Sa Mạc Phục Kích
Mưa giông ở ngoại ô Nhạn Môn Quan trút xuống mỗi lúc một dữ dội, nước mưa lạnh buốt hòa cùng cát bụi vàng tạo thành những vệt bùn lầy nhầy nhụa trên mặt võ đài Thiết Địa Thạch. Vương Chấn đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì đau đớn, bàn tay trái ôm chặt lấy cổ tay phải đã gãy nát xương. Thanh kiếm cổ khảm ngọc quý – niềm kiêu hãnh của Thiết Kiếm Môn – giờ chỉ còn là hai nửa vụn nát nằm chơ vơ trên nền đá xám xịt.
Nhưng Lôi Nhất Đao không có thời gian để thưởng thức chiến thắng. Trong thế giới tịch mịch hoàn toàn của một kẻ điếc bẩm sinh, gã không nghe thấy tiếng gào thét phẫn nộ của Vương Chấn, cũng chẳng nghe thấy tiếng tuốt kiếm đồng loạt của hàng chục đệ tử Thiết Kiếm Môn đang vây kín bốn phía võ đài. Tuy nhiên, qua lòng bàn chân trần đang bám chặt vào phiến đá Thiết Địa Thạch ẩm ướt, gã cảm nhận được một luồng sát khí dồn dập, hỗn loạn truyền đến.
Đó là những nhịp dậm chân mạnh mẽ, những bước chạy cuồng loạn của đám đệ tử chính đạo hủ bại đang mất đi lý trí. Chúng muốn giết gã để bịt đầu mối danh dự. Ở phía xa, dưới mái hiên che tạm, nha dịch tổng quản Tào Hùng đã đứng bật dậy, khuôn mặt đầy mụn thịt gian xảo của hắn vặn vẹo, tay đã đặt sẵn vào chuôi đao nha môn. Sắc Lệnh Phản Tặc giả mạo dán trên cột gỗ vẫn đang bị gió mưa quật rách tả tơi.
Nhất Đao không thể đấu lực với hàng chục kẻ địch cùng lúc trên một võ đài trống trải, nhất là khi cánh tay phải của gã đang quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp bốc mùi hắc ín của thuốc mỡ Hắc Tích Cao, hoàn toàn tê liệt và cấm vận kình lực. Gã khẽ liếc mắt về phía cột đá cách điện của dịch trạm, nơi cô bé câm A Sương đang đứng nép mình, đôi mắt đen láy tràn ngập vẻ lo sợ.
Phải đi ngay. Nhưng trước khi đi, gã cần chặn đứng bước tiến của chúng.
Nhất Đao hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ kình lực còn sót lại vào chân trái trần. Gã dậm mạnh xuống phiến Thiết Địa Thạch dưới chân một cú sấm sét.
*UỲNH!*
Lực phản chấn từ cú dậm chân thô bạo dội ngược xuống lòng đất đá có mật độ huyền thiết cực cao. Phiến đá Thiết Địa Thạch lát nền võ đài vốn đã bị rạn nứt từ đòn quyết chiến trước, nay chịu thêm một lực chấn động cực đại liền vỡ toác. Vết nứt địa hình khổng lồ kéo dài dọc theo võ đài, khiến toàn bộ hệ thống khung gỗ sồi nâng đỡ bên dưới sụp đổ hoàn toàn. Cát bụi, gạch đá và nước mưa bắn tung tóe. Hàng chục đệ tử Thiết Kiếm Môn đang lao lên lập tức mất đà, ngã nhào vào đống đổ nát hỗn loạn.
Tận dụng chớp mắt hỗn loạn đó, Nhất Đao lướt xuống võ đài, tay trái vớ lấy bọc hành lý chứa quặng Huyền Thiết Thô và Da Thú Sét Đánh nhặt được ở chợ đen, tay kia bế thốc A Sương lên vai. Gã di chuyển bằng Sa Bộ Lướt, trượt dài trên mặt đất nhão nhẹt, lao thẳng vào màn mưa trắng xóa hướng về phía con đường độc đạo dẫn ra hoang mạc biên thùy.
***
Khi Nhạn Môn Quan Thành lùi xa phía sau lưng, cảnh tượng xung quanh lập tức biến đổi một cách tàn khốc. Cơn mưa giông lạnh buốt của vùng đồng bằng clashing trực diện với luồng gió khô nóng rát từ sa mạc phía Bắc thổi tới, tạo nên một trận bão cát lôi đình kỳ dị. Bầu trời đen kịt như mực, những đám mây tích điện xám xịt cuộn xoáy dữ dội, thỉnh thoảng lại phóng ra những tia chớp khô rạch nát không trung.
