Tuyển Dụng Phế Vật, Khởi Động Dự Án Ngớ Ngẩn
Thành Thanh Phong vào tiết cuối hạ, cái nắng oi nồng tích tụ dưới những mái ngói dát vàng của Vương phủ khiến không khí càng thêm phần ngột ngạt. Vương Đạt Tiền ngồi thượt trên chiếc ghế bành bằng gỗ đàn hương đỏ, hai mắt vô thần nhìn chăm chằm vào chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" đang xòe rộng trên đùi.
Dòng chữ cổ màu đỏ rực vẫn nhấp nháy như trêu ngươi:
[Số dư tài sản cá nhân: 100.000 linh thạch thô.]
[Hạn chót khế ước lôi kiếp: 89 ngày 18 giờ 20 phút.]
Cách đó không xa, ngoài cửa sổ, một tia chớp mỏng màu xanh biếc khẽ rạch ngang bầu trời đầy mây xám, kèm theo tiếng sấm rền rĩ trầm đục từ đỉnh Lôi Phạt vọng về. Đạt Tiền khẽ rùng mình, vội vàng khép tà áo gấm lại. Anh biết, đó là Lôi Chấn Tử đang lăm lăm cầm búa sét canh chừng mình. Chỉ cần số dư kia không về con số không tròn trĩnh khi thời gian đếm ngược kết thúc, anh sẽ bị thiên lôi đánh thành một đống than đen không hơn không kém.
"Năm vạn linh thạch thô mua bãi rác vẫn chưa thấm tháp vào đâu." Đạt Tiền vò đầu bứt tai, gương mặt u sầu đến tột cùng. "Ta vẫn còn mười vạn linh thạch thô cần phải tiêu sạch. Nếu ta mang đi rải ngoài đường, đám cấm vệ quân của cha ta sẽ lập tức nhặt lại dâng trả tận tay. Nếu ta mang đi quyên góp từ thiện, thiên đạo sẽ tính đó là 'tích lũy công đức', bồi đắp ngược lại cho ta một lượng phúc khí tài lộc còn khổng lồ hơn. Ta phải đầu tư vào một dự án điên rồ nhất, một dự án chắc chắn lỗ vốn một trăm phần trăm!"
Một ý tưởng táo bạo bộc phát trong đầu vị thiếu gia u sầu. Đúng vậy! Anh vừa mua bãi rác Thanh Phong hoang tàn đầy u khí ngoại ô thành. Nơi đó cỏ không mọc nổi, người phàm tránh như tránh tà, tu sĩ sợ ô nhiễm kinh mạch. Nếu anh xây dựng một công trình hoàn toàn vô tri tại đó, ví dụ như một... "Công viên giải trí cho kiến", thì sao? Ai lại điên khùng đến mức bỏ tiền mua vé vào xem kiến chơi đùa? Dự án này chắc chắn sẽ gánh lỗ triệt để, đốt sạch mười vạn linh thạch thô còn lại của anh!
Nhưng để đảm bảo dự án phá hoại này thành công mỹ mãn, Đạt Tiền hiểu rõ anh không thể dùng những gia nhân thông minh hay chưởng quầy lão luyện của gia tộc. Những kẻ đó quá nhạy bén, họ sẽ tìm cách tối ưu hóa chi phí và vô tình làm dự án sinh lời. Anh cần những kẻ bất tài nhất, những phế vật thực sự của thành Thanh Phong để quản lý dự án này!
Sáng hôm sau, một biểu ngữ khổng lồ bằng lụa đỏ được treo ngay trước cổng ngoại ô thành Thanh Phong, sát cạnh bãi rác hôi thối bốc mùi nồng nặc. Trên biểu ngữ viết những dòng chữ vàng chói lọi:
"VƯƠNG THỊ THƯƠNG HỘI TUYỂN DỤNG NHÂN TÀI ĐẶC BIỆT KHỞI NGHIỆP BÃI RÁC!
Tiêu chuẩn: Ưu tiên kẻ lười biếng, mắt kém, vụng về, có sở thích quái dị bị xã hội ruồng bỏ.
