Sát Thủ Ám Khí Gặp Bẫy Rác Tự Nổ
Đêm nay, bầu trời thành Thanh Phong u ám đến đáng sợ. Trên đỉnh Lôi Phạt, những đám mây đen cuồn cuộn tích tụ như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy mực tím, thỉnh thoảng lại bộc phát những tia chớp xanh biếc rạch ngang nền trời. Sấm sét rền vang trầm đục từ xa vọng lại, tựa như tiếng gầm gừ đầy thiếu kiên nhẫn của Thẩm phán lôi kiếp Lôi Chấn Tử, kẻ vẫn đang rình rập trên chín tầng mây để giám sát khế ước lôi kiếp của vị thiếu gia u sầu nhất thế gian.
Trong khi đó, tại biệt phủ Vương Phủ xa hoa, Vương Đạt Tiền đang nằm trên chiếc giường lớn dệt từ lụa tơ tằm băng tinh quý hiếm, trằn trọc không tài nào ngủ ngon giấc. Anh khẽ mở chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" trong tay dưới ánh sáng lờ mờ của viên dạ minh châu. Con số dư màu đỏ rực hiển thị rõ mồn một: "45.000 linh thạch thô".
"Bốn vạn năm ngàn... Vẫn là bốn vạn năm ngàn!" Vương Đạt Tiền ôm trán thở dài một tiếng đầy thê lương.
Kế hoạch dùng hai vạn linh thạch thô để nộp tiền bảo kê cho Hắc Hổ Bang ở tập trước đã thất bại thảm hại. Tên bang chủ Lý Đại Hắc kia không biết đầu óc bị chập mạch thế nào, sau khi nhận tiền lại tự suy diễn thành một cái bẫy nhân quả lôi phạt cực kỳ thâm độc, sợ hãi dập đầu đến sưng trán rồi tình nguyện dẫn cả băng đảng hoàn lương làm bảo an miễn phí cho công viên kiến. Số tiền hai vạn linh thạch thô bị trả lại nguyên vẹn không thiếu một cắc. Vương Đạt Tiền nhìn trần nhà dát vàng, lòng đau như cắt, nước mắt u sầu chực trào ra. Thời hạn lôi kiếp đang đếm ngược từng ngày, nếu anh không tiêu sạch số tiền này, cú sét tiếp theo từ đỉnh Lôi Phạt chắc chắn sẽ biến anh thành một đống than mịn màng.
"Tại sao... Tại sao muốn nghèo đi lại khó khăn đến thế này cơ chứ?" Vương Đạt Tiền nghiến răng lẩm bẩm, kéo chăn trùm kín đầu, cố gắng chìm vào giấc ngủ để trốn tránh thực tại tàn nhẫn.
Anh hoàn toàn không biết rằng, ngay lúc này, ngoài cổng bãi rác Thanh Phong – nơi đặt Công viên giải trí cho kiến của anh – một bóng đen đang âm thầm tiếp cận trong sương mù bão bùng.
***
Tiền Vạn Lợi lúc này đang đứng trong một căn hầm tối tăm ngoại ô thành, gương mặt mập mạp của gã vặn vẹo vì phẫn nộ và điên cuồng. Kế hoạch dùng Hắc Hổ Bang để tống tiền và phá hoại sản nghiệp của Vương Đạt Tiền đã sụp đổ hoàn toàn. Không những thế, gã còn nghe tin Lý Đại Hắc đã dẫn đàn em hoàn lương làm bảo vệ không công cho b bãi rác Thanh Phong. Sự phản bội trắng trợn này khiến Tiền Vạn Lợi tức đến mức hộc máu miệng.
"Tên phế vật Vương Đạt Tiền kia chắc chắn đã dùng tà thuật hoặc mua chuộc bằng núi tiền!" Tiền Vạn Lợi nghiến răng kèn kẹt, ném mạnh chiếc ly sứ xuống đất vỡ tan tành. "Hắc Hổ Bang không làm được việc, vậy thì ta sẽ dùng đến biện pháp triệt để nhất! Ta không tin một tên phàm nhân vô dụng không có căn cốt tu tiên như hắn lại có thể sống sót trước một sát thủ chuyên nghiệp!"
