Nhạc nềnBeach2

Tự Nguyện Nộp Phạt, Biến Thành Tấm Gương Yêu Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giữa trưa, ánh mặt trời của thành Thanh Phong chói chang như muốn thiêu rụi cả bãi rác ngoại ô vừa được tịnh hóa. Thế nhưng, đối với Vương Đạt Tiền, cái nóng của thiên nhiên chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa đang thiêu đốt tâm can anh.


Anh ngồi bần thần trong thư phòng phía Tây của Vương phủ, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm vào chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" đang xòe rộng trên bàn. Trên mặt quạt, dòng chữ đỏ rực hiển thị con số dư "70.000 linh thạch thô" vẫn nhấp nháy một cách đều đặn, giống như tiếng tích tắc của một quả bom hẹn giờ gắn chặt vào sinh mạng anh.


"Ầm... u u..."


Một tiếng sấm trầm đục bỗng vang lên từ phía chân trời xa tắp, dù bầu trời lúc này không một bóng mây đen. Đạt Tiền rùng mình một cái, vội vàng rụt cổ lại. Anh biết rõ đó không phải là hiện tượng thời tiết tự nhiên. Đó là Lôi Chấn Tử – vị thẩm phán lôi kiếp đang rình rập trên chín tầng mây, lăm lăm cây búa sét để chờ ngày khế ước hết hạn. Chỉ cần số dư của anh lớn hơn không khi thời khắc định mệnh gõ cửa, anh sẽ lập tức bị sét đánh thành một đống than đen mịn màng.


"Không được, b bãi rác kia đã biến thành bảo địa linh khí ngoài ý muốn rồi. Đất đai ở đó chắc chắn đang tăng giá từng giờ. Nếu ta không nhanh chóng tiêu sạch bảy vạn linh thạch này, giới đầu cơ đất đai đổ xô đến mua, ta sẽ lại nhận về một núi tiền lãi khổng lồ mất!"


Đạt Tiền lo lắng đến mức tóc rụng từng sợi. Anh vội vã lật mở cuốn sách rách nát mang tên "Kinh tế học vĩ mô" – bảo vật mà anh mua được từ lão bản sách cũ Dịch Nhân Bản với giá cắt cổ. Anh điên cuồng lật từng trang giấy ố vàng, ngón tay run rẩy tìm kiếm cứu cánh.


Bỗng nhiên, ánh mắt anh dừng lại ở một chương viết về "Chính sách tài khóa và các khoản thu phạt của chính phủ". Trong đó có một dòng chữ nhỏ được viết bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ mà nhờ khế ước anh mới đọc hiểu: "Fines and penalties are non-refundable transfers to the public treasury, reducing the private sector's liquid assets without creating immediate commercial equity." (Các khoản tiền phạt là dòng tiền chuyển dịch không hoàn lại vào ngân khố công, làm giảm tài sản thanh khoản của khu vực tư nhân mà không tạo ra bất kỳ giá trị cổ phần thương mại trực tiếp nào).


Đạt Tiền như người chết đuối vớ được cọc, hai mắt bỗng sáng quắc lên như đèn pha.


"Chính nó! Tiền phạt!"


Anh đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy, vẻ mặt u sầu bấy lâu bỗng chốc quét sạch, thay vào đó là một sự hưng phấn điên cuồng.


"Nếu ta mang tiền đi đầu tư, ta sẽ có nguy cơ sinh lời. Nếu ta mang tiền đi từ thiện, thiên đạo sẽ tính công đức dội tiền ngược lại cho ta. Nhưng nếu ta bị phạt... đúng vậy, bị chính quyền tịch thu tiền phạt! Tiền phạt sẽ chui thẳng vào ngân khố nha môn thành Thanh Phong, biến thành tài sản công cộng. Ta vừa tiêu được tiền, vừa không nhận lại bất kỳ cổ phần, đất đai hay công đức nào! Đây là một hố đen tài chính hoàn mỹ 100%!"


Đạt Tiền lập tức hét lớn gọi gia nhân: "A Phúc! Mau chuẩn bị xe bò! Vác ra cho ta ba rương lớn, xếp đầy ba vạn linh thạch thô vào đó!"


Gia nhân trung cận A Phúc mập mạp tròn trịa lật đật chạy vào, nghe thấy mệnh lệnh thì ngơ ngác: "Thiếu... thiếu gia, người vác ba vạn linh thạch thô đi đâu giữa trưa nắng thế này? Lại đi mua b bãi rác nữa sao?"


