Đất Lạnh Huyết Sói
Thế giới của Lôi Nhất Đao không có âm thanh.
Đối với gã, vạn vật trên cõi đời này di chuyển, sinh thành hay diệt vong đều chỉ là những vũ điệu câm lặng. Tiếng gió bão gào rú xé rách màn đêm ở Nhạn Môn Quan, tiếng cát vàng cuồn cuộn đập vào những vách đá vôi xám xịt, hay cả tiếng gầm thét điên cuồng của bầy sói hoang biên thùy... tất cả đều bị nuốt chửng bởi một sự tịch mịch vĩnh hằng bên trong màng nhĩ đã chết của gã. Mười năm trước, một luồng thiên lôi cuồng bạo giáng xuống Vực Sét Đánh đã cướp đi đôi tai của Nhất Đao, đồng thời thiêu rụi toàn bộ hệ thống kinh mạch trong cơ thể gã, biến gã thành một phế nhân điếc lác, mang theo tàn thể suy kiệt sống lầm lũi dưới đáy xã hội.
Nhưng trời đất lấy đi của gã một lối nghe, lại trả cho gã một nẻo ngộ khác.
Nhất Đao đứng chân trần trên mặt đất cát lạnh buốt. Đôi giày cỏ mỏng dắt bên hông từ lâu đã sờn rách, gã thà để đôi bàn chân trần chai sạn của mình tiếp xúc trực tiếp với đất đá hoang mạc còn hơn. Qua lòng bàn chân trần bám chặt vào lớp đất sét pha cát ẩm ướt bên dưới lớp cát mịn nóng rãy, gã cảm nhận được từng nhịp đập, từng độ rung chấn nhỏ nhất của đất trời. Đất đá không biết nói dối. Một hạt cát dịch chuyển, một ngọn cỏ bị giẫm nát, hay nhịp bước chân của một sinh vật cách xa trăm bước, tất cả đều truyền qua lòng đất, dọc theo xương chân, hóa thành những luồng xung lực rõ ràng trong đầu gã. Đó là Thính Chấn Bộ Pháp – phương pháp sinh tồn độc nhất vô nhị mà gã tự ngộ ra trong những năm tháng ẩn dật tại Sùng Sơn Thôn.
Cơn bão cát hôm nay hung hãn hơn thường lệ. Gió thốc từ phía bắc mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng thảo nguyên man hoang, quất liên tục vào chiếc áo vải thô nhuộm vỏ chàm rách nát trên vai gã. Nhất Đao khẽ nheo đôi mắt sắc lạnh lùng. Gã đang đi săn. Nghề thợ săn biên thùy nghèo bần này là sinh kế duy nhất giúp gã nuôi sống bản thân và bảo vệ cô bé câm A Sương.
Nhất Đao đứng bất động như một bức tượng đá tạc giữa trời giông bão. Gã nín thở. Nhịp tim của gã chậm dần, chậm dần, cho đến khi đồng bộ hoàn toàn với tần số rung động tịch mịch của những tảng đá vôi xung quanh. Khi nhịp thở và nhịp đất hòa làm một, sự cảnh giác của vạn vật đối với gã liền biến mất. Gã trở thành một phần của ngọn núi, một hạt cát vô danh giữa sa mạc.
Đột nhiên, lòng bàn chân trần của Nhất Đao khẽ giật nảy. Một chấn động rất nhẹ, cực kỳ tinh vi truyền đến từ hướng ngược gió.
Là một bầy sói hoang biên thùy.
Chúng rất khôn ngoan. Con sói đầu đàn dũng mãnh đang dẫn dắt bầy áp sát từ hướng ngược gió để triệt tiêu hoàn toàn mùi hương của chúng, khiến con mồi không thể phát giác bằng khứu giác hay thính giác thông thường. Nhưng chúng không biết rằng, lực ép từ những chiếc vuốt sắc nhọn của chúng xuống lớp cát lún, dù đã được giảm thiểu tối đa, vẫn tạo ra những gợn sóng chấn động nhỏ truyền thẳng vào lòng bàn chân Nhất Đao.
Một con... hai con... tổng cộng có năm con sói hoang đang khép vòng vây. Tần số bước chạy của chúng nhanh và dồn dập, khoảng cách đang thu hẹp lại từ năm mươi bước xuống còn ba mươi bước.
Nhất Đao khẽ xoay người, tay trái giữ chặt chuôi thanh đại đao rỉ sét khổng lồ nặng năm mươi cân đeo sau lưng. Thanh đao này là di vật duy nhất của phụ thân Lôi Thiết Hải để lại, xám xịt, đầy vết rỉ sét mộc mạc nhưng được đúc từ huyền thiết thô cực kỳ nặng nề. Cánh tay phải của gã, vốn bị tàn phá nặng nề bởi lôi điện năm xưa, hiện đang co rút và run rẩy nhẹ dưới lớp băng gạc thô ráp. Gã chỉ có thể dùng lực tay trái là chính.
