Nhạc nềnWuxia3

Đao Thách Võ Đài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông ngoại ô Nhạn Môn Quan trút xuống như trút nước, gột rửa những mái ngói xám xịt của khu dịch trạm hoang tàn nhưng không cách nào làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang tích tụ xung quanh võ đài tự do.


Lôi Nhất Đao khẽ dắt tay A Sương bước nhanh qua màn mưa trắng xóa ngoại ô thành Nhạn Môn, lòng bàn chân gã đột ngột cảm nhận một vệt chấn động rít gió cực nhanh nhắm thẳng võ đài. Đối với Nhất Đao, thế giới là một khoảng không tịch mịch tuyệt đối. Gã không nghe thấy tiếng mưa gào thét, không nghe thấy tiếng sấm rền vang trên bầu trời đen kịt, cũng không nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của đám đông đang tụ tập quanh những sới vật, sới đao ngoại thành. Nhưng đất đá dưới chân gã không biết nói dối. Qua lòng bàn chân trần bám chặt vào những phiến đá Thiết Địa Thạch lát nền võ đài tự do, gã cảm nhận được từng nhịp rung chấn nhỏ nhất của vạn vật.


Thiết Địa Thạch là loại quặng đá nặng chứa hàm lượng sắt thô cực cao, vốn được khai thác từ những mỏ quặng hoang phế Nhạn Môn rồi mang về lát nền cho các võ đài thực chiến dã ngoại. Loại đá này có mật độ vật chất cực khít, khả năng truyền dẫn độ rung chấn nhạy bén gấp mười lần đất cát thông thường. Mỗi bước chân của một võ giả bước lên võ đài, mỗi nhịp dậm chân lấy đà, hay thậm chí là tần số rung chấn của một thanh kiếm sắc bén vừa rút khỏi vỏ, tất cả đều truyền dọc theo Thiết Địa Thạch, hóa thành những luồng xung lực rõ ràng truyền thẳng lên đại não của Nhất Đao.


Gã khẽ cúi đầu nhìn xuống mặt đá ẩm ướt. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, thỉnh thoảng lại co rút dữ dội. Vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn màu đỏ thẫm dọc theo tàn mạch cánh tay phải – di chứng từ những lần cưỡng ép dẫn lôi kình – đang âm ỉ nóng ran. Gã nhớ kỹ lời cảnh báo của Thần y Độc Cô Hoài: tuyệt đối cấm vận lôi kình hay dùng tay phải cầm đao trong vòng mười ngày tới nếu không muốn cơ bắp hoại tử vĩnh viễn. Mọi việc chiến đấu lúc này, gã buộc phải dựa vào tay trái và thanh Thước Sắt Vô Phong giắt bên hông, cùng thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo chéo sau lưng.


A Sương khẽ giật giật vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát của gã. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé múa nhanh các ký hiệu dưới làn mưa lạnh: *"Đại ca, nha dịch nha môn đang dán cáo thị ở đằng kia. Có cả Tào Hùng."*


Nhất Đao nheo đôi mắt sắc lạnh lùng nhìn theo hướng tay của A Sương. Trên chiếc cột gỗ sồi lớn ở góc võ đài, một tấm cáo thị bằng giấy bản đã bị nước mưa làm nhòe nhoẹt phần lớn chữ viết, nhưng hình vẽ gương mặt lầm lì của gã và dòng chữ đỏ chói "Sắc Lệnh Phản Tặc" vẫn hiện lên đầy thách thức. Cách đó không xa, nha dịch tổng quản Tào Hùng đang ngồi oai vệ trên chiếc ghế bành gỗ dưới mái hiên che tạm, khuôn mặt gầy gò đầy mụn thịt gian xảo của hắn khẽ nhếch lên khi nhìn đám võ giả giang hồ thách đấu trên đài. Hắn nhận tiền hối lộ khổng lồ của Thẩm Thiên Phong để phát lệnh truy nã giả mạo, ép Nhất Đao phải trốn chui lủi trong bóng tối.


Nhất Đao khẽ siết chặt chuôi thanh Thước Sắt Vô Phong bằng tay trái. Gã không muốn tiếp tục trốn chạy. Để vạch trần bộ mặt hủ bại của nha môn và ép Tào Hùng phải lộ diện công khai trước bá tánh, gã cần một danh phận chấn động. Bước lên võ đài tự do, đánh bại thiên tài của môn phái chính đạo bảo kê cho Thẩm gia ngay trước mắt quan phủ chính là nhát đao đầu tiên gã chém vào mạng lưới quyền lực của kẻ thù.