Đãi ngộ: Lương cao gấp mười lần thị trường, bao ăn ở trọn đời tại Lưu Khách Trạm, cấp linh thạch thô tiêu vặt hàng tháng."
Tin tức này lập tức oanh tạc khắp các ngõ ngách thành Thanh Phong. Thành dân và tu sĩ tụ tập bàn tán xôn xao.
"Vương thiếu gia sau khi bị Tô tiểu thư hủy hôn ước quả thực đã phát điên rồi!"
"Đúng vậy, mua bãi rác đại hung chưa đủ, giờ lại còn bỏ núi tiền ra tuyển dụng phế vật! Vương gia sắp sụp đổ đến nơi rồi!"
Đạt Tiền ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế tựa bọc da hổ đặt ngay bên mép bãi rác hôi thối, tay cầm quạt giấy khẽ phẩy, khuôn mặt lộ rõ vẻ u sầu dửng dưng trước những lời đàm tiếu. Đứng hầu phía sau anh là gia nhân A Phúc, vẻ mặt lo lắng khôn nguôi dẫu không dám mở miệng can ngăn.
"Người tiếp theo!" A Phúc cất giọng uể oải gọi lớn.
Từ trong đám đông hiếu kỳ, một thanh niên gầy gò như cây sậy, mặt mũi ngơ ngác bước ra. Đầu tóc hắn bù xù dính đầy rơm rạ, mặc bộ áo vải thô vá chằng vá đụp nhiều chỗ, tay ôm khư khư một chiếc gậy tre nhỏ cũ kỹ. Hắn đi đứng rụt rè, ánh mắt đầy vẻ tự ti và sợ hãi.
Đạt Tiền khẽ nhướng mày, dùng khứu giác bãi rác đánh giá đối phương. Không có một tia linh lực dao động, kinh mạch bế tắc hoàn toàn, quả thực là một phàm nhân vô dụng cấp thấp nhất.
"Ngươi tên gì? Biết làm việc gì?" Đạt Tiền u sầu hỏi.
Thanh niên gầy gò run rẩy cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Thưa... thưa thiếu gia, ta tên là Lý Ngốc Tử. Ta... ta không biết cày ruộng, cũng không biết mang vác hàng hóa. Ta vừa bị ba thương hội lớn trong thành xua đuổi, thậm chí còn bị đánh đập vì tội lười biếng..."
Đạt Tiền nghe đến hai chữ "lười biếng" và "bị xua đuổi" thì hai mắt sáng lên như hai ngọn đèn dầu, vội vàng hỏi dồn: "Tại sao họ lại đuổi ngươi? Ngươi đã làm gì?"
Lý Ngốc Tử gãi đầu, ngượng ngùng đáp: "Bởi vì... mỗi khi được giao việc, ta lại ngồi bệt xuống đất để... nói chuyện với đàn kiến. Ta thấy đàn kiến rất thông minh, chúng biết xếp đội hình, biết xây tổ tinh xảo. Ta muốn làm cho chúng những ngôi nhà nhỏ bằng gỗ quý để chúng ngủ ấm áp, nhưng các chưởng quầy đều mắng ta là tên điên ăn hại..."
"Nói chuyện với kiến! Xây nhà gỗ quý cho kiến ngủ!"
Đạt Tiền sướng đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên khỏi ghế da hổ. Trời đất ơi! Đây không phải là phế vật điên khùng mà anh đang tìm kiếm bấy lâu nay sao? Một tên điên cuồng nuôi kiến, giao cho hắn quản lý dự án "Công viên giải trí cho kiến" thì dự án này chắc chắn sẽ lỗ đến mức không còn một cọng lông!
Đạt Tiền đập bàn một cái rầm, đứng phắt dậy, lớn tiếng tuyên bố: "Tuyệt vời! Lý Ngốc Tử, ngươi chính là thiên tài vĩ đại mà Vương gia ta tìm kiếm bấy lâu nay! Từ hôm nay, ta phong ngươi làm Tổng Chỉ Huy Công Viên Kiến của bãi rác Thanh Phong! Lương tháng của ngươi sẽ là... một trăm linh thạch thô!"