Cát bụi mù mịt che khuất tầm nhìn quá mười bước chân. Giữa màn sương cát vàng đục ngầu, Nhất Đao chợt nhận thấy mặt đất rung chuyển mạnh hơn ở phía bờ vực đá dựng đứng phía trước. Đó là một tần số chấn động hoảng loạn, gấp gáp và nhẹ nhàng hơn nhiều.
Là bước chân của một đứa trẻ.
A Sương!
Cô bé câm mười hai tuổi, người em gái nuôi mà gã dốc lòng bảo vệ, đáng lẽ phải đang trốn trong nhà tranh hẻo lánh sau vách đá Sùng Sơn Thôn. Tại sao cô bé lại xuất hiện ở đây? Chấn động truyền đến cho thấy cô bé đang bị dồn vào sát mép vực đá, và ba con sói hoang đang áp sát cô bé.
Không một chút do dự, Nhất Đao dậm mạnh chân trái – chiếc chân hơi khập khiễng nhưng hạ bàn vô cùng vững chãi. Gã lướt đi sát mặt đất như một bóng ma sa mạc, cát vàng tung bay mù mịt sau gót chân trần.
Khoảng cách hai mươi bước.
Qua màn cát, gã nhìn thấy bóng dáng gầy gò của A Sương. Cô bé mặc chiếc áo vải thô màu chàm vá víu, tóc thắt hai bím nhỏ bằng dây cỏ đang tung bay hỗn loạn trong gió bão. Đôi mắt đen láy to tròn của cô bé đầy vẻ sợ hãi tột cùng, lưng đã chạm sát vào mép vực đá lạnh buốt không còn đường lui. Trước mặt cô bé, con sói đầu đàn khổng lồ với bộ lông xám xịt ướt đẫm máu thú đang nhe nanh gầm gừ, chuẩn bị thực hiện cú vồ đoạt mệnh.
Nhất Đao áp sát. Đúng lúc đó, hai con sói hung hãn khác từ sườn trái bất ngờ phóng mình vồ tới, móng vuốt sắc nhọn xé rách màn cát nhắm thẳng vào cổ họng gã.
Nhờ độ nhạy bén xúc giác bẩm sinh, Nhất Đao cảm nhận được áp lực không khí đột ngột sụt giảm ở bên sườn trái – dấu hiệu của vật thể đang lao nhanh trên không trung. Gã khẽ nghiêng người, lướt nhẹ gót chân trần trên cát ẩm để tránh né cú vồ chớp nhoáng trong gang tấc. Bộ vuốt sắc của con sói sượt qua ngực áo gã, để lại ba vệt rách sâu hoắm nhưng không chạm tới da thịt.
Nhất Đao muốn dứt điểm nhanh. Gã vung tay trái kéo mạnh thanh đại đao rỉ sét khổng lồ ra khỏi bao đao bằng gỗ sồi thô ráp. Gã cố gắng thực hiện một cú chém bản rộng tầm cao để chẻ đôi con sói đang lao tới.
Nhưng gió bão cát quá lớn. Luồng gió rít cực mạnh quật thẳng vào lưỡi đao bản rộng nặng nề, biến nó thành một cánh buồm cản gió khổng lồ. Trọng tâm cơ thể của Nhất Đao bị lệch đi dưới lực cản của gió lớn, vết thương cũ ở bả vai phải bị kéo căng đột ngột gây ra một cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Nhát đao chém hụt, chỉ sượt qua lông vai con sói, lưỡi đao nặng nề chém mạnh xuống vách đá tảng phát ra tiếng chấn động khô khốc truyền ngược lên cánh tay gã. *Một cái giá phải trả.* Khớp xương bả vai phải của gã mỏi nhừ, rã rời, lòng bàn chân trần bị những cạnh đá sắc nhọn dưới lớp cát cào rách rỉ máu tươi loang lổ.
Con sói đầu đàn thấy đồng bọn tấn công thất bại, lập tức phát ra tín hiệu cuồng bạo. Hai con sói còn lại đồng loạt lao vào tấn công A Sương.
Trong thế nguy kịch, Nhất Đao lập tức thay đổi chiến thuật. Gã hiểu rằng đao pháp sa trường thực dụng không cho phép những đường đao hoa mỹ tầm cao trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt này. Gã phải hạ thấp hạ bàn, thuận theo trọng lực.
Gã dậm mạnh chân trần xuống đất cát ẩm, áp dụng quy tắc chiến đấu thực dụng "Sát Đất Đoạt Mệnh". Nhất Đao gập rạp người sát mặt đất cát, vung đại đao huyền thiết thực hiện chiêu thức "Hoành Tảo Thiên Quân" quét ngang một vòng tròn tàn bạo tầm thấp.
