Nhạc nềnWuxia3

Sát Sáo Vân Lai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở bìa ngoại ô Nhạn Môn Quan không giống như sương khói lò rèn của lão Hoắc, cũng không mang cái nóng hầm hập tỏa ra từ những mạch Lôi Thạch Thô dưới hầm mỏ Sùng Sơn. Nó lạnh, ẩm ướt và mang theo mùi mùn mục của lá thông rụng lâu ngày. Rừng Sương Mù hiện ra trước mắt Lôi Nhất Đao như một cái miệng khổng lồ của loài dã thú, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ lữ hành nào dám dấn thân vào cấm địa.


Nhất Đao dắt tay A Sương di chuyển chậm rãi qua những bụi gai rậm rạp. Gã đi chân trần, hai bàn chân bám chặt vào lớp đất mùn nhão ướt để dò dẫm từng vệt chấn động nhỏ nhất truyền qua lòng đất. Sau trận quyết chiến phá hủy đài thu lôi thử nghiệm ở tập trước, cơ thể gã đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Cánh tay phải – vốn vừa được cưỡng ép thông suốt tàn mạch bằng dòng điện cao áp tại Động Lôi Đình – lúc này đang được quấn chặt trong nhiều lớp băng gạc thô ráp, nồng nặc mùi hôi tanh đặc trưng của thuốc mỡ Hắc Tích Cao. Dược lực mát lạnh của mỡ rắn hoang mạc đang cố gặm nhấm luồng hỏa độc bỏng rát âm ỉ bên trong tàn mạch, nhưng gã biết rõ lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài: tuyệt đối không được vận lôi kình hay dùng tay phải cầm đao trong vòng mười ngày tới, nếu không cánh tay này sẽ vĩnh viễn hoại tử.


Gã buộc phải dùng tay trái để giữ chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo chéo sau lưng. Sức nặng của thanh huyền thiết đại đao đè nặng lên bả vai trái vốn đang bị rách cơ sâu, khiến mỗi bước đi của Nhất Đao đều rỉ ra những giọt máu tươi loang lổ, thấm đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát. Trong ngực áo gã, cuộn giấy da dê ghi chép bản vẽ kỹ thuật tà thuật của Quốc sư Tào Diêm và bức huyết thư oan khuất của ngoại tổ phụ Tần Vô Song vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt như hai khối đá đè nặng lên số phận gã.


A Sương khẽ giật nhẹ vạt áo Nhất Đao. Đôi mắt đen láy, to tròn của cô bé câm ngập tràn vẻ lo sợ dưới làn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn quá năm bước chân. Cô bé múa nhanh những ngón tay thon nhỏ, dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ để ra hiệu: *"Đại ca, đất dưới chân hình như đang run rẩy một cách quái lạ. Không phải bước chân của thú rừng, cũng không phải kỵ binh tuần tra."*


Nhất Đao dừng lại. Gã nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ tinh thần lực tịch tĩnh vào lòng bàn chân trần đang bám chặt vào một phiến đá ngầm ẩm ướt.


*Thump... Thump... Thump...*


Thông thường, bước chân phàm nhân truyền qua đất đá sẽ là những nhịp đập đanh gọn, dứt khoát. Nhưng lúc này, xung lực truyền dọc theo xương chân gã lại là một chuỗi tần số rung động cực cao, nhọn hoắt và dồn dập như hàng vạn cây kim châm liên tục dội ngược lên đại não. Mặt đất dưới chân gã không còn vững chãi như bàn thạch nữa, mà như đang tự chuyển động, tự co bóp một cách quái dị.


Gã chợt nhận ra luồng chấn động này. Nó không đến từ bước chân giẫm lên đất, mà đến từ không khí dội ngược xuống.


*Một âm thanh tần số cao.*


Đối với một người điếc hoàn toàn như Nhất Đao, gã không thể nghe thấy tiếng nhạc hay tiếng sáo bằng màng nhĩ. Nhưng gã cảm nhận được áp lực vật lý của sóng âm. Một luồng âm kình bạo ngược đang xé rách sương mù, truyền qua đá tảng và dội thẳng vào lồng ngực gã.


Nhất Đao rùng mình, lồng ngực gã thắt lại, nhịp tim đột ngột đập dồn dập một cách mất kiểm soát. Gã lập tức vận hành **Tịch Diệt Định Tâm**, nhai nốt bã Tịch Tĩnh Thảo đắng chát còn sót lại trong miệng để làm dịu nhịp tim, cố giữ cho thần trí không bị hoảng loạn. Nhưng luồng âm kình kia quá mạnh, nó như một chiếc búa tạ vô hình nện liên tục vào màng nhĩ điếc đặc của gã, khiến hai bên tai Nhất Đao bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi ròng ròng dọc theo gò má khắc khổ.


