Kiến Trúc Thần Kỳ, Thiên Tài Tranh Nhau Ngộ Đạo
Sương sớm thành Thanh Phong chưa kịp tan, tại ngoại ô phía Đông, bầu không khí của bãi rác Thanh Phong vốn dĩ hôi thối nồng nặc nay lại phảng phất một mùi hương vô cùng kỳ lạ. Đó là mùi gỗ trầm hương ngàn năm thanh khiết, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa giông ngày hôm trước, tạo nên một thứ mùi vị vừa xa xỉ vừa... khó tả.
Vương Đạt Tiền đứng ở trung tâm Quảng trường Kiến, hai mắt thâm quầng, tay cầm chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" khẽ quạt nhẹ. Trên mặt quạt, con số dư "40.000 linh thạch thô" vẫn đỏ rực như một lời nhắc nhở tàn nhẫn của số phận. Sau khi lách luật nộp phạt ba vạn linh thạch cho nha môn của Tào Phi, anh tưởng mình đã tiến gần thêm một bước đến sự nghèo khó an toàn. Ai mà ngờ được, tên quan thuế vụ hoang tưởng đó lại tặng cho anh một tờ công văn miễn thuế và miễn kiểm toán ba năm!
"Miễn thuế... miễn kiểm toán..." Vương Đạt Tiền lẩm bẩm, khóe miệng khẽ giật giật. "Đây chẳng khác nào chặn đứng đường nộp phạt tự nguyện của ta! Ta chỉ còn bốn vạn linh thạch cuối cùng này, nếu không tiêu sạch trước hạn chót của khế ước lôi kiếp, Lôi Chấn Tử trên kia chắc chắn sẽ không ngần ngại giáng sét đánh ta thành tro bụi!"
"Ầm..."
Một tiếng sấm nhỏ khẽ rền vang trên mây xanh như một lời cảnh cáo nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Đạt Tiền rùng mình, vội vàng cất chiếc quạt giấy vào ngực áo phàm nhân của mình. Anh không thể chần chừ thêm nữa. Hôm nay là ngày khai trương Công viên giải trí cho kiến, anh phải tìm mọi cách để đốt sạch số tiền còn lại thông qua việc vận hành thua lỗ.
"Thiếu gia! Thiếu gia ơi!"
Lý Ngốc Tử – đệ tử tạp dịch nghèo khó được Đạt Tiền phong làm Tổng chỉ huy kiến – hớt hải chạy đến. Mặt hắn lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự cuồng nhiệt và sùng bái vĩ đại dành cho Đạt Tiền. Theo sau hắn là ba thợ rèn cận thị Tống Sắt, Phan Đồng, Lâm Thiết, ai nấy đều vác trên vai những dụng cụ rèn đúc thô sơ nhưng khuôn mặt lại vô cùng nghiêm túc.
"Có chuyện gì? Đàn kiến của ngươi đã sẵn sàng chết đói chưa?" Đạt Tiền hỏi với giọng điệu đầy mong đợi. Anh thầm nghĩ: "Nếu đàn kiến chết sạch ngay ngày đầu tiên, công viên sẽ phải đóng cửa vì sự cố kỹ thuật, ta sẽ phải đền bù khổng lồ cho người dân và chịu lỗ trắng tay!"
"Dạ không, thưa thiếu gia!" Lý Ngốc Tử hãnh diện chỉ tay về phía trung tâm Quảng trường Kiến. "Nhờ có mười rương gỗ Trầm Hương Ngàn Năm quý hiếm mà người ban tặng, chúng tôi đã hoàn thành 'Tổ kiến hoàng gia' tinh xảo nhất lịch sử! Đàn kiến phàm trần sau khi ngửi thấy mùi trầm hương thì không những không bỏ chạy, mà còn trở nên vô cùng hưng phấn, xếp hàng ngăn nắp như quân đội triều đình!"
Đạt Tiền nhìn theo ngón tay của Lý Ngốc Tử, và rồi suýt chút nữa thì ngã ngửa.
Trước mặt anh, giữa bãi rác đã được tịnh hóa, sừng sững một tòa lâu đài tí hon cao khoảng ba thước. Tòa lâu đài được điêu khắc thủ công vô cùng tinh xảo từ những thỏi gỗ trầm hương đen kịt, tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Những đường rãnh nhỏ được khắc quanh lâu đài tạo thành một hệ thống mê cung phức tạp, nơi hàng vạn con kiến đen đang bò qua bò lại một cách vô cùng nhịp nhàng.
