Đao Quét Hạ Bàn
Hoàng hôn ở Nhạn Môn Quan không có vẻ huy hoàng của những dải mây hồng tía, mà chỉ có một màu vàng đục ấu trĩ của cát bụi và gió độc. Cơn bão cát từ phương Bắc tràn về mỗi lúc một dữ dội, cuốn theo những hạt đá dăm bén ngót đập rầm rập vào vách đá vôi xám xịt của Sùng Sơn Thôn.
Trong thế giới hoàn toàn câm lặng của Lôi Nhất Đao, mọi chuyển động của đất trời đều hiện lên như một bức tranh mực tàu chuyển động chậm. Gã không nghe thấy tiếng gió rít gào buốt óc, không nghe thấy tiếng cát đá mài mòn vào da thịt, nhưng lòng bàn chân trần bám chặt vào mặt đất cát ẩm ướt của gã lại cảm nhận được tất cả. Đất đá dưới chân gã đang run rẩy. Những gợn chấn động nhỏ, dồn dập và nặng nề truyền qua xương chân, dọc theo sống lưng, vẽ ra trong tâm trí gã một bản đồ thực tế sinh động.
Nhất Đao siết chặt bàn tay trái vào chuôi thanh đại đao rỉ sét đeo sau lưng. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao, khẽ giật nảy một cách đau đớn. Di chứng lôi điện mười năm trước vẫn như một con rắn lửa âm thầm gặm nhấm kinh mạch tàn phế của gã, khiến cánh tay này gần như vô lực. Gã chỉ có thể dựa vào tay trái.
Bên cạnh gã, cô bé câm A Sương đang run rẩy nép sát vào hông gã. Đôi mắt đen láy, to tròn của cô bé tràn ngập vẻ lo sợ khi nhìn về hướng lối vào thôn. Lâm Phong bước song song bên cạnh, tay gã đã đặt sẵn lên cánh Cung Săn Sói bằng gỗ dâu rừng, khuôn mặt cương nghị sạm đen vì nắng gió hoang mạc lộ rõ vẻ ngưng trọng.
Nhất Đao áp sát lòng bàn chân trần xuống một phiến đá phẳng. Chấn động truyền đến ngày một rõ rệt.
*Thump. Thump. Thump.*
Đó là nhịp bước chân của những chiếc ủng da bọc sắt nặng nề, kèm theo nhịp lăn lọc cọc của những chiếc xe thổ mộc gia cố bằng xích sắt. Không phải kỵ binh tuần tra triều đình, nhịp bước chân này hỗn loạn, thiếu kỷ luật quân đội nhưng lại mang theo sát khí thô bạo của những kẻ quen đường chém giết hoang dã.
Là thảo khấu của Phi Sa Bang.
Nhất Đao khẽ ra hiệu bằng tay cho A Sương lẩn khuất sau một đống rơm khô mục nát bên rìa thôn. Cô bé hiểu ý, nhanh chóng thu mình vào bóng tối, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng gầy gò nhưng vững chãi của đại ca mình. Nhất Đao và Lâm Phong lặng lẽ tiến vào quảng trường nhỏ giữa thôn.
Khói bụi mù mịt từ những mái nhà tranh bị đốt phá đang bốc lên. Giữa khoảng sân đất nện loang lổ, hơn mười gã thảo khấu Phi Sa Bang hung hãn đang bao vây lấy kho chứa lương thực dự trữ mùa đông ít ỏi của dân làng. Kẻ cầm đầu toán thảo khấu là Hoàng Hải – con trai của thủ lĩnh bang hội. Hắn mặc một bộ giáp da thú dơ bẩn bọc sắt thô, khuôn mặt đầy mụn thịt giần sùi lộ vẻ kiêu ngạo tột cùng. Tay hắn lăm lăm thanh đại đao nạm vòng sắt nặng nề. Mỗi lần hắn vung đao, những vòng sắt lại va đập vào sống đao tạo ra những chấn động nhẹ mà Nhất Đao cảm nhận được qua lớp cát ẩm dưới chân.
