Nhạc nềnBeach2

Mua Sắm Rau Héo Giá Cao, Lại Thành Đất Thánh Nông Sản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày thứ năm dưới khế ước lôi kiếp vừa mới ló rạng qua những rặng tre già bao quanh thành Thanh Phong, nhưng không khí tại Quảng trường Kiến của bãi rác Thanh Phong đã sớm náo nhiệt đến mức khiến người ta đau đầu. Vương Đạt Tiền đứng khoanh tay dưới mái hiên dát vàng của biệt phủ phụ, hai mắt thâm quầng vì mất ngủ triền miên. Gió sớm thổi qua vạt áo cẩm y thêu kim tuyến nặng nề của anh, nhưng nó chẳng thể nào làm dịu đi ngọn lửa u sầu đang thiêu đốt tâm can vị thiếu gia này.


Anh lén lút rút chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" từ trong ngực áo ra, khẽ lay nhẹ linh lực phàm nhân yếu ớt của mình vào đó. Con số dư màu đỏ rực đập thẳng vào mắt anh không chút khoan nhượng: "50.000 linh thạch thô".


"Năm vạn... Vẫn còn nguyên năm vạn linh thạch thô!" Vương Đạt Tiền rên rỉ trong lòng, suýt nữa thì thổ huyết ngay tại chỗ.


Đêm qua, tên sát thủ ám khí Đường Tam Dỏm bị bẫy rác tự nổ của Lâm Thiết đánh cho thừa sống thiếu chết, rốt cuộc lại dập đầu xin hoàn lương làm học việc không công tại xưởng rèn. Đáng hận hơn là đám tu sĩ ngu muội trong thành lại coi b bãi rác này như thánh địa phòng thủ cổ đại, điên cuồng kéo đến mua vé tham quan, dâng nộp thêm năm ngàn linh thạch thô tiền lãi ngoài ý muốn cho nha hoàn quản kho Xuân Hoa.


Đáng sợ nhất là trên bầu trời xa xăm kia, phía trên đỉnh Lôi Phạt, những đám mây đen lôi điện vẫn rục rịch tích tụ như một chiếc thòng lọng vô hình lăm lăm chực bổ xuống đầu anh. Thời hạn ba tháng của khế ước lôi kiếp đang đếm ngược từng hơi thở. Nếu anh không tiêu sạch số linh thạch này trước hạn chót, Lôi Chấn Tử chắc chắn sẽ biến anh thành một đống tro mịn màng.


"Ta không thể nộp phạt tự nguyện cho nha môn được nữa vì đặc quyền miễn thuế ba năm tai hại kia." Vương Đạt Tiền nghiến răng, ánh mắt u uất quét qua đống thuộc hạ đang bận rộn dọn dẹp. "Ta phải tìm một cách tẩu tán tài sản vật lý khác. Phải là một thứ gì đó hoàn toàn vô dụng, một giao dịch thua lỗ tuyệt đối không thể sinh lời!"


Một ý tưởng táo bạo bộc phát trong đầu anh. Chợ nghèo ngoại ô thành Thanh Phong! Nơi đó tập trung những phàm nhân nghèo khổ nhất, giao dịch bằng những thứ rác rưởi dột nát nhất. Nếu anh mang tiền đến đó ném qua cửa sổ dưới danh nghĩa mua sắm lãng phí, thiên đạo chắc chắn sẽ không tính đó là tích lũy công đức, vì mua đồ hỏng thì làm gì có giá trị thặng dư!


Nghĩ là làm, Vương Đạt Tiền lập tức khoác thêm chiếc áo choàng gấm, lén lút dắt theo gia nhân A Phúc hướng thẳng về phía góc chợ nghèo ngoại ô thành Thanh Phong.


***


Khu chợ nghèo ngoại ô thành Thanh Phong bốc lên mùi hôi hám đặc trưng của bùn đất ngập nước và rau củ thối rữa. Người dân phàm trần rách rưới đi lại lầm lũi, thỉnh thoảng lại có vài tên côn đồ chợ búa đi qua đi lại đòi tiền bảo kê sạp hàng lẻ.


