Nhạc nềnBeach2

Lắp Ngược Linh Kiện, Lại Thành Trận Pháp Tụ Linh?

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của thành Thanh Phong chưa kịp xua tan đi màn sương mù ẩm ướt thì tại bãi rác ngoại ô, không khí đã bắt đầu hầm hập nóng. Vương Đạt Tiền đứng chắp tay sau lưng, mặc một bộ cẩm y thêu chỉ vàng nặng trịch, đai lưng khảm mười viên linh thạch thô lấp lánh dưới nắng. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ u sầu dửng dưng, nhưng thực chất trong lòng đang gào thét đầy lo lắng.


Anh lén xòe nhẹ chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" ra nhìn. Dòng chữ đỏ rực hiển thị số dư bảy vạn linh thạch thô vẫn nhấp nháy như một chiếc thòng lọng vô hình treo lơ lửng trên cổ. Hạn chót lôi phạt của Lôi Chấn Tử đang đếm ngược từng ngày, từng giờ. Nếu anh không nhanh chóng ném sạch sành sanh số tiền này vào cái bãi rác dơ bẩn này, sấm sét thiên kiếp sẽ lập tức giáng xuống biến anh thành tro bụi.


"Thiếu gia, người nhìn xem! Công trường của chúng ta đang tiến triển cực kỳ thuận lợi!" Lý Ngốc Tử chạy tới, mặt mũi lấm lem bùn đất nhưng hai mắt sáng quắc như hai ngọn đèn pha. Hắn hãnh diện chỉ tay về phía bãi rác hoang tàn đầy u khí đen ngòm. "Theo đúng chỉ thị của người, chúng ta đã vận chuyển mười rương gỗ Trầm Hương Ngàn Năm đắt đỏ nhất về đây để làm lõi cho Tổ kiến hoàng gia. Đàn kiến của b bãi rác đang vô cùng phấn khích!"


Đạt Tiền nhìn bãi rác ngập tràn u khí độc hại, trong lòng thầm cười khẩy: "Gỗ trầm hương quý giá gặp phải u khí bẩn thỉu này chắc chắn sẽ bị ăn mòn mục nát trong vòng ba ngày. Đàn kiến thường cũng sẽ vì mùi trầm quá nồng mà bỏ chạy sạch. Ba vạn linh thạch mua gỗ coi như cúng cụ, lỗ chắc chắn một trăm phần trăm!"


"Tốt lắm, Ngốc Tử. Ngươi cứ tiếp tục đốc thúc đàn kiến xây tổ." Đạt Tiền giả vờ thở dài đầy u sầu, vỗ vai đệ tử. "Ta đi kiểm tra xưởng rèn của ba vị đại sư xem thế nào."


Anh hí hửng bước về phía xưởng rèn dựng tạm bằng tre nứa rách nát bên mép bãi rác. Nơi đó, tiếng búa gõ lạch cạch méo mó vang lên đầy bất ổn. Đạt Tiền tràn đầy tự tin. Tống Sắt là một tên thợ rèn cận thị nặng, Phan Đồng là thợ đồng lóng ngóng, Lâm Thiết thì chuyên chế bẫy rập tự nổ chập mạch. Ba kẻ phế vật này kết hợp lại, chắc chắn sẽ tạo ra một đống sắt vụn vô dụng, giúp anh tẩu tán thêm hàng vạn linh thạch thô tiền nguyên liệu quý giá.


"Vương thiếu gia! Người đến rồi!"


Tống Sắt đeo chiếc kính cận dày cộp làm từ đá thạch anh đục ngầu, hai mắt nheo lại đến mức chỉ còn một khe hở nhỏ. Hắn luống cuống buông búa rèn, mặt mũi đỏ gay vì hơi nóng của lò lửa, lắp bắp nói: "Thiếu... thiếu gia, ta có tội! Ta thực sự có tội với sự tin tưởng của người!"


Đạt Tiền nghe thấy hai chữ "có tội" thì sướng đến mức tim đập thình thịch, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng lạnh lùng: "Tống đại sư, có chuyện gì mà ngươi hốt hoảng như vậy? Cứ từ từ nói, ta không trách phạt ngươi đâu."


