Nhạc nềnWuxia3

Thiết Địa Tìm Kim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa đêm Nhạn Môn Quan trút xuống xối xả, gột rửa những phiến đá xám xịt của thành thị biên thùy nhưng không cách nào làm dịu đi luồng hỏa độc đang âm ỉ cháy dọc theo cánh tay phải của Lôi Nhất Đao.


Bước ra khỏi gian buồng tối của quán trà Thính Phong Hiên, Nhất Đao kéo sụp chiếc nón lá rách nát để che khuất khuôn mặt lạnh lùng. Thế giới đối với gã là một khoảng không tịch mịch, không tiếng gió gào, không tiếng mưa rơi. Nhưng dưới lòng bàn chân trần bám chặt vào lớp bùn đất nhão nhoét của ngõ hẹp, gã cảm nhận được từng nhịp rung chấn dồn dập của thành phố. Trương Cuồng đã đứng lại bên thềm cửa, bóng gã đao thủ cũ chìm dần vào bóng tối, chỉ có nhịp gõ ngón tay dứt khoát của gã truyền qua thềm đá như một lời tiễn biệt trung nghĩa.


Nhất Đao dắt tay cô bé câm A Sương đi nhanh qua những con hẻm nghèo nàn, đầy mùi phân ngựa và gỗ mục. Cánh tay phải của gã, quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, thỉnh thoảng lại co rút dữ dội. Cơn đau từ vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn dọc theo tàn mạch – di chứng từ trận lôi đình năm xưa – như một con rắn lửa đang cố rách nứt da thịt gã để thoát ra ngoài. Gã biết mình phải ẩn nhẫn. Tuyệt đối không được vận lôi kình bằng tay phải trong vòng mười ngày tới nếu không muốn cánh tay này hoại tử hoàn toàn. Mọi việc chiến đấu, gã buộc phải dựa vào tay trái.


A Sương khẽ giật vạt áo gã, đôi bàn tay nhỏ bé múa nhanh dưới màn mưa bong bóng: *"Đại ca, lão hành khất ở phía trước."*


Nhất Đao ngẩng đầu. Dưới mái hiên rách nát của một lò gạch bỏ hoang đầu ngõ, một lão già rách rưới đang ngồi co rúm, đầu bù tóc rối, khuôn mặt lấm lem bùn đất. Đó chính là Tề Ngốc – lão hành khất thông thái nhất Nhạn Môn Quan. Lão cầm chiếc bát sành sứt mẻ, đôi mắt lim dim như say ngủ nhưng thực chất đang cảnh giác quan sát mọi động tĩnh xung quanh.


Nhất Đao bước đến, không nói một lời. Gã đặt chân trần xuống phiến đá lạnh cạnh lão, cảm nhận độ rung chấn nhẹ từ hơi thở đều đặn của Tề Ngốc. Gã thọc tay trái vào bọc hành lý, lấy ra một bầu rượu nóng tỏa ra mùi nồng ấm và một miếng thịt thú rừng sấy khô, đặt nhẹ vào chiếc bát sành.


Tề Ngốc mở choàng mắt. Nhìn thấy bầu rượu mạnh, đôi mắt lão sáng lên tinh anh. Lão không vội uống, mà dùng ngón tay bẩn thỉu gõ nhẹ ba nhịp lên thành bát sành sứt mẻ. Nhịp gõ truyền qua nền đá ẩm ướt, dội thẳng vào lòng bàn chân Nhất Đao: *"Lối vào... dưới hầm lò... đi thẳng ba mươi bước... rẽ trái."*


Nhất Đao khẽ gật đầu tạ ơn. Gã dắt A Sương đi theo chỉ dẫn của Tề Ngốc, lách qua khe hẹp của lò gạch hoang phế. Một lối cầu thang đá dốc đứng, ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất hiện ra. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt, nóng bức, nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi dầu hỏa và mùi rỉ sét của kim loại.