"Không mua bán gì hết!" Đạt Tiền cười lớn, nụ cười đầy vẻ u sầu rầu rĩ nhưng ẩn chứa quyết tâm sinh tồn: "Ta đi nộp phạt! Ta phạm tội lớn rồi, ta phải đến nha môn xin được phạt tiền!"


A Phúc nghe xong mà đầu óc quay cuồng, lắp bắp không ra hơi. Hắn chưa từng thấy ai trên đời này lại hồ hởi vác tiền đi xin được phạt như thiếu gia nhà mình. Nhưng nhớ tới lời dặn của tổ mẫu và gia chủ Vương Phú Quý là phải tuân theo mọi ý đồ của thiếu gia, A Phúc đành ngậm ngùi lui ra chuẩn bị.


Chỉ nửa canh giờ sau, một chiếc xe bò cũ kỹ do phàm nhân A Quý điều khiển, chở theo ba rương gỗ nặng nề chứa đầy linh thạch thô phát ra linh quang nhàn nhạt, rầm rập lăn bánh hướng về phía nha môn hành chính thành Thanh Phong. Vương Đạt Tiền ngồi trên xe, tay cầm chiếc quạt giấy gõ nhè nhẹ vào lòng bàn tay, trong lòng thầm tính toán kế hoạch lách luật thuế hoàng gia vô tiền khoáng hậu này.


***


Nha môn hành chính thành Thanh Phong nằm ở trung tâm thành trì, là một tòa kiến trúc cổ kính bằng đá xám, uy nghiêm nhưng không kém phần u ám. Nơi đây là trung tâm quyền lực cai quản toàn bộ phàm nhân và quản lý hành chính đối với các tu sĩ cấp thấp vùng biên viễn.


Tại phòng thuế vụ của nha môn, quan thuế Tào Phi đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim lớn nẹp đồng. Hắn mặc một bộ quan phục màu xám tro, mắt đeo chiếc kính gọng đồng nhỏ xíu, tay cầm chiếc bút lông đang chi li tính toán sổ sách. Khuôn mặt Tào Phi hách dịch, nghiêm nghị, chòm râu dê thưa thớt thỉnh thoảng khẽ vểnh lên mỗi khi hắn tìm ra một kẽ hở pháp lý để bòn rút tiền phạt của các thương hội nhỏ lẻ.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tào Phi. Hắn nhíu mày, giọng điệu hách dịch lạnh lùng vang lên: "Ai đó? Có biết bản quan đang bận việc công hay không?"


Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra. Vương Đạt Tiền bước vào phòng, vẻ mặt đầy u sầu rầu rĩ, theo sau là A Phúc và hai gia nhân lực lưỡng đang khệ nệ khiêng ba rương gỗ lớn đặt rầm một cái xuống nền đất đá xám, khiến bụi bay mù mịt.


Tào Phi giật mình, đẩy nhẹ chiếc kính gọng đồng lên sống mũi, nhìn kỹ người vừa bước vào. Nhận ra thiếu gia phá gia chi tử đệ nhất thành Thanh Phong, ánh mắt Tào Phi lập tức lóe lên một tia tham lam xảo quyệt xen lẫn khinh miệt.


"Ồ, hóa ra là Vương thiếu gia." Tào Phi hắng giọng, dựa lưng vào ghế, gõ nhẹ chiếc bút lông xuống bàn: "Nghe danh Vương thiếu gia dạo này đang bận rộn xây dựng 'Công viên giải trí cho kiến' b b bãi rác Thanh Phong hoành tráng lắm cơ mà? Sao hôm nay lại có nhã hứng ghé thăm phòng thuế vụ rách nát của bản quan thế này?"


Đạt Tiền không thèm vòng vo, anh bước tới trước bàn, đập mạnh tay xuống mặt gỗ, lớn tiếng tuyên bố:

"Tào đại nhân! Ta đến đây để tự thú! Ta đã phạm vào đại luật của triều đình, ta tội lỗi đầy mình, xin đại nhân hãy nghiêm trị, phạt thật nặng ta đi!"


Tào Phi ngơ ngác, chiếc bút lông trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn hoài nghi nhìn Đạt Tiền, nghĩ thầm tai mình có vấn đề. Thường ngày, đám thương nhân giàu có đến đây nếu không phải khóc lóc van xin giảm thuế, thì cũng là lén lút nhét vài chục linh thạch thô để lách luật. Chưa từng có một tên ngốc nào tự dẫn xác đến nha môn đòi được phạt nặng.


