Nhạc nềnWuxia3

Đao Xuất Nghĩa Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói lửa của trận Thảm Sát Sùng Sơn Thôn vẫn cuồn cuộn bốc lên sau lưng Lôi Nhất Đao, nhuộm đỏ rực một góc trời biên thùy Nhạn Môn Quan. Đối với một người điếc như gã, thế giới xung quanh hoàn toàn không có âm thanh. Gã không nghe thấy tiếng lửa cháy bùng bùng, không nghe thấy tiếng thét xé lòng của dân làng, cũng không nghe thấy tiếng bão cát gào rú ngoài kia. Thế nhưng, đất đá dưới chân gã đang run rẩy một cách điên cuồng, truyền qua lòng bàn chân trần bám chặt vào mặt cát nóng ẩm, hóa thành những luồng xung lực chấn động dồn dập dội thẳng vào đại não gã. Đất đất không biết nói dối. Qua độ rung chấn của mặt đất, gã cảm nhận được nhịp bước chân nặng nề, dứt khoát của tên sát thủ đeo mặt nạ quỷ vàng thuộc Quỷ Diện Đường đang lôi kéo cô bé câm A Sương hướng về phía mỏ quặng cấm.


Cánh tay phải của Nhất Đao lúc này đang nóng rát như bị hàng ngàn con kiến lửa thiêu đốt. Ba cây châm bạc huyền thiết từ Hộp Châm Cứu Tự Kích Tim vẫn cắm sâu dọc theo tàn mạch bọc băng gạc đỏ thẫm của gã. Việc cưỡng ép vận hành Lôi Kình Bộc Phát ở tập trước để tiêu diệt ba tên sát thủ Quỷ Diện Đường đã khiến kinh mạch tay phải của gã bị rách nứt nghiêm trọng, máu tươi rỉ ra loang lổ làm ướt đẫm lớp vải thô nhuộm vỏ chàm. Cơn đau thấu xương tủy truyền đến khiến gã run rẩy, nhưng ánh mắt gã vẫn lạnh lùng, khóa chặt vào bóng lưng tên sát thủ quỷ vàng phía trước.


Gã dậm mạnh chân trần bộc phát Địa Chấn Bộ. Lực phản chấn cực mạnh từ nền đất đá dội ngược lên gối chân trái đang nhức mỏi, đẩy thân hình gầy gò của gã lướt sát mặt đất như một bóng ma sa mạc (Sa Bộ Lướt). Nhất Đao không dùng tay phải thuận. Gã đưa tay trái nắm chặt thanh Thước Sắt Vô Phong dắt bên hông, áp sát đối thủ từ sườn trái. Tên sát thủ đeo mặt nạ quỷ vàng cảm nhận được luồng khí lưu dịch chuyển đột ngột bên cạnh, hắn vội vã buông A Sương, vung đoản đao tẩm độc đâm thẳng vào ngực Nhất Đao.


Nhưng Nhất Đao nhanh hơn. Gã nghiêng người tránh né mũi đao rít gió dựa vào sự nhạy cảm xúc giác bẩm sinh, đồng thời vung Thước Sắt Vô Phong bằng tay trái gạt mạnh. Thanh thước sắt không lưỡi sắc nện thẳng vào gân kheo chân phải của tên sát thủ. Một chấn động nặng nề truyền qua thước sắt, gã nghe thấy – bằng lòng bàn chân – tiếng xương gối của đối thủ rạn nứt dưới lực đánh dứt khoát. Tên sát thủ quỷ vàng khụy xuống đất cát ẩm ướt. Không để hắn kịp gầm lên hay phóng ám khí tầm thấp, Nhất Đao lướt tới cự ly thốn bước, tay trái vung thước sắt đập mạnh Thốn Kình Đoạt Thiết vào chẩm cổ hắn. Tên sát thủ gục sụp xuống đất, mặt nạ quỷ vàng vỡ đôi, bất động hoàn toàn.