Gã vỗ nhẹ lên vai A Sương, ra hiệu cho cô bé đứng nép sau cột đá cách điện của dịch trạm, rồi lầm lì bước lên võ đài Thiết Địa Thạch.


Sự xuất hiện của một thanh niên gầy gò, tóc đen xơ xác buộc bằng dây da thú, mặc áo vải thô rách vai và đặc biệt là đi chân trần, tay phải quấn băng gạc trắng toát lập tức thu hút sự chú ý của đám đông. Những nhịp chấn từ những tiếng cười nhạo dồn dập truyền qua mặt đá Thiết Địa Thạch dội vào chân gã. Chúng cười gã là một phế nhân điếc bẩm sinh, một gã đao khách sa cơ mang theo thanh đao rỉ sét khổng lồ bọc vải bố dơ bẩn mà cũng đòi lên võ đài thách đấu.


Từ phía đối diện võ đài, một nhịp bước chân cực kỳ nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng mang theo kình lực sắc bén truyền đến.


*Vút!*


Một bóng người mặc trường bào màu trắng thêu hoa văn tinh xảo của Thiết Kiếm Môn lướt nhẹ đáp xuống mặt đài. Đó chính là Vương Chấn – đệ tử chân truyền kiêu ngạo của Thiết Kiếm Môn tại Nhạn Môn Quan. Hắn là một thanh niên tuấn tú, hông dắt thanh kiếm cổ khảm ngọc quý sáng loáng, ánh mắt ngạo nghễ coi khinh vạn vật. Thiết Kiếm Môn là môn phái chính đạo danh tiếng nhất vùng biên ải, nhưng thực chất đã nhận hàng ngàn lượng bạc bảo kê ngầm từ Thẩm gia để truy sát các tàn binh biên phòng quân cũ.


Vương Chấn nhìn lướt qua cánh tay phải tàn phế của Nhất Đao, khóe môi hắn méo mó múa máy đầy khinh bỉ. Nhất Đao tập trung tinh thần đọc khẩu hình miệng của đối thủ: *"Một gã điếc tàn phế mang đao rỉ sét mà cũng dám bước lên đây sao? Thiết Kiếm Môn ta nhận tiền của Thẩm gia để dọn dẹp rác rưởi biên thùy. Hôm nay ta sẽ dùng thanh kiếm này để chém đứt gân tay trái còn lại của ngươi!"*


*KENG!*


Vương Chấn đột ngột rút thanh kiếm cổ khảm ngọc ra khỏi vỏ. Luồng kiếm khí sắc bén chém rách màn mưa rít gió. Nhất Đao không hề dao động. Gã dậm nhẹ chân trần bám chặt vào phiến đá Thiết Địa Thạch, vận hành Thính Chấn Bộ Pháp. Cả cơ thể gã chùng xuống, hạ bàn vững chãi như bàn thạch, luôn giữ ít nhất một lòng bàn chân tiếp xúc trực tiếp với mặt đá để cảm nhận mọi biến động.


*Beat 1: Vương Chấn vung kiếm đâm liên hoàn mười tám nhát nhắm thẳng ngực Nhất Đao.*


Vương Chấn động thân. Thân pháp của hắn cực nhanh, lướt đi như gió thổi cát bay của vùng hoang mạc hoang dã. Hắn vận hành Thiết Kiếm Tâm Pháp, ngưng tụ kình lực vào mũi kiếm sắc bén, chém ra Tật Phong Kiếm Chiêu dồn dập. Mười tám mũi kiếm hóa thành những vệt sáng trắng lòa che khuất cả màn mưa, đâm thẳng vào các tử huyệt trước ngực Nhất Đao.


*Beat 2: Nhất Đao dùng Thính Chấn Bộ Pháp né tránh tầm thấp, không đỡ đòn trực diện.*


Nhất Đao nhắm mắt hoàn toàn. Trong bóng tối tịch mịch của người điếc, những phiến đá Thiết Địa Thạch dưới chân gã bỗng trở nên sống động phi thường. Gã cảm nhận được mười tám luồng chấn động rít gió cực mạnh của mũi kiếm đang xé rách không khí lao tới từ các hướng khác nhau. Mỗi nhịp bước chân lướt nhẹ của Vương Chấn trên mặt đá đều để lại một vệt rung chấn rõ rệt. Nhất Đao uyển chuyển di chuyển sát đất, lòng bàn chân trần trượt dài trên đá Thiết Địa Thạch một cách khéo léo. Gã nghiêng người lách qua trái, cúi thấp người tránh sang phải, mười tám mũi kiếm sắc bén của Vương Chấn chỉ chém rách những vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm của gã mà không hề chạm vào da thịt. Gã kiên quyết không đỡ đòn trực diện để giữ sức cho cánh tay trái.