Điều đáng sợ nhất là, chiếc lồng kiến phát quang do Tống Sắt lắp ráp lỗi ngày hôm trước đang được đặt ngay trên đỉnh lâu đài. Do lắp ngược linh kiện linh thạch, chiếc lồng tự động tụ quang, hút linh khí loãng từ không khí xung quanh rồi tỏa ra những luồng ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ, bao phủ toàn bộ tổ kiến hoàng gia. Linh khí tụ hội khiến đàn kiến phàm trần trở nên nhanh nhẹn, khỏe mạnh một cách kỳ lạ.
"Đây... đây là cái gì?" Đạt Tiền lắp bắp, tim đập thình thịch vì sợ hãi.
"Báo cáo thiếu gia!" Trận pháp sư sơ cấp Gia Cát Minh từ đâu bước ra, tay cầm quạt lông vũ, vẻ mặt thông thái sùng bái tột độ. "Đây chính là 'Kiến Trúc Hoàn Mỹ Trận' do Lý Ngốc Tử tự ngộ ra khi quan sát đàn kiến! Những đường đi của đàn kiến kết hợp với hiệu ứng tụ linh của lồng phát quang đã vô tình tạo nên một trận pháp phòng ngự tự nhiên hoàn hảo, tịnh hóa hoàn toàn u khí còn sót lại dưới lòng đất! Vương thiếu gia, tầm nhìn vĩ mô của người thực sự đã vượt qua mọi quy luật trận pháp truyền thống!"
Đạt Tiền chỉ muốn khóc không thành tiếng. Anh mua gỗ trầm hương đắt đỏ là để chúng mục nát, anh thuê thợ rèn cận thị là để họ rèn hỏng đồ dùng, vậy mà đám thuộc hạ này lại tự ngộ ra trận pháp phòng ngự cấp cao từ hành vi của lũ kiến!
"Không được... ta phải cứu vãn tình thế!" Đạt Tiền nghiến răng tự nhủ. Anh quay sang A Phúc, gia nhân mập mạp đang đứng canh hòm tiền vé, giọng điệu kiên quyết:
"A Phúc! Ngươi đã đặt giá vé vào cổng công viên chưa?"
"Dạ rồi thưa thiếu gia," A Phúc cười híp mắt nịnh bợ. "Theo đúng ý đồ của người là phải đặt giá vé thật rẻ để phàm nhân nghèo cũng vào được, tôi định lấy một đồng tiền đồng phàm trần..."
"Ngu ngốc!" Đạt Tiền đập mạnh chiếc quạt giấy xuống lòng bàn tay, lớn tiếng quát mắng. "Một đồng tiền đồng thì làm sao xứng với sự xa hoa của gỗ trầm hương ngàn năm?! Nghe đây, ta ra lệnh cho ngươi: Giá vé vào cổng công viên kiến hôm nay là... năm linh thạch thô cho một người!"
"Cái gì?!" A Phúc trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi. "Năm... năm linh thạch thô?! Thiếu gia, một linh thạch thô đã đủ cho một gia đình phàm nhân ăn tiêu cả tháng trời! Người đặt giá năm linh thạch để xem kiến bò... thì thà đi ăn cướp còn hơn! Sẽ không một ai thèm vào đâu!"
"Chính xác!" Đạt Tiền cười thầm trong lòng, nụ cười đầy vẻ u sầu nhưng vô cùng đắc ý. "Ta muốn không một ai thèm vào! Như vậy công viên sẽ chịu cảnh không có doanh thu, trong khi ta vẫn phải trả lương tháng khủng cho vệ sĩ và thuộc hạ. Ta sẽ phá sản nhanh chóng trước ngày mai!"
Để tăng thêm chi phí vận hành, Đạt Tiền quay sang kiếm khách nghèo Bùi Vô Song đang đứng ôm thanh kiếm rỉ sét quấn vải đen ở góc quảng trường. Bùi Vô Song dáng người gầy gò, áo vải thô bạc màu, khuôn mặt lạnh lùng ít nói nhưng ánh mắt sắc bén như dao.