"Vương thiếu gia, ngươi... ngươi đang đùa giỡn bản quan sao?" Tào Phi nheo mắt, giọng điệu đầy vẻ cảnh giác: "Nha môn là nơi trang nghiêm, không phải nơi để ngươi đến gây rối sau khi say xỉn đâu."


"Ta không hề say!" Đạt Tiền nghiêm túc gằn giọng, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau khổ (lo sợ lôi kiếp): "Ta thực sự phạm tội! Dự án công viên giải trí cho kiến của ta b bãi rác Thanh Phong đã vi phạm nghiêm trọng luật xây dựng và thuế vụ của triều đình Đại Chu!"


Tào Phi đẩy kính, bắt đầu lộ ra vẻ mặt nghiêm túc hách dịch thường ngày. Hắn cầm cuốn luật thuế vụ dày cộp nẹp đồng lên lật lật, lạnh lùng nói: "Hừ, ngươi tự biết thế là tốt. Bản quan dạo này cũng đang định cho người đi thanh tra b bãi rác của ngươi đây. Nói đi, ngươi tự nhận mình phạm tội gì?"


Đạt Tiền hít một hơi thật sâu, bắt đầu bộc phát kỹ năng "Nộp phạt tự nguyện" mà anh đã dày công nghiên cứu từ cuốn sách rách:

"Thứ nhất! Ta tự ý cải tạo b bãi rác Thanh Phong mà không có giấy phép quy hoạch của nha môn! Đây là tội tự ý thay đổi mục đích sử dụng đất công!"


Tào Phi nhướng mày: "Cái b bãi rác hoang tàn dơ bẩn đó vốn là đất chết bỏ hoang, ai thèm quản lý quy hoạch? Nhưng... được rồi, tính là một tội. Phạt tối đa 50 linh thạch thô."


"Quá ít!" Đạt Tiền hét lên đầy phẫn nộ: "50 linh thạch làm sao xứng với tội lỗi tày trời của ta?! Ta còn phạm tội thứ hai: Ta đã thuê mướn hàng vạn con kiến phàm trần lao động không ngày nghỉ, vi phạm nghiêm trọng luật bảo hộ nhân công và yêu thú của triều đình!"


Tào Phi nghe xong mà khóe mắt giật giật liên hồi, suýt chút nữa thì tức hộc máu: "Ngươi... ngươi nói cái gì? Luật bảo hộ nhân công... áp dụng cho cả kiến phàm trần?! Vương Đạt Tiền, ngươi đang trêu đùa bản quan đấy à?!"


"Ta không đùa!" Đạt Tiền đập bàn rầm rầm, vẻ mặt đau khổ tột cùng: "Kiến cũng là sinh linh! Ta ép chúng xếp hình xây lâu đài suốt đêm ngày mà không trả lương, đây là bóc lột sức lao động dã man! Tội này cực kỳ nặng! Chưa hết, tội thứ ba mới là chí mạng: Ta đã tự ý bố trí thiết bị phát quang tụ linh tự nhiên (chiếc lồng kiến phát quang của Tống Sắt) mà không đăng ký với nha môn hành chính, vi phạm luật cấm tự ý khai thác và tụ hội linh khí trái phép tại biên cương!"


Nghe đến tội thứ ba, ánh mắt Tào Phi bỗng chốc co rụt lại.


Luật cấm tự ý tụ hội linh khí trái phép là một điều luật cực kỳ nghiêm khắc của triều đình Đại Chu nhằm ngăn chặn các tông môn nhỏ lẻ tích lũy sức mạnh tạo phản. Mặc dù b b bãi rác của Đạt Tiền chỉ là một công viên kiến nhỏ, nhưng tin đồn nơi đó b b bộc phát linh khí tinh khiết tịnh hóa cả vùng đất chết đã lan truyền khắp thành Thanh Phong mấy ngày qua.


Tào Phi gõ gõ ngón tay xuống bàn, ánh mắt nghi ngờ nhìn Đạt Tiền: "Vương thiếu gia, việc tụ hội linh khí quả thực có thể khép vào đại tội. Nhưng theo luật lệ biên cương, nếu ngươi chủ động khai báo và nộp phạt đền bù, bản quan có thể xem xét giảm nhẹ. Mức phạt tối đa cho tội này cũng chỉ là 1000 linh thạch thô."