Đây chính là Chợ đen Nhạn Môn Quan – khu chợ ngầm khổng lồ nằm ẩn sâu dưới lòng đất thị trấn biên thùy, nơi giao dịch mọi thứ hàng cấm từ binh khí quân dụng đến quặng Lôi Thạch thô bất hợp pháp.


Nhấp nhô dưới ánh đuốc chập chờn của khu chợ ngầm là hàng trăm bóng người mặc áo choàng đen che mặt. Lòng bàn chân trần của Nhất Đao chạm vào những phiến đá Thiết Địa Thạch lát nền chợ ngầm. Những phiến đá nặng nề này truyền dẫn rung chấn cực tốt, giúp gã phân biệt rõ ràng từng loại bước chân xung quanh: nhịp bước nặng nề, dứt khoát của những gã hộ vệ mang binh khí nặng; nhịp bước nhẹ nhàng, uyển chuyển không tiếng động của thích khách bóng đêm; và nhịp bước kéo lê rệu rã của những phu mỏ nghèo khổ.


Nhất Đao vác trên vai trái một bao tải thô nặng nề. Bên trong là xác một con hổ hoang mạc khổng lồ mà gã và Lâm Phong đã săn được trong rừng sâu biên giới dưới trời bão tuyết, được ướp muối lạnh để giữ nguyên vẹn từ da đến xương cốt. Đây chính là vốn liếng duy nhất để gã thực hiện nhiệm vụ Truy Tìm Huyền Thiết.


Gã đi thẳng đến gian hàng lớn nhất của Tạ Gia Thương Hội nằm ở trung tâm chợ ngầm. Đứng sau quầy gỗ sồi dày cộp là Tạ Vô Song – thiếu chủ thương hội. Hắn là một thanh niên mập mạp, mặc trường y phục bằng lụa thêu chỉ vàng sang trọng, tay đeo đầy nhẫn ngọc quý, khuôn mặt lanh lợi đang liên tục tính toán sổ sách. Bên cạnh hắn là Cố Lão Bản – chủ tiệm thuốc bắc lớn nhất thành, người đang dùng một chiếc kính gọng đồng để kiểm tra các vị dược liệu thô.


Nhất Đao bước đến, đặt mạnh bao tải chứa xác hổ lên bàn cân bằng gỗ sắt. Chấn động nặng nề của bao tải làm rung chuyển cả quầy gỗ. Gã không nói, chỉ dùng tay trái kéo sụp nón lá, để lộ đôi mắt sắc lạnh lùng nhìn thẳng vào Tạ Vô Song.


Tạ Vô Song ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo của một thương nhân lập tức dừng lại trên đôi chân trần bám đầy bùn đất của Nhất Đao, rồi dời lên thanh Đại Đao Rỉ Sét khổng lồ nặng năm mươi cân đeo sau lưng gã. Đôi mắt thiếu chủ thương hội khẽ híp lại, nhận ra chất liệu huyền thiết thô ẩn dưới lớp rỉ sét xám xịt của thanh đao.


Hắn dùng quạt xếp bằng sắt gõ nhẹ xuống bàn, môi múa máy cực nhanh. Nhất Đao tập trung tinh thần, đọc khẩu hình miệng của đối phương: *"Thanh đao sau lưng ngươi... bán đứt cho ta. Ta sẽ cho ngươi mười vạn tiền đồng và bất kỳ loại quặng sắt nào ngươi muốn."*


Nhất Đao khẽ lắc đầu, khuôn mặt lầm lì không chút dao động. Gã đưa bàn tay trái thô ráp ra hiệu từ chối dứt khoát, rồi chỉ tay vào bao tải xác hổ trên bàn.


