Mật Lộ Lò Gạch
Thế giới của Lôi Nhất Đao vĩnh viễn là một khoảng tịch mịch không sắc màu của âm thanh. Gió hoang mạc có gào rú điên cuồng đến đâu, tiếng sấm sét rạch nát bầu trời đen kịt có chấn động đến mức nào, đối với gã cũng chỉ là những luồng khí lưu mạnh mẽ lướt qua da thịt và những nhịp rung bần bật truyền lên từ lòng đất.
Nhưng lúc này, qua lòng bàn chân trần bám chặt vào lớp đất sét pha cát ẩm ướt của bìa rừng Sùng Sơn, Nhất Đao cảm nhận được một sự hỗn loạn chưa từng có. Mặt đất đang run rẩy một cách dồn dập, nặng nề. Đó không phải là nhịp chạy hỗn tạp của bầy sói hoang, cũng không phải là bước chân hoảng loạn của dân làng.
*Bộp! Bộp! Bộp!*
Đó là nhịp bước chân của những chiếc ủng da bọc sắt nặng nề, di chuyển theo đội hình hàng dọc vô cùng kỷ luật. Quân đội chính quy. Nhất Đao nheo đôi mắt sắc lạnh lùng dưới vành nón lá rách nát. Gã nhận ra nhịp độ này. Là Tào Binh – đội trưởng tuần tra của triều đình – cùng lực lượng lính chính quy vũ trang đầy đủ giáp sắt. Chúng đã tìm đến đây.
Nhưng đáng sợ hơn cả là một vệt chấn động vô ảnh khác. Nó không chạm đất một cách dứt khoát, mà lướt nhẹ như một chiếc lá khô bay sát mặt cát, thỉnh thoảng mới chạm nhẹ vào các gờ đá vôi ngầm để lấy đà. Kẻ đó di chuyển với tốc độ kinh hoàng, lướt nhanh hơn cả gió bão, và hướng thẳng về phía lò rèn hoang phế của lão Hoắc Thiết Hải.
Nhất Đao siết chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét đeo chéo sau lưng bằng tay trái. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao dính dớp, thỉnh thoảng lại co rút dữ dội. Vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn màu đỏ thẫm dọc theo tàn mạch – di chứng từ trận lôi đình năm xưa – đang âm ỉ nóng ran như bị lửa thiêu. Gã nhớ kỹ lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài: tuyệt đối cấm vận lôi kình hay dùng tay phải cầm đao trong vòng mười ngày tới nếu không muốn cơ bắp hoại tử hoàn toàn. Lúc này, gã chỉ có thể dựa vào tay trái và thanh Thước Sắt Vô Phong giắt bên hông.
Gã khẽ cúi người, ra hiệu cho cô bé câm A Sương đang nép sát sau lưng gã. Đôi bàn tay nhỏ bé của A Sương múa nhanh dưới ánh chớp khô rực sáng cả bầu trời: *"Đại ca, khói lửa... có khói lửa từ hướng lò rèn!"*
Nhất Đao không cần nhìn khói lửa cũng đã cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi dầu hỏa và khói than củi Hắc Sơn nồng nặc đang bốc lên từ phía thung lũng. Gã bế thốc A Sương lên vai trái, dậm mạnh chân trái trần bộc phát Địa Chấn Bộ. Lực phản chấn cực mạnh từ gờ đá vôi ngầm dội ngược lên gối chân trái đang nhức mỏi, đẩy thân hình gã lướt sát mặt đất cát nhão nhẹt (Sa Bộ Lướt), lao thẳng về phía lò rèn hoang phế.
***
Lò rèn hoang phế của lão Hoắc lúc này đã bị bao vây chặt bốn phía.
Dưới cơn bão cát lôi đình cực đoan đang hoành hành, bầu trời đen kịt bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa từ những bó đuốc dầu hỏa của lính tuần tra. Tào Binh đứng ở trung tâm đội hình, mặc giáp sắt chính quy triều đình sáng loáng, khuôn mặt cương nghị nhưng u ám lạnh lùng. Hắn vung thanh kiếm dài quân dụng, ra lệnh cho binh sĩ phóng hỏa thiêu rụi bìa rừng Sùng Sơn bao quanh lò rèn để ép những kẻ bên trong phải ra hàng.
Nhất Đao lẩn khuất sau một bụi cây rậm rạp cạnh vách đá dựng đứng, đặt A Sương xuống một hõm đá an toàn. Qua lòng bàn chân trần, gã cảm nhận được nhịp thở và sự dịch chuyển của quân địch xung quanh. Chúng có ít nhất năm mươi người, vũ trang đầy đủ khiên sắt và cung nỏ hạng nặng.
Gã khẽ luồn lách qua các khe đá hẹp, thâm nhập vào cửa sau của lò rèn.