"Cái gì?! Một trăm linh thạch thô một tháng?!"
Đám đông xung quanh đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Một gia nhân phàm trần thông thường làm lụng cả năm cũng chỉ kiếm được năm mười linh thạch thô, vậy mà tên ngốc nói chuyện với kiến này lại được nhận mức lương điên rồ như vậy?
Lý Ngốc Tử trợn tròn mắt, chiếc gậy tre nhỏ trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Hắn nhìn Đạt Tiền, nước mắt bỗng dưng chảy ròng ròng trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Hắn quỳ rụp xuống đất, dập đầu lia lịa:
"Thiếu gia! Người... người thực sự không chê cười ta sao? Người thực sự coi trọng sở thích nuôi kiến của ta sao?"
Đạt Tiền vờ u sầu đỡ hắn dậy, giọng điệu đầy vẻ sâu xa: "Ngốc Tử, thế nhân nông cạn, chỉ biết nhìn vào vật chất tầm thường mà khinh rẻ linh hồn của vạn vật. Ta thấy ngươi có tấm lòng nhân ái vô biên đối với loài kiến nhỏ bé, đây chính là đại trí huệ! Ngươi cứ yên tâm dốc lòng nuôi kiến, tiền bạc cứ để ta lo!"
Lý Ngốc Tử vô cùng cảm động, thầm nghĩ trong lòng: "Vương thiếu gia quả thực là một vị cao nhân ẩn thế đại trí nhược ngu! Người nhìn thấu bản chất của vạn vật sinh linh, ta thề sẽ dốc hết tính mạng để xây dựng một công viên kiến vĩ đại nhất lịch sử để không phụ lòng trọng dụng của người!"
Đạt Tiền thầm cười thầm trong lòng: "Ngốc Tử ơi Ngốc Tử, cứ dốc sức phá hoại đi, ta đang đợi ngươi đốt sạch tiền đây!"
Ngay sau đó, ba bóng người kỳ dị khác bước ra từ đám đông.
Người đầu tiên là một nam tử mập mạp tròn trịa, đeo hai thấu kính tròn dày cộp trước mắt, tay cầm chiếc búa rèn nhỏ rỉ sét, áo dính đầy dầu mỡ rèn sắt. Hắn là Tống Sắt – thợ rèn cận thị nổi tiếng nhất vùng.
"Thưa thiếu gia, ta là thợ rèn Tống Sắt. Mắt ta cực kỳ kém, nhìn bản vẽ thường xuyên lộn ngược, rèn kiếm thì thành dao kiêu, rèn lồng sắt thì luôn bị lệch khớp khóa..."
Người thứ hai là một nam tử cao gầy lóng ngóng, tay chân dài ngoằng, mặc áo cộc tay màu nâu đầy vết bỏng nhỏ. Hắn là Phan Đồng – thợ đúc đồng vụng về.
"Ta là Phan Đồng. Tay chân ta lóng ngóng bẩm sinh, đúc đồng mười lần thì làm rơi khuôn đúc hết chín lần, đồng nóng chảy chảy loang lổ khắp đất tạo thành các rãnh gồ ghề vô dụng..."
Người thứ ba là một hán tử vạm vỡ cơ bắp cuồn cuộn, râu tóc dựng ngược như bị điện giật, tạp dề da bò dính đầy muội than đen kịt. Hắn là Lâm Thiết – thợ sắt vụng về.
"Ta là Lâm Thiết. Ta đam mê chế tạo bẫy rập tự động bảo vệ, nhưng tay nghề kém cỏi khiến thiết bị ta làm ra luôn bị chập mạch linh lực, chỉ cần chạm nhẹ vào là nổ tung mảnh sắt vụn rỉ sét..."
Đạt Tiền nghe xong lời tự bạch của ba người thì sướng đến mức run cả người.
Một tên thợ rèn cận thị rèn đồ lệch khớp khóa!
