Nhạc nềnWuxia3

Huyết Thư Oan Khiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thế giới của Lôi Nhất Đao vĩnh viễn là một khoảng tịch mịch không màu sắc của âm thanh. Gió đêm thốc từ hạ lưu sông biên giới mang theo hơi nước buốt giá, quất liên tục vào khuôn mặt lấm lem muội than và tro bụi của gã. Nhưng gã không nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền gỗ mục, cũng không nghe thấy tiếng lá xạc xào của những rặng đước ngập mặn bao quanh Làng hoang ven sông. Tất cả những gì gã cảm nhận được chỉ là luồng khí lưu ẩm ướt, lạnh buốt lướt qua da thịt và độ rung chấn âm âm của dòng nước lũ đang cuồn cuộn chảy dưới lòng sông sâu.


Gã cõng A Sương trên vai trái, bước từng bước nặng nề trên bãi bùn nhão dính dớp. Lòng bàn chân trần của Nhất Đao – vốn đã bị rách nát, rỉ máu tươi do bò sát mặt đá nung nóng bỏng của mật đạo lò gạch – giờ đây tê dại đi khi tiếp xúc với cái lạnh buốt của bùn lầy ven sông. Sự tương phản tột cùng giữa cái nóng thiêu đốt của hầm ngầm và cái lạnh thấu xương của nước lũ khiến các thớ cơ bắp chân gã co rút dữ dội. Cánh tay phải tàn phế của gã buông thõng vô lực bên sườn, vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn màu đỏ thẫm dọc theo tàn mạch co rút lại dưới lớp băng gạc thô ráp dính dớp thuốc mỡ Hắc Tích Cao. Cơn đau âm ỉ từ bả vai trái bị rách cơ sâu do vung đại đao nặng năm mươi cân dội ngược lên đại não, khiến gã phải cắn chặt môi để giữ vững sự tỉnh táo tịch tĩnh của Thính Lôi Tâm Pháp. Cổ họng gã khô khốc, bỏng rát vì ngạt khói nóng.


A Sương trên lưng gã khẽ cựa quậy, hơi thở của cô bé yếu ớt phả vào cổ gã. Nhất Đao khẽ nghiêng đầu, dùng má chạm vào trán cô bé. Trán cô bé lạnh ngắt, hơi thở mang theo mùi khói than củi Hắc Sơn chưa tan hết. Gã siết chặt đùi cô bé bằng tay trái, dậm mạnh gót chân trần xuống một tảng đá ngầm ẩm ướt sát mép nước để lấy đà (Sa Bộ Lướt), trượt dài qua bãi sình lầy tiến về phía những mái nhà tranh rách nát, sụp đổ một nửa của ngôi làng hoang phế.


Ngôi làng này vốn bị bỏ hoang từ nhiều năm trước do những trận lũ quét tàn phá, giờ đây trở thành sào huyệt tạm thời, ẩn nấp bí mật của lực lượng Tàn Binh Nhạn Môn. Rêu xanh phủ đầy những cột kèo mục nát, những mảng tường đất nứt nẻ sụp đổ lộ ra khung tre xám xịt.


Đột ngột, lòng bàn chân trần của Nhất Đao cảm nhận được một vệt chấn động dứt khoát truyền qua thớ đất ẩm dưới chân.


*Thump. Thump.*


Đó là nhịp bước chân vững chãi nhưng thận trọng của một võ giả sa trường. Kẻ đó di chuyển rất nhanh, lướt qua những bãi cỏ ngập nước không tiếng động. Nhất Đao dừng lại, tay trái đặt sẵn lên chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét đeo chéo sau lưng. Gã khẽ hạ thấp hạ bàn, bám chặt chân trần xuống bùn nhão.