Bên trong lò rèn hoang phế, hơi nóng hầm hập phả ra từ bễ lò khổng lồ làm Nhất Đao ngột thở. Chu Thiết – thợ rèn hỗ trợ, đệ tử cũ của lão Hoắc – đang ngực trần mồ hôi nhễ nhại, điên cuồng kéo bễ thổi lửa. Lò nung rực sáng màu đỏ cam, nung nóng quặng sắt Huyền Thiết Thô nặng ba mươi cân mà Nhất Đao mang về từ chợ đen. Chu Thiết đang sử dụng Than Củi Hắc Sơn – loại than cháy lâu và tỏa nhiệt cực cao – để duy trì nhiệt độ nung huyền thiết ở mức tối đa.
Lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Hải đứng sừng sững bên cạnh đe sắt lớn, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng sạm đen đầy sẹo bỏng lò. Lão không nhìn thấy Nhất Đao bước vào, nhưng Thiết Địa Đồng Bộ Quyết của lão đã cảm nhận được nhịp chân trần quen thuộc của con trai cố nhân.
Lão Hoắc quay đầu về phía Nhất Đao, khuôn mặt nghiêm nghị lộ rõ vẻ ngưng trọng. Lão múa máy khẩu hình miệng thật chậm và rõ ràng để Nhất Đao có thể đọc được trong bóng tối chập chờn của lửa lò: *"Con đã về. Thẩm Thiên Phong đã phát hiện ra nơi này. Tào Binh dẫn quân vây quét để bịt đầu mối oan án mười năm trước. Chúng ta không thể chống lại quân đội chính quy khi cánh tay phải của con đang phế tàn."*
Nhất Đao tiến lên một bước, tay trái rút thanh Thước Sắt Vô Phong, ra hiệu muốn cùng lão chiến đấu phá vòng vây.
Nhưng lão Hoắc bước tới, bàn tay thô ráp như vỏ cây khô nắm chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu của Nhất Đao. Lão lắc đầu mạnh mẽ, khẩu hình miệng dứt khoát: *"Không! Con là hy vọng duy nhất để minh oan cho dòng họ Lôi và Biên Phòng Quân. Con phải sống! Lão già mù này và Chu Thiết đã chuẩn bị sẵn lối thoát cho con."*
Lão Hoắc dùng tay chỉ xuống bễ thổi lửa khổng lồ của lò rèn. Dưới gầm bễ, một cánh cửa sắt bí mật đang hé mở, phả ra luồng hơi nóng ngột ngạt của hầm ngầm. Đó chính là Mật đạo dưới lò gạch – hệ thống đường hầm ngầm nóng bức dẫn xuyên ra ngoài bìa rừng Sùng Sơn Thôn mà lão Hoắc đã âm thầm đào đục suốt mười năm ẩn cư.
*RẦM! RẦM!*
Cánh cửa gỗ phía trước của lò rèn rung lên bần bật dưới sức công phá của những chiếc búa tạ từ lính tuần tra triều đình. Tào Binh đang chỉ huy quân sĩ đập phá cửa hiệu, lửa phóng hỏa từ bên ngoài đã bắt đầu liếm vào các xà gỗ mục nát trên mái nhà, tàn tro đỏ rực rơi xuống lả tả.
Chu Thiết hét lên, múa máy tay chân thúc giục: *"Lửa than củi Hắc Sơn đã đạt đến độ nóng cực đại! Sư phụ, mau đi thôi! Con sẽ kích hoạt bể nước nung để tạo khói!"*
Lão Hoắc Thiết Hải gật đầu. Lão thò tay vào một hốc đá bí mật cạnh đe sắt, rút ra một cuộn vải dầu cũ kỹ đã ố vàng, trao thẳng vào tay trái của Nhất Đao. Đó chính là Bản Đồ Mật Đạo Lò Gạch, ghi chép chi tiết các lối rẽ hầm lò ngầm dẫn đến mỏ Lôi Thạch thô Sùng Sơn.
Lão Hoắc múa máy khẩu hình miệng lần cuối, ánh mắt mù lòa của lão dường như rực sáng lên trong ánh lửa: *"Đi mau! Cõng A Sương chạy thật nhanh qua mật đạo. Khi ra ngoài, hãy tìm đến tàn binh biên phòng quân cũ tại làng hoang ven sông sâu. Họ đang chờ con!"*
***
Nhất Đao biết không thể chần chừ thêm nữa. Gã nhét cuộn bản đồ vải dầu vào lồng ngực áo vải thô, quay người bế thốc A Sương đang run rẩy vào lòng, tay trái giữ chặt cô bé. Gã khom người chui tọt vào cánh cửa sắt bí mật dưới bễ thổi lửa, bước chân trần đặt xuống bậc thang đá nóng bỏng của mật đạo.