"1000 linh thạch?!" Đạt Tiền nghe thấy con số này mà suýt chút nữa thì thổ huyết vì thất vọng.


1000 linh thạch thô thì giải quyết được cái tích sự gì cho số dư 7 vạn đang lăm lăm trên đầu anh? Đây là sỉ nhục trí tuệ và khát vọng phá sản của anh!


"Không được!" Đạt Tiền gầm lên, chỉ tay vào ba rương gỗ lớn dưới đất: "Tội lỗi của ta sâu như biển cả! Ta tự nhận mức phạt cao nhất cho toàn bộ các tội danh trên là... ba vạn linh thạch thô! Tiền phạt đã vác đến đây rồi, xin đại nhân hãy lập tức ký lệnh tịch thu nộp vào ngân khố nha môn ngay tại chỗ!"


"Cái... cái gì?! Ba vạn linh thạch thô?!"


Tào Phi bật bãi khỏi ghế ngồi, chiếc kính gọng đồng rơi bộp xuống bàn. Hắn trợn tròn mắt nhìn ba rương gỗ lớn dưới đất, rồi lại nhìn Vương Đạt Tiền như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.


Ba vạn linh thạch thô!


Đó là nguồn ngân sách hoạt động cả năm trời của nha môn hành chính thành Thanh Phong! Thường ngày, nha môn thu thuế trầy da tróc vẩy của hàng trăm thương hội nhỏ lẻ cũng chỉ gom được vài ngàn linh thạch thô. Vậy mà tên phá gia chi tử này lại tự vác ba vạn linh thạch đến xin được nộp phạt!


Tào Phi bắt đầu toát mồ hôi hột. Đầu óc hách dịch, xảo quyệt của một quan thuế vụ lâu năm lập tức hoạt động hết công suất. Hắn không tin trên đời này có kẻ ngốc đến mức tự dâng ba vạn linh thạch chỉ vì mấy tội danh vớ vẩn như 'bóc lột sức lao động của kiến' hay 'tụ hội linh khí'.


"Khoan đã..." Tào Phi nheo mắt, lùi lại một bước, giọng điệu đầy vẻ cảnh giác và hoang mang: "Vương thiếu gia, ngươi đang gài bẫy bản quan đúng không? Có phải Nhị thúc Vương Gia Bảo của ngươi, hoặc tể tướng Hồ Duy Dung ở kinh thành đang phái ngươi đến đây để thử thách lòng liêm chính của bản quan? Ngươi muốn đút lót hối lộ bản quan dưới danh nghĩa nộp phạt, sau đó sẽ báo cáo lên triều đình để cách chức ta, đúng không?!"


Đạt Tiền nghe xong mà ngơ ngác, trong lòng thầm mắng: "Cái tên quan liêu hoang tưởng này! Ta chỉ muốn nộp tiền phạt để trốn sét đánh, liên quan gì đến đấu tranh chính trị ở kinh thành cơ chứ?!"


"Tào đại nhân, ngươi nghĩ nhiều quá rồi!" Đạt Tiền vội vàng giải thích, u sầu vung quạt giấy: "Ta thực lòng muốn nộp phạt! Ta trích dẫn 'Kinh tế học vĩ mô rách' cho ngươi nghe đây: Việc nộp phạt tự nguyện của ta thực chất là một biện pháp kích cầu tài khóa, chuyển dịch dòng tiền thặng dư từ khu vực tư nhân (gia tộc của ta) sang khu vực công (ngân khố nha môn) để giúp cân bằng ngân sách địa phương, hỗ trợ nha môn có thêm kinh phí xây dựng cầu đường cho phàm nhân nghèo khổ! Đây là hành vi hoàn toàn hợp pháp và có lợi cho quốc gia dân sinh!"


Tào Phi nghe Đạt Tiền thao thao bất tuyệt những khái niệm kinh tế học hiện đại quái dị từ cuốn sách rách, đầu óc bỗng chốc mụ mị đi. Hắn lắp bắp: "Kích cầu tài khóa... chuyển dịch dòng tiền... cân bằng ngân sách địa phương? Ngươi... ngươi đang nói cái thứ ngôn ngữ tà môn gì thế?"


Đạt Tiền thấy Tào Phi vẫn do dự, trong lòng vô cùng sốt ruột. Ngoài cửa sổ, tiếng sấm sét lại khẽ rền vang một tiếng như lời cảnh cáo của Lôi Chấn Tử. Thời gian của anh không còn nhiều!