Cát vàng tung bay mù mịt, quất liên tục vào da thịt Nhất Đao như hàng ngàn cây kim châm bỏng rát. Tầm nhìn lúc này giảm xuống chưa đầy ba bước chân. Nhưng đối với một kẻ điếc bẩm sinh đã quen sống trong bóng tối âm thanh, bão cát không làm gã hoảng loạn. Điều gã lo sợ nhất lúc này là địa hình dưới chân.
Mặt đất đá đanh cứng của Thiết Địa Thạch đã biến mất, thay thế bằng những triền cát lún nhấp nhô và nóng bỏng. Cát mịn ẩm ướt do thấm nước mưa bên dưới, nhưng lớp bề mặt lại nóng rãy do gió hoang mạc thổi qua. Quan trọng hơn, cát lún mềm xốp là kẻ thù truyền kiếp của Thính Chấn Bộ Pháp. Nó triệt tiêu, mài mòn và làm nhiễu loạn mọi độ rung chấn truyền từ lòng đất.
Nhất Đao đặt A Sương xuống đất. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé run rẩy múa nhanh những ký hiệu trong gió cát gào rú: *"Đại ca, chân của huynh đang chảy máu. Có tiếng móng ngựa... rất nhiều móng ngựa đang đuổi theo chúng ta."*
Nhất Đao khẽ gật đầu. Gã không cần A Sương nói cũng đã cảm nhận được. Qua lòng bàn chân trần đang bị cát nóng nung đốt đến bỏng rát, gã nhận thấy những nhịp chấn động rất nặng, dồn dập và có nhịp điệu đều đặn của móng ngựa bọc sắt.
Đó là kỵ binh tuần tra triều đình. Và kẻ dẫn đầu không ai khác chính là Triệu Hổ – gã quân đầu mục phản bội của biên phòng quân cũ, kẻ đã bán đứng đồng đội để làm tay sai cho Thẩm Thiên Phong. Triệu Hổ am hiểu hoang mạc này không kém gì gã. Hắn đã cấu kết với Phi Sa Bang, sử dụng những con chiến mã sa mạc tốt nhất để săn đuổi gã.
*Thump. Thump. Thump.*
Nhịp móng ngựa đang đến gần, cách gã chưa đầy trăm bước. Trong bão cát mù mịt, kỵ binh chiếm ưu thế tuyệt đối về tốc độ và tầm nhìn tầm cao nhờ giáp sắt bảo vệ. Nếu tiếp tục chạy trốn trên cát lún, gã và A Sương chắc chắn sẽ bị loạn thương đâm chết.
Gã nhìn A Sương, rồi nhìn triền cát dốc đứng bên cạnh con đường độc đạo. Một kế hoạch táo bạo hình thành trong đầu.
Gã dùng ngôn ngữ ký hiệu ra hiệu cho cô bé: *"A Sương, ôm chặt lấy ta. Nhắm mắt lại, nín thở. Chúng ta phải vùi mình."*
Nhất Đao kéo A Sương vào sát lồng ngực gầy gò của mình, dùng cả thân hình hộ pháp che chở cho cô bé. Gã chọn một hõm cát sụt dưới chân một vách đá vôi nhỏ, dùng tay trái cào mạnh cát nóng bọc lấy hai cơ thể. Đây chính là quy tắc ẩn nấp *Sa Mạc Ẩn Tức*.
Gã vùi toàn bộ cơ thể dưới lớp cát nóng bỏng, chỉ để lộ một khe hở nhỏ dưới gầm vách đá để thở. Gã vận hành Thính Lôi Tâm Pháp, điều hòa nhịp thở của mình chậm lại, đồng bộ hoàn toàn với nhịp rung chấn rít gào của bão cát hoang mạc. Cát nóng nung đốt da thịt gã, vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn trên cánh tay phải co rút đau đớn như bị hàng ngàn con kiến lửa cắn xé dưới lớp băng gạc dính dớp thuốc mỡ Hắc Tích Cao. Lòng bàn chân trần của gã, tiếp xúc trực tiếp với lớp cát ẩm lạnh bên dưới, bắt đầu rộp da rỉ máu do nhiệt độ quá cao từ bề mặt truyền xuống.
Gã nín thở. Thế giới xung quanh hoàn toàn chìm vào sự tịch mịch chết chóc.
***
Từ phía trên lớp cát, những vệt chấn động bắt đầu dội thẳng vào lòng bàn chân trần của Nhất Đao.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Đó là nhịp rít gió cực mạnh của những mũi tên bắn lén tầm thấp quét qua mặt cát hoang mạc. Triệu Hổ là kẻ xảo quyệt. Hắn biết Nhất Đao có thể lẩn trốn dưới các triền cát, liền ra lệnh cho kỵ binh bắn loạt loạn tiễn tầm thấp để dò đường và flushed gã ra ngoài.