Ngay khoảnh khắc Nhất Đao vừa bước xuống, phía trên đỉnh đầu gã truyền đến một chấn động cực mạnh chấn động cả hầm ngầm.
Lính tuần tra của Tào Binh đã phá vỡ hoàn toàn cánh cửa gỗ phía trước, ồ ạt lao vào bên trong lò rèn với khiên sắt và trường kiếm sáng loáng.
Chu Thiết gầm lên một tiếng dũng mãnh. Anh dùng búa rèn đập mạnh vào van xả của bể nước lạnh khổng lồ đặt phía trên lò nung. Hàng trăm lít nước lạnh trút thẳng xuống đống Than Củi Hắc Sơn đang cháy đỏ rực và khối Huyền Thiết Thô nóng bỏng nhiệt độ cao.
*XÈO XÈO XÈO! UỲNH!*
Một vụ nổ hơi nước kinh hoàng bùng phát. Luồng hơi nóng ngột ngạt kết hợp với khói đen dày đặc từ than củi Hắc Sơn lập tức phun ra mù mịt, bao phủ toàn bộ không gian lò rèn hoang phế. Khói đen bỏng rát và hơi nước nóng như thiêu như đốt phun thẳng vào mặt quân tuần tra triều đình, khiến chúng gào thét thảm thiết, mất hoàn toàn tầm nhìn và ngạt thở gục xuống.
Cùng lúc đó, lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Hải vận hành Thiết Địa Đồng Bộ Quyết đến cực hạn. Lão nâng chiếc Búa Tạ Trăm Cân làm từ huyền thiết đen nhiễm điện, dậm mạnh chân trần xuống phiến Thiết Địa Thạch lát nền lò rèn để lấy đà, rồi vung búa nện một cú sấm sét xuống chiếc cột trụ bằng đá chịu lực duy nhất của ngôi nhà.
*UỲNH! RẮC RẮC!*
Cột đá chịu lực vỡ vụn dưới sức nặng trăm cân của búa tạ. Toàn bộ hệ thống xà nhà bằng gỗ sồi cổ thụ và mái ngói nung của lò rèn hoang phế đổ sụp xuống một cách tàn khốc, kéo theo hàng tấn đất đá từ vách núi phía sau sạt lở đè sập hoàn toàn ngôi nhà.
Qua lòng bàn chân trần đang bám vào bậc thang đá của mật đạo, Nhất Đao cảm nhận được một luồng chấn động hủy diệt dội thẳng xuống từ phía trên. Mặt đất đá sụt lún mạnh mẽ, những tảng đá khổng lồ đổ sụp xuống bịt kín hoàn toàn lối vào cửa sắt bí mật sau lưng gã, ngăn chặn tuyệt đối mọi sự truy đuổi của cấm vệ quân triều đình.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa là lão Hoắc Thiết Hải và Chu Thiết đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đống đổ nát hoang tàn của lò rèn trong biển lửa đỏ rực.
Một nỗi đau xé lòng dâng lên trong lồng ngực Nhất Đao. Gã há miệng gầm lên một tiếng phẫn nộ tột cùng, nhưng không một âm thanh nào phát ra ngoài thế giới tịch mịch của gã. Nước mắt gã hòa cùng mồ hôi và tro bụi than đen nhạt nhòa trên khuôn mặt khắc khổ. Gã muốn quay lại, muốn dùng tay trái đào bới đống đất đá để cứu sư phụ.
Nhưng A Sương ôm chặt lấy cổ gã, đôi bàn tay nhỏ bé múa nhanh các ký hiệu sát mặt gã: *"Đại ca, đất đá đang sập sụp tiếp! Chúng ta phải chạy! Sư phụ muốn huynh sống sót!"*
Nhất Đao siết chặt nắm tay trái đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Gã nén nỗi đau thương tột cùng vào sâu trong tim, cõng chặt A Sương trên lưng, nín thở dồn lực bế khí, lao nhanh vào bóng tối sâu thẳm của mật đạo dưới lò gạch.
***
Mật đạo dưới lò gạch là một hành trình tra tấn thể xác tàn khốc.
Đường hầm ngầm vô cùng chật hẹp, trần hầm thấp đến mức Nhất Đao phải khom lưng bò rạp sát đất. Nhiệt độ bên trong mật đạo nóng bức đến mức ngột thở do nằm sát dưới hệ thống lò gạch nung cũ của thôn. Không khí thiếu dưỡng khí trầm trọng, mỗi hơi thở hít vào đều bỏng rát lồng ngực như có lửa thiêu.