Dân làng Sùng Sơn Thôn co rúm lại một góc dưới mũi đao sắc lạnh. Đứng chắn trước kho lương thực là Lôi Đại Hùng – đường ca của Nhất Đao. Thân hình Đại Hùng vạm vỡ như một con gấu rừng, tóc búi cao bằng dây thừng, hai tay nắm chặt thanh thương gỗ săn thú thô sơ bọc sắt ở đầu. Khuôn mặt bộc trực của anh đỏ bừng vì phẫn nộ, lồng ngực phập phồng thở dốc.
Nhất Đao không nghe thấy họ đang hét vào mặt nhau những gì, nhưng qua chuyển động môi và cơ cổ căng cứng của Đại Hùng, gã biết đường ca đang quyết tử bảo vệ số lương thực cứu mạng của dân làng qua mùa đông buốt giá. Hoàng Hải thì ngược lại, khuôn mặt hắn méo mó đi vì những nụ cười man rợ, đôi môi mỏng mấp máy liên tục những lời đe dọa tàn ác.
Bất chợt, Hoàng Hải bước lên một bước, dậm mạnh chiếc ủng da xuống đất. Chấn động đột ngột từ hạ bàn của hắn truyền đến lòng bàn chân Nhất Đao báo hiệu: Hắn chuẩn bị ra tay.
Đại Hùng gầm lên một tiếng câm lặng trong thế giới của Nhất Đao, vung thương gỗ đâm thẳng vào ngực Hoàng Hải. Chiêu đâm thương dũng mãnh, thực dụng của thợ săn rừng sâu nhắm thẳng vào kẽ hở tấm giáp da bọc sắt.
Nhưng Hoàng Hải không phải là thú rừng hoang dã. Hắn là một võ giả ngoại gia lực lượng thực thụ. Hắn khẽ nghiêng người tránh né mũi thương, đồng thời xoay nửa thân trên, vung mạnh thanh đại đao nạm vòng sắt chém quét ngang hông Đại Hùng.
Đại Hùng vội vã thu thương về đỡ đòn.
*Rắc!*
Nhất Đao cảm nhận được một luồng phản chấn khô khốc truyền qua mặt đất. Thanh thương gỗ dâu rừng dày hai tấc của Đại Hùng bị lưỡi đại đao nặng nề của Hoàng Hải chém đứt làm đôi như một cành củi khô. Lực chém thô bạo không giảm, sống đao nặng nề nện thẳng vào bả vai trái của Đại Hùng, tiếng xương quai xanh gãy rạn truyền thẳng qua chân Nhất Đao thành một nhịp nhói buốt.
Đại Hùng lảo đảo lùi lại, tay trái buông thõng, nhưng anh vẫn nghiến răng rút chiếc dao găm săn thú dắt bên hông ra quyết tử. Hoàng Hải cười lớn, bước tới vung đao chém chéo một nhát tàn bạo từ vai phải xuống sườn trái của Đại Hùng.
Máu tươi phun trào rực rỡ dưới ánh hoàng hôn đục ngầu. Vết chém sâu hoắm xé toạc lớp áo da thú, lộ cả xương sườn trắng hếu. Đại Hùng ngã quỵ xuống đất cát, hơi thở dồn dập yếu ớt, máu chảy loang lổ nhuộm đỏ cả một khoảng sân nện.
Dân làng khóc thét hoảng loạn. Hoàng Hải giẫm chiếc ủng da lên ngực Đại Hùng, giơ cao thanh đại đao nạm vòng sắt nhắm thẳng cổ anh chuẩn bị trảm thủ để răn đe.
Đúng khoảnh khắc đó, một bóng người lặng lẽ bước ra từ màn cát bụi.
Nhất Đao đi chân trần lướt nhẹ trên cát ẩm. Gã không để lại bất kỳ tiếng bước chân nào, di chuyển uyển chuyển như một bóng ma tịch mịch của sa mạc. Tay trái gã chậm rãi nắm lấy chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Cánh tay phải tàn phế của gã run rẩy nhẹ dưới lớp băng gạc, chịu đựng cơn đau rát từ vết thương kinh mạch bế tắc.