Một mũi tên sắt đen cắm phập xuống cát, chỉ cách đỉnh đầu Nhất Đao chưa đầy một tấc. Gã vẫn nằm im như một xác chết, không hề dao động một thớ cơ. Gã cảm nhận được sức nóng của mũi tên ma sát với không khí truyền qua cát ẩm. Nếu gã hoảng loạn di động lúc này, tiếng cát lún dịch chuyển sẽ lập tức tố cáo vị trí của gã cho những gã kỵ sĩ sa mạc thiện chiến.
Nhịp chấn động đột ngột thay đổi.
*RẦM! RẦM!*
Những chiếc móng ngựa bọc sắt nặng nề dẫm đạp mạnh mẽ lên lớp cát ẩm ngay phía trên hõm cát của Nhất Đao. Sức nặng của ngựa chiến và giáp sắt của kỵ binh triều đình nén chặt lớp cát xuống, đè nặng lên tấm lưng gầy gò của gã. Qua lòng bàn chân trần đang bám chặt vào một gờ đá vôi ngầm dưới cát, Nhất Đao định vị chính xác hướng di chuyển của móng ngựa.
Một con chiến mã đang đứng ngay phía trên gã, chỉ cách hõm cát gã vùi mình chưa đầy ba bước chân. Gã đọc được chuyển động cơ bắp của con ngựa chiến qua độ đàn hồi của cát lún. Kẻ cưỡi trên lưng ngựa chính là Triệu Hổ. Hắn đang cầm trường thương sắt có rãnh dẫn điện nhẹ, nheo mắt tìm kiếm dấu vết trong bão cát.
Đây chính là khoảnh khắc quyết định.
Nhất Đao đột ngột bộc phát kình lực.
Gã dậm mạnh chân trái trần xuống gờ đá vôi ngầm dưới cát, kích hoạt tuyệt kỹ *Địa Chấn Bộ*.
*UỲNH!*
Một luồng kình lực phản chấn cực mạnh nổ tung từ lòng đất cát ẩm ướt. Cú dậm chân thô bạo dứt khoát tạo ra một vụ nổ cát khổng lồ, hất văng lớp cát đang vùi lấp cơ thể gã và A Sương lên không trung, tạo thành một màn sương cát dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của kỵ binh triều đình. Lực phản chấn từ gờ đá đẩy thân hình Nhất Đao lướt sát mặt đất cát như một bóng ma sa mạc (Sa Bộ Lướt), áp sát thẳng vào hạ bàn của con chiến mã của Triệu Hổ.
Triệu Hổ bất ngờ kinh hoàng khi thấy mặt cát dưới chân nổ tung. Hắn vội vã vung thanh trường thương sắt nặng nề đâm thẳng xuống tầm thấp nhắm vào bóng đen đang lướt tới.
*VÚT!*
Mũi thương sắt đâm sạt qua vai trái Nhất Đao, kình lực sa trường sắc bén xé rách vạt áo vải thô, để lại một vệt máu tươi rỉ ra loang lổ. Nhưng Nhất Đao không hề lùi bước. Tay trái gã đã nắm chặt chuôi thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng.
Gã xoay người bám đất, vung một đường đao chém quét sát đất tàn bạo bằng tay trái – tuyệt kỹ *Hoành Tảo Thiên Quân*.
*XOẠC! RẮC!*
Lưỡi đại đao huyền thiết rỉ sét xám xịt quét ngang qua mặt cát hoang mạc một vòng tròn hoàn hảo, tạo ra một đòn chém thô bạo nghìn cân rách đất. Lưỡi đao nặng nề chém đứt lìa hai chân trước của con chiến mã bọc giáp sắt của Triệu Hổ.
Tiếng xương ngựa gãy vụn và vệt máu tươi bắn xối xả xuống cát nóng truyền dọc qua thân đao dội thẳng vào lòng bàn chân Nhất Đao. Con chiến mã khổng lồ đổ sụp xuống đất cát ẩm, hất văng Triệu Hổ ngã nhào từ trên cao xuống, lăn lộn nhiều vòng trên triền cát dốc đứng.
Nhất Đao định lao lên dùng Thốn Kình Đoạt Thiết để kết liễu tên phản đồ, nhưng ngay khoảnh khắc gã vung đao, một luồng gió bão cát cuồng bạo thổi ngược hướng đột ngột quét qua, mang theo hàng loạt đá dăm sắc nhọn tàn phá. Lực cản của gió cát quá lớn làm lệch hướng đao chém của gã, lưỡi đại đao huyền thiết chém hụt, cắm phập sâu vào một tảng đá vôi khô rãy bên đường.