Nhất Đao lập tức cúi xuống đỡ lấy A Sương. Cô bé câm gầy gò run rẩy ôm chặt lấy gã, đôi mắt đen láy tràn đầy nước mắt và sự hoảng loạn. Cô bé múa nhanh những ngón tay nhỏ nhắn bằng ngôn ngữ ký hiệu (Thủ Ngữ Đồng Bộ): *"Đại ca, đường ca Đại Hùng... huynh ấy đã..."*


Nhất Đao khẽ ôm chặt vai cô bé, lắc đầu để bảo cô dừng lại. Gã không cần nghe cũng biết Lôi Đại Hùng đã hy sinh dũng cảm dưới loạn tiễn để bảo vệ dân làng. Nỗi đau thương dồn nén trong lồng ngực gã hóa thành một luồng sát khí tịch mịch, lạnh lẽo. Sùng Sơn Thôn phía sau đã biến thành đống đổ nát tro tàn đầy xác chết. Nha môn hủ bại Nhạn Môn Quan phối hợp với thảo khấu Phi Sa Bang chắc chắn sẽ xua quân tuần tra phong tỏa mọi quan ải biên giới để truy quét gã bịt đầu mối. Họ không thể ở lại đây.


Nhất Đao dắt tay A Sương chạy trốn xuyên qua đêm giông bão cát dữ dội. Gã hướng thẳng về phía ngọn đồi lộng gió phía sau Nhạn Môn Quan Thành – nơi tọa lạc của Nghĩa trang quân đội biên thùy hoang vắng. Nước mưa xối xả trút xuống trần gian, gột rửa đi lớp muội than và máu tươi bám trên người gã, nhưng cũng làm cho các vết thương bỏng rát trên cánh tay phải và lòng bàn chân rách nhẹ của gã sting đau đớn dữ dội. Nhất Đao cắn chặt răng, bám chặt mười ngón chân trần xuống mặt đất đá sắc nhọn ẩm ướt để định vị hướng đi trong bóng tối tịch mịch.


Khi họ đặt chân lên đỉnh ngọn đồi lộng gió, không gian nghĩa trang cựu binh hiện ra tiêu điều, lạnh lẽo dưới ánh chớp sáng lòa của đêm bão sét. Hàng trăm tấm bia đá vô danh chôn cất những binh lính biên phòng đã ngã xuống nằm im lìm như những bóng ma canh giữ biên thùy. Giữa màn mưa lạnh buốt, lòng bàn chân Nhất Đao bỗng cảm nhận được một vệt chấn động vô cùng nhẹ nhưng đều đặn dồn dập truyền đến từ phía trước. Đó là nhịp bước chân của một người đang quét lá tre.


Nhất Đao ngẩng đầu, nhìn xuyên qua màn mưa trắng xóa. Một lão già gầy đét, da mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, mặc áo vải thô đen rách rưới đang cầm chiếc chổi tre lớn quét những chiếc lá rụng giữa đêm bão. Đó chính là Từ Lão Đầu – người gác mộ cựu binh kỳ quái. Tiếng chổi tre nện xuống đất đá tạo ra một nhịp rung chấn tịch mịch mà Nhất Đao nhận ra ngay lập tức. Từ Lão Đầu dừng chổi, không nhìn Nhất Đao bằng mắt, mà khẽ nhếch mép cười, để lộ hàm răng sún. Lão thọc bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vào ngực áo, lấy ra một tấm bài ngà cũ kỹ và đặt vào lòng bàn tay trái rướm máu của Nhất Đao.


Nhất Đao nhìn xuống lòng bàn tay. Tấm Lôi Binh Bài bằng ngà cũ kỹ khắc tên phụ thân Lôi Thiết Hải hiện ra rõ nét dưới ánh chớp sáng lòa. Đây chính là tín vật tối cao của Biên Phòng Quân Nhạn Môn Quan cũ. Từ Lão Đầu khẽ gật đầu, lão không nói một lời, chỉ vung chổi tre chỉ thẳng về phía nấm mộ đất cô độc, hoang phế nhất nằm sát mép vực lộng gió của phụ thân gã.