Vương Đạt Tiền bước đi trên con đường bùn lầy, đôi giày gấm thêu chỉ vàng đắt đỏ nhanh chóng bị lấm lem bùn đất, nhưng anh không hề bận tâm. Trái lại, khứu giác bãi rác nhạy bén của anh đang hoạt động hết công suất để tìm kiếm món hàng tệ hại nhất.


Bỗng nhiên, ánh mắt anh dừng lại ở một góc khuất dột nát sát ranh giới bãi rác. Tại đó, một sạp tre đơn giản cũ nát được dựng lên bên cạnh vũng nước bẩn. Đó chính là "Sạp rau Tuyết Nhi".


Ngồi sau sạp tre là Diệp Tuyết Nhi, một cô gái nghèo thanh tú mộc mạc, mặc chiếc áo vải thô màu xanh nhạt vá chằng vá đụp. Gương mặt cô hơi xanh xao vì đói nghèo, nhưng đôi mắt lại trong sáng kiên định đến lạ lùng. Trên sạp tre của cô chỉ bày vẻn vẹn vài bó rau héo úa, dập nát, vàng úa đến mức dẫu có đem cho lợn ăn thì lợn cũng phải lắc đầu chê bai.


"Rau héo! Đúng là rau héo siêu cấp vô dụng rồi!" Vương Đạt Tiền mừng rỡ như bắt được vàng, hai mắt phát sáng rực rỡ.


Anh lập tức rảo bước tiến tới sạp rau. Gia nhân A Phúc lanh chanh chạy theo sau, lớn tiếng dẹp đường: "Tránh ra, tránh ra! Thiếu gia Vương gia đi vi hành!"


Diệp Tuyết Nhi giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy một thiếu niên xa hoa mặc áo gấm dát vàng, tay đeo nhẫn trữ vật lấp lánh đang nhìn sạp rau héo của mình bằng ánh mắt thèm khát điên cuồng, cô không khỏi run rẩy lo sợ. Cô biết Vương Đạt Tiền là tên phá gia chi tử nổi tiếng nhất thành, liền lí nhí nói:


"Vương... Vương thiếu gia, rau của tiểu nữ đã héo úa hết rồi, không thể dùng cho biệt phủ của người đâu ạ..."


"Héo? Héo thì mới tốt!" Vương Đạt Tiền cười sảng khoái, vung tay lên một cái đầy phách lối. "Bản thiếu gia hôm nay tâm tình tốt, quyết định mua đứt toàn bộ sạp rau héo này của ngươi!"


Diệp Tuyết Nhi ngơ ngác nhìn anh, khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy... thiếu gia cứ trả tiểu nữ ba đồng tiền xu phàm trần là được rồi ạ..."


"Ba đồng xu? Ngươi khinh thường bản thiếu gia đấy à?" Vương Đạt Tiền trừng mắt, lớn tiếng quát. "Sạp rau héo này chứa đựng tinh hoa của đất trời biên cương, dẫu có héo úa thì cũng là cực phẩm trong cực phẩm! Bản thiếu gia trả ngươi... 1000 linh thạch thô!"


*Bộp!*


Một túi trữ vật nặng trĩu chứa đầy linh thạch thô tinh khiết được Đạt Tiền ném thẳng xuống sạp tre cũ nát, khiến sạp tre suýt chút nữa thì gãy đôi dưới sức nặng của tiền bạc.


Diệp Tuyết Nhi trợn tròn hai mắt, toàn thân run rẩy dữ dội. Cô hoảng sợ lùi lại phía sau, mặt cắt không còn một giọt máu, xua tay liên tục:


"Thiếu gia! Xin người đừng trêu ghẹo tiểu nữ nghèo khổ! 1000 linh thạch thô... dẫu có bán cả mạng sống của tiểu nữ cũng không đáng giá thế đâu ạ! Người... người mau thu hồi lại đi, kẻo nha môn và Tô gia lại vu oan cho tiểu nữ tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản!"