Để thực hiện âm mưu này, Tiền Vạn Lợi đã dốc sạch những đồng linh thạch thô cuối cùng tích lũy trong kho của Vạn Lợi thương hội để thuê Đường Tam Dỏm – đệ nhất thiên tài ám khí của thế giới ngầm biên cương.
Đường Tam Dỏm là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 6 thực lực thâm trầm, nổi tiếng với kỹ năng phóng ám khí bách phát bách trúng bằng cuốn bí tịch "Ám Khí Sơ Giải". Hắn mặc một bộ đồ dạ hành màu xanh đậm dệt từ tơ tằm tàng hình, hông đeo hàng chục túi nhỏ chứa đầy ám khí độc môn, tay đeo một chiếc hộp phóng ám khí tự động bằng đồng tinh xảo có khả năng bắn ra mười cây kim độc cùng lúc. Ánh mắt hắn sắc lẹm như chim ưng, luôn tỏa ra sát khí lạnh lùng của một kẻ chuyên nghiệp lấy mạng người trong bóng tối.
"Tiền chưởng quầy yên tâm." Đường Tam Dỏm đứng trong góc tối, khẽ vuốt ve chiếc hộp phóng ám khí đeo tay, giọng nói khàn khàn đầy tự tin. "Ta đã nhận tiền, mục tiêu chắc chắn phải chết. Một tên phàm nhân bế tắc kinh mạch như Vương Đạt Tiền, đối với ta chỉ như một con kiến hôi. Đêm nay mưa giông bão bùng, chính là thời điểm hoàn hảo để lấy mạng hắn mà không để lại bất kỳ dấu vết nào."
"Tốt! Chỉ cần hắn chết, b bãi rác kia sẽ vô chủ, ta sẽ lập tức mua lại và tìm cách chiếm đoạt mạch linh thạch thô ẩn dưới đất!" Tiền Vạn Lợi cười sằng sặc đầy xảo quyệt.
***
Đêm khuya, mưa bắt đầu rơi tầm tã, những hạt mưa nặng hạt quất rào rào xuống những lầu các tí hon bằng gỗ quý trầm hương của công viên kiến. Gió lốc từ khe núi thổi về rít lên từng hồi u ám qua b bãi rác Thanh Phong.
Đường Tam Dỏm khinh công lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, hoàn toàn không tiếng động vượt qua hàng rào tre mới được sửa chữa của công viên. Hắn lướt lên, ẩn nấp trên một cành cây cổ thụ rậm rạp cạnh b bãi rác, đưa mắt sắc bén nhìn quanh quét sạch mọi ngóc ngách.
"Hừ, hệ thống phòng thủ của cái công viên kiến này thật là sơ hở dột nát." Đường Tam Dỏm khinh bỉ nghĩ thầm khi thấy đội bảo an mới hoàn lương của Hắc Hổ Bang đang tụ tập trong trạm gác uống rượu sưởi ấm, hoàn toàn không hề tuần tra ngoài trời mưa bão.
Hắn đưa mắt nhìn về phía trung tâm Quảng trường Kiến, nơi đặt Tổ kiến hoàng gia đang tỏa ra ánh linh quang mờ nhạt từ chiếc lồng phát quang lắp ngược của Tống Sắt. Cạnh đó, dưới bóng tối của một mái hiên che mưa, Đường Tam Dỏm phát hiện một bóng người mặc trường bào gấm thêu kim tuyến lấp lánh đang ngồi bất động trên chiếc ghế bành dát vàng.
"Tìm thấy ngươi rồi, Vương Đạt Tiền!" Đường Tam Dỏm khẽ nhếch môi cười lạnh.
Hắn quan sát kỹ lưỡng, bóng người đó mặc chiếc áo cẩm y quen thuộc của thiếu gia Vương thị, tay đeo nhẫn lấp lánh, dáng người hơi gầy đang gục đầu xuống như đang ngủ say dưới mái hiên. Đường Tam Dỏm không hề nghi ngờ. Hắn tin chắc đây chính là mục tiêu phế vật mà mình cần ám sát.