Từ trong sương mù dày đặc phía trước, một bóng người xám xịt bước ra chậm rãi như một bóng ma.


Đó là một nam tử trung niên, mặc trường bào xám rách rưới, mắt che bằng một dải băng đen dầy. Tay hắn cầm một cây sáo sắt nặng nề, dài gần ba thước, đúc từ huyền thiết thô xám xịt tịch mịch. Hắn không cần nhìn, nhưng từng bước đi của hắn lướt nhẹ trên cỏ ẩm mà không hề để lại tiếng động hay chấn động dứt khoát nào.


**Vô Ảnh Nhạc**.


Sát thủ mù chuyên nghiệp đệ nhất biên thùy, kẻ chuyên dùng tiếng sáo sắt để chấn nát kinh mạch đối thủ từ cự ly trăm bước. Hắn đã nhận tiền hối lộ khổng lồ của Thẩm Thiên Phong để truy sát Nhất Đao bịt đầu mối về bản vẽ tế đàn.


Vô Ảnh Nhạc đưa cây sáo sắt lên môi. Hắn không thổi ra giai điệu, mà là vận hành **Vô Ảnh Âm Kình Pháp**. Một luồng sóng âm chấn động hữu hình quét ngang qua rừng sương mù, làm rụng lá thông liên tục và tạo ra những vệt rạn nứt mảnh như sợi tóc trên các thân cây sồi sấm xung quanh.


*Oành!*


Nhất Đao cảm thấy thế giới dưới chân mình đột ngột đổ sụp hoàn toàn. Trận pháp cô lập chấn động của Vô Ảnh Nhạc đã kích hoạt. Sóng âm từ sáo sắt truyền xuống đất đá, triệt tiêu hoàn toàn mọi vệt chấn động tự nhiên của địa hình. Lòng bàn chân trần của Nhất Đao lúc này chỉ cảm nhận được một sự im lặng chết chóc, lạnh lẽo tột cùng. Gã hoàn toàn mất đi "đôi tai xúc giác" duy nhất của mình. Gã không biết kẻ thù đang đứng ở đâu, di chuyển hướng nào, hay đang áp sát từ cự ly bao nhiêu bước.


Sự cô độc tăm tối tột cùng bao phủ lấy tâm trí gã. Đây là lần đầu tiên kể từ khi ngộ đạo tại Vực Sét Đánh, Nhất Đao bị tước đoạt hoàn toàn khả năng định vị mặt đất.


Đột ngột, một luồng sát khí sắc lẹm xé rách sương mù từ phía sườn phải lao đến.


Nhất Đao không thể cảm nhận chấn động bước chân, nhưng gã vẫn giữ vững phản xạ sinh tồn của một thợ săn biên thùy lão luyện. Áp dụng kỹ năng **Thính Phong Luyện Nhĩ**, gã nghiêng tai trái, tập trung cảm nhận luồng khí lưu dịch chuyển đột ngột của gió ẩm.


*Vút!*


Một mũi phi dao mỏng như cánh ve, tẩm kịch độc tê liệt màu xanh tím rít gió lao thẳng vào vai trái Nhất Đao. Gã nghiêng người tránh né trong chớp mắt, nhưng mũi phi dao quá nhanh và quỹ đạo di chuyển quá quái dị.


*Xoẹt!*


Mũi phi dao sượt qua bả vai trái gã, chém rách lớp giáp da thú cách điện và rạch một đường dài rỉ máu tươi trên da thịt. Độc dược tê liệt lập tức thâm nhập vào vết thương, khiến bả vai trái Nhất Đao tê dại, lực cánh tay trái cầm đao giảm đi rõ rệt.


Từ trong bóng tối sương mù, một bóng dáng mảnh mai mặc y phục dạ hành màu đen ôm sát lộ ra. Khuôn mặt nàng che vải đen, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng xám xịt như tro tàn.


**Thập Tam Muội**.


Nữ thích khách trẻ tuổi chuyên nghiệp của tổ chức sát thủ ngầm Quỷ Diện Đường phối hợp cùng Vô Ảnh Nhạc. Nàng sử dụng **Vô Ảnh Bộ Pháp**, di chuyển lướt nhẹ trên ngọn cỏ ẩm mà không hề chạm chân xuống đất đá ngầm, khiến Thính Chấn Bộ Pháp của Nhất Đao dù có hoạt động cũng khó lòng phát hiện.