Nhất Đao quỳ sụp trước mộ cha. Nỗi đau thương và lòng hận thù báo thù tột cùng bùng lên trong lồng ngực gã. Gã không dùng xẻng, mà dùng mười ngón tay trần bới đục lớp đất đá hoang mạc ẩm ướt. Đá dăm sắc nhọn cứa rách da thịt mười ngón tay gã, máu tươi chảy loang lổ nhuộm đỏ bùn đất lạnh giá. A Sương cũng quỳ xuống bên cạnh, dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình đào đục cùng gã. Đất đất hoang mạc ẩm ướt lạnh buốt, nhưng lòng Nhất Đao lại nóng như lửa đốt. Gã đào sâu xuống ba thước, cho đến khi mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu chạm vào nắp một chiếc hòm sắt rỉ sét chôn sâu.


Nhất Đao gầm lên một tiếng vô thanh, dùng tay trái dồn lực cạy mạnh nắp hòm sắt. Bên trong chiếc hòm sắt rỉ sét, thanh Đại Đao Rỉ Sét nặng năm mươi cân nằm lặng lẽ. Thân đao xám xịt, loang lổ những vết gỉ sét bám sâu vào bề mặt huyền thiết thô, nhưng toát ra một luồng khí tức trầm mặc, nặng nề vô song. Đây chính là di vật tối cao của phụ thân Lôi Thiết Hải để lại.


Nhất Đao run rẩy đưa cánh tay phải tàn phế bọc băng gạc rỉ máu ra nhấc đao. Nhưng ngay khi ngón tay gã vừa chạm vào chuôi đao sắt nặng nề, tàn mạch vai phải lập tức co rút dữ dội. Cơn đau xé lòng của tàn mạch bạo tạc khiến gã ngã quỵ xuống đất cát ẩm ướt, mồ hôi lạnh vã ra hòa cùng nước mưa. Cánh tay phải của gã hoàn toàn vô lực, không thể nâng nổi một vật nặng chứ đừng nói là thanh đại đao nặng năm mươi cân này. Gã phải dùng tay trái.


Nhất Đao bám chặt hai lòng bàn chân trần xuống nền đất cát ẩm ướt của nghĩa trang (quy tắc Tiếp Địa Dẫn Sét). Gã vận hành Thính Lôi Tâm Pháp, nhắm nghiền đôi mắt để gạt bỏ hoàn toàn thế giới tịch mịch tăm tối xung quanh. Gã hít thở sâu, điều hòa nhịp thở đồng bộ với tần số rung chấn của sấm sét truyền qua lòng đất. Quặng huyền thiết thô rèn đao có khả năng tự động cân bằng điện tích kỳ diệu (Sự Kỳ Diệu Của Huyền Thiết), nó hút điện từ sấm sét nhưng cũng giải phóng điện xuống đất ẩm qua chân trần gã để bảo vệ tàn mạch.


Nhất Đao dùng tay trái nắm chặt chuôi đại đao rỉ sét, gồng mình nhấc bổng thanh đao nặng năm mươi cân lên khỏi hòm sắt. Gã bước ra sát mép vực dựng đứng của nghĩa trang, hướng mũi đao rỉ sét xám xịt chỉ thẳng lên bầu trời đen kịt đang tích điện khổng lồ.


Đột ngột, một tia sét khổng lồ rạch nát bầu trời đêm biên thùy đánh thẳng vào đao phong huyền thiết thô. Dòng lôi điện rực sáng xanh tím bao bọc lấy toàn thân anh tịch mịch u tối, nhấp nháy liên tục chạy dọc thân đao rỉ sét rực rỡ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!