Tống Sắt thật thà gãi đầu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán: "Mắt ta kém quá, lúc nãy nhìn bản vẽ kỹ thuật lồng kiến mini của người... ta nhìn lộn ngược mất tiêu. Đáng lẽ phải lắp linh kiện linh thạch thô vào khớp nối bên ngoài để tạo lực khóa, thì ta lại... lắp ngược hoàn toàn vào bên trong lõi lồng sắt hỏng. Không những thế, ta còn đấu nhầm đường linh lực khiến toàn bộ lồng sắt bị chập mạch linh năng nghiêm trọng!"


"Lắp ngược? Chập mạch linh năng?" Đạt Tiền nghe xong mà suýt chút nữa thì cười thành tiếng.


Trời đất ơi! Quá hoàn hảo! Lồng sắt hỏng bị lắp ngược linh kiện linh thạch thì chỉ là một đống phế bảo chập mạch vô dụng. Đàn kiến chui vào chắc chắn sẽ bị điện giật nhẹ mà chạy trốn, lồng sắt cũng sẽ rỉ sét vứt đi.


Đạt Tiền cố nén nụ cười đắc ý, bước tới vỗ vai Tống Sắt, giọng điệu đầy vẻ khoan dung cứu thế: "Tống đại sư, không sao cả! Thất bại là mẹ thành công. Đống lồng kiến sắt hỏng này tuy lỗi kỹ thuật, nhưng ta vẫn sẽ nghiệm thu toàn bộ và thanh toán đủ tiền lương cho ngươi! Cứ yên tâm, ta không thiếu tiền!"


Tống Sắt nghe vậy thì chấn động tâm can, hai mắt đỏ hoe sau lớp thấu kính dày cộp: "Thiếu gia... người thật là một bồ tát sống! Ta làm hỏng đồ mà người vẫn bao dung, vẫn trả tiền lương hậu hĩnh như vậy... Ta... ta thề sẽ dốc lòng rèn thêm nhiều lồng kiến nữa!"


Đạt Tiền xua tay, trong lòng thầm nghĩ: "Cứ rèn hỏng tiếp đi, ta đang cần tiêu tiền đây!"


Anh bước tới bên chiếc bàn gỗ, định bụng cầm một chiếc lồng kiến sắt hỏng lên để nghiệm thu phế phẩm. Chiếc lồng sắt méo mó, các khớp nối lệch lạc gồ ghề, linh thạch thô bên trong bị lắp ngược chui sâu vào lõi sắt rỉ. Đạt Tiền mỉm cười u sầu, đặt một viên linh thạch thô vụn vào khớp nối chập mạch để kiểm tra xem nó hỏng đến mức nào.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Một tia lửa điện màu xanh lam bỗng dưng bộc phát từ khớp nối bị lắp ngược. Đạt Tiền mừng rỡ: "Nó chập mạch rồi! Sắp hỏng rồi!"


Thế nhưng, nụ cười trên môi anh bỗng chốc cứng đờ.


Tia lửa điện không hề dập tắt, ngược lại, nó bắt đầu chạy dọc theo các đường rãnh rỉ sét trên lồng sắt, tạo thành một mạng lưới linh quang màu xanh lục bảo vô cùng tinh mỹ. Khớp nối bị lắp ngược của Tống Sắt vô tình tạo ra một vòng lặp linh lực khép kín hoàn hảo. Linh thạch thô lắp ngược bên trong lõi sắt không hề bị tiêu hao, mà ngược lại, nó bắt đầu hoạt động như một máy phát linh năng tự động, phát ra hiệu ứng tụ quang thu hút linh khí tự nhiên khổng lồ xung quanh b b bãi rác dồn về.


"Vù... vù..."


Một luồng gió linh khí trong lành từ bốn phương tám hướng bỗng dưng thổi tới, cuồn cuộn đổ vào chiếc lồng kiến sắt hỏng. Chiếc lồng sắt rách nát bỗng chốc phát sáng rực rỡ, tỏa ra hào quang ấm áp bao phủ một vùng đất xung quanh.


"Cái... cái gì thế này?!" Đạt Tiền trợn tròn mắt, hai chân run rẩy. "Sao nó lại phát sáng? Sao linh khí lại tụ hội về đây?!"