Một bóng người cao lớn bước ra từ bóng tối của một gian nhà đổ nát. Ánh trăng mờ ảo rọi lên khuôn mặt đầy sẹo chém chằng chịt và chiếc tai trái bị cụt một nửa của gã. Đó là Trương Cuồng – cựu đao thủ Nhạn Môn Quan trung nghĩa. Gã mang theo thanh đại đao sứt mẻ nặng ba mươi cân, ánh mắt sắc lẹm cảnh giác nhìn quanh.


Khi nhận ra Nhất Đao và cô bé câm A Sương trên lưng gã, Trương Cuồng lập tức hạ đao xuống. Gã bước nhanh tới, khuôn mặt đầy sẹo giãn ra, múa máy khẩu hình miệng thật chậm và rõ ràng dưới ánh trăng: *"Nhất Đao! Con đã về. Lò rèn hoang phế bốc cháy dữ dội, ta cứ ngỡ con đã bị cấm vệ quân của Tào Binh bắt giữ... Sư phụ con đâu? Lão Hoắc đâu rồi?"*


Nhất Đao đứng lặng lẽ giữa bãi bùn lầy, đôi mắt gã tối sầm lại. Gã không ra hiệu đáp lại, chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía quầng sáng đỏ nhạt vẫn đang le lói phía chân trời xa – nơi lò rèn của lão Hoắc vừa bị thiêu rụi hoàn toàn.


Trương Cuồng nhìn biểu cảm tịch mịch và đau đớn tột cùng trên gương mặt Nhất Đao, gã lập tức hiểu ra tất cả. Gã đấm mạnh tay phải vào cột gỗ mục bên cạnh, nghiến răng căm hận, khẩu hình miệng méo mó vì phẫn nộ: *"Chó chết! Lũ cấm vệ quân triều đình tàn bạo! Chúng đã bức tử một bậc tiền bối trung nghĩa như lão Hoắc... Lôi gia và Biên Phòng Quân chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì mà phải chịu cảnh tru di, truy sát tàn độc thế này?"*


Nhất Đao khẽ đặt A Sương xuống một tấm ván gỗ khô ráo trong gian nhà tranh rách nát. Trương Cuồng vội vàng lục trong bọc hành lý ra một hũ nước ấm nhỏ, nhẹ nhàng đỡ đầu A Sương lên, đổ từng ngụm nước ấm vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô bé để giúp cô bé giải tỏa cơn ngạt khói. Nhất Đao áp tay trái lên ngực A Sương, cảm nhận nhịp tim của cô bé bắt đầu đập đều đặn, mạnh mẽ trở lại dưới lớp áo vải thô nhuộm vỏ chàm ẩm ướt. Gã thở phào nhẹ nhõm, tạm thời gác lại nỗi lo lắng cho cô bé.


Gã quỳ một gối xuống nền đất ẩm, tay trái rút thanh Thước Sắt Vô Phong giắt bên hông ra đặt trên gối. Gã muốn vận kình lực tay phải để xoa bóp bả vai trái đang rách cơ đau đớn, nhưng cánh tay phải quấn băng gạc dính dớp Hắc Tích Cao vừa nhấc lên đã co rút dữ dội, đau đớn thấu xương tủy dọc theo tàn mạch rách nứt. Gã đành buông thõng tay phải, dùng tay trái bóp chặt khớp vai để giảm bớt cơn rã rời thể xác.


Đột ngột, qua lòng bàn chân trần đang bám chặt vào nền đất sét ẩm ướt của gian nhà tranh, Nhất Đao cảm nhận được một luồng chấn động vô cùng kỳ lạ và yếu ớt truyền đến từ phía bụi đước rậm rạp ven sông.


*Sạt... Sạt... Sạt...*


Đó không phải là nhịp bước chân của một võ giả hay sát thủ. Chấn động ấy vô cùng hỗn loạn, đứt quãng, giống như một sinh vật đang dùng chút tàn lực cuối cùng để lê lết thân xác dập nát trên bùn nhão. Có lúc chấn động dừng lại hoàn toàn, rồi lại tiếp tục kéo dài một vệt dài dính dớp.