Thấy cô gái nghèo từ chối nhận tiền, Vương Đạt Tiền sốt ruột vô cùng. Thời gian khế ước lôi kiếp đang trôi qua từng giây, anh làm sao có thể để đống tiền này quay lại túi mình? Anh lập tức nhớ lại những kiến thức trong cuốn sách rách "Kinh tế học vĩ mô" của lão bản Dịch Nhân Bản, nghiêm nghị ho khan một tiếng rồi bắt đầu nâng cao quan điểm:


"Ngươi thì biết cái gì! Đây không phải là mua rau, đây gọi là 'Chiến dịch mua lại tài sản nông nghiệp dưới chuẩn' hòng kích cầu kinh tế vĩ mô cho khu vực biên cương thành Thanh Phong! Theo quy luật lưu thông tiền tệ, việc ta mua rau héo với giá cao sẽ giúp tăng thu nhập ròng của giai tầng thấp, từ đó thúc đẩy tiêu dùng nội địa và giải quyết vấn đề lạm phát trì trệ của thành trì! Ngươi từ chối nhận tiền tức là đang phá hoại kế hoạch tái cấu trúc tài chính của bản thiếu gia!"


Diệp Tuyết Nhi nghe những từ ngữ kỳ lạ như 'tài sản dưới chuẩn', 'kích cầu vĩ mô', 'lưu thông tiền tệ' từ miệng Đạt Tiền phát ra thì hoàn toàn đờ đẫn cả người. Cô không hiểu gì cả, nhưng nhìn vẻ mặt u sầu, nghiêm túc và có phần khẩn thiết cầu xin mình nhận tiền của Đạt Tiền, cô bỗng nhiên dâng lên một sự cảm động sâu sắc.


"Thiếu gia... người thực sự muốn cứu giúp gia đình tiểu nữ sao?" Diệp Tuyết Nhi rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy túi tiền chuộc khổng lồ. Cô thầm nghĩ, vị thiếu gia này dẫu vẻ ngoài phá gia nhưng tấm lòng lại nhân hậu, bao dung đến nhường nào. Anh cố tình dùng những lý thuyết quái dị kia chỉ để giúp cô nhận tiền một cách tự trọng nhất.


"Đúng, đúng! Nhận đi, nhận đi, rồi mau chóng dọn sạp về nhà ngủ đi!" Vương Đạt Tiền mừng thầm trong lòng, nghĩ bụng thế là đã tống khứ được 1000 linh thạch thô ra khỏi số dư cá nhân. Giao dịch mua rau héo giá cao này chắc chắn lỗ vốn 100%, thiên đạo không thể nào bẻ cong một đống rau thối thành tiền lãi được!


***


Ngay khi Vương Đạt Tiền đang chuẩn bị quay lưng rời đi trong niềm hân hoan chiến thắng, một tiếng cười hơ hớ điên khùng bỗng vang lên bên cạnh vũng nước bẩn.


"Đá đẹp! Đá lấp lánh! Ai mua đá cuội lấp lánh của ta không? Một bao tải đá đổi lấy một vò rượu ngon nào!"


Lão già điên Lương Thất Điên, quần áo rách rưới nạm đầy những viên đá cuội nhỏ xíu, đang kéo theo một bao tải gai rách nát chứa hàng ngàn viên đá cuội lấp lánh không có chút giá trị tu tiên nào. Lão già điên này ngày nào cũng nhặt đá bên bờ suối mang vào chợ bán dạo, nhưng chẳng một ai thèm ngó ngàng.


Khứu giác b bãi rác của Đạt Tiền bỗng nhiên khẽ giật giật. Anh nhìn bao tải đá cuội dơ bẩn của lão điên, mắt sáng lên rực rỡ.


"Rác thải phàm trần! Đá cuội không linh lực! Đây chính là cơ hội vàng thứ hai để đốt tiền!" Đạt Tiền reo hò trong lòng.


Anh lập tức bước tới, chặn đường Lương Thất Điên lại, chỉ tay vào bao tải gai rách nát:


"Lão đầu điên! Bao tải đá cuội dột nát này của ngươi, bản thiếu gia mua đứt luôn! Trả ngươi thêm 1000 linh thạch thô nữa!"


*Bộp!*


Túi linh thạch thô thứ hai được Đạt Tiền ném thẳng vào tay Lương Thất Điên.


Lương Thất Điên cầm túi tiền lấp lánh, cười hơ hớ rồi nhảy tót lên, quăng bao tải đá cuội lại cho Đạt Tiền rồi co giò chạy thẳng về phía tửu lầu Túy Tiên để mua rượu ngon, miệng vẫn hét lớn: "Thần Tài rải tiền! Thần Tài rải tiền cứu thế rồi!"


