Thiết Địa Đồng Bộ
Sương mù trong Rừng Sương Mù không chỉ che khuất tầm nhìn, mà nó còn giống như một bức màn lụa ẩm ướt, dính dớp, quấn chặt lấy từng thớ thịt, từng hơi thở của kẻ lữ hành. Bóng tối ở biên thùy Nhạn Môn Quan vào đêm muộn không bao giờ mang lại sự yên bình; nó luôn rên rỉ dưới những luồng gió lạnh rít qua khe đá, mang theo mùi của lá thông mục và thứ chướng khí độc địa tỏa ra từ lòng đất ẩm. Đối với Lôi Nhất Đao, sự im lặng không phải là một khoảng không vô tận, mà là một áp lực vật lý khổng lồ đang đè nặng lên hai bên thái dương. Máu tươi rỉ ra từ màng nhĩ bị chấn động bởi tiếng sáo sắt của Vô Ảnh Nhạc đã bắt đầu đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm dọc theo gò má khắc khổ, lạnh ngắt và rát buốt.
Gã đang quỳ một gối trên mặt bùn nhão sát sườn vách đá dựng đứng của vách đá Chấn Động. Cánh tay phải tàn phế của gã, quấn chặt trong những lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao hôi hám, hoàn toàn mất đi tri giác. Vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn chạy dọc tàn mạch đang co rút lại dưới sức lạnh của đêm tối, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của lôi kình bạo ngược. Bả vai trái gã, nơi bị mũi phi dao tẩm độc của Thập Tam Muội sượt qua, đã hoàn toàn tê dại. Chất độc tê liệt đang âm thầm lan tỏa, biến từng thớ cơ lực lưỡng bên cánh tay trái cầm đao của gã trở nên nặng nề như chì đúc. Gã chỉ còn có thể dùng chút tàn lực cuối cùng để giữ chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đang cắm sâu xuống bùn nhão.
Ngay trước mặt gã, trong làn sương mù xám xịt rực lên ánh pháo hiệu đỏ mờ, Thập Tam Muội lướt đi như một bóng ma không trọng lượng. Nàng mặc y phục dạ hành màu đen ôm sát cơ thể mảnh mai, mặt che vải đen chỉ lộ ra đôi mắt xám lạnh lùng như tro tàn nghĩa trang. Bộ khinh công Vô Ảnh Bộ Pháp của nàng đạt đến cảnh giới cực hạn, lướt nhẹ trên những ngọn cỏ đẫm sương mà không hề để lại bất kỳ một vệt chấn động nào xuống lòng đất cát ẩm. Nhất Đao nhắm chặt mắt, cố gắng dùng Thính Chấn Bộ Pháp qua lòng bàn chân trần bám bùn để định vị, nhưng tất cả những gì gã nhận được chỉ là một khoảng không im lặng chết chóc. Trận pháp cô lập chấn động từ tiếng sáo sắt của Vô Ảnh Nhạc đứng phía sau đã triệt tiêu hoàn toàn mọi xung lực truyền qua đất đá. Địa hình xung quanh gã đã bị sóng âm hóa mềm, biến thành một cái bẫy bùn nhão không thể mượn lực.
Lưỡi đoản đao mỏng dính, xanh biếc sắc độc của Thập Tam Muội đã áp sát sườn cổ Nhất Đao. Luồng khí lưu sắc lẹm xé gió rít qua sương mù, mang theo hơi lạnh buốt của cái chết cận kề. Da cổ Nhất Đao đã cảm nhận được sự sắc bén của mũi đao, một vệt máu mảnh như sợi chỉ bắt đầu rỉ ra, ấm nóng tương phản với cái lạnh thấu xương của đêm tối.