*Beat 3: Vương Chấn nhảy vọt tầm cao, chém xuống nhát kiếm dũng mãnh đầy sát khí.*


Thấy mười tám nhát kiếm đều đâm vào khoảng không, Vương Chấn nổi giận lôi đình. Hắn gầm lên một tiếng không nghe thấy, dậm mạnh chân lên Thiết Địa Thạch lấy đà, sử dụng khinh công nhảy vọt lên tầm cao mười trượng giữa không trung. Từ trên cao rơi tự do, hắn dồn toàn bộ trọng lực cơ thể và ngoại gia kình lực vào lưỡi kiếm, chém xuống một nhát kiếm dũng mãnh tột cùng nhắm thẳng đỉnh đầu Nhất Đao. Nhát kiếm mang theo luồng sát khí sa trường hủ bại của Thiết Kiếm Môn, chém rách cả màn mưa trắng xóa.


*Beat 4: Nhất Đao dùng Thước Sắt Vô Phong tay trái gạt nhẹ hướng đi của mũi kiếm.*


Nhất Đao cảm nhận được luồng khí lưu áp lực cực mạnh từ trên cao dội xuống đỉnh đầu. Không hề hoảng loạn, gã dùng tay trái rút nhanh thanh Thước Sắt Vô Phong dắt bên hông ra. Thanh thước sắt bản to không có lưỡi sắc, xám xịt tịch mịch nhưng đúc từ thép tốt sa trường cực kỳ đanh cứng. Nhất Đao vung thước sắt quét ngang tầm cao một góc nghiêng hoàn hảo, chạm nhẹ vào thân lưỡi kiếm cổ của Vương Chấn đúng khoảnh khắc nó chém xuống. Gã không dùng sức mạnh thô bạo để đỡ thẳng, mà mượn góc nghiêng của thước sắt để gạt nhẹ, làm chệch hướng đi của mũi kiếm sắc bén chém sạt qua bả vai trái của mình, cắm mạnh xuống phiến đá Thiết Địa Thạch dưới chân.


*RẮC!*


Mũi kiếm cổ khảm ngọc cắm sâu vào đá Thiết Địa Thạch phát ra tiếng chấn động dữ dội.


*Beat 5: Vương Chấn cố gắng dùng ám khí độc tầm thấp khi đáp đất nhưng bị Nhất Đao dùng Thước Sắt Vô Phong gạt văng.*


Ngay khi vừa đáp đất cạnh Nhất Đao, Vương Chấn xảo quyệt khẽ lắc cổ tay trái, bắn ra ba chiếc kim độc tẩm kịch độc tầm thấp nhắm thẳng vào đùi trái của Nhất Đao hòng phế bỏ hạ bàn của gã. Nhưng Nhất Đao đã dự đoán trước thủ đoạn hèn hạ này qua luồng gió rít sát đất của ám khí. Gã vung Thước Sắt Vô Phong quét ngang tầm thấp, gạt văng ba chiếc kim độc cắm phập vào cột gỗ võ đài.


*Beat 6: Nhất Đao bị rách cơ vai trái nhẹ do chịu lực phản chấn từ đòn chém dũng mãnh của Vương Chấn.*


Mặc dù gạt đỡ thành công nhát chém rơi tự do của Vương Chấn, nhưng trọng lượng cực nặng và kình lực dồn dập từ thanh kiếm cổ vẫn truyền qua Thước Sắt Vô Phong dội ngược vào cánh tay trái của Nhất Đao. Khớp vai trái của gã khẽ nhói lên đau đớn, thớ cơ vai bị rách nhẹ rỉ máu tươi loang lổ loét dưới lớp áo vải thô rách nát. Gã khẽ cắn chặt răng để kiềm chế cơn đau thể xác.


*Beat 7: Nhất Đao nhận ra Vương Chấn chỉ dũng mãnh khi ở trên không trung, anh chủ động nhử đối thủ nhảy cao để dùng lực phản chấn từ mặt đất đá tảng chém vỡ hạ bàn đối thủ khi đáp đất.*


Nhất Đao lùi lại một bước, giả vờ lảo đảo mất thăng bằng do chấn thương vai trái, tay trái buông lỏng Thước Sắt Vô Phong như thể không còn sức lực. Vương Chấn nhìn thấy vết máu rỉ ra trên vai trái Nhất Đao và bộ pháp khập khiễng của gã, hắn cười ngạo nghễ, cho rằng gã điếc đã kiệt sức. Hắn tiếp tục dậm chân mạnh lên Thiết Địa Thạch, nhảy vọt lên không trung một lần nữa để tung ra nhát kiếm quyết định kết liễu.


