuyết Liên Hoa giống như một cơn mưa rào dội xuống ngọn lửa hỏa độc lôi điện đang thiêu đốt tim gã, cưỡng ép làm dịu đi sự bạo ngược của dòng điện tích dư thừa. Kinh mạch nứt vỡ của gã bắt đầu co lại, tiếp nhận dược lực hoạt huyết cực mạnh để tái tạo các thớ cơ bị bỏng rát.
Cùng lúc đó, A Sương nhanh nhẹn mở hũ **Hắc Tích Cao** màu đen quánh đặc. Cô bé dùng những ngón tay nhỏ nhắn rướm máu của mình, nhẹ nhàng bôi một lớp thuốc mỡ dày lên các vết bỏng rộp loét nặng dọc theo cánh tay phải và bả vai trái của Nhất Đao. Mùi tanh nồng của mỡ rắn hoang mạc và thảo dược bí truyền xộc lên ngột ngạt, nhưng lớp màng mát lạnh vừa áp vào da thịt đã lập tức dập tắt cơn bỏng rát ngoài da, ngăn chặn tuyệt đối độc dược tê liệt của Thập Tam Muội lan sâu vào hệ thống tim mạch.
Nhất Đao biết đây là thời cơ quyết định. Gã cố gượng dậy, dùng tay trái bám chặt vào thành giường tre mục nát, xoay người đặt hai lòng bàn chân trần tiếp xúc trực tiếp với nền đất sét pha cát ẩm ướt dưới gầm giường. Gã vận hành **Tịch Diệt Định Tâm**, giữ cho nhịp tim bình ổn hoàn toàn trước cơn chấn động thể xác. Gã nhắm chặt mắt, tưởng tượng cơ thể mình giống như một thanh đại đao huyền thiết cắm sâu xuống đất. Gã dẫn dắt toàn bộ luồng lôi điện dư thừa đang tàn phá kinh mạch chạy dọc xuống hông, qua đùi, rồi truyền thẳng qua hai lòng bàn chân trần xuống nền đất ẩm.
*Xèo xèo...*
Nền đất sét ẩm dưới chân gã lập tức sủi bọt, phát ra những tia chớp nhỏ xíu màu xám tím mờ ảo kèm theo tiếng nổ lép bép nhỏ dần. Đất ẩm của Làng hoang ven sông đã làm vật tiếp địa hoàn hảo, xả bớt phần lớn áp lực dòng điện bạo ngược ra ngoài thiên nhiên.
Sau gần một canh giờ huyết chiến với tử thần, Châm Bạc Thần Y trên vai Nhất Đao cuối cùng cũng ngừng rung động. Màu đỏ hồng trên thân kim nhạt dần, trở lại sắc bạc tịch mịch. Độc Cô Hoài thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay thu hồi các kim châm bạc, mồ hôi ướt đẫm bả vai y sĩ bào xanh nhạt của ông.
Nhất Đao mở mắt ra. Đôi mắt gã tuy mệt mỏi nhưng đã lấy lại vẻ sắc lạnh, tịch mịch như nước mùa thu. Cánh tay phải của gã đã giảm sưng đáng kể, dù vẫn mang những vết sẹo bỏng xám vĩnh viễn và cần quấn băng gạc liên tục. Gã khẽ vận động ngón tay trái, cảm nhận lực kình đã khôi phục được sáu phần thực lực cận chiến. Tuy chưa thể bộc phát lôi kình bạo ngược liên tục bằng tay phải thuận, nhưng đao pháp tay trái sa trường thực dụng của gã đã đủ để phòng thủ tự vệ.
Độc Cô Hoài thu dọn hộp châm bạc, nhìn Nhất Đao trầm giọng nói (gã chăm chú đọc khẩu hình):
"Ngươi đã vượt qua ngưỡng cửa Thông Suốt Tàn Mạch một phần, nhưng cánh tay phải tuyệt đối không được vận lôi kình trong vòng mười ngày tới. Nếu không, vết nứt kinh mạch sẽ vỡ tung, không thần y nào cứu được. Bây giờ, ngươi cần ẩn nhẫn hồi sức tại làng hoang này."
Nhất Đao khẽ gật đầu, gã kéo chăn vải thô đắp cho A Sương đang mệt mỏi ngủ thiếp đi bên cạnh giường tre, tay vẫn nắm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay dính máu. Gã ngồi im lặng trong bóng tối, tay trái vuốt ve chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đang cắm sâu xuống đất ẩm cạnh giường. Trong ngực áo gã, cuộn giấy da dê Bản vẽ kỹ thuật tà thuật của Quốc sư Tào Diêm và miếng Ngọc Ấn Hộ Quốc Thử Nghiệm lạnh ngắt như hai khối đá đè nặng lên tâm trí.
Bỗng nhiên, lòng bàn chân trần đang chạm hờ xuống nền đất sét ẩm của Nhất Đao khẽ giật nảy một cái.
*Thump... Thump... Thump...*
Một vệt chấn động dồn dập, đều đặn và nặng nề truyền qua thớ đá ẩm từ khoảng cách xa ngoài bìa rừng làng hoang dội ngược lên chân gã. Đó không phải là nhịp bước hỗn loạn của thú rừng hoang dã, cũng không phải bước chân lướt nhẹ khinh công của sát thủ.
Đó là bước chân chạy thục mạng của một người lính mang ủng da quân dụng sa trường – nhịp bước chân dồn dập của một mật báo viên thuộc lực lượng tàn binh biên phòng quân cũ đang mang tin khẩn cấp hướng thẳng về phía gã ẩn nấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!