"Bùi đại hiệp!" Đạt Tiền bước tới, vỗ vai vị kiếm khách nghèo. "Công việc của ngươi hôm nay là đứng canh gác bảo vệ tổ kiến hoàng gia khỏi các loài chim dữ tàn phá. Ta trả cho ngươi lương tháng... 1000 linh thạch thô!"
Bùi Vô Song đứng chết lặng, bàn tay đang nắm chuôi kiếm khẽ run rẩy. Hắn là một kiếm tu lang thang rớt mồng tơi, nghèo đói đến mức phải nhịn ăn ba ngày liền. Thường ngày đi làm thuê cho các thương hội lớn canh gác xe mỏ đá thô, trầy da tróc vẩy cũng chỉ được vài chục linh thạch một tháng. Vậy mà tên thiếu gia phá gia này lại trả cho hắn 1000 linh thạch chỉ để... đuổi chim cho kiến!
"Vương thiếu gia... người... người nghiêm túc chứ?" Bùi Vô Song lắp bắp, giọng điệu lạnh lùng bấy lâu bỗng chốc vỡ vụn.
"Ta cực kỳ nghiêm túc!" Đạt Tiền gật đầu chắc nịch, u sầu thở dài. "Tính mạng của đàn kiến là trên hết! Ngươi phải dốc hết sức canh gác cho ta!"
"Bùi mưu... thề chết bảo vệ tổ kiến!" Bùi Vô Song ôm quyền, trong lòng dâng lên một sự cảm động tột cùng. Hắn thầm thề sẽ dùng cả tính mạng và kiếm đạo của mình để báo đáp ân tình của vị phú hào nhân từ này.
Kế hoạch đốt tiền hoàn hảo đã bày ra xong. Đạt Tiền ung dung ngồi trên chiếc ghế bành dát vàng đặt ở Quảng trường Kiến, nhâm nhi tách trà phàm trần đắng nghét, chờ đợi một ngày khai trương không một bóng khách qua lại.
Thế nhưng, ông trời dường như lại có một kịch bản hoàn toàn khác dành cho anh.
***
Chỉ nửa canh giờ sau khi cổng công viên mở ra, một tiếng cười nhạo báng, kiêu kỳ bỗng vang lên từ phía lối vào b b bãi rác.
"Ha ha ha! Vương Đạt Tiền! Ngươi quả thực đã phát điên rồi! Xây dựng lâu đài cho kiến ngủ b bãi rác hôi thối, lại còn thu vé năm linh thạch thô? Ngươi coi tu sĩ thành Thanh Phong chúng ta là lũ ngốc hết rồi sao?!"
Đạt Tiền nhướng mày nhìn ra. Người vừa bước vào là Lâm Nhất Phong – đệ nhất thiên tài Thanh Phong Tông, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 8, mặc trường bào màu trắng thêu hoa văn thanh phong tao nhã, kiếm đeo hông nạm ngọc lam sáng loáng. Đi bên cạnh hắn là Tô Diệu Đồng – vị hôn thê cũ vừa chủ động hủy hôn ước với Đạt Tiền. Cô mặc váy lụa trắng kiêu kỳ, tay cầm chiếc quạt che nửa mặt, ánh mắt lạnh lùng khinh miệt nhìn Đạt Tiền.
Theo sau họ là hàng chục đệ tử nòng cốt của Thanh Phong Tông, ai nấy đều hùa theo cười lớn chế giễu.
"Vương thiếu gia bị hủy hôn xong liền hóa điên, chơi đùa với lũ kiến phàm trần!"
"Năm linh thạch thô để xem kiến bò? Đúng là trò cười vô tri của tên phế vật không có căn cốt tu tiên!"
Đạt Tiền nghe thấy những lời sỉ nhục thì không những không tức giận, mà trong lòng còn mừng rỡ khôn xiết. Anh vội vàng đứng dậy, vẻ mặt u sầu giả vờ thở dài:
"Lâm thiếu gia, Tô tiểu thư nói đúng lắm. Trò chơi này quả thực vô tri, đắt đỏ vô lý. Các vị đã thấy thế thì xin hãy mau chóng rời đi, rêu rao khắp thành Thanh Phong để không một ai thèm đến công viên của ta nữa! Ta xin đa tạ!"
Lâm Nhất Phong thấy thái độ không hề tức giận phản logic của Đạt Tiền thì khẽ nhíu mày nghi ngờ. Hắn bước tới gần Quảng trường Kiến, định buông lời nhạo báng tiếp, nhưng ngay khi bước qua ranh giới b bãi rác, bước chân của hắn bỗng chốc khựng lại.