Thập Tam Muội không để Nhất Đao có thời gian thở dốc. Nàng vung song đoản đao mỏng dính, thân hình uyển chuyển lướt nhanh trong sương mù như một con nhện độc rình mồi, liên tục phóng ra loạt phi dao độc tầm thấp nhắm thẳng vào cổ chân và gối chân trái của Nhất Đao.


Nhất Đao gầm lên một tiếng vô thanh. Gã vung Đại Đao Rỉ Sét bằng tay trái không thuận, vận hành **Lôi Thuẫn Trảm** xoay tròn đao phong tạo ra vòng phòng thủ bằng sắt nặng nề kết hợp với Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú đeo bên hông để gạt văng loạt phi dao độc rít gió bắn tới dồn dập.


*Keng! Keng! Keng!*


Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tục trong rừng sương mù. Nhưng lực cánh tay trái của gã đang yếu dần do độc dược tê liệt bắt đầu phát tác sâu sắc. Sức nặng năm mươi cân của thanh huyền thiết đại đao kéo rách cơ vai trái của gã rộng ra, máu tươi chảy loang lổ ướt đẫm vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm.


Nhất Đao cố gắng dậm mạnh chân trần bộc phát **Địa Chấn Bộ** để tìm lực phản chấn lướt đi sát đất thoát khỏi vòng vây càn quét. Nhưng mặt đất cát ẩm dưới chân gã lúc này đã bị sóng âm của sáo sắt hóa mềm, triệt tiêu hoàn toàn lực phản chấn ngược. Cú dậm chân thô bạo của gã chỉ khiến bùn đất nhão văng tung tóe, còn thân hình gã thì loạng choạng, suýt ngã nhào xuống vũng nước lũ ngập chướng khí độc.


Vô Ảnh Nhạc khẽ nhếch môi cười lạnh lùng. Hắn thu cây sáo sắt khỏi môi, đột ngột áp sát cận chiến với tốc độ vô ảnh. Cây sáo sắt nặng mười lăm cân đúc từ huyền thiết thô trong tay hắn vung mạnh lên, hóa thành một thanh thiết côn dũng mãnh thực dụng, quét ngang tầm thấp nhắm thẳng vào cổ tay phải đang quấn băng gạc của Nhất Đao.


Nhất Đao cảm nhận được luồng gió rít cực mạnh áp sát từ phía sau. Gã cố gắng xoay người đưa thân đao rỉ sét ra đỡ.


*Bùm!*


Cú va chạm cực mạnh giữa sáo sắt nặng mười lăm cân và đại đao huyền thiết năm mươi cân tạo ra lực phản chấn thô bạo dội ngược. Cánh tay phải tàn phế bọc gạc của Nhất Đao chịu lực va đập gián tiếp, các vết sẹo bỏng rát cũ dọc tàn mạch lập tức nứt toác ra dữ dội, máu tươi rỉ ra loang lổ làm đỏ thẫm lớp vải thô nhuộm vỏ chàm. Cơn đau thấu xương tủy truyền đến khiến Nhất Đao run rẩy, gối chân trái gã khuỵu xuống mặt đất bùn nhão ẩm ướt.


Gã bị dồn sát vào một vách đá dựng đứng của cấm địa sương mù, hoàn toàn mất phương hướng chiến đấu. Thế giới xung quanh gã lúc này chỉ còn là một khoảng không tăm tối, câm lặng và đầy rẫy sát khí rình rập.


Màng nhĩ Nhất Đao bị tổn thương sâu sắc do sóng âm sáo sập, máu tươi chảy ròng ròng dọc theo hai bên tai xuống cổ áo rách nát. Gã nhắm nghiền mắt, hơi thở hổn hển dồn dập, cơ thể tê dại hoàn toàn do độc dược của Thập Tam Muội phát tác tàn phá lục phủ ngũ tạng.


Trong bóng tối sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn, Nhất Đao đột ngột cảm nhận qua làn da mặt một luồng khí lưu cực kỳ lạnh lẽo, sắc bén đang áp sát sườn cổ anh với tốc độ kinh hoàng.


Đó là một lưỡi kiếm sắc lạnh của Thập Tam Muội, mang theo kịch độc tê liệt, đang xuyên qua làn sương mù ẩm ướt nhắm thẳng vào tử huyệt cổ họng gã...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!