Thực chất, đó chỉ là một hình nộm bằng rơm mặc quần áo cũ của Đạt Tiền do Lý Ngốc Tử dựng lên để dụ đàn kiến thường bò theo hướng tịnh hóa u khí b bãi rác. Nhưng dưới màn sương mù bão bùng và sự tự phụ của một sát thủ, Đường Tam Dỏm hoàn toàn không hề nhận ra sự khác biệt.
"Kết thúc rồi, tên phú hào ngốc nghếch."
Đường Tam Dỏm khẽ nâng cánh tay trái lên, nhắm thẳng chiếc hộp phóng ám khí đeo tay vào đan điền của bóng người nghi vấn. Hắn khẽ vận hành linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 6, ngón tay chạm vào nút kích hoạt chập mạch tự động của hộp phóng.
*Vút! Vút! Vút!*
Mười cây kim độc màu đen sì, tẩm kịch độc "Thất Bộ Đoạt Hồn Sa" đắt đỏ xé rách màn mưa, lao đi với tốc độ cực nhanh nhắm thẳng vào bóng người rơm.
Đường Tam Dỏm mỉm cười đắc ý, chuẩn bị lướt đi rút lui ngay lập tức. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một sự kiện phản logic kinh hoàng đã xảy ra.
Mười cây kim độc bách phát bách trúng của hắn bay sượt qua vai hình nộm do gió lốc đột ngột thổi mạnh làm lệch hướng bay. Chúng bay thẳng vào một túi rác thải hữu cơ dơ bẩn bốc mùi hôi thối đang đặt ngay cạnh chân chiếc ghế bành.
Túi rác thải hữu cơ dơ bẩn này không phải là rác thường. Đó chính là nơi thợ sắt vụng về Lâm Thiết đặt một chiếc "Bẫy rác tự nổ" chập mạch tự động bảo vệ công viên kiến.
Chiếc bẫy rác tự nổ này được Lâm Thiết rèn đúc cực kỳ vụng về từ sắt nguội phế thải, mắt kém nên lắp chập mạch linh kiện linh thạch hỏa hệ. Cơ chế bẫy nổ của Lâm Thiết vô tình trùng khớp hoàn toàn với sơ đồ kích hoạt của "Địa Lôi Trận" cổ đại cực mạnh: chỉ cần có bất kỳ linh lực hay vật thể sắc nhọn nào chạm vào rác thải hữu cơ xung quanh, bẫy sẽ lập tức kích nổ mảnh sắt vụn rỉ sét diện rộng.
*Oành!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên rực rỡ sắc màu ngay giữa màn đêm mưa bão. Sóng xung kích khổng lồ kèm theo hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét nóng bỏng bộc phát rực trời, quét sạch u khí xung quanh b bãi rác Thanh Phong.
Sức nổ kinh hoàng thổi bay cành cây cổ thụ rậm rạp nơi Đường Tam Dỏm đang đứng ẩn nấp.
"Cái quái gì thế này?!" Đường Tam Dỏm chấn kinh hét lớn. Hắn không kịp phản ứng, cành cây dưới chân gãy đôi, hắn rơi tự do xuống đất b bãi rác.
Là một sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng 6, Đường Tam Dỏm phản ứng cực nhanh. Hắn lộn một vòng trên không trung, cố gắng vận hành khinh công "Ám Khí Sơ Giải" để tiếp đất an toàn. Thế nhưng, vận khí đen đủi dưới hào quang May Mắn Nghịch Lý của Đạt Tiền bắt đầu vận hành bẻ cong thực tế.
Ngay khi chân Đường Tam Dỏm vừa chạm đất, hắn bước trúng ngay một bức tượng kiến đồng rơi khuôn gồ ghề do thợ đồng lóng ngóng Phan Đồng làm rơi xuống đất b bãi rác trong quá trình đúc tượng phế thải.
*Rắc!*
"Á!" Đường Tam Dỏm thét lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Cổ chân hắn bị trẹo một góc chín mươi độ do giẫm phải khuôn đồng gồ ghề cứng ngắc. Hắn mất thăng bằng, ngã sấp mặt nhào lộn thẳng vào một đống rác thải hữu cơ khác bên cạnh.