Anh nghiến răng, quyết định dùng chiêu độc cuối cùng để ép Tào Phi phải tịch thu tiền phạt. Anh hít một hơi thật sâu, lớn tiếng nói xấu triều đình hòng bị khép tội phản nghịch tịch thu gia sản:

"Hừ! Tào đại nhân, ngươi nhát gan như vậy sao xứng làm quan cai trị biên cương? Triều đình Đại Chu dạo này thuế khóa nặng nề, quan lại tham nhũng khắp nơi, ngân khố kinh thành thì trống rỗng mà nha môn địa phương các ngươi lại không dám thu tiền phạt của ta để cứu tế dân nghèo! Các ngươi đúng là một lũ vô dụng, ăn lộc triều đình mà không biết lo cho dân!"


Đạt Tiền thầm nghĩ: "Nói xấu triều đình thế này, chắc chắn hắn sẽ tức giận khép ta vào tội phỉ báng hoàng gia, tịch thu sạch sành sanh ba vạn linh thạch này ngay lập tức!"


Thế nhưng, phản ứng của Tào Phi lại hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của anh.


Nghe thấy những lời mắng chửi thẳng thừng của Đạt Tiền, Tào Phi không hề tức giận. Ngược lại, hắn đứng chết lặng tại chỗ, chiếc kính gọng đồng trên tay run rẩy. Hắn nhìn Vương Đạt Tiền – thiếu niên gầy gò mặc cẩm y thêu chỉ vàng, khuôn mặt đầy vẻ u sầu rầu rĩ nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định, dũng cảm phi thường.


Đầu óc của Tào Phi tự động suy diễn một cách điên cuồng:

"Trời đất ơi... Vương thiếu gia này... hóa ra bấy lâu nay ta đã hiểu lầm hắn! Hắn không phải là tên phá gia chi tử ngốc nghếch. Hắn mua b bãi rác dơ bẩn là để tịnh hóa linh mạch cứu giúp chúng sinh. Bây giờ, hắn biết nha môn thành Thanh Phong đang gặp khủng hoảng thâm hụt ngân sách nghiêm trọng, dân nghèo đói khổ, nên hắn đã cố tình tự tạo ra các tội danh vô lý để có cớ dâng nộp ba vạn linh thạch thô cứu tế nha môn!"


"Hắn thà tự bôi nhọ danh dự bản thân, thà mang tiếng là kẻ trốn thuế phạm tội, thậm chí dám dùng lời lẽ nghịch nhĩ, đau đớn chỉ trích triều đình thối nát để can gián ta lo cho dân nghèo... Đây... đây là loại nghĩa cử cao đẹp, ái quốc thương dân đến mức nào cơ chứ?!"


Tào Phi rơm rớm nước mắt. Hắn nhìn ba rương linh thạch thô sáng lấp lánh dưới đất, rồi lại nhìn Vương Đạt Tiền. Lòng trung nghĩa vĩ đại của vị thiếu gia này đã hoàn toàn đánh gục sự quan liêu, hách dịch bấy lâu của vị quan thuế vụ.


"Rầm!!!"


Tào Phi đập mạnh tay xuống bàn, hai hàng nước mắt xúc động chảy ròng ròng trên má. Hắn gào lên đầy nghẹn ngào:

"Vương thiếu gia!!! Bản quan... bản quan thực sự hổ thẹn! Hóa ra tấm lòng ái quốc thương dân của người lại sâu sắc, vĩ đại đến nhường này! Người thà chịu mang tiếng xấu, thà tự nguyện nộp phạt ba vạn linh thạch để giúp nha môn cứu tế dân nghèo biên cương... Bản quan bấy lâu nay làm quan mà không bằng một góc trung nghĩa của người!"


Đạt Tiền đờ đẫn cả người, miệng há hốc nhìn Tào Phi đang khóc ròng trước mặt.


"Cái... cái gì cơ? Ái quốc thương dân? Trung nghĩa vĩ đại?" Đạt Tiền muốn gào lên giải thích: "Ta không hề ái quốc! Ta chỉ muốn nộp tiền phạt để trốn sét đánh thôi mà! Đại nhân, ngươi bị điên rồi sao?!"


