Lôi Chấn Nhạn Môn
Mưa ở vùng biên thùy Nhạn Môn Quan không mang theo cái thanh mát của mưa rào Trung Nguyên, mà nó nặng nề, buốt giá, lẫn lộn với cát vàng hoang mạc và muội than của những cuộc binh đao.
Đối với Lôi Nhất Đao, thế giới này hoàn toàn câm lặng. Gã không nghe thấy tiếng mưa quất rào rạt vào những phiến đá vôi xám xịt của nghĩa trang cựu binh, không nghe thấy tiếng gió rít gào qua những khe núi hiểm trở, và lại càng không nghe thấy tiếng bước chân rệu rã của chính mình. Thế nhưng, đất đá dưới chân gã thì không bao giờ biết nói dối.
Qua lòng bàn chân trần bám chặt vào lớp bùn đất nhão nhoét pha lẫn cát mịn, Nhất Đao cảm nhận được từng nhịp đập, từng độ rung chấn tinh vi nhất của đất trời. Gã cảm nhận được hơi ấm yếu ớt từ bàn tay nhỏ bé, run rẩy của cô bé câm A Sương đang nắm chặt lấy vạt áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát của gã. Phía sau họ, bóng dáng gầy gò nhưng kiên cường của Từ Lão Đầu – người gác mộ cựu binh kỳ quái – đã chìm dần vào màn mưa trắng xóa trên ngọn đồi lộng gió.
Cánh tay phải của Nhất Đao quấn chặt trong lớp băng gạc thô ráp tẩm thuốc mỡ Hắc Tích Cao đen dính dớp, dường như vẫn còn âm ỉ một luồng hỏa độc bỏng rát. Vết sẹo bỏng lớn vĩnh viễn màu đỏ thẫm dọc theo tàn mạch cánh tay phải – di chứng từ trận lôi đình năm xưa và lần cưỡng ép dẫn lôi kình ở nghĩa trang – đang co rút dữ dội. Cơn đau thấu xương tủy truyền đến khiến bả vai gã run rẩy, buộc gã phải dùng tay trái để giữ chặt thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Thanh đao huyền thiết thô bọc trong lớp vải bố dơ bẩn lúc này dường như cũng đang rung lên những nhịp chấn nhẹ, tịch mịch và lạnh lẽo, cộng hưởng với nhịp sấm sét khô hạn đang nhấp nháy trên bầu trời xám xịt.
Nhất Đao dắt tay A Sương đi men theo con đường mòn dốc đứng dẫn xuống thung lũng. Nhạn Môn Quan Thành hiện ra trước mắt họ như một con quái thú khổng lồ bằng đá xám nằm phục giữa bão cát. Thành thị biên giới này hỗn loạn, là nơi tụ tập của binh lính giải ngũ, thương nhân buôn lậu và thảo khấu hoang mạc. Để tránh sự truy quét gắt gao của nha môn hủ bại và tai mắt của Thẩm Thiên Phong, Nhất Đao không đi qua cổng chính nơi quân tuần tra đang khám xét nghiêm ngặt. Gã dắt A Sương lách qua một khe nứt vỡ của tường thành cũ, tiến vào những con ngõ hẹp ẩm ướt, đầy mùi phân ngựa, rơm rác mục nát và rượu rẻ tiền.
Lòng bàn chân trần của Nhất Đao chạm vào những phiến đá lát đường lạnh ngắt của thành phố. Nhịp độ rung chấn ở đây hoàn toàn khác biệt với sự tĩnh lặng của nghĩa trang cựu binh hay hoang dã Sùng Sơn Thôn. Đó là một mớ hỗn độn của những vệt chấn động: nhịp bánh xe thổ mộc lọc cọc, tiếng móng ngựa nện dồn dập, và nhịp bước chân của đám đông lữ khách qua đường. Gã kéo sụp chiếc nón lá rách nát che khuất khuôn mặt lạnh lùng, dắt A Sương đi nhanh qua những hẻm tối nghèo khổ ngoại ô thành, hướng thẳng về phía quán trà Thính Phong Hiên.