Đống rác hữu cơ thứ hai này... cũng chứa một chiếc bẫy rác tự nổ chập mạch khác của Lâm Thiết.
*Oành! Oành!*
Hai tiếng nổ liên tiếp vang lên dữ dội như sấm sét giáng thế. Sóng xung kích nổ mảnh sắt vụn rỉ sét bộc phát rực rỡ, thổi bay Đường Tam Dỏm lên trời cao mười mét. Bộ đồ dạ hành tơ tằm tàng hình đắt tiền của hắn bị nổ rách mướp thành từng mảnh nhỏ, lộ ra làn da xám ngoét lấm lem bùn đất dơ bẩn và nhọ nồi đen kịt.
"Trận pháp phòng ngự cổ đại?! Đây chắc chắn là Địa Lôi Trận cổ đại phong ấn ma khí ngàn năm!" Đường Tam Dỏm gào thét trong lòng đầy hoảng sợ tột độ khi bay lơ lửng giữa không trung. Hắn hoàn toàn suy sụp tinh thần khi nhận ra b bãi rác dơ bẩn này thực chất là một phòng tuyến mìn phòng ngự bất khả xâm phạm được bố trí vô cùng thâm sâu.
Trong cơn hoảng loạn cực độ để tự vệ, Đường Tam Dỏm điên cuồng bấm nút kích hoạt trên hộp phóng ám khí đeo tay, bắn bừa bãi hàng chục cây kim độc và ám khí sắt nhọn ra xung quanh hòng dập tắt các đòn tấn công tưởng tượng.
Nhưng hành vi phóng ám khí bừa bãi của hắn lại là một sai lầm chí mạng nhất lịch sử sát thủ.
Hàng chục cây kim độc phóng ra rào rào găm trúng khắp các túi rác thải, đống bùn thải b bãi rác Thanh Phong xung quanh Quảng trường Kiến.
Mỗi cây kim độc chạm đất là một chiếc bẫy rác tự nổ chập mạch của Lâm Thiết được kích hoạt.
*Oành! Oành! Oành! Oành! Oành! Oành! Oành!*
Chuỗi vụ nổ liên hoàn kinh thiên động địa diễn ra dữ dội, thắp sáng rực rỡ cả một góc trời thành Thanh Phong. Hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét bắn tung tóe như pháo hoa linh quang rực rỡ giữa đêm mưa bão bùng. Sóng xung kích nổ liên hoàn thổi bay Đường Tam Dỏm liên tục giữa không trung như một con búp bê vải rách rưới dơ bẩn, hỏng toàn bộ trang bị ám khí đắt tiền đeo tay đeo hông.
*Bùm!*
Cú nổ cuối cùng cực mạnh thổi bay Đường Tam Dỏm bay thẳng một đường cong hoàn mỹ qua bức tường rào, rơi cắm đầu thẳng vào chuồng ngựa què lừa ốm dơ bẩn đầy rơm rạ của Mã Phu ngoại ô công viên kiến.
*Bẹp!*
Đường Tam Dỏm rơi trúng một đống phân ngựa mềm mại bốc mùi nồng nặc. Hắn nằm bất động giữa đống rơm rạ dơ bẩn, toàn thân rách mướp, mặt mũi đen thui như than, máu mũi chảy ròng ròng dính đầy bùn đất và phân ngựa hôi thối.
Mấy con ngựa què lừa ốm đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc. Nhờ ăn linh dược quá hạn đắt đỏ do Vương Đạt Tiền mua về tiêu tiền, cơ thể chúng đã tiến hóa nhẹ, mắt phát sáng lấp lánh linh lực. Chúng tò mò bước tới, cúi đầu hít hà rồi liếm láp liên tục lên khuôn mặt lấm lem nhọ nồi của gã đệ nhất sát thủ ám khí biên cương.
Đường Tam Dỏm mở mắt ra, nhìn mấy con ngựa què đang liếm mặt mình, rồi lại nhìn đống ám khí sắt vụn rách nát của mình rơi vãi xung quanh.