*"Chết đi, gã điếc."* Thập Tam Muội thầm nghĩ trong đầu, đôi mắt xám của nàng không chút dao động.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc lưỡi đao chuẩn bị xuyên thủng cổ họng của Nhất Đao, từ phía trên cao của vách đá Chấn Động sát bên cạnh, một luồng xung lực quái dị đột ngột dội thẳng vào lưng gã.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Đó không phải là chấn động của bước chân giẫm lên đất, cũng không phải là sóng âm bạo ngược của sáo sắt. Đó là một nhịp gõ đanh gọn, dứt khoát, mang theo một tần số siêu âm cực kỳ đặc biệt. Nhịp gõ truyền dọc theo thớ đá vôi cứng cáp của vách đá dựng đứng, dội thẳng vào tấm lưng trần đang áp sát vào đá của Nhất Đao.
Là A Sương.
Cô bé câm mười hai tuổi đang ẩn nấp trên một gờ đá hẹp phía trên cao. Nhìn thấy đại ca của mình cận kề cái chết, cô bé không thể hét lên, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đã ôm chặt lấy chiếc Trống Trận Cầm Tay bằng da thú. Cô bé không gõ trống vào không khí, vì âm thanh thông thường sẽ bị tiếng sáo sắt của Vô Ảnh Nhạc nuốt chửng. A Sương đã áp chặt mặt trống vào vách đá Chấn Động và dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để nện liên tục vào mặt da thú.
Đá tảng của vách đá Chấn Động có mật độ vật chất cực khít, là vật dẫn truyền chấn động hoàn hảo nhất vùng biên thùy Nhạn Môn Quan. Nhịp trống trận của A Sương truyền qua thớ đá, hóa thành những luồng chấn động siêu âm sắc nét dội thẳng vào xương sống Nhất Đao. Nhịp gõ ấy không hề bị ảnh hưởng bởi trận pháp cô lập dưới bùn nhão của Vô Ảnh Nhạc. Nó đều đặn, mạnh mẽ, và mang theo một quy luật hành quân sa trường quen thuộc – nhịp bước chân của Biên Phòng Quân Nhạn Môn Quan mà cha gã, Lôi Thiết Hải, từng dùng để huấn luyện binh sĩ mười năm trước.
Nhịp trống của A Sương như một tia chớp xé toạc bóng tối tăm tối đang bao phủ lấy đại não Nhất Đao. Gã lập tức vận hành **Tịch Diệt Định Tâm**, nhai nốt chút nước đắng chát của Tịch Tĩnh Thảo còn sót lại trong miệng để giữ cho nhịp tim không bị loạn. Nhịp trống của cô bé câm chính là một tấm bản đồ vô hình. Sóng âm siêu âm từ trống trận dội vào vách đá, lan tỏa ra xung quanh, chạm vào cơ thể của Thập Tam Muội và Vô Ảnh Nhạc, rồi phản chấn ngược lại vào phiến đá ngầm nơi Nhất Đao đang đứng.
Trong đầu Nhất Đao, thế giới sương mù tăm tối đột ngột hiện lên những đường nét rõ rệt của địa hình. Gã cảm nhận được vệt khí lưu rẽ sương của lưỡi đoản đao đang kề sát cổ, cảm nhận được gờ đá nhỏ nơi Thập Tam Muội đang đặt mũi chân khinh công lướt nhẹ, và cả vị trí của Vô Ảnh Nhạc đang đứng cách đó mười lăm bước chân, tay vẫn nâng cây sáo sắt thổi ra sóng âm cô lập.
Nhất Đao khẽ nghiêng đầu ra phía sau nửa tấc. Lưỡi đoản đao của Thập Tam Muội sượt qua khoảng không, chém đứt vài sợi tóc xơ xác của gã. Ngay khoảnh khắc đối thủ bị lỡ đà, Nhất Đao dùng tay trái vung Đại Đao Rỉ Sét quét ngang một đường sát đất.