Một luồng linh khí tinh khiết, dịu nhẹ ập vào mặt hắn, khiến đan điền đang bế tắc bấy lâu của hắn khẽ dao động nhẹ. Lâm Nhất Phong chấn kinh nhìn chằm chằm vào tòa lâu đài gỗ trầm hương hoàng gia đang phát sáng xanh lục bảo dịu nhẹ ở trung tâm quảng trường.
"Linh khí... tinh khiết như vậy? Trận pháp tụ linh tự nhiên?!" Lâm Nhất Phong lẩm bẩm, ánh mắt kiêu ngạo bỗng chốc biến thành sự hoang mang tột độ.
Tô Diệu Đồng cũng phát hiện ra dị thường. Nhìn thấy tòa lâu đài bằng gỗ trầm hương ngàn năm quý giá – thứ nguyên liệu mà ngay cả gia chủ Tô gia của cô cũng không dám sử dụng lãng phí như vậy, sự ghen tị và hư vinh trong lòng cô bùng lên dữ dội.
"Vương Đạt Tiền! Ngươi dám dùng gỗ trầm hương ngàn năm để làm trò chơi vô tri này sao? Đúng là bạo thiên vật chỉ!" Tô Diệu Đồng lạnh lùng quát lớn, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm băng tinh đeo hông. "Hôm nay bản tiểu thư sẽ đại diện cho Thanh Phong Tông, phá hủy cái tổ kiến phong thủy tà môn này của ngươi!"
Nói đoạn, Tô Diệu Đồng rút phắt thanh kiếm linh cấp thấp 'Tuyết Ảnh kiếm' ra khỏi vỏ. Một luồng hàn khí màu trắng rực rỡ bộc phát, cô vung kiếm chém ra một đường kiếm khí băng tuyết sắc bén nhắm thẳng vào Tổ kiến hoàng gia.
Đạt Tiền đứng bên cạnh mừng thầm gào thét: "Chém đi! Phá hủy nó đi! Như vậy ta sẽ phải tốn thêm hàng vạn linh thạch thô để sửa chữa, ta sẽ phá sản nhanh hơn!"
Thế nhưng, đòn kiếm khí của Tô Diệu Đồng chưa kịp chạm vào tòa lâu đài gỗ trầm hương thì một bóng đen đã đột ngột che chắn phía trước.
Bùi Vô Song – vị kiếm khách nghèo đang ôm kiếm canh gác – khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng đêm mưa bão. Đối với hắn, tổ kiến hoàng gia này không chỉ là một đống gỗ trầm hương, mà là "nồi cơm" chứa mức lương khủng 1000 linh thạch thô giúp hắn thoát khỏi cảnh chết đói! Ai dám đụng đến tổ kiến, kẻ đó chính là kẻ thù sinh tử của hắn!
"Keng!!!"
Bùi Vô Song vung thanh kiếm rỉ sét quấn vải đen chém ra một đường kiếm khí xám xịt đơn giản. Không hề có linh lực hoa mỹ, chỉ có một đường kiếm ý thâm trầm, sắc bén tột cùng bộc phát từ nhục thân của một kiếm tu thuần túy – đó chính là *Kiến Trấn Kiếm Ý* mà hắn ngộ ra khi canh gác tổ kiến khỏi chim dữ.
Đường kiếm khí xám xịt dễ dàng chém đôi luồng kiếm khí băng tuyết rực rỡ của Tô Diệu Đồng, đẩy lùi cô ta văng ra xa mấy mét, chân tay bủn rủn, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Cái... cái gì?!" Tô Diệu Đồng hoảng hốt kêu lên, nhìn thanh kiếm rỉ sét của Bùi Vô Song đầy sợ hãi. "Trúc Cơ Kỳ?! Một tên vệ sĩ canh gác tổ kiến... lại là cao thủ Trúc Cơ Kỳ?!"
Hàng chục đệ tử Thanh Phong Tông chứng kiến cảnh tượng này đồng loạt chấn kinh, lùi lại mấy bước đầy cảnh giác.
Lâm Nhất Phong cũng trợn tròn mắt. Hắn nhìn vết kiếm ý xám xịt còn lưu lại trên mặt đất Quảng trường Kiến, rồi lại nhìn vào Tổ kiến hoàng gia bằng gỗ quý trầm hương.