Đạt Tiền ôm lấy bao tải đá cuội dơ bẩn nặng nề, lòng vui sướng khôn tả. Anh quay sang bảo A Quý tài xế xe bò đang đứng chờ gần đó:


"A Quý! Chở bao tải đá cuội này về công viên kiến, rải đầy lối đi xung quanh Tổ kiến hoàng gia cho đàn kiến chơi đùa! Đống đá phế thải này chắc chắn sẽ làm bẩn mỹ quan công viên, khiến khách tham quan chê bai dột nát chịu lỗ sập tiệm!"


"Tuân lệnh thiếu gia vĩ đại!" A Quý thật thà dốc sức vác bao tải đá lên xe bò chở đi.


Vương Đạt Tiền mở quạt giấy Phá Gia Chi Tử ra xem số dư, nhìn con số giảm xuống còn "48.000 linh thạch thô", anh không khỏi bật cười mãn nguyện dửng dưng với vật chất. Anh thầm nghĩ, hôm nay quả là một ngày tiêu tiền hoàn mỹ, 2000 linh thạch thô đã bốc hơi hoàn toàn vào vũng bùn và đá cuội vô dụng!


***


Thế nhưng, Vương Đạt Tiền vĩ đại đã hoàn toàn đánh giá thấp mệnh cách "Phú Quý Vạn Cổ" cực kỳ hiếm gặp của mình, và sự tự vận hành bẻ cong thực tế của thế giới tu tiên biên cương thành Thanh Phong.


Diệp Tuyết Nhi ôm túi 1000 linh thạch thô trở về nhà trong sự xúc động tột cùng. Với số vốn khổng lồ này, cô không còn phải đi bán rau héo kiếm sống qua ngày nữa. Nhớ đến lời dạy của Đạt Tiền về việc "kích cầu nông nghiệp địa phương", cô quyết định dùng toàn bộ số tiền này để mua đứt mảnh đất hoang cằn cỗi ngoại ô thành – nơi cô vẫn thường trồng rau phàm trần – hòng khai thác nông nghiệp quy mô lớn để báo đáp ân tình của thiếu gia.


Cô hoàn toàn không biết rằng, mảnh đất hoang cằn cỗi dột nát ngoại ô kia thực chất lại chính là nơi chứa đựng tàn tích linh mạch sơ khai bị phong ấn ngàn năm dưới lòng đất.


Khi Diệp Tuyết Nhi dùng 1000 linh thạch thô mua đất và bắt đầu đào xới trồng trọt, nguồn linh lực thô từ linh thạch thẩm thấu xuống đất đã vô tình phá vỡ cấm chế tàn tích linh mạch sơ khai. Linh khí tinh khiết dồi dào phun trào rào rào dưới lòng đất, tịnh hóa hoàn toàn mảnh đất hoang thành một vùng đất thánh nông sản hữu cơ tu tiên cực kỳ màu mỡ.


Những hạt giống rau phàm trần gieo xuống mảnh đất thánh nông sản này, chỉ sau một đêm đã hấp thụ linh khí tinh khiết tiến hóa vượt bậc thành loài linh thảo hữu cơ tu tiên cực kỳ quý hiếm, chứa đựng dược lực bồi bổ đan điền vượt trội hơn cả linh dược thông thường.


Cùng lúc đó, tại công viên kiến b bãi rác Thanh Phong, tài xế xe bò A Quý đã rải hàng ngàn viên đá cuội lấp lánh của Lương Thất Điên dọc theo các lối đi xung quanh Tổ kiến hoàng gia bằng gỗ trầm hương.


Sự trùng hợp quái dị bắt đầu xảy ra. Những viên đá cuội lấp lánh kia thực chất là đá có thuộc tính hấp thụ linh khí cực mạnh. Khi được rải xung quanh Tổ kiến hoàng gia – nơi đặt chiếc lồng phát quang lắp ngược của Tống Sắt đang rò rỉ linh lực mạnh mẽ xuống lòng đất – chúng đã vô tình liên kết với nhau tạo thành các nhãn trận nhỏ, hình thành nên một trận địa tụ linh tự nhiên khổng lồ bao phủ toàn bộ b bãi rác.