*Xoẹt!*
Đường đao nặng nề chém bay lớp bùn nhão, tạo ra một luồng gió rít mạnh mẽ. Thập Tam Muội kinh hoàng nhận ra gã điếc đã né được sát chiêu của mình. Nàng vội vã vận khinh công, định mượn vách đá để nhảy vọt lên cao tránh né. Nhưng Nhất Đao không để nàng thoát. Gã đã ngộ ra cảnh giới **Thiết Địa Đồng Bộ**.
Địa hình bùn nhão có thể triệt tiêu chấn động, nhưng vách đá Chấn Động thì không. Nhất Đao không bám chân xuống bùn nữa. Gã xoay người, dậm mạnh lòng bàn chân trần trái trực tiếp vào gờ đá ngầm lộ ra từ chân vách đá Chấn Động. Cú dậm chân thô bạo bộc phát kình lực phản chấn cực đại của **Địa Chấn Bộ**.
*Rắc!*
Khớp gối chân trái của Nhất Đao phát ra một tiếng kêu khô khốc, các thớ cơ đùi bị rách cơ nghiêm trọng do phải chịu đựng lực dội ngược khổng lồ từ đá tảng. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não, khiến gã suýt ngất đi, nhưng lực phản chấn ngược từ vách đá đã đẩy thân hình gầy gò của gã lướt đi sát mặt đất với tốc độ kinh hoàng, áp sát Thập Tam Muội trong chớp mắt.
*Keng!*
Nhất Đao vung Đại Đao Rỉ Sét bằng tay trái, chém mạnh từ dưới lên nhắm thẳng vào song đoản đao của Thập Tam Muội. Sức nặng năm mươi cân của thanh huyền thiết đại đao kết hợp với lực phản chấn từ vách đá tạo ra một đòn chém nặng nghìn cân. Song đoản đao mỏng dính của Thập Tam Muội bị chấn bay ra khỏi tay nàng, gãy vụn thành nhiều mảnh thép vụn dưới màn sương mù.
Thập Tam Muội bị hất văng ngược ra sau, đập mạnh lưng vào một thân cây sồi sấm. Chiếc túi da thuộc đeo bên hông nàng bị rách nứt, làm rơi ra một cuộn giấy da và một miếng ngọc ấn giả phát ra ánh sáng xanh tím mờ ảo dọc theo mặt đất cát ẩm.
Nhìn thấy đồng bọn bị đánh bại, Vô Ảnh Nhạc biến đổi sắc mặt. Hắn không thổi sáo nữa, mà nâng cây sáo sắt nặng mười lăm cân lao thẳng về phía Nhất Đao. Sáo sắt vung lên xé gió rít mạnh, nhắm thẳng vào bả vai trái đang rỉ máu của gã chém xuống.
Nhất Đao không lùi bước. Gã xoay chuôi đao huyền thiết đúc đặc, vận hành chiêu thức **Thốn Kình Đoạt Thiết** ở cự ly cực gần. Gã không đỡ trực tiếp lưỡi sáo sắt, mà chủ động áp sát lồng ngực vào sát người Vô Ảnh Nhạc, dùng chuôi đao nặng nề nện mạnh vào cổ tay phải cầm sáo của đối thủ.
*Rắc sụp!*
Tiếng xương cổ tay của Vô Ảnh Nhạc vỡ nát vang lên khô khốc. Cây sáo sắt tuột khỏi tay hắn, nhưng sát thủ mù vẫn cố dùng tay trái còn lại đập mạnh sáo sắt nhắm thẳng vào đầu Nhất Đao.
Nhất Đao nín thở, tịch tĩnh tâm cảnh hoàn toàn. Gã đồng bộ lực chém của Đại Đao Rỉ Sét với nhịp trống siêu âm cuối cùng của A Sương đang dội ngược qua vách đá. Gã vung đao chém ngược từ dưới lên một đường đao dứt khoát, không tiếng động xé gió.