Nhất Đao lập tức đứng bật dậy. Gã ra hiệu cho Trương Cuồng, tay trái trỏ về hướng bụi đước tối tăm ven sông. Trương Cuồng hiểu ý, lập tức siết chặt chuôi đại đao sứt mẻ, khom người lướt nhanh vào bóng tối sương mù ẩm ướt.


Nhất Đao đi chân trần bám sát phía sau. Xúc giác lòng bàn chân gã cảm nhận được vệt chấn động đang yếu dần, nhịp tim của sinh vật phía trước đang đập dồn dập rồi lịm đi, báo hiệu sự sống đang cận kề cái chết lâm sàng.


Khi họ tiến sâu vào rặng đước ngập mặn, dưới ánh trăng mờ ảo phản chiếu trên mặt nước lũ đục ngầu, Trương Cuồng gạt mạnh những nhánh đước gai góc rậm rạp. Hiện ra trước mắt họ là một cảnh tượng vô cùng thảm khốc.


Một lão già gầy gò khập khiễng, tóc bạc phơ xơ xác dính bết bùn đất và máu khô, đang bò rạp dưới bùn nhão. Lão mặc chiếc áo vải thô rách rưới loang lổ những vết chém dã man kéo dài từ bả vai xuống tận thắt lưng. Những vết thương bị rách thịt chảy máu thực tế, thịt da đỏ hỏn lật ra ngoài, rỉ ra thứ máu đỏ thẫm lẫn cát mịn sa mạc. Lão đang ho khan liên tục, mỗi nhịp ho lại phun ra những ngụm máu tươi lẫn đờm đặc do bệnh phổi nặng và nội thương quá nặng tàn phá.


Nhất Đao tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh lão già. Khi gã lật nghiêng khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhăn thời gian của lão lên, đôi mắt gã đột ngột co rút lại.


Gã nhận ra khuôn mặt này. Lão già này chính là Tần An – lão bộc trung thành duy nhất còn sống sót của Tần gia ngoại bang năm xưa, người đã trốn chạy và mang theo những bí mật oan án của dòng họ từ mười năm trước.


Trương Cuồng cũng kinh hoàng quỳ xuống, tay gã run rẩy kiểm tra những vết chém tàn độc trên lưng Tần An. Gã nhìn Nhất Đao, múa máy khẩu hình miệng đầy phẫn nộ và đau xót: *"Là vết chém của Thẩm Gia Sát Kiếm! Thẩm Thiên Phong đã xua sát thủ Quỷ Diện Đường truy sát diệt khẩu lão An... Chúng đã chém đứt gân chân trái của lão, tàn phá lục phủ ngũ tạng... Lão không sống nổi quá nửa khắc nữa!"*


Nhất Đao áp lòng bàn tay trái lên ngực Tần An. Gã cảm nhận được nhịp tim yếu ớt, hỗn loạn của lão bộc đang lịm dần dưới lớp da nhăn nheo lạnh ngắt. Gã muốn truyền một luồng lôi kình nhẹ dịu để kích hoạt và khôi phục nhịp đập cho lão, nhưng cánh tay phải tàn phế của gã đang bị cấm vận kình lực hoàn toàn, còn tay trái của gã thì thô ráp, thiếu đi tâm pháp điều hòa hoạt huyết tinh tế của Thần y Độc Cô Hoài. Khi gã vừa định vận kình lực tay trái, tàn mạch vai phải gã lập tức co rút dữ dội, rỉ máu tươi loang lổ qua lớp băng gạc thô ráp. Gã bất lực buông tay.


Tần An từ từ mở đôi mắt mờ đục, lim dim nửa nhắm nửa mở của mình. Khi nhìn thấy khuôn mặt gầy gò, lạnh lùng nhưng mang những đường nét thanh tao giống hệt người mẫu thân quá cố Tần Thục Dung của Nhất Đao, đôi mắt lão bộc đột ngột rực sáng lên một tia sáng cuối cùng của sự sống.