Quán trà Thính Phong Hiên nằm nép mình bên một ngã ba đường mòn ngoại ô, chỉ là một gian nhà gỗ thấp bé, rách nát với mái tranh xập xệ bám đầy bụi cát vàng. Thế nhưng, đây lại là trạm trung chuyển thông tin tình báo quan trọng nhất của thế giới ngầm biên thùy Nhạn Môn Quan.
Khi Nhất Đao bước qua bậc cửa gỗ mục, một luồng hơi nóng ẩm mang theo mùi bột bánh bao mới hấp, mùi trà rẻ tiền và mùi mồ hôi nồng nặc phả thẳng vào mặt gã. Quán trà khá vắng vẻ dưới trời mưa giông, chỉ có vài ba gã lữ hành nghèo khổ ngồi uống rượu nhạt ở các góc tối.
Một người phụ nữ mập mạp, khỏe mạnh, tóc búi cao gọn gàng đang thoăn thoắt nhào bột làm bánh bên chiếc lò đất nung bốc khói nghi ngút. Đó chính là Mã Đại Tẩu, chủ quán trà và là cựu phu nhân của một binh lính biên phòng đã khuất. Mã Đại Tẩu ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc sảo lập tức dừng lại trên đôi chân trần bám đầy bùn đất của Nhất Đao và thanh đại đao khổng lồ bọc vải bố sau lưng gã. Bà không nói một lời, chỉ khẽ hất hàm về phía chiếc bàn gỗ trống nằm sâu trong góc tối nhất của quán trà.
Nhất Đao dắt A Sương bước đến ngồi xuống chiếc ghế dài mục nát. Gã đặt hai lòng bàn chân trần áp sát xuống nền đất nện ẩm ướt của quán trà để duy trì Thính Chấn Bộ Pháp. Gã nhắm nghiền đôi mắt, tập trung tinh thần lực tối đa để gạt bỏ hoàn toàn thế giới tịch mịch tăm tối xung quanh, chỉ dùng xúc giác toàn thân để cảm nhận tần số rung động truyền qua nền đất.
Đột ngột, lòng bàn chân Nhất Đao cảm nhận được một vệt chấn động lạ truyền đến từ chiếc bàn gỗ bên cạnh.
*Tap. Tap-tap. Tap... Tap-tap-tap.*
Đó là nhịp gõ ngón tay đều đặn, tịch mịch nhưng mang kình lực dứt khoát trên mặt bàn gỗ sồi. Nhịp rung chấn này truyền qua chân bàn, xuống nền đất nện ẩm ướt rồi dội thẳng vào lòng bàn chân trần của Nhất Đao. Gã lập tức mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như đao phong khóa chặt vào gã đàn ông ngồi ở góc tối bên cạnh.
Gã đàn ông đó mặc một chiếc áo giáp sắt rách nát của binh lính cũ, khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo chém tàn khốc, và đặc biệt là bị cụt mất tai trái. Đó chính là Trương Cuồng – cựu đao thủ dũng mãnh của Nhạn Môn Quan bị triều đình thải hồi sau oan án mười năm trước. Nhịp gõ ngón tay của Trương Cuồng chính là mật hiệu sa trường (mật hiệu hành quân cũ của Biên Phòng Quân) dùng để nhận diện đồng đội dưới quyền phụ thân Lôi Thiết Hải.
Nhất Đao không đáp lời bằng giọng nói. Gã thọc bàn tay trái rướm máu của mình vào ngực áo vải thô, rút ra tấm Lôi Binh Bài bằng ngà cũ kỹ và đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ sồi ẩm ướt.