Một tên thợ đồng lóng ngóng đúc đồng loang lổ làm hỏng khuôn!
Một tên thợ sắt chế bẫy rập tự động phát nổ chập mạch!
Ba kẻ này kết hợp lại, chắc chắn sẽ tạo ra những phế phẩm đắt đỏ và tốn kém nguyên liệu nhất thế gian! Đây chính là đội ngũ sáng chế điên khùng hoàn hảo nhất để giúp anh đốt tiền!
Đạt Tiền cười ha hả, bước tới vỗ vai từng người:
"Tuyệt vời! Tam vị đại sư, các ngươi chính là những nhân tài xuất chúng mà Vương gia ta đang khát khao tìm kiếm! Từ hôm nay, các ngươi chính thức gia nhập đội ngũ nòng cốt của ta, cùng Lý Ngốc Tử lập nên 'Đốt Tiền Bang'! Lương tháng của mỗi người cũng là một trăm linh thạch thô!"
Tống Sắt, Phan Đồng, Lâm Thiết nhìn nhau, không thể tin nổi vào tai mình. Họ vốn là những kẻ bị các xưởng rèn trong thành xua đuổi, sống nghèo đói qua ngày, vậy mà hôm nay lại được Vương thiếu gia nhận vào làm với đãi ngộ xa xỉ như vậy?
"Thiếu gia! Người thực sự muốn thuê chúng ta sao?" Tống Sắt squinting hai mắt dày cộp, giọng run run hỏi.
Đạt Tiền gật đầu đầy u sầu: "Đúng vậy! Ta muốn các ngươi bắt tay ngay vào thực hiện dự án Công viên giải trí cho kiến tại bãi rác Thanh Phong. Ta có những chỉ thị kỹ thuật cực kỳ nghiêm ngặt phản logic kinh tế học mà các ngươi bắt buộc phải tuân theo!"
Bốn thành viên của Đốt Tiền Bang lập tức đứng thẳng người, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc lắng nghe mệnh lệnh của thiếu gia.
Đạt Tiền chỉ tay về phía bãi rác hôi thối đầy u khí, dõng dạc ra lệnh:
"Thứ nhất, Lý Ngốc Tử! Ngươi có nhiệm vụ dẫn dắt đàn kiến thường b bãi rác xây dựng một 'Tổ kiến hoàng gia' (Royal Ant Castle) khổng lồ. Để đảm bảo đàn kiến ngủ ngon và ấm áp, ta ra lệnh cho ngươi phải dùng nguyên liệu là... Gỗ Trầm Hương Ngàn Năm cực kỳ đắt đỏ để làm lõi lâu đài kiến!"
Lý Ngốc Tử nghe đến bốn chữ "Gỗ Trầm Hương Ngàn Năm" thì hít vào một hơi lạnh. Loại gỗ quý hiếm đó thường chỉ được các đại lão tu tiên dùng làm hương định thần khi đột phá cảnh giới, giá trị của một mẩu nhỏ đã lên tới hàng ngàn linh thạch thô, vậy mà thiếu gia lại dùng để xây lâu đài cho kiến ngủ?
Đạt Tiền thầm nghĩ: "Gỗ trầm hương quý giá gặp u khí bãi rác chắc chắn sẽ bị mục nát ăn mòn nhanh chóng, đàn kiến cũng sẽ bỏ đi vì mùi gỗ quá nồng. Khoản đầu tư này chắc chắn mất trắng trăm phần trăm!"
"Thứ hai, Tống Sắt!" Đạt Tiền quay sang thợ rèn cận thị. "Ta muốn ngươi rèn hàng ngàn chiếc lồng kiến mini bằng sắt hỏng đắt đỏ để trang trí xung quanh tổ kiến. Ngươi cứ rèn theo phong cách lệch khớp khóa của ngươi, càng hỏng càng tốt!"