Nhưng đó chính là cái bẫy chiến thuật của Nhất Đao. Gã biết Vương Chấn có khinh công cao, di chuyển linh hoạt trên không trung khiến lòng bàn chân gã không thể cảm nhận chấn động để định vị. Nhưng khi Vương Chấn nhảy cao rơi xuống, lực đáp đất của hắn sẽ tạo ra một luồng phản chấn cực mạnh truyền qua Thiết Địa Thạch. Đó chính là khoảnh khắc gã phản công.


*Beat 8: Dậm chân mạnh xuống Thiết Địa Thạch, Nhất Đao vung đại đao huyền thiết thực hiện Thiết Địa Phản Chấn chém gãy đôi kiếm quý.*


Khi bóng người của Vương Chấn bắt đầu rơi xuống từ trên cao, Nhất Đao đột ngột dậm mạnh chân trần trái xuống phiến đá Thiết Địa Thạch dưới chân.


*UỲNH!*


Cú dậm chân thô bạo dứt khoát của gã tạo ra một luồng lực phản chấn cực đại từ lòng đất đá dội ngược lên dọc theo xương chân, truyền qua cột sống rồi dồn thẳng vào cánh tay trái. Cùng lúc đó, gã vung thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng bằng tay trái, xoay mạnh hông bám đất cát thực hiện tuyệt kỹ *Thiết Địa Phản Chấn*.


Lưỡi đại đao huyền thiết rỉ sét xám xịt tịch mịch chém quét một đường vòng cung dũng mãnh từ dưới đất hướng thẳng lên trên, va chạm trực diện với thanh kiếm cổ khảm ngọc đang lao xuống của Vương Chấn.


*CHOẢNG! RẮC!*


Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên rách nát cả màn mưa giông. Dưới sức mạnh khổng lồ của lực phản chấn địa hình Thiết Địa Thạch kết hợp với trọng lượng năm mươi cân của đại đao huyền thiết, thanh kiếm cổ khảm ngọc quý của Vương Chấn bị chấn động cực đại ép nứt, gãy đôi thành hai đoạn giữa không trung. Đoạn mũi kiếm gãy văng ra cắm phập xuống đất cát ẩm.


*Beat 9: Nhất Đao dùng Thốn Kình Đoạt Thiết chấn nát xương tay tước binh khí đối thủ ở cự ly cực gần.*


Không để đối thủ kịp phản ứng khi đáp đất trong trạng thái hoảng loạn mất binh khí, Nhất Đao dùng Địa Chấn Bộ lướt sát mặt đất áp sát cự ly cực gần thốn bước. Tay trái gã gập lại, dùng phần chuôi đao đúc đặc bằng huyền thiết thô nặng nề của thanh đại đao rỉ sét đập mạnh thẳng vào cổ tay phải đang cầm nửa thanh kiếm gãy của Vương Chấn bằng tuyệt kỹ *Thốn Kình Đoạt Thiết*.


*RẮC!*


Tiếng xương cổ tay phải của Vương Chấn gãy nứt giòn giã truyền dọc qua thân đao dội thẳng vào lòng bàn chân Nhất Đao. Cổ tay hắn hoàn toàn biến dạng, nửa thanh kiếm gãy tuột khỏi tay rơi xuống mặt đá lạnh ngắt. Vương Chấn mặt cắt không còn một giọt máu, quỳ sụp xuống Thiết Địa Thạch, hai tay ôm lấy cổ tay phải gãy nát quằn quại trong đau đớn tột cùng.


Nhất Đao lạnh lùng đứng sừng sững trước mặt đối thủ, tay trái vác thanh Đại Đao Rỉ Sét khổng lồ trên vai, đôi mắt tĩnh lặng như nước dưới nón lá rách nát nhìn thẳng vào Tào Hùng đang ngồi chết lặng dưới mái hiên.


Trận thắng oanh liệt của gã điếc mang đao rỉ sét đã bêu rếu sự bất lực tột cùng của võ lâm chính đạo Thiết Kiếm Môn nhận tiền bảo kê Thẩm gia trước vạn dân biên thùy.


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp kéo dài, lòng bàn chân trần của Nhất Đao đột ngột cảm nhận được hàng loạt luồng chấn động dồn dập, nặng nề rít gió từ bốn phía xung quanh võ đài truyền đến.


Vương Chấn thất bại nhục nhã, gầm lên ra lệnh cho hàng chục đệ tử Thiết Kiếm Môn bao vây võ đài quyết tử tiêu diệt Nhất Đao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!