*Phập!*
Lưỡi đại đao huyền thiết chém đứt đôi cây sáo sắt nặng mười lăm cân của Vô Ảnh Nhạc. Lực đao chém xéo qua ngực hắn, để lại một vệt chém sâu hoắm rỉ máu tươi xối xả. Sát thủ mù đệ nhất biên thùy gào lên một tiếng thảm thiết, loạng choạng lùi lại rồi ngã quỵ xuống vũng bùn nhão.
Thập Tam Muội gượng dậy trong đau đớn, nhìn thấy Vô Ảnh Nhạc đã bị phế bỏ hoàn toàn binh khí và trọng thương, nàng biết nhiệm vụ ám sát đã thất bại hoàn toàn. Nàng cắn răng, ném ra một quả lựu đạn khói mù tẩm độc dược cay mắt xuống đất để che mắt Nhất Đao, rồi nhanh chóng kéo lê thân hình rách nát của Vô Ảnh Nhạc trốn chạy sâu vào sương mù dày đặc của rừng cấm.
Nhất Đao không đuổi theo. Gã khuỵu gối trái xuống mặt đất bùn nhão, bả vai trái tê dại hoàn toàn do độc lực phát tác, khớp gối chân trái rách cơ nhói buốt rỉ máu tươi. Gã cắm mạnh lưỡi Đại Đao Rỉ Sét xuống bùn ẩm để giải phóng nốt lượng lôi điện bạo ngược còn sót lại trong cơ thể qua quy tắc **Tếp Địa Dẫn Sét**.
*Xèo xèo...*
Dòng điện màu xám tím truyền từ chuôi đao xuống lòng đất ẩm, phát ra tiếng kêu vo vo nhỏ dần rồi tắt hẳn.
A Sương từ trên vách đá hẹp nhanh nhẹn tụt xuống. Cô bé câm chạy đến bên cạnh Nhất Đao, đôi mắt đen láy nhạt nhòa nước mắt lo sợ. Cô bé dùng đôi bàn tay thon nhỏ run rẩy bôi lớp thuốc mỡ Hắc Tích Cao còn sót lại lên vết thương rách thịt ở bả vai trái gã để ngăn chặn độc dược tê liệt lan sâu.
Nhất Đao khẽ gật đầu, nở một nụ cười tịch mịch, mệt mỏi xoa đầu cô bé. Gã đưa tay trái nhặt lấy miếng ngọc ấn giả và cuộn giấy da dê mà Thập Tam Muội đánh rơi dưới đất cát ẩm.
Miếng ngọc ấn bằng đồng thau mạ vàng ròng, chạm khắc hình rồng lôi điện uốn lượn tinh xảo, nhưng bề mặt lại nhấp nháy những tia lửa điện xanh tím mờ ảo – chính là **Ngọc Ấn Hộ Quốc Thử Nghiệm** của Thẩm Thiên Phong. Khi Nhất Đao mở cuộn giấy da dê ra dưới ánh chớp mờ ảo của bầu trời đêm, gã rùng mình nhận ra đó chính là bản vẽ thiết kế chi tiết của đài thu lôi phụ biên thùy, vạch trần toàn bộ âm mưu thu gom sấm sét quy mô lớn của Quốc sư Tào Diêm.
Mọi manh mối từ vụ thảm sát Sùng Sơn Thôn, mỏ Lôi Thạch thô, cho đến mối thù giết cha mười năm trước rốt cuộc đã hội tụ về một hướng: biệt phủ kiên cố của Thẩm Thiên Phong và hệ thống tế đàn của triều đình hủ bại.
Nhất Đao siết chặt miếng ngọc ấn trong lòng bàn tay rỉ máu, ánh mắt gã nhìn xuyên qua màn sương mù đang dần tan, hướng thẳng về phía Nhạn Môn Quan Thành đang bị phong tỏa nghiêm ngặt phía trước. Trận quyết chiến cuối cùng đang chờ đợi gã ở sào huyệt của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!