"Thứ ba, Phan Đồng!" Đạt Tiền chỉ vào thợ đúc đồng. "Ta muốn ngươi đúc hàng trăm bức tượng kiến đồng phế liệu khổng lồ vô dụng đặt khắp công viên. Ngươi cứ thoải mái làm rơi khuôn đúc nóng chảy xuống đất b bãi rác, ta muốn mặt đất công viên gồ ghề loang lổ đồng phế thải để khách không thể đi lại được!"
"Thứ tư, Lâm Thiết!" Đạt Tiền cười lạnh nhìn thợ sắt vụng về. "Ta muốn ngươi chế tạo hàng vạn bẫy rác tự động chập mạch chôn giấu khắp các lối đi quanh công viên kiến. Cứ chế tạo loại chạm nhẹ là phát nổ mảnh sắt vụn rỉ sét của ngươi. Ta muốn bất kỳ ai bước chân vào công viên này cũng phải sợ hãi vì bẫy nổ chập mạch!"
Đạt Tiền thầm cười đắc ý: "Lồng sắt hỏng lệch khớp, tượng đồng phế liệu gồ ghề cản lối, lại thêm bẫy rác tự nổ chập mạch nguy hiểm đầy rẫy khắp nơi. Khách tham quan nào điên khùng mới dám bước vào cái công viên bẫy rập hôi thối này! Dự án này không gánh lỗ triệt để thì ta đi bằng đầu!"
Để khởi động dự án ngớ ngẩn này, Đạt Tiền lập tức ra lệnh cho nha hoàn quản kho Xuân Hoa xuất ra ba vạn linh thạch thô từ ngân khố Vương phủ để làm tiền lương trả trước và chi phí mua nguyên liệu gỗ trầm hương quý hiếm cùng đồng sắt phế liệu.
Ba vạn linh thạch thô được giải ngân dưới dạng tiền mặt sáng lấp lánh ngay tại chỗ, khiến quạt giấy Phá Gia Chi Tử khẽ rung lên, hiển thị số dư giảm xuống còn bảy vạn linh thạch thô. Đạt Tiền thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cảm giác áp lực thiên lôi trên đỉnh Lôi Phạt dường như đã vơi đi một phần ba.
Nhìn đống linh thạch thô khổng lồ và những khúc gỗ trầm hương quý hiếm được vận chuyển đến b bãi rác, Lý Ngốc Tử cầm chiếc gậy tre nhỏ trong tay, hai mắt đỏ hoe vì xúc động. Hắn nhìn Đạt Tiền bằng ánh mắt sùng bái tột độ, cảm nhận được một tấm lòng nhân hậu vô biên ẩn sau vẻ ngoài phá gia chi tử của thiếu gia.
Lý Ngốc Tử bước lên một bước, quỳ sụp xuống đất trước mặt Đạt Tiền, giọng nói nghẹn ngào đầy quyết tâm:
"Thiếu gia... Người không chỉ ban cho kiến một mái nhà, người đang dùng cả gia sản để cứu rỗi linh hồn của những sinh linh nhỏ bé nhất bị thế gian bỏ rơi! Ngốc Tử thề với trời đất, dẫu phải tan xương nát thịt, cũng sẽ dốc hết tâm huyết, xây dựng nên một công trình vĩ đại nhất lịch sử để xứng đáng với đại trí huệ và tấm lòng bồ tát của người!"
Ba thợ rèn cận thị và vụng về cũng đồng loạt quỳ xuống, gào lớn đầy khí thế:
"Chúng ta thề chết trung thành với Vương thiếu gia! Quyết không phụ lòng trọng dụng của người!"
Đạt Tiền nhìn đội hình Đốt Tiền Bang đang quỳ rạp dưới chân mình với ánh mắt đầy quyết tâm trung nghĩa, bỗng nhiên da đầu anh khẽ tê rần, một luồng dự cảm bất an mơ hồ dâng lên trong lòng.
Tại sao... tại sao đám phế vật này lại nhìn mình bằng ánh mắt đầy nhiệt huyết chiến đấu như vậy? Họ chỉ là những kẻ bất tài điên khùng thôi mà, họ có thể làm nên trò trống gì chứ?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!