Tấm bài ngà vàng ố, khắc sâu hai chữ "Lôi Thiết Hải" hiện ra rõ nét dưới ánh lửa chập chờn của bếp lò đất. Trương Cuồng nhìn thấy tấm bài ngà, bàn tay đang gõ nhịp của gã lập tức khựng lại. Khuôn mặt đầy sẹo chém của gã đao thủ cũ co giật dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn vẻ xúc động và đau thương tột cùng. Gã khẽ siết chặt nắm đấm, định đứng bật dậy dập đầu tạ ơn con trai của cố chủ tướng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, lòng bàn chân trần của Nhất Đao đột ngột cảm nhận được một luồng chấn động vô cùng nặng nề, dồn dập truyền đến từ phía ngoài quán trà.
*Thump! Thump! Thump!*
Đó là nhịp bước chân của những chiếc ủng da bọc sắt nặng nề của quân tuần tra nha môn, kèm theo tiếng xích sắt va chạm leng keng chói tai. Nhất Đao lập tức đưa tay trái đè chặt vạt áo bọc tấm bài ngà, đồng thời khẽ bấm ngón tay ra hiệu cho A Sương lùi sâu vào bóng tối sau lưng gã. Trương Cuồng cũng nhanh chóng thu hồi vẻ xúc động, gã khom người ngồi sụp xuống, tay nắm chặt chuôi thanh đại đao sứt mẻ đặt dưới gầm bàn.
Cánh cửa gỗ mục nát của quán trà bị thô bạo đạp tung ra. Nha dịch đứng đầu nha môn Nhạn Môn Quan – Tào Hùng – dẫn theo hàng chục lính tuần tra vũ trang đầy đủ giáp sắt nhẹ bước vào. Tào Hùng là một gã trung niên mập mạp, khuôn mặt đầy mụn thịt gian xảo và đôi mắt hí luôn láo liên sợ sệt. Gã mặc bộ quan phục màu xanh đen dơ bẩn, hông dắt đao nha môn, tay cầm một xấp giấy cáo thị mới tinh còn thơm mùi mực.
Tào Hùng không thèm nhìn đám lữ khách nghèo khổ trong quán, gã bước thẳng đến cây cột gỗ chính giữa quán trà, thô bạo dán tấm cáo thị lên đó. Nhất Đao nhắm mắt, lòng bàn chân gã cảm nhận được lực nện búa gỗ của nha dịch ghim tấm giấy vào cột truyền qua nền đất.
Gã khẽ hé mắt nhìn qua vành nón lá rách. Trên tấm cáo thị là hình vẽ chân dung của chính gã – một gã điếc mang đao rỉ sét khổng lồ – kèm theo dòng chữ lớn màu đỏ thẫm: "TRỌNG PHẠM MƯU PHẢN LÔI NHẤT ĐAO – TRU DI TAM TỘC".
Sắc Lệnh Phản Tặc! Nha môn hủ bại Nhạn Môn Quan đã nhận hối lộ khổng lồ của Thẩm Thiên Phong để thảo ra cáo thị truy nã giả mạo này, biến Nhất Đao thành phản tặc mưu phản triều đình, cô lập gã hoàn toàn khỏi sự trợ giúp của bá tánh thường dân nghèo đói biên thùy.
Cơn giận dữ dồn nén trong lồng ngực Nhất Đao bùng lên như lửa lò nung. Cánh tay phải tàn phế của gã run lên bần bật dưới lớp băng gạc, luồng lôi kình ẩn sâu trong tim gã bỗng rung động mãnh liệt. Tay trái gã khẽ di chuyển, nắm chặt lấy chuôi Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân sau lưng. Gã muốn dậm chân bộc phát Địa Chấn Bộ, lướt sát mặt đất để chém đầu gã nha dịch hủ bại Tào Hùng ngay tại chỗ để rửa hận.
Nhưng ngay khi Nhất Đao vừa chuẩn bị động thủ, một bàn tay thô ráp, nặng nề như đá tảng bất ngờ đè chặt lên bả vai trái của gã.