Ngay tại khoảnh khắc đó, hiện tượng *Đốn Ngộ Vô Tri* – một cơ chế tự suy diễn phi lý của thế giới tu tiên – chính thức được kích hoạt cực hạn.
Trong mắt Lâm Nhất Phong, hành vi xếp hàng bò qua bò lại của hàng vạn con kiến đen bỗng chốc biến thành các đường vận hành linh lực hoàn mỹ của một đại trận pháp cổ đại. Tiếng gõ lọc cọc của đàn kiến nhai gỗ trầm hương vang lên bên tai hắn như những nhịp điệu của thiên địa đạo âm. Vết kiếm ý xám xịt, trầm tĩnh bảo vệ sinh linh của Bùi Vô Song kết hợp với luồng linh khí xanh lục bảo tỏa ra từ chiếc lồng phát quang lắp ngược của Tống Sắt, tạo thành một bức tranh kiếm đạo hoàn mỹ chưa từng có.
"Kiến... kiến bò... kiếm ý... trận pháp..."
Lâm Nhất Phong đứng chết lặng tại chỗ, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào hai con kiến đang kéo chiếc xe gỗ trầm hương tí hon qua rãnh đất sét. Đầu óc hắn bùng nổ dữ dội. Hắn nhìn thấy sự sinh tồn kiên cường của loài kiến nhỏ bé, nhìn thấy sự dửng dưng vô vi trước vật chất thế gian của Vương Đạt Tiền – người đối mặt với núi vàng trầm hương mà mặt vẫn u sầu rầu rĩ dửng dưng.
"Hóa ra... hóa ra là như vậy!"
Lâm Nhất Phong lẩm bẩm, hai hàng nước mắt xúc động bỗng dưng chảy ròng ròng trên má. Hắn ngộ ra rồi! Hắn bấy lâu nay kiêu ngạo về tu vi, tranh giành hư danh, tâm cảnh luôn bị xao động bởi thắng thua, nên mới bị bế tắc ở Luyện Khí Kỳ tầng 8 suốt ba năm trời. Vương Đạt Tiền xây dựng công viên kiến này, thực chất là một đại trận pháp ngộ đạo do một đại sư ẩn thế thiết lập để dạy cho tu sĩ bài học về sự 'vô ngã vô cầu', buông bỏ chấp niệm để đạt đến kiếm tâm tĩnh lặng vĩ đại!
"Rầm!!!"
Lâm Nhất Phong đột ngột xếp bằng ngồi sụp xuống đất ngay trước cổng công viên kiến.
Một luồng linh lực xanh biếc rực rỡ từ đan điền hắn bộc phát dữ dội, hóa thành những luồng gió kiếm xoáy tròn xung quanh cơ thể. Linh khí từ mạch linh thạch thô bị rò rỉ dưới b bãi rác điên cuồng đổ về phía hắn.
"Đột phá! Lâm sư huynh bỗng dưng đốn ngộ đột phá tu vi kiếm đạo rồi!"
"Trời đất ơi! Sư huynh nhìn kiến bò mà đột phá lên Luyện Khí Kỳ tầng 9 ngay tại chỗ!"
Đám đệ tử Thanh Phong Tông gào thét lên đầy kinh hoàng và sùng bái vĩ đại.
Tô Diệu Đồng đứng bên cạnh cũng chết lặng, chiếc quạt giấy trong tay rơi bộp xuống đất. Cô nhìn Lâm Nhất Phong đang ngập tràn trong kim quang đốn ngộ, rồi lại nhìn Vương Đạt Tiền đang đứng đờ đẫn với khuôn mặt xám ngoét.
"Vương Đạt Tiền... ngươi... ngươi thực chất là đại sư ẩn thế sao?" Tô Diệu Đồng lắp bắp, trong lòng dâng lên một sự hối hận tột cùng vì đã hủy hôn ước với một thiên tài tài chính tâm linh vĩ đại như vậy.
Đạt Tiền đứng trên ghế bành dát vàng, nhìn cảnh tượng Lâm Nhất Phong bộc phát kiếm khí rực rỡ mà đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
"Hắn... hắn nhìn kiến bò... mà đột phá tu vi kiếm đạo?!" Đạt Tiền gào thét trong lòng đầy tuyệt vọng. "Tên điên này! Đầu óc hắn chứa cái gì thế hả?! Ta chỉ nuôi kiến để tiêu tiền thôi mà!"