Hoàng Hải cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo đột ngột xuất hiện sau lưng, hắn quay phắt lại. Khi nhìn thấy gã điếc lập dị của làng Sùng Sơn đang cầm thanh đao rỉ sét xám xịt bước tới, hắn khinh miệt nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất. Đôi môi hắn mấp máy đầy vẻ coi thường: "Một gã phế nhân điếc lác cũng muốn học người ta làm anh hùng sa trường sao?"
Nhất Đao không đáp, đôi mắt gã tĩnh lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng. Gã dậm mạnh chân trái xuống đất, hạ thấp trọng tâm cơ thể, toàn bộ hạ bàn bám chặt vào lòng đất cát ẩm ướt như rễ cây cổ thụ cắm sâu vào lòng đá.
Hoàng Hải gầm lên, vung thanh đại đao nặng nề chém dọc từ trên xuống nhắm thẳng đỉnh đầu Nhất Đao. Chiêu chém bổ củi dũng mãnh đầy sát khí, mượn trọng lực rơi tự do để chẻ đôi đối thủ.
Nhất Đao không đỡ thẳng. Đối đầu trực diện với một gã võ giả ngoại gia dũng mãnh bằng một cánh tay trái không thuận là tự sát. Đúng khoảnh khắc lưỡi đao của Hoàng Hải chỉ còn cách đỉnh đầu ba tấc, Nhất Đao khẽ nghiêng người, áp dụng bộ pháp di chuyển sát đất "Sa Bộ Lướt". Gã trượt dài trên mặt cát nóng ẩm, để lưỡi đại đao của Hoàng Hải chém sạt qua vai áo rách nát của mình.
*Ầm!*
Thanh đao của Hoàng Hải chém mạnh xuống khoảng đất trống, cắm sâu vào nền đá tảng bên dưới. Lực chém thô bạo chấn vỡ mặt đá, gửi những mảnh đá dăm bén nhọn bay tứ tung trong không khí. Một mảnh đá sắc lẻm sượt qua bả vai trái của Nhất Đao, để lại một vết xước dài rỉ máu tươi. Cơn đau nhói truyền đến, nhưng gã không hề chớp mắt.
Hoàng Hải kinh ngạc khi thấy nhát đao đoạt mệnh của mình bị né tránh một cách quái dị. Hắn nghiến răng, dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo giật mạnh thanh đao lên khỏi mặt đất, lập tức xoay đao quét ngang một đường tàn bạo nhắm thẳng vào thắt lưng Nhất Đao.
Đường đao quét ngang tầm trung cực nhanh, phong tỏa mọi lối rút lui của Nhất Đao.
Nhất Đao vẫn đang ở tư thế thấp sát đất. Gã dậm mạnh lòng bàn chân trần xuống một phiến đá tảng chôn sâu dưới cát ẩm, vận dụng lực phản chấn ngược của đất đá để thực hiện cú nhảy vọt tầm thấp. Thân hình gã nhẹ nhàng bay lướt lên cao nửa thước, vừa vặn tránh được lưỡi đao quét ngang hông của Hoàng Hải trong gang tấc.
Ngay khoảnh khắc lơ lửng trên không trung, Nhất Đao vặn mình, dồn toàn bộ kình lực cơ đùi và thắt lưng vào cánh tay trái cầm đao. Gã vung thanh Đại Đao Rỉ Sét chém quét một vòng tròn tàn bạo tầm thấp ngay khi vừa chạm đất.
Chiêu thức "Hoành Tảo Thiên Quân" kết hợp quy tắc chiến đấu thực dụng "Sát Đất Đoạt Mệnh".
Đường đao xám xịt, rỉ sét đầy bề mặt nhưng mang theo trọng lượng năm mươi cân huyền thiết thô quét sát mặt đất cát vàng, tạo ra một luồng gió rít rách đất ẩm. Hoàng Hải vừa vung đao quét ngang hông, hạ bàn của hắn hoàn toàn lỏng lẻo và lộ ra kẽ hở chí mạng ở cổ chân do đôi giày da mỏng không bọc sắt bảo vệ.