Đó là Trương Cuồng. Cựu binh đao thủ khẽ lắc đầu, đôi mắt đầy sẹo chém nhìn Nhất Đao với vẻ khẩn thiết tột cùng. Trương Cuồng dùng ngón tay viết nhanh lên mặt bàn gỗ sồi ẩm ướt vài chữ thô kệch: *"Cấm vệ quân đông. Nhẫn nhẫn!"*
Nhất Đao khẽ thở hắt ra một hơi tịch mịch. Gã hiểu Trương Cuồng nói đúng. Ngoài quán trà lúc này đang có hàng chục lính tuần tra triều đình vũ trang đầy đủ giáp sắt và cung tên hạng nặng phong tỏa lối thoát hiểm. Nếu gã động thủ trực tiếp trong thành thị lúc này, không chỉ gã và A Sương bị vây sát, mà cả Mã Đại Tẩu và Trương Cuồng cũng sẽ bị tru di tam tộc vì tội chứa chấp phản tặc. Gã từ từ buông chuôi đao sắt ra, hai lòng bàn chân trần bám chặt Thiết Địa Thạch để triệt tiêu hoàn toàn kình lực bộc phát.
Tào Hùng dán xong cáo thị, gã quay lại nhìn quanh quán trà một lượt với ánh mắt nghi ngờ. Đôi mắt hí của gã dừng lại trên thân hình hộ pháp gầy gò của Nhất Đao và chiếc nón lá rách nát che khuất dung mạo của gã. Tào Hùng khẽ nhíu mày, tay dắt chuôi đao nha môn, bước chậm rãi về phía bàn của Nhất Đao. Mỗi bước đi của chiếc ủng bọc sắt của gã truyền xuống đất cát ẩm tạo ra những rung chấn nặng nề, dồn dập, ép sát vào tâm trí Nhất Đao.
Không khí trong quán trà ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Cánh tay phải của Nhất Đao rỉ máu tươi loang lổ dọc theo tàn mạch bọc gạc, cơn đau bỏng rát rách nứt cơ bắp khiến gã run nhẹ. A Sương đứng phía sau khẽ siết chặt vạt áo gã, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi tột cùng.
Ngay khoảnh khắc Tào Hùng chỉ còn cách bàn Nhất Đao ba bước chân trần, Mã Đại Tẩu đột ngột hành động.
Bà chủ quán trà mập mạp bưng một khay trà nóng lớn bước ra, giả vờ vấp phải một khúc củi gỗ nung bên cạnh bếp lò. Mã Đại Tẩu ngã nhào về phía trước, đánh đổ hoàn toàn khay nước trà sôi sùng sục và đống than củi Hắc Sơn đang cháy đỏ rực thẳng vào đôi ủng bọc sắt của Tào Hùng và chiếc lò đất nung.
Một đám mây khói đen nồng nặc và hơi nước nóng bỏng rát lập tức bùng lên mù mịt khắp gian quán trà chật hẹp, che khuất hoàn toàn tầm nhìn ít ỏi của nha dịch tuần tra.
Tào Hùng bị nước sôi dội trúng chân, gã nhảy dựng lên như một con khỉ bị bỏng, gào thét thảm thiết và chửi bới om sòm bằng tiếng nói méo mó mà Nhất Đao không nghe thấy nhưng cảm nhận được độ rung của cổ họng gã. Đám lính tuần tra bên ngoài hoảng loạn xông vào, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn tột cùng.
"Lính tuần đâu! Cháy lò nung rồi! Đỡ ta... đỡ ta dậy!" - Tào Hùng gầm rú, tay vung vẩy đao nha môn mù quáng trong làn sương khói nóng bỏng.
Mã Đại Tẩu nhanh trí lao đến, một tay giả vờ dập lửa, tay kia khéo léo thọc một túi da chứa đầy bạc vụn Kháp Tử Ngân vào tay Tào Hùng. Bà chủ quán khúm núm cúi đầu, ra hiệu tạ lỗi rối rít, dập đầu xin tha thứ.