Đường đao nặng nề sát đất không chịu ảnh hưởng của sức gió bão cát. Lưỡi đao rỉ sét xám xịt quét qua mặt cát vàng, chém đứt lìa hai chân trước của con sói đầu đàn đang nhảy vọt, đồng thời chém toạc bụng con sói thứ hai bên cạnh. Máu sói nóng hổi phun trào rực rỡ, nhuộm đỏ lớp tuyết cát lạnh giá dưới chân gã. Nhất Đao không nghe thấy tiếng rú thảm khốc của chúng, nhưng gã cảm nhận được hơi ấm của máu nóng bắn vào da thịt trần trụi và độ rung chấn giãy giụa yếu ớt của những sinh vật đang hấp hối truyền qua lòng đất.
Tuy nhiên, hai con sói hoang còn lại từ sườn phải đã áp sát A Sương cực gần, khoảng cách chỉ còn ba bước chân. Tay phải Nhất Đao hoàn toàn đông cứng không thể vung đao kịp thời.
Đúng lúc đó, một vệt sáng lạnh lùng xé rách màn cát bụi mịt mù.
Không có tiếng động xé gió, một mũi tên sắt đen mộc mạc nhưng dũng mãnh đâm xuyên qua sọ con sói bên phải, găm chặt nó xuống đất đá tảng. Con sói còn lại hoảng sợ lùi bước, nhưng ngay lập tức bị mũi tên thứ hai xuyên họng gục ngã tại chỗ.
Là Vô Thanh Tiễn của Lâm Phong.
Từ trong màn cát bụi u ám, bóng dáng cao gầy nhưng săn chắc như gỗ mun của Lâm Phong lặng lẽ bước ra. Gã mặc chiếc áo da thú sẫm màu dơ bẩn, vai mang cánh cung săn sói bằng gỗ dâu rừng cũ kỹ. Ánh mắt gã sắc lẹm như chim ưng đêm, khẽ gật đầu chào Nhất Đao. Hai người là bằng hữu sinh tử nhiều năm tại biên thùy này, một kẻ không thể nghe, một kẻ bắn tên không tiếng động, phối hợp ăn ý vô song.
Nhất Đao không đáp lời. Gã thu đao, tra vào bao đao gỗ sồi cách điện đeo sau lưng. Gã tiến lại gần vách đá dựng đứng, đưa bàn tay trái thô ráp đỡ lấy A Sương đang run rẩy nhẹ.
Cô bé câm nhìn gã, đôi mắt to tròn tràn ngập nước mắt nhưng đã bớt đi vẻ hoảng loạn. Cô bé nhanh chóng múa đôi bàn tay nhỏ nhắn thon gầy, ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu tốc độ cao: "Đại ca... em lo cho anh. Em thấy bão lớn quá..."
Nhất Đao khẽ xoa đầu cô bé, khuôn mặt lầm lì ít nói của gã thoáng hiện một nét dịu dàng hiếm hoi. Gã ra hiệu bằng tay ngắn gọn: "Về nhà. Nguy hiểm."
Lâm Phong tiến lại gần, khẽ vỗ vai trái Nhất Đao. Gã chỉ tay về hướng Sùng Sơn Thôn hoang vắng phía sau vách đá, khuôn mặt cương nghị thoáng hiện vẻ lo âu sâu sắc.
Nhất Đao hiểu ý. Gã quay người, bước chân trần chuẩn bị bước đi trên con đường cát lạnh.
Nhưng ngay khoảnh khắc gã đặt lòng bàn chân trần tiếp xúc với một tấm đá vôi phẳng, cứng cáp nhô lên sát mép vực...
Một chấn động lạ lùng đột ngột truyền đến từ sâu dưới lòng đất đá.
Nó không phải là nhịp pat-pat nhẹ nhàng của bầy sói dữ hoang dã, cũng không phải là độ rung chấn hỗn loạn tự nhiên của bão cát lôi đình.
Đó là một tần số chấn động cực kỳ nặng nề, đều đặn và sắc bén. Tiếng kim loại va chạm nhẹ vào đá, nhịp bước chân nặng trịch của những chiếc ủng sắt quân dụng nặng nề...
*Thump... thump... thump...*
Nhất Đao đứng sững lại, đồng tử co rút mạnh mẽ. Qua độ truyền dẫn của đá tảng, gã cảm nhận được có ít nhất hai mươi kẻ mang binh khí nặng, mặc giáp sắt nhẹ đang di chuyển nhanh, bao vây con đường độc đạo dẫn về Sùng Sơn Thôn.
Chúng không phải dân làng, cũng không phải thảo khấu thông thường.
Chúng mang theo sát khí của sa trường sa trường dũng mãnh, đang tiến về phía ngôi làng nghèo khổ của gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!