Tống Sắt cũng trợn mắt nhìn chiếc lồng kiến phát quang, chiếc búa rèn trong tay rơi bộp xuống đất. Hắn squinting mắt nhìn kỹ, rồi bỗng dưng hét lên đầy kinh ngạc: "Trời ơi! Ta hiểu rồi! Linh thạch lắp ngược vào trong lõi sắt rỉ gặp phải u khí b bãi rác phản ứng hóa học, tạo thành một khớp nối cộng hưởng linh lực! Đây không phải là chập mạch hỏng, đây là thiết bị tụ quang linh năng siêu cấp!"


Đạt Tiền hoảng hốt, mặt cắt không còn một giọt máu: "Không thể nào! Ngươi lắp ngược bản vẽ cơ mà! Nó phải hỏng chứ!"


Anh điên cuồng lao tới, dùng chân đạp mạnh vào chiếc lồng kiến phát quang hòng phá hủy cái thứ quái quỷ này để bảo toàn kế hoạch chịu lỗ. Thế nhưng, ngay khi chân anh vừa chạm vào luồng hào quang xanh lục bảo, một lá chắn tụ linh tự động vô hình nhưng cực kỳ mềm mại b bộc phát, nhẹ nhàng đẩy chân anh ra, bảo vệ chiếc lồng sắt vô sự.


"Nó... nó còn tự tạo lá chắn phòng ngự?!" Đạt Tiền muốn khóc mà không có nước mắt, ngửa mặt lên trời gào thét trong lòng: "Thiên đạo ơi! Ta chỉ muốn phá sản thôi mà, sao thuộc hạ của ta làm sai bản vẽ cũng có thể chế ra thần khí thế này?!"


Đúng lúc này, từ phía bên kia b bãi rác, một tiếng nổ kinh thiên động địa bộc phát.


"ĐÙNG!!!"


Sóng xung kích từ vụ nổ mạnh đến mức thổi bay mái tre nứa rách nát của xưởng rèn, bụi đất và rác thải bay mù mịt khắp không trung. Đạt Tiền bị giật mình suýt ngã ngửa, vội vàng nhìn về hướng vụ nổ.


Nơi đó khói đen bốc lên nghi ngút. Lâm Thiết – thợ sắt vụng về – đang nằm chỏng gọng dưới đất, râu tóc dựng ngược cháy xém đỏ hoe, mặt mũi đen kịt vì muội than, nhưng miệng lại cười hơ hớ đầy ngốc nghếch. Hắn vừa vô tình giẫm phải một chiếc bẫy rác tự nổ do chính mình chế tạo chôn quanh công viên.


"Thiếu gia! Ta... ta thử nghiệm bẫy rập thành công rồi!" Lâm Thiết lồm cồm bò dậy, giọng nói oang oang đầy phấn khích. "Chiếc bẫy rác tự nổ này bị chập mạch linh lực, chạm nhẹ một cái là nổ tung mảnh sắt vụn rỉ sét ra xung quanh! Sức sát thương cực mạnh!"


Đạt Tiền ôm ngực, thở phào nhẹ nhõm: "May quá, ít nhất thì cái bẫy rập này cũng phát nổ tàn phá hoang tàn..."


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Vụ nổ của Lâm Thiết không hề tàn phá b bãi rác. Ngược lại, hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét chứa linh lực chập mạch bay ra không trung, gặp phải luồng linh khí khổng lồ đang tụ hội về từ chiếc lồng kiến phát quang của Tống Sắt. Hai nguồn năng lượng trái ngược va chạm mạnh mẽ, tạo thành một phản ứng tịnh hóa linh lực diện rộng.


"Xoẹt... vù..."


Làn sóng ánh sáng màu vàng lam rực rỡ từ vụ nổ lan tỏa khắp b bãi rác Thanh Phong. Đi đến đâu, màn u khí đen ngòm dơ bẩn, bốc mùi hôi thối tích tụ suốt trăm năm qua b bãi rác bỗng chốc bị tịnh hóa sạch bóng như tuyết gặp ánh mặt trời. Mùi hôi thối nồng nặc biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một bầu không khí trong lành, tinh khiết ngập tràn linh khí ấm áp.