Nhưng Tào Phi đã hoàn toàn chìm đắm trong sự cảm động tự suy diễn của mình. Hắn lập tức cầm bút lông, điên cuồng viết lên tờ công văn đóng dấu đỏ chói của nha môn hành chính. Hắn vừa viết vừa sụt sịt khóc:

"Vương thiếu gia, nghĩa cử cao đẹp này của người chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách thành Thanh Phong! Bản quan sẽ lập tức tiếp nhận ba vạn linh thạch nộp phạt tự nguyện này để đưa vào ngân khố cứu tế dân nghèo. Nhưng... triều đình Đại Chu không bao giờ để những nghĩa sĩ trung nghĩa như người phải chịu ấm ức!"


Tào Phi ký một nhát bút dứt khoát, đóng dấu cộp một cái thật mạnh lên tờ công văn phát sáng linh quang, rồi kính cẩn dâng bằng hai tay trao tận tay cho Vương Đạt Tiền:

"Để đền đáp tấm lòng bồ tát cứu thế của Vương thiếu gia, nha môn hành chính thành Thanh Phong quyết định: Ký lệnh tuyên dương Vương gia là 'Tấm Gương Yêu Nước Mẫu Mực', đồng thời ban tặng đặc quyền miễn kiểm toán tài chính và miễn toàn bộ thuế vụ trong vòng ba năm cho toàn bộ các dự án của Vương thị thương hội!"


"Đoàng!!!"


Một tia sét tưởng tượng nổ tung ngay trong đầu Vương Đạt Tiền, khiến anh đứng chết lặng như tượng đá, toàn thân run rẩy kịch liệt.


"Miễn... miễn kiểm toán? Miễn thuế ba năm?!"


Đạt Tiền run rẩy mở chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" ra xem.


Dòng chữ đỏ rực hiển thị số dư quả thực đã giảm đi ba vạn, chỉ còn lại "40.000 linh thạch thô".


Thế nhưng, niềm vui tiêu được tiền chưa kịp nhen nhóm thì nỗi tuyệt vọng tột cùng đã ập đến như bão lũ.


Đặc quyền miễn kiểm toán và miễn thuế ba năm đồng nghĩa với việc từ nay về sau, anh không thể tự ý khai báo gian lận tài chính hay dùng các lỗi vi phạm thuế vụ để nộp phạt tự nguyện được nữa! Hơn thế nữa, toàn bộ các khoản lợi nhuận khổng lồ từ công viên giải trí cho kiến và các dự án sau này sẽ được đổ thẳng về túi anh mà không bị nha môn thu một đồng thuế nào để giảm bớt số dư!


Đây không phải là phần thưởng, đây là một bản án tử hình ngọt ngào được bao bọc bằng hào quang chính trị bảo hộ vĩnh viễn!


"Tào đại nhân... ngươi... ngươi hại chết ta rồi..." Đạt Tiền lẩm bẩm, hai mắt vô thần, khóe miệng khẽ giật giật, nước mắt u sầu rốt cuộc cũng không thể kìm nén được nữa mà chảy ròng ròng trên má.


Tào Phi nhìn thấy Đạt Tiền khóc, lại càng thêm cảm động, nghĩ rằng vị nghĩa sĩ này đang khóc vì quá xúc động trước sự công minh của triều đình. Hắn vội vàng bước tới nắm chặt tay Đạt Tiền, nghẹn ngào nói:

"Vương thiếu gia, đừng khóc! Người xứng đáng nhận được vinh dự này! Từ nay về sau tại thành Thanh Phong, bất kỳ ai dám đụng đến sản nghiệp của Vương gia, nha môn hành chính sẽ là thế lực đầu tiên đứng ra liều mạng bảo vệ người!"


Đạt Tiền khóc không thành tiếng, chỉ biết gật đầu một cách vô tri dửng dưng. Anh lảo đảo bước ra khỏi phòng thuế vụ của nha môn, để lại Tào Phi vẫn đang đứng nhìn theo bóng lưng anh với ánh mắt đầy sùng kính tôn sùng một vị anh hùng ái quốc ẩn thế.


Bước ra khỏi cổng nha môn, Đạt Tiền ngửa mặt lên bầu trời nắng chói chang, trong lòng gào thét đầy cay đắng:

"Lôi Chấn Tử ơi... Ta thực sự đã cố gắng tiêu tiền rồi... Nhưng cái thế giới tu tiên này... tại sao lại không cho ta cơ hội được phá sản nghèo khó thế này?!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!