Lão dùng bàn tay gầy trơ xương, dính đầy bùn đất và máu tươi của mình, run rẩy nắm chặt lấy cổ tay trái của Nhất Đao. Khẩu hình miệng của lão mếu máo, ho khan dồn dập, máu tươi trào ra khóe miệng sứt mẻ: *"Thiếu... Thiếu gia Nhất Đao... Lão bộc cuối cùng... cũng tìm được người... Tần gia... oan khuất tột cùng..."*


Trương Cuồng vội vàng đỡ lưng Tần An lên, cố gắng dùng những mảnh vải thô để bịt vết thương rách thịt đang chảy máu xối xả trên lưng lão, nhưng máu tươi vẫn thấm đẫm, tuôn ra không ngừng nghỉ.


Tần An dùng chút tàn lực cuối cùng, tay run rẩy thò vào trong lớp lót áo vải rách nát bọc đầy muội than của mình. Lão rút ra một gói nhỏ bọc kỹ trong nhiều lớp vải dầu chống nước dính đầy máu khô. Lão run rẩy trao gói vải dầu ấy vào bàn tay trái của Nhất Đao.


Khẩu hình miệng của lão bộc dứt khoát, ánh mắt trợn trừng đầy căm hờn tột cùng: *"Huyết thư... của ngoại tổ phụ Tần Vô Song... Lão bộc đã gìn giữ... suốt mười năm... trốn chạy truy sát... Sự thật... sự thật vụ án oan... mưu phản năm xưa... Kẻ đứng sau... không chỉ là Thẩm Thiên Phong..."*


Nói đến đây, Tần An ho lên một tiếng dữ dội, lồng ngực lão giật mạnh lên rồi đột ngột hạ xuống. Đôi bàn tay gầy trơ xương của lão buông thõng xuống bãi bùn nhão ven sông, đôi mắt mù mờ đục ngầu nhìn chăm chằm vào khoảng không tịch lặng của đêm tối.


Lão bộc trung thành Tần An đã trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt Nhất Đao, kết thúc mười năm trốn chạy đầy đói khát và đau đớn thể xác tại biên thùy hoang dã.


Trương Cuồng cúi đầu gục xuống trán Tần An, hai bả vai gã run lên bần bật vì phẫn nộ dồn nén. Nhất Đao đứng lặng sừng sững giữa rặng đước ngập mặn. Gã không khóc, khuôn mặt gã lầm lì, tĩnh lặng như nước chảy trước trận chiến lớn, nhưng sát khí bùng lên trong đôi mắt sắc lạnh của gã lúc này còn cuồng bạo hơn cả những tia chớp khô đang rạch nát bầu trời đêm hoang mạc.


Gã thề trước vong linh của lão bộc trung liệt và phụ thân quá cố, thề trước danh dự bị bôi nhọ của Biên Phòng Quân, gã sẽ dùng thanh đại đao rỉ sét này để rửa sạch oan khiên cho dòng họ, chém sạch mọi kẻ thủ ác dù chúng có ẩn nấp sâu đến đâu.


***


Nhất Đao dắt tay Trương Cuồng khiêng thi thể của Tần An trở lại gian nhà tranh rách nát của làng hoang ven sông.


A Sương lúc này đã tỉnh lại, cô bé ngồi tựa lưng vào cột gỗ mục, đôi mắt đen láy to tròn vẫn còn đỏ hoe vì ngạt khói. Khi nhìn thấy thi thể đầy máu của Tần An được đặt xuống tấm chiếu rơm rách, cô bé vội vàng bịt miệng, nước mắt tuôn rơi không tiếng động. Cô bé hiểu rằng, một người trung nghĩa nữa lại vừa ngã xuống trong vòng xoáy hận thù tàn khốc này.


Nhất Đao ngồi bệt xuống đất cát ẩm sát cạnh A Sương. Gã dùng bàn tay trái run rẩy, cẩn thận bóc từng lớp vải dầu chống nước bọc ngoài gói nhỏ mà Tần An đã trao lại. Lớp vải dầu cuối cùng mở ra, lộ ra một bức huyết thư rách nát, viết bằng máu đỏ thẫm đã khô đen lại trên mảnh lụa trắng quân dụng cũ kỹ.