Lòng bàn chân trần của Nhất Đao – vốn đã bị bỏng rát rách nát rỉ máu tươi từ trận bão cát hoang mạc trước đó – nay phải miết trực tiếp lên những phiến đá nung nóng bỏng của mật đạo. Mỗi bước bò trượt đi, da thịt chân gã lại rách thêm, máu tươi rỉ ra loang lổ thấm đỏ mặt đá nóng. Cánh tay phải tàn phế bọc gạc thô co rút dữ dội, vết sẹo bỏng lớn dọc tàn mạch âm ỉ nóng ran như muốn nứt toác dưới áp lực nhiệt độ hầm ngầm.
Nhưng Nhất Đao không dừng lại. Gã di chuyển bằng Sa Bộ Lướt tay trái bò trượt, dùng vai và lưng che chắn cho A Sương phía trên tránh chạm vào trần hầm nóng bỏng.
*Rung... Rung... Rung...*
Qua lòng bàn tay trái bám chặt vào đá và lòng bàn chân rỉ máu, gã cảm nhận được những chấn động nhỏ sạt lở từ phía sau. Lò rèn phía trên vẫn đang tiếp tục sụp đổ sập đá tảng, sức nóng từ đám cháy Than Củi Hắc Sơn đang lan dần xuống mật đạo, đe dọa thiêu cháy toàn bộ đường hầm ngầm nếu chúng không thoát ra kịp thời.
A Sương mệt mỏi kiệt sức, đầu gục vào vai Nhất Đao, hơi thở của cô bé yếu ớt dần do thiếu dưỡng khí. Nhất Đao cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ vững sự tỉnh táo tịch tĩnh tuyệt đối của Thính Lôi Tâm Pháp. Gã không được phép ngất xỉu lúc này.
Gã bò liên tục ba mươi bước, rẽ trái theo ký ức về nhịp gõ của Tề Ngốc và bản đồ của lão Hoắc. Mặt đất đá nóng bỏng dưới chân bắt đầu chuyển sang độ dốc hướng lên trên, không khí xung quanh dần có luồng khí lưu mát lạnh thổi vào.
Lối ra đang ở phía trước.
Nhất Đao dùng hết kình lực còn sót lại của chân trái trần, dậm mạnh tạo lực phản chấn Địa Chấn Bộ đẩy cơ thể vọt mạnh lên phía trước, húc văng cánh cửa gỗ mục nát bọc cỏ khô ngụy trang ở lối ra mật đạo.
***
*HỰ! COONG!*
Nhất Đao ngã nhào ra bãi cỏ ẩm ướt ngoài bìa rừng Sùng Sơn Thôn sâu hoắm, lồng ngực phập phồng hít lấy hít để luồng không khí lạnh buốt của đêm tối hoang dã. Gã ho sặc sụa, phun ra những ngụm đờm đen ngòm dính đầy muội than củi Hắc Sơn và máu tươi rỉ ra từ cổ họng bỏng rát.
Gã nằm ngửa trên cỏ ẩm, tay trái ôm chặt lấy A Sương đang lịm đi vì ngạt khói. Gã áp sát tai chân trần xuống đất cát ẩm để định vị thế giới xung quanh một lần nữa.
Không có tiếng móng ngựa tuần tra, không có nhịp bước chân ủng sắt quân đội bám theo. Mật đạo sập đổ đá tảng bịt kín lối ra sau lưng gã đã ngăn chặn hoàn toàn truy binh cấm vệ quân của Tào Binh.
Nhưng ở phía xa kia, qua những kẽ lá rừng rậm rạp, Nhất Đao có thể nhìn thấy một quầng sáng đỏ rực rỡ cả một góc trời. Lò rèn hoang phế của lão Hoắc – nơi ẩn náu bình yên duy nhất của gã, nơi lưu giữ những nhịp búa chấn tâm truyền dạy đao pháp đầu đời – giờ chỉ còn là một đống tro tàn sụp đổ trong biển lửa đỏ rực tàn khốc.
Nhất Đao run rẩy đưa bàn tay trái r rỉ máu tươi vào lồng ngực áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát, lôi ra cuộn vải dầu cũ kỹ bám đầy muội than đen nhợt nhạt.
Gã nắm chặt chiếc bản đồ hầm lò mỏ Lôi Thạch thô do lão Hoắc trao lại trước khi chia ly bằng cả mạng sống của mình. Đôi mắt gã sắc lạnh lùng nhìn chằm chằm vào quầng lửa đỏ rực phía xa, sát khí bùng lên d dội rực cháy dứt khoát.
Lò rèn sụp đổ trong biển lửa đỏ rực, Nhất Đao bò ra khỏi mật đạo rừng sâu, tay nắm chặt chiếc bản đồ hầm lò mỏ Lôi Thạch thô do lão Hoắc trao lại trước khi chia ly.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!