A Sương đứng bên cạnh nhanh nhẹn dùng Thủ Ngữ Đồng Bộ để ra hiệu cho Tạ Vô Song: *"Đại ca ta không bán đao của cha. Chỉ đổi xác hổ lấy Huyền Thiết Thô và Da Thú Sét Đánh."*


Tạ Vô Song hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt trở nên thực dụng và khinh miệt: *"Xác hổ hoang mạc tuy quý, nhưng Huyền Thiết Thô là vật liệu vô giá, triều đình đang phong tỏa gắt gao để đúc đài thu lôi. Ngươi muốn đổi? Phải bù thêm ba trăm lượng Kháp Tử Ngân (bạc vụn). Nếu không, hãy cút khỏi đây!"*


Hắn cố tình ra giá cực cao nhằm ép Nhất Đao phải bán đứt thanh đại đao rỉ sét của phụ thân.


Nhất Đao vẫn đứng lặng như tượng đá. Gã khẽ dùng tay trái mở miệng bao tải thô, lộ ra cái đầu hổ hoang mạc hung hãn với đôi răng nanh dài sắc bén và lớp da dày không một vết rách nứt. Cố Lão Bản bên cạnh nhìn thấy, đôi mắt già nua lập tức sáng lên. Lão vội vã bước đến, dùng bàn tay run rẩy vuốt ve lớp lông hổ, kiểm tra kỹ lưỡng xương sống và túi mật hổ vẫn còn nguyên vẹn.


Cố Lão Bản quay sang Tạ Vô Song, múa máy khẩu hình đầy khẩn thiết: *"Thiếu chủ, đây là Sơn Quân hoang mạc cực kỳ hiếm gặp! Bộ xương hổ này có thể chế chế ra hàng trăm liều thuốc hoạt huyết cực mạnh trị bỏng sét, túi mật của nó là vô giá đối với tiệm thuốc của ta. Ta bảo lãnh giao dịch này! Thương hội chúng ta không thể bỏ lỡ."*


Nhận được sự bảo lãnh của Cố Lão Bản, Tạ Vô Song khẽ nhíu mày. Hắn tính toán rất nhanh trên bàn tính gỗ, gõ cành cạch liên tục. Nhận ra giá trị thực tế của xác hổ vượt xa ba trăm lượng bạc vụn, hắn đành tặc lưỡi gật đầu, hậm hực vẫy tay cho gia nhân đi vào kho trong.


Một lát sau, gia nhân khệ nệ bê ra một chiếc rương gỗ sồi nhỏ.


Tạ Vô Song mở rương, bên trong chứa một khối quặng Huyền Thiết Thô xám xịt, xù xì, chỉ to bằng nắm tay nhưng nặng trịch, phát ra ánh kim mờ ảo tịch mịch. Bên cạnh khối quặng là một tấm Da Thú Sét Đánh màu đen xám, thô ráp, dày cộp và bốc mùi ozone đặc trưng của sấm sét.


Nhất Đao bước lên, đưa bàn tay trái thô ráp chạm vào khối Huyền Thiết Thô.


*Đây chính là viết tập trung cảm xúc của tập.*


Khi những ngón tay chai sạn của gã tiếp xúc với bề mặt xù xì của khối quặng, thế giới câm lặng xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại sự giao cảm thuần túy giữa phàm nhân và kim loại lạnh lẽo. Huyền thiết thô cực kỳ nặng nề, mật độ sắt đặc khít đến mức bất thường. Nhất Đao nhắm mắt lại, cảm nhận độ đanh cứng tột cùng của nó truyền qua da thịt. Khối quặng lạnh buốt, dường như đang hút dần hơi ấm từ lòng bàn tay gã, nhưng ẩn sâu trong sự lạnh lẽo đó là một tần số rung chấn vô cùng ổn định, tịch mịch và kiên cố. Gã khẽ gõ nhẹ ngón tay vào khối quặng. Một luồng lực phản chấn nhỏ, cực kỳ đanh và dứt khoát dội ngược lại dọc theo xương tay trái. Gã mỉm cười thầm lặng. Đây chính là huyền thiết thô chất lượng cao nhất, vật liệu duy nhất có khả năng tự động cân bằng điện tích và tương thích hoàn hảo với lôi kình của cha truyền lại mà không bị nứt gãy hay nóng chảy dưới sấm sét cực đại.