*KENG! RẮC!*
Lực phản chấn cực mạnh từ tảng đá khô dội ngược vào cánh tay trái của Nhất Đao, khiến khớp bả vai trái của gã rã rời đau đớn, vết rách cơ vai cũ từ trận đấu võ đài Thiết Kiếm Môn bị rách rộng ra, máu tươi rỉ ra loang lổ làm ướt đẫm lớp áo nhuộm vỏ chàm.
Đồng thời, lòng bàn chân trần của Nhất Đao bị bỏng rát nặng nề, lớp da thịt mỏng manh bị ma sát trực tiếp với cát nóng hoang mạc lạnh buốt rách nát hoàn toàn, để lại những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm mặt cát ẩm. Gã khụy gối trái xuống, dùng thanh đại đao rỉ sét chống đỡ cơ thể đang kiệt sức.
Triệu Hổ bò dậy từ đống cát, giáp sắt nhẹ trên người hắn đã bị móp méo, khuôn mặt đầy thịt mỡ gian xảo sưng húp và lấm lem bùn cát. Nhìn thấy Nhất Đao đang khụy gối rỉ máu, hắn kinh hoàng tột độ, không dám tiến lên chiến đấu tay đôi mà vội vã leo lên lưng ngựa của một tên thuộc hạ Phi Sa Bang vừa lao tới tiếp ứng.
Hắn múa máy khẩu hình miệng đầy nhục nhã và sợ hãi trước khi thúc ngựa tháo chạy vào màn bão cát mù mịt: *"Rút lui! Mau rút lui! Gã điếc này là một con quỷ!"*
Toán kỵ binh tuần tra triều đình hủ bại và thảo khấu Phi Sa Bang hoảng loạn quay đầu ngựa, tháo chạy nhục nhã khỏi thung lũng độc đạo dẫn ra hoang mạc.
***
Bão cát lôi đình vẫn đang gào rú điên cuồng trên đầu, nhưng thung lũng độc đạo giờ chỉ còn lại sự im lặng tịch mịch của cái chết.
Nhất Đao đứng lặng sừng sững giữa hoang mạc, tay trái nắm chặt chuôi đại đao rỉ sét đang cắm sâu xuống đất cát ẩm để thực hiện Tiếp Địa Dẫn Sét, giải phóng nốt luồng điện năng dư thừa còn sót lại trong cơ thể qua lòng bàn chân rách nát. Cơn đau thấu xương tủy từ đôi bàn chân bỏng rát và bả vai trái rách cơ khiến gã run rẩy, nhưng gương mặt lầm lì dưới chiếc nón lá rách nát vẫn lạnh lùng, không chút dao động.
A Sương từ trong hõm cát bò ra, cô bé câm gầy gò chạy đến bên cạnh Nhất Đao, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy đắp lớp thuốc mỡ Hắc Tích Cao còn lại lên vai trái đang rỉ máu của gã. Cô bé khóc không tiếng động, đôi mắt đen láy tràn ngập sự xót xa khi nhìn thấy gót chân rách nát của đại ca.
Nhất Đao khẽ xoa đầu cô bé, ra hiệu gã vẫn ổn. Gã áp sát lòng bàn chân trần rỉ máu của mình xuống mặt cát ẩm để cảm nhận thế giới xung quanh một lần nữa.
Đột ngột, một luồng chấn động vô cùng quái dị truyền dọc theo lòng đất cát dội thẳng vào xương chân gã.
*Rung... Rung... Rung...*
Đó là một vệt chấn động cực kỳ tinh vi, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi nhưng mang theo kình lực sắc lẹm tột cùng. Nó không có nhịp bước chân chạm đất dứt khoát của phàm nhân, không có tiếng móng ngựa bọc sắt nặng nề sa trường, mà lướt đi một cách vô ảnh, uyển chuyển bay lướt tầm cao không chạm đất cát hoang mạc.
Vệt chấn động quái dị đó đang lướt đi với tốc độ kinh hoàng xuyên qua bão cát, hướng thẳng về phía bìa rừng Sùng Sơn Thôn – nơi đặt lò rèn hoang phế của lão Hoắc Thiết Hải.
Nhất Đao nheo đôi mắt sắc lạnh lùng. Gã nhận ra kẻ thù đã phát hiện ra vị trí ẩn náu của gã, và một bóng ma sát thủ vô ảnh nguy hiểm bậc nhất đang tiến thẳng về phía lò rèn hoang phế để triệt hạ sư phụ gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!