*Phập! Rắc!*
Nhất Đao cảm nhận được một cảm giác cản lực rõ rệt truyền từ lưỡi đao huyền thiết qua chuôi đao sắt vào lòng bàn tay trái của gã. Đó là tiếng lưỡi đao chém đứt lìa gân chân và nghiền nát xương mắt cá chân phải của Hoàng Hải.
Máu tươi nóng hổi phun trào rực rỡ, bắn tung tóe vào khuôn mặt lạnh lùng, tịch mịch của Nhất Đao. Hoàng Hải gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng, thanh đại đao nạm vòng sắt tuột khỏi tay hắn bay ra xa. Thân hình đồ sộ của hắn đổ sụp xuống mặt đất cát như một cây cổ thụ bị đốn hạ, hai tay ôm chặt lấy cổ chân phải đang chảy máu xối xả, lộ cả xương trắng và gân chân đứt lìa.
Toán thảo khấu Phi Sa Bang chứng kiến thiếu chủ của mình bị phế bỏ hạ bàn chỉ trong vòng hai chiêu đao sát đất quái dị, lập tức kinh hoàng tột độ. Chúng hỗn loạn lùi lại, những mũi đao hướng về phía Nhất Đao run rẩy kịch liệt. Lâm Phong từ xa giương cánh Cung Săn Sói, ba mũi tên bọc đồng thau cách điện đã đặt sẵn trên dây cung, ánh mắt sắc lẹm của gã khóa chặt mọi di động của lũ thảo khấu còn lại.
Nhất Đao lặng lẽ bước tới, tay trái vẫn cầm chặt thanh Đại Đao Rỉ Sét rỉ máu tươi nhỏ giọt xuống cát ẩm. Gã đứng nhìn Hoàng Hải đang quằn quại giãy giụa dưới chân mình.
Trong cơn đau đớn tột cùng và tuyệt vọng, Hoàng Hải nghiến răng, khuôn mặt méo mó đi điên cuồng. Hắn dùng cánh tay trái còn lại luồn nhanh vào trong ngực áo giáp da thú dơ bẩn, rút ra một vũ khí phòng thân cuối cùng hòng ám sát Nhất Đao ở cự ly cực gần.
Đó là một thanh đoản đao gỉ sét, mộc mạc không có lưỡi sắc.
Nhất Đao đi chân trần bám sát đất cát, gã cảm nhận được từng thớ cơ bắp tay trái của Hoàng Hải đang căng phồng lên để chuẩn bị phóng đoản đao. Gã khẽ nhấc lưỡi đại đao huyền thiết nhắm thẳng cổ họng hắn răn đe.
Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi đoản đao gỉ sét của Hoàng Hải lộ ra dưới ánh hoàng hôn vàng đục...
Đồng tử của Lôi Nhất Đao đột ngột co rút kịch liệt.
Trên phần chuôi đao bằng đồng thau cũ kỹ của thanh đoản đao gỉ sét kia, có khắc một ký hiệu vô cùng quen thuộc: hình ảnh một con sói cánh bay vượt qua hai cây thương chéo nhau.
Đó là quân hiệu độc nhất vô nhị của Biên Phòng Quân Nhạn Môn Quan mười năm trước.
Chính xác hơn, đó là ký hiệu cá nhân trên binh khí của đội cận vệ thân tín dưới quyền phụ thân Lôi Thiết Hải. Thanh đoản đao này chính là di vật của cha gã, hoặc của một người đồng đội trung nghĩa đã ngã xuống trong trận thảm sát mười năm trước.
Nhất Đao đứng sững lại như một bức tượng đá giữa trời giông bão cát. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng gã truyền thẳng vào tim mạch.
Manh mối về huyết hải thâm thù giết cha, về phản đồ biên phòng quân Thẩm Thiên Phong... đang nằm ngay trong tay gã thiếu chủ thảo khấu hèn hạ này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!