Gã dời tay sang tấm Da Thú Sét Đánh. Lớp da dày, cứng ngắc nhưng dẻo dai phi thường. Từng thớ da đã bị sấm sét nung rèn đến mức carbon hóa nửa phần, tạo nên một lớp màng bảo vệ khô ráo, hoàn toàn cách điện và chống thấm nước ẩm ướt tuyệt hảo. Nhất Đao biết, dùng tấm da này để bọc Bao Đao Gỗ Sồi Da Thú sẽ giúp gã di chuyển an toàn dưới trời mưa bão mà không sợ đao huyền thiết hút sét bất ngờ thiêu cháy cơ thể.


Gã thu khối quặng và tấm da thú vào bọc vải, tay trái rút ra vài mảnh bạc vụn Kháp Tử Ngân tích trữ đặt lên bàn để hoàn tất giao dịch sòng phẳng.


Nhưng ngay khoảnh khắc gã chuẩn bị dắt A Sương quay người rời đi, một luồng chấn động thô bạo, nặng nề đột ngột truyền qua những phiến đá Thiết Địa Thạch dưới lòng bàn chân trần của gã.


*Thump! Thump! Thump!*


Nhịp bước chân này béo mập, nặng nề nhưng mang theo kình lực ngoại gia thô bạo dồn dập. Nhất Đao lập tức đứng khựng lại, tay trái khẽ đè lên bọc hành lý bảo vật vừa thu mua được, mắt nhắm nghiền để định vị hướng di chuyển của kẻ vừa đến.


Một gã đàn ông mập mạp mặc trường bào màu đỏ thẫm sang trọng bước ra từ bóng tối của sòng bạc bên cạnh. Khuôn mặt gã đầy mỡ cười giả tạo, đôi bàn tay béo múp míp đang liên tục xoay tròn cặp xúc xắc bằng huyền thiết thô nặng nề. Đó chính là Chu Bá – kẻ đứng đầu sòng bạc lớn nhất Nhạn Môn Quan và là kẻ chuyên rửa tiền buôn lậu Lôi Thạch cho Thẩm Thiên Phong.


Chu Bá bước đến sát quầy gỗ, đôi mắt hí đầy gian xảo nhìn chằm chằm vào Nhất Đao với vẻ đe dọa tàn bạo. Gã dùng cặp xúc xắc bằng sắt gõ mạnh xuống mặt bàn gỗ sồi phát ra những nhịp chấn dồn dập làm nhiễu loạn khả năng cảm nhận của Nhất Đao.


Gã múa máy khẩu hình miệng đầy xảo quyệt: *"Gã điếc kia, ngươi mua đồ ở chợ đen Nhạn Môn Quan mà không nộp thuế cho sòng bạc của ta sao? Muốn mang huyền thiết thô ra ngoài? Hãy để lại thanh đại đao rỉ sét sau lưng ngươi làm phí thông quan, nếu không cả ngươi và cô bé câm kia đừng hòng bước lên mặt đất!"*


Hàng chục gã đao thủ hạng nặng của Hắc Sa Bang từ các góc tối sòng bạc lập tức bước ra, tay cầm đại đao nạm vòng sắt bao vây chặt lối thoát hiểm.


Nhất Đao vẫn đứng im lặng, khuôn mặt lạnh lùng như đá tảng dưới nón lá rách. Gã cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của A Sương phía sau lưng. Cơn phẫn nộ dồn nén trong lồng ngực gã bùng lên. Gã biết, đối mặt với lũ tiểu nhân hắc bang này, sự nhẫn nhịn chỉ mang lại tai họa. Gã cần răn đe chúng bằng sức mạnh thực tế dứt khoát sa trường.


Chu Bá cười tàn ác, gã đột ngột vung tay phải, dùng ngón tay béo múp bắn mạnh một viên xúc xắc sắt nạm độc dược tê liệt tầm thấp nhắm thẳng vào đan điền của Nhất Đao.