Bãi rác hoang tàn, chết chóc ngoại ô bỗng chốc biến thành một vùng đất thánh ngập tràn ánh sáng linh quang, cỏ xanh bắt đầu rục rịch mọc lên từ những kẽ rác.


Đạt Tiền đứng chết lặng như tượng đá, chiếc quạt giấy trong tay rơi xuống đất lúc nào không hay. Anh nhìn b b bãi rác sạch bóng u khí, nhìn cỏ xanh mọc lên, nhìn luồng linh khí tinh khiết đang lượn lờ xung quanh mình như tiên cảnh.


"U khí... u khí độc hại của ta đâu rồi?" Đạt Tiền lẩm bẩm, hai mắt vô thần. "Bãi đất chết của ta... sao lại biến thành đất phong thủy bảo địa thế này? Giá đất... giá đất chắc chắn sẽ tăng vọt... Ta... ta sắp giàu thêm rồi sao?!"


Anh khuỵu gối xuống đất, tuyệt vọng tột cùng. Chỉ còn vài tuần nữa là đến hạn chót lôi phạt, vậy mà b bãi rác này lại được tịnh hóa thành thánh địa linh khí. Thiên lôi lăm lăm trên đầu chắc chắn sẽ không tha cho anh vì tội tích lũy quá nhiều tài sản bảo vật.


Đúng lúc này, từ phía con đường mòn ngoại ô dẫn vào b bãi rác, một bóng người mặc bát quái bào màu lam nhạt đang vội vã đi tới. Đó là Gia Cát Minh – đệ nhất thiên tài trận pháp của thành Thanh Phong, trận pháp sư sơ cấp của Thanh Phong Tông. Hắn tay cầm chiếc la bàn đồng phong thủy nạm linh thạch tứ phương, mắt đeo một thấu kính nhỏ để nhìn trận văn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.


Hắn đi ngang qua ngoại ô, đột nhiên la bàn đồng trong tay rung lắc dữ dội, kim chỉ nam xoay tròn điên cuồng rồi bỗng chốc khóa chặt vào hướng b bãi rác Thanh Phong, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ báo hiệu đại cát bảo địa.


Gia Cát Minh chấn kinh, vội vã chạy theo hướng la bàn chỉ dẫn. Khi bước chân vào ranh giới b b bãi rác, hắn hoàn toàn bị choáng ngợp bởi cảnh tượng trước mắt.


Một vùng đất vốn là b bãi rác dơ bẩn nhất thành nay sạch bóng u khí, linh khí tinh khiết dồi dào tụ hội về từ chiếc lồng kiến phát quang của Tống Sắt, kết hợp với các rãnh đồng loang lổ gồ ghề dưới đất do Phan Đồng đúc rơi khuôn tạo thành các rãnh dẫn linh khí hoàn hảo, và hệ thống bẫy rác tự nổ của Lâm Thiết đóng vai trò các nhãn trận phòng ngự thụ động.


Tất cả các công trình ngớ ngẩn vô tri của Đốt Tiền Bang vô tình kết hợp lại, trùng khớp hoàn toàn với sơ đồ trận pháp phong ấn ma khí cổ xưa trong truyền thuyết!


"Đây... đây chính là..." Gia Cát Minh trợn tròn mắt, thấu kính đeo mắt suýt rơi xuống. Hắn run rẩy nâng la bàn lên đối chiếu trận văn, rồi bỗng rụp xuống đất, quỳ sụp trước mặt Vương Đạt Tiền đang ngồi ngơ ngác.


Hắn khóc lóc thảm thiết, giọng nói đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt:

"Trời ơi! Kiến Trúc Hoàn Mỹ Trận! Sơ đồ trận pháp Tịnh Hóa Vạn Cổ ẩn thế ngàn năm qua! Vương thiếu gia... người quả thực là một đại sư trận pháp tuyệt thế ẩn mình! Người dùng danh nghĩa xây công viên kiến để âm thầm bố trí đại trận tịnh hóa long mạch cứu giúp chúng sinh thành Thanh Phong! Xin nhận của Gia Cát Minh một lạy!"


Đạt Tiền đờ đẫn nhìn Gia Cát Minh đang quỳ rập dưới chân mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, u sầu tột độ dâng lên ngập tràn linh hồn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!