Trận địa tụ linh tự nhiên này không những tịnh hóa sạch bóng u khí ô nhiễm còn sót lại, mà còn thu hút hàng vạn dã thú hoang dã và yêu trùng quý hiếm từ rừng sâu kéo về sinh sống trong công viên kiến, biến nơi này thành một khu bảo tồn thiên nhiên sầm uất bậc nhất biên cương.


***


Sáng ngày thứ sáu, Vương Đạt Tiền đang ngồi b thắt lưng đeo đai lưng khảm đại linh thạch nặng nề trong biệt phủ Vương Phủ, ung dung thưởng trà sâm phàm trần, nghĩ rằng mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu phá sản.


Bỗng nhiên, tiếng chiêng trống gõ vang dội ngoài cổng phủ phá tan bầu không khí tĩnh lặng.


Diệp Tuyết Nhi dẫn đầu một đoàn xe bò chở đầy những rương gỗ lớn bốc tỏa linh khí xanh biếc rực rỡ, hớn hở bước vào đại sảnh Vương Phủ. Theo sau cô là hàng chục phàm nhân nghèo khổ của chợ nghèo, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và sự sùng bái vĩ đại.


"Vương thiếu gia vĩ đại! Ân nhân cứu thế của gia đình tiểu nữ!" Diệp Tuyết Nhi quỳ sụp xuống trước mặt Đạt Tiền, rưng rưng nước mắt vì cảm động. "Nhờ 1000 linh thạch thô tài trợ của người, tiểu nữ đã mua đứt mảnh đất hoang ngoại ô và vô tình khai thông được tàn tích linh mạch sơ khai! Mảnh đất hoang đã biến thành đất thánh nông sản hữu cơ tu tiên màu mỡ nhất vùng!"


Cô chỉ tay về phía những rương gỗ lớn đang phát sáng linh quang rực rỡ:


"Đây chính là đợt thu hoạch nông sản hữu cơ tu tiên đầu tiên của chúng ta! Tiểu nữ đã bán sỉ cho các tông môn tu tiên cấp thấp trong thành và thu về lợi nhuận khổng lồ! Để báo đáp công ơn tái sinh của thiếu gia, tiểu nữ xin dâng nộp toàn bộ 5000 linh thạch thô tiền lãi đợt đầu này cho người! Từ nay về sau, chuỗi cung ứng nông sản hữu cơ tu tiên này sẽ mãi mãi dâng nộp 80% lợi nhuận cho Vương thiếu gia!"


*Ầm!*


Hàng chục rương gỗ lớn mở ra, linh thạch thô tinh khiết chất cao như núi, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ chiếu sáng cả đại sảnh biệt phủ.


Vương Đạt Tiền nhìn núi linh thạch thô rực rỡ trước mặt, đầu óc bỗng chốc trống rỗng hoàn toàn, hai tai ù đi như vừa bị sét đánh trúng.


Anh run rẩy rút chiếc quạt giấy Phá Gia Chi Tử ra xem số dư thực tế. Con số dư màu đỏ rực bỗng chốc nhảy vọt từ "48.000" lên thẳng "53.000 linh thạch thô", kèm theo tiếng tít tít báo động đỏ rực cảnh báo quá tải số dư cực kỳ nguy hiểm.


*Ầm... Đoàng!*


Một tiếng sét nổ vang trời đất vang lên ngay trên nóc biệt phủ Vương Phủ. Đám mây đen lôi điện trên đỉnh Lôi Phạt bỗng chốc cuồn cuộn tích tụ dày đặc hơn bao giờ hết, những tia chớp xanh biếc lăm lăm chực bổ xuống đầu vị thiếu gia u sầu đang đứng chết lặng.


"Rau héo... Rau héo thối rữa mà cũng thành đất thánh nông sản hữu cơ được sao?!" Vương Đạt Tiền ngửa mặt lên trời gào khóc nức nở trong lòng, nước mắt cay đắng tuôn rơi như mưa giông bão bùng. "Ta chỉ muốn mua rau héo để vứt tiền qua cửa sổ thôi mà! Tại sao... Tại sao thiên đạo lại bẻ cong thực tế để dội ngược tiền về túi ta gấp năm lần thế này cơ chứ?! Ta sắp bị sét đánh chết thật rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!