Sự đốn ngộ của đệ nhất thiên tài Lâm Nhất Phong lập tức gây nên một cơn địa chấn kinh hoàng. Hàng chục đệ tử Thanh Phong Tông chứng kiến cảnh tượng thần kỳ đó, không một ai còn nghi ngờ gì nữa. Họ điên cuồng tin chắc công viên kiến này chính là một 'Thánh Địa Ngộ Đạo' cao cấp do vị Quốc sư tương lai thiết lập.
"Vương thiếu gia! Ta muốn vào ngắm kiến ngộ đạo! Đây là năm linh thạch thô!"
"Ta trả mười linh thạch! Xin hãy cho ta vào trước!"
"Ta trả hai mươi linh thạch! Đừng cản ta ngộ đạo kiếm tâm!"
Đám đông tu sĩ cuồng nhiệt chen lấn xô đẩy, điên cuồng ném linh thạch thô vào hòm tiền của A Phúc để tranh giành vé vào cổng Quảng trường Kiến.
Đạt Tiền hoảng hốt nhảy dựng lên, lớn tiếng gào thét hòng đuổi khách chịu lỗ:
"Ngừng lại! Tất cả ngừng lại cho ta! Vé vào cổng bây giờ tăng lên... năm mươi linh thạch thô cho một người! Ai không có tiền thì mau xéo đi!"
Anh thầm nghĩ: "Năm mươi linh thạch! Mức giá điên rồ này chắc chắn sẽ khiến họ tỉnh ngộ và bỏ đi hết!"
Thế nhưng, phản ứng của giới tu sĩ lại một lần nữa bẻ cong hoàn toàn logic kinh tế của anh.
"OMG! Vương thiếu gia quả thực là bồ tát sống!" Một đại lão tu sĩ đi qua nghe thấy mức giá liền rưng rưng nước mắt cảm động. "Một cơ hội ngộ đạo đột phá Trúc Cơ Kỳ quý giá như vậy, ở các tông môn lớn phải tốn hàng vạn linh thạch thượng phẩm, vậy mà Quốc sư chỉ thu năm mươi linh thạch thô! Đây rõ ràng là người đang muốn phổ độ chúng sinh biên cương, ban tặng phúc lợi miễn phí cho chúng ta! Quốc sư vĩ đại vạn tuế!"
"Đúng vậy! Giá năm mươi linh thạch là quá rẻ! Chúng ta nguyện trả một trăm linh thạch để bảo chứng cho thánh địa ngộ đạo này!"
Giới nhà giàu và tu sĩ điên cuồng ném tiền vàng, linh thạch thô rào rào vào hòm tiền của Vương gia như mưa giông bão bùng.
A Phúc mập mạp bận rộn đếm tiền đến mức tay chân rụng rời, miệng cười híp mắt gào to:
"Thiếu gia! Vé cháy hàng rồi! Doanh thu ngày đầu tiên bùng nổ ngoài ý muốn rồi!"
Vương Đạt Tiền run rẩy lật mở chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" ra xem.
Dòng chữ đỏ rực hiển thị số dư trên mặt quạt bỗng chốc nhảy vọt từ "40.000" lên "45.000 linh thạch thô" chỉ trong vòng vài canh giờ ngắn ngủi, và con số vẫn đang tiếp tục tăng lên không ngừng.
"Ầm... u u..."
Trên bầu trời b b bãi rác Thanh Phong, mây đen lôi điện bỗng chốc tích tụ dày đặc hơn, lăm lăm cây búa sét như muốn giáng xuống đầu Đạt Tiền ngay lập tức vì tội tích lũy quá nhiều tiền thừa trước hạn chót.
Đạt Tiền ngửa mặt lên trời, hai hàng nước mắt u sầu rốt cuộc cũng không thể kìm nén được nữa mà chảy ròng ròng trên má. Anh ôm ngực đau đớn, suýt chút nữa thì thổ huyết vì sốc tài chính ngược cực hạn.
"Lôi Chấn Tử ơi... Ta thực sự chỉ muốn phá sản thôi mà... Tại sao kiếm tiền ở cái thế giới này lại dễ dàng và tuyệt vọng đến thế này cơ chứ?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!