Nhận được túi Kháp Tử Ngân nặng trịch, sắc mặt tàn ác của Tào Hùng mới dịu đi đôi chút. Gã hậm hực đút túi tiền vào ngực áo quan phục dơ bẩn, thô bạo đạp vỡ chiếc ghế gỗ bên cạnh để hả giận, rồi dẫn theo đám lính tuần tra hủ bại rút lui khỏi quán trà dưới màn mưa bão cát mịt mù.
Trong làn sương khói nóng bỏng rát và khói than đen nghi ngút, Trương Cuồng lập tức nắm chặt lấy vai trái của Nhất Đao, kéo mạnh gã và A Sương lướt nhanh qua cánh cửa gỗ phụ phía sau quán trà, thâm nhập vào gian buồng tối kín đáo nằm sâu sau bếp lò.
Gian buồng tối ẩm ướt, nồng nặc mùi thuốc bắc giảm bỏng rát và mùi củi khô mục nát. Trương Cuồng đóng chặt cửa gỗ, cài chốt sắt kiên cố để chặn đứng mọi tai mắt rình rập bên ngoài. Gã đao thủ cũ quay lại nhìn Nhất Đao, khuôn mặt đầy sẹo chém hiện lên vẻ ngưng trọng tột cùng.
Trương Cuồng không nói, gã biết Nhất Đao điếc hoàn toàn. Gã nhúng ngón tay vào chén nước trà đặc còn sót lại trên bàn gỗ nhỏ, viết nhanh những nét chữ thô kệch, dứt khoát lên mặt bàn gỗ sồi nứt nẻ:
*"Thẩm Thiên Phong đang ở mỏ Lôi Thạch thô Sùng Sơn."*
Nhất Đao nhìn chằm chằm vào vệt nước trà. Gã khẽ nhíu mày, đưa tay trái viết đáp lại bằng những nét chữ sắc lẹm như đao chém: *"Mỏ Lôi Thạch cấm?"*
Trương Cuồng gật đầu mạnh mẽ. Gã lau vệt nước cũ, viết tiếp một tin tức mật vô cùng chấn động:
*"Hắn đang ráo riết thu mua toàn bộ Huyền Thiết Thô tại chợ đen để phục vụ dự án đúc tế đàn phụ cho Quốc sư Tào Diêm. Nếu hắn đúc thành công đài thu lôi bằng đồng thau, toàn bộ biên thùy sẽ bị thiên lôi thiêu rụi để bóp nghẹt tàn binh."*
Nhất Đao khẽ siết chặt chuôi Đại Đao Rỉ Sét bằng tay trái. Cánh tay phải tàn phế của gã dưới lớp băng gạc bỗng nóng ran lên như có một luồng lôi kình bạo ngược đang muốn bộc phát. Gã đã hiểu vì sao Thẩm Thiên Phong lại đồ sát cả ngôi làng Sùng Sơn Thôn và lùng sục ráo riết di vật dòng họ Lôi đến thế. Bản vẽ đài thu lôi phụ và ngọc ấn mỏ quặng chính là huyết mạch trong âm mưu tà thuật lôi điện của Quốc sư triều đình.
Gã khẽ cúi đầu nhìn tấm Lôi Binh Bài bằng ngà cũ kỹ khắc tên cha đang đặt trên bàn. Lời thề báo thù rửa oan gia tộc khắc cốt ghi tâm dưới trời bão sét nghĩa trang lại vang lên tịch mịch trong tâm trí gã. Nhất Đao khẽ siết chặt bàn tay trái, ánh mắt gã nhìn qua khe cửa gỗ mục nát hướng về phía màn mưa trắng xóa bao phủ lấy Nhạn Môn Quan Thành, nơi mạng lưới truy quét của Thẩm Thiên Phong đang giăng sẵn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!