Sự kiêu ngạo của một sát thủ thiên tài hoàn toàn sụp đổ. Chấn thương tâm lý cực hạn khiến hắn không kìm được lòng, òa khóc nức nở như một đứa trẻ bị bắt nạt:
"Hu hu hu... Ta không làm sát thủ nữa đâu! Tu tiên giới này quá mức đáng sợ! Một b bãi rác dơ bẩn mà cũng bố trí Địa Lôi Trận cổ đại kiên cố thế này... Ta thề từ nay về sau sẽ chuyển sang học nghề rèn sắt! Ta muốn rèn sắt! Ta muốn học cách chế tạo bẫy nổ vĩ đại kia!"
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu rọi xuống b bãi rác Thanh Phong sạch bóng u khí sau trận bão đêm qua.
Vương Đạt Tiền ngáp dài bước ra khỏi phòng ngủ biệt phủ, dạo bước tới công viên kiến để kiểm tra tình hình sản nghiệp hòng hy vọng có tai nạn sập tiệm nào xảy ra.
Thế nhưng, đập vào mắt anh là một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt sầm uất.
Hàng trăm tu sĩ thành Thanh Phong đang vây quanh Quảng trường Kiến, xầm xì bàn tán đầy sùng bái vĩ đại. Lý Ngốc Tử, ba thợ rèn cận thị và đội bảo an Hắc Hổ Bang hoàn lương của Lý Đại Hắc đang đứng oai nghiêm đón tiếp khách du lịch dâng nộp linh thạch thô mua vé vào cổng.
"Vương thiếu gia vĩ đại!" Lý Ngốc Tử thấy Đạt Tiền đến liền chạy tới quỳ rụp xuống dập đầu tạ ơn. "Đêm qua có một tên sát thủ ám khí đột nhập hòng ám sát người, nhưng nhờ 'Địa Lôi Trận' thâm sâu do người chỉ thị Lâm Thiết chôn quanh b bãi rác, tên sát thủ đã bị nổ bay màu hoàn toàn mà không hề chạm được vào một sợi tóc của người!"
"Cái gì?! Sát thủ bị nổ bay màu?!" Vương Đạt Tiền trợn tròn mắt, tim đập thình thịch vì kinh hãi. "Ai chôn Địa Lôi Trận b b bãi rác của ta?!"
Lâm Thiết đeo kính cận dày cộp bước ra, gãi đầu cười ngây ngô đầy hãnh diện:
"Thiếu gia, chính là bẫy rác tự nổ chập mạch do tôi chế tạo vụng về theo yêu cầu của người đấy ạ! Tên sát thủ Đường Tam Dỏm kia bị nổ rách mướp quần áo, hiện đang quỳ trước xưởng rèn của tôi khóc lóc van xin được làm học việc không công vĩnh viễn để học nghề rèn bẫy nổ kia kìa! Hắn thề sẽ cải tà quy chính làm thợ rèn bảo vệ công viên!"
Đúng lúc này, Xuân Hoa đeo kính gọng tre chạy tới, ôm cuốn sổ kho nẹp tre dâng lên rương linh thạch thô mới tinh phát sáng rực rỡ:
"Thiếu gia! Danh tiếng về 'Địa Lôi Trận' phòng thủ kiên cố của công viên đã lan truyền khắp thành! Người dân vô cùng yên tâm về độ an toàn, sáng nay chúng ta lại thu về thêm năm ngàn linh thạch thô tiền vé và tiền cọc mua Kiến Kim Giáp bảo vệ! Tôi đã đếm kỹ ba lần, không thiếu một cước!"
Vương Đạt Tiền đờ đẫn cả người, chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" trong tay khẽ rung nhẹ hiển thị số dư tăng vọt lên: "50.000 linh thạch thô".
Anh ngửa mặt nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, nơi đám mây đen lôi điện trên đỉnh Lôi Phạt bắt đầu tích tụ trở lại đầy đe dọa, u sầu tột cùng dâng lên ngập tràn linh hồn:
"Sát thủ... Sát thủ đệ nhất biên cương cái kiểu gì mà chưa gặp ta đã tự nổ bay màu rồi đi học làm thợ rèn thế này cơ chứ?! Ta chỉ muốn bị ám sát để tiêu bớt tiền thôi mà! Tại sao... Tại sao ta lại giàu thêm năm ngàn linh thạch nữa rồi?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!