Viên xúc xắc rít gió xé toạc không khí ẩm ướt lao tới cực nhanh.


Nhưng Nhất Đao đã cảm nhận được hướng bắn qua chấn động rít gió tầm thấp từ trước khi Chu Bá vung tay. Gã không né tránh bằng khinh công hoa mỹ.


Gã dậm mạnh chân trần xuống phiến đá Thiết Địa Thạch lát nền để lấy điểm tựa vững chãi như bàn thạch. Bằng một động tác nhanh như chớp mắt bằng tay trái không thuận, gã rút mạnh thanh Thước Sắt Vô Phong dắt bên hông ra, dùng chuôi đao nặng nề đập mạnh từ trên xuống theo tuyệt kỹ *Thốn Kình Đoạt Thiết*.


*BÙM!*


Một tiếng nổ chấn động khô khốc vang lên từ mặt bàn gỗ sồi. Nhất Đao đập mạnh chuôi đao huyền thiết xuống bàn, truyền một luồng kình lực phản chấn cực mạnh chạy dọc theo thớ gỗ nứt nẻ.


Luồng chấn động thô bạo dội ngược lên, va chạm trực diện với viên xúc xắc sắt đang bay tới. Ngay giữa không trung cự ly cực gần, viên xúc xắc nạm độc của Chu Bá bị chấn động cực đại ép nát, vỡ vụn thành những mảnh bột sắt đen xám rơi lả tả xuống đất cát ẩm.


Không dừng lại ở đó, lực chấn động truyền qua mặt bàn làm chiếc đĩa sứ đựng tiền đồng của sòng bạc vỡ nát hoàn toàn, mặt bàn gỗ sồi dày cộp nứt toác một đường sâu hoắm kéo dài đến tận sát ngón tay béo múp míp của Chu Bá.


Chu Bá giật nảy mình, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã lùi lại ba bước dồn dập, đôi bàn tay béo mập run rẩy không còn giữ nổi viên xúc xắc thứ hai. Đám đao thủ Hắc Sa Bang xung quanh nhìn thấy vết nứt sâu hoắm trên bàn gỗ sồi dày và đòn thốn kình thô bạo bằng tay trái của Nhất Đao, tất cả đều kinh hoàng khựng bước, không gã nào dám tiến lên trước.


Nhất Đao lạnh lùng thu hồi Thước Sắt Vô Phong dắt lại vào đai lưng. Gã không thèm nhìn Chu Bá một lần, tay trái xách bọc hành lý chứa Huyền Thiết Thô và Da Thú Sét Đánh, dắt tay A Sương lầm lì bước đi qua đám đao thủ đang dạt ra hai bên lộ lối thoát hiểm.


Họ bước nhanh lên cầu thang đá ẩm ướt, thoát ra ngoài màn mưa giông hoang tàn của Nhạn Môn Quan Thành.


Trong bóng tối tăm tối của sòng bạc dưới lòng đất, Chu Bá nhìn chằm chằm vào bàn tay phải đang run rẩy và đống bột sắt vụn của viên xúc xắc độc. Khuôn mặt đầy mỡ của gã co giật dữ dội vì nhục nhã và phẫn nộ tột cùng.


Gã khẽ rít răng gầm lên không tiếng động, vẫy tay gọi một tên thuộc hạ đeo mặt nạ quỷ sắt của Quỷ Diện Đường đang ẩn nấp trong bóng tối bước ra.


Chu Bá ghé sát tai tên thuộc hạ, múa máy khẩu hình miệng đầy tàn độc và bí mật: *"Đi mật báo ngay cho Thẩm Thiên Phong! Ta đã phát hiện ra gã điếc mang theo thanh đại đao rỉ sét khổng lồ của Lôi Thiết Hải đang thu mua huyền thiết thô tại chợ đen. Hắn đang tìm cách gia cố đao phong. Hãy báo cho Thiết Kiếm Môn chặn đánh tiêu diệt gã ngay khi gã rời khỏi thành ngoại ô!"*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!