Nhất Đao trải mảnh lụa lách qua ánh trăng mờ nhạt chiếu qua mái nhà tranh dột nát. Những nét chữ khắc khổ, cương nghị nhưng đầy phẫn nộ tột cùng của ngoại tổ phụ Tần Vô Song hiện ra trước mắt gã.


Bức huyết thư vạch trần toàn bộ chân tướng tàn khốc của vụ án oan mưu phản mười năm trước:


*"Ta, Tần Vô Song, tướng quân cai quản biên phòng quân Nhạn Môn Quan, viết bức huyết thư này bằng máu của chính mình trước giờ bị triều đình xử tử tru di tam tộc.*


*Gia tộc Tần gia và Biên Phòng Quân ta một lòng trung quân ái quốc, bảo vệ bá tánh biên thùy nghèo khổ khỏi ách bóc lột của quan phủ hủ bại. Nhưng lòng trung nghĩa của chúng ta đã trở thành cái gai trong mắt kẻ cầm quyền tại Kinh Đô. Kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu vu oan giáng họa mưu phản cho gia tộc ta, kẻ đã ban sắc lệnh tịch thu gia sản và truy sát cả dòng họ, chính là Quốc sư phản nghịch Tào Diêm!"*


Sát khí trong mắt Nhất Đao bùng lên dữ dội khi gã đọc đến cái tên "Tào Diêm". Gã khẽ liếc nhìn Trương Cuồng. Trương Cuồng cũng đang ghé sát mắt đọc từng chữ, khuôn mặt đầy sẹo của gã co rúm lại vì kinh hoàng tột độ.


Bức huyết thư tiếp tục vạch trần mưu đồ tàn bạo của Quốc sư:


*"Quốc sư Tào Diêm sử dụng tà thuật lôi điện nhân tạo, cần một lượng khổng lồ quặng Lôi Thạch Thô và Huyền Thiết Thô để thiết lập và vận hành hệ thống các tế đàn thu lôi khổng lồ nhằm khống chế vương triều và thao túng thời tiết thiên tai. Biên giới Nhạn Môn Quan là nơi chứa trữ lượng mỏ Lôi Thạch đen quý hiếm và tinh khiết nhất thiên hạ.*


*Để độc chiếm con đường khai thác mỏ quặng cấm này mà không bị biên phòng quân cản trở, Tào Diêm đã cấu kết với tên phản đồ hèn nhát Thẩm Thiên Phong. Thẩm Thiên Phong nhận tiền tài và lời hứa danh vọng triều đình, đã ám hại cựu thợ rèn Lôi Thiết Hải để chiếm đoạt bản đồ mỏ quặng, đồng thời cấu kết với nha môn hủ bại bôi nhọ, vu oan cho ta mưu phản để triệt tiêu toàn bộ quân đội biên phòng cũ.*


*Thẩm Thiên Phong thực chất chỉ là một con cờ nhỏ, một con chó săn được Quốc sư Tào Diêm bảo kê ngầm để thu gom quặng Lôi Thạch thô tại biên giới Nhạn Môn, gửi về Kinh Đô dâng hiến cho đài thu lôi chính tại Thiên Đàn..."*


Đọc đến dòng chữ cuối cùng, Nhất Đao siết chặt nắm tay trái đến mức mảnh lụa huyết thư run lên bần bật.


Sự thật tàn khốc đã được vạch trần. Mối thù giết cha mười năm trước không đơn thuần là ân oán cá nhân giữa gia đình gã và Thẩm Thiên Phong. Đó là một âm mưu chính trị khổng lồ, một tội ác mang tầm quốc gia do tên Quốc sư tà thuật Tào Diêm thao túng từ trung tâm quyền lực hoàng cung. Thẩm Thiên Phong chỉ là kẻ thừa hành tàn bạo, dùng máu của hàng trăm binh lính biên phòng và dân lành Sùng Sơn Thôn để đổi lấy chiếc ghế quyền lực hờ nơi triều đình hủ bại.


Trương Cuồng quỳ sụp xuống đất cát ẩm, gã gầm lên không tiếng động, nước mắt chảy loang lổ trên những vết sẹo chém chằng chịt: *"Quốc sư... Tào Diêm... Rốt cuộc kẻ đứng sau lại là một tên đại gian thần triều đình! Làm sao chúng ta – những cựu binh tàn phế bị thải hồi, những phàm nhân vô kình dưới đáy xã hội – có thể đối đầu với cả một triều đình hủ bại và cấm vệ quân tinh nhuệ của hắn?"*


Nhất Đao lầm lì đứng dậy. Gã không trả lời Trương Cuồng bằng thủ ngữ, gã chỉ lẳng lặng bước đến bên cạnh thi thể lạnh ngắt của Tần An, nhẹ nhàng dùng tay trái vuốt đôi mắt mờ đục của lão bộc nhắm lại.


Gã cúi xuống nhặt thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân lên đeo chéo sau lưng. Tuy cánh tay phải của gã đang mang vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn và bị cấm vận kình lực nghiêm trọng, nhưng đao kình lôi điện mờ ảo nhấp nháy trong tim gã bấy lâu nay dường như đã tìm thấy một hướng đi mới, mạnh mẽ và dứt khoát hơn bao giờ hết.


Nếu triều đình dùng luật pháp hủ bại để đàn áp phàm nhân, gã sẽ dùng đao pháp sa trường thực dụng thuận theo thiên lý để lập lại công lý thực sự. Kẻ thù của gã giờ đây không chỉ là Thẩm Thiên Phong, mà là cả hệ thống tế đàn thiên tai của Quốc sư Tào Diêm.


A Sương nhìn Nhất Đao, cô bé lau khô nước mắt, dũng cảm đứng bật dậy bên cạnh gã. Cô bé ôm chặt chiếc Trống Trận Cầm Tay bên hông, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định sắt đá. Cô bé sẽ tiếp tục làm "đôi tai" dẫn đường cho gã xuyên qua mọi sương mù bão táp giang hồ tiến vào Trung Nguyên.


Trương Cuồng nhìn bóng lưng sừng sững gầy gò nhưng mang ý chí bất khuất của Nhất Đao dưới ánh trăng mờ, gã khẽ lau nước mắt trên mặt, siết chặt chuôi đại đao sứt mẻ đứng dậy sát cánh bên gã: *"Được! Nhất Đao, con trai của Lôi Thiết Hải! Tàn binh biên phòng quân chúng ta thề quyết tử đi theo con, vung đao phá trận mưu phản thực sự này!"*


Nhất Đao giắt bức huyết thư bọc vải dầu cẩn thận vào lồng ngực áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát, sát cạnh tấm Lôi Binh Bài ngà cũ kỹ của cha gã.


Gã khẽ dắt tay A Sương bước ra ngoài thềm nhà tranh rách nát của làng hoang ven sông. Lòng bàn chân gã bám chặt vào lớp đất sét ẩm ướt sát mép nước cuồn cuộn. Gã cảm nhận được nhịp rung chấn dồn dập, nặng nề từ phía thượng nguồn thung lũng Sùng Sơn truyền đến.


Đó không phải là nhịp bước chân tuần tra của Tào Binh, mà là nhịp rung chấn lọc cọc của hàng chục chiếc xe thổ mộc bọc xích sắt nặng nề đang di chuyển dồn dập dưới đêm giông bão cát.


Thẩm Thiên Phong đang đẩy nhanh tiến độ khai thác mỏ Lôi Thạch thô Sùng Sơn để vận chuyển quặng về Kinh Đô dâng hiến Quốc sư. Thời gian của họ không còn nhiều.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!