Bẫy Bất Động Sản? Ta Mua Đứt Bãi Rác!
Thành Thanh Phong vào giữa trưa, cái nắng hầm hập như muốn thiêu rụi cả những phiến đá thô lát trên đường lộ. Thế nhưng, tại thư phòng phía Tây của Vương Phủ, Vương Đạt Tiền lại đang run bần bật.
Anh ngồi bó gối trên chiếc ghế bành bọc lụa thượng hạng, hai mắt dán chặt vào chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" đang xòe rộng trong tay. Trên mặt quạt, dòng chữ cổ màu đỏ rực như máu vẫn đang nhấp nháy đầy đe dọa:
[Số dư tài sản cá nhân: 150.000 linh thạch thô.]
[Hạn chót khế ước lôi kiếp: 89 ngày 21 giờ 12 phút.]
[Trạng thái lôi phạt: Đang tích tụ cực hạn trên đỉnh Lôi Phạt.]
"Mười lăm vạn..." Giọng Đạt Tiền méo xệch, nước mắt suýt chút nữa thì trào ra. "Cha ơi là cha, người thương con hay người muốn con bị sét đánh chết sớm vậy? Tự dưng đưa thêm năm vạn linh thạch làm cái gì không biết!"
Đạt Tiền khẽ hé cửa sổ nhìn lên bầu trời. Quả nhiên, một đám mây đen kịt xám xịt đang lững lờ trôi ngay trên nóc thư phòng của anh. Thỉnh thoảng, một tia chớp màu xanh biếc rạch ngang nền trời, phát ra tiếng đùng đoàng trầm đục. Đó là Lôi Chấn Tử đang nhắc nhở anh về kỳ hạn của khế ước "Vô Sản Phi Thăng". Nếu trong vòng ba tháng tới, anh không tiêu sạch sành sanh số linh thạch này về con số không tròn trĩnh, thiên lôi sẽ giáng xuống biến anh thành một đống than đen không hơn không kém.
Nhưng tiêu tiền ở cái thế giới tu tiên này khó hơn Đạt Tiền tưởng rất nhiều. Nếu anh mang tiền đi rải ngoài đường, đám gia nhân trung thành hoặc hộ vệ của cha anh sẽ lập tức nhặt lại dâng trả tận tay. Nếu anh mang đi quyên góp từ thiện, thiên đạo sẽ tính đó là "tích lũy công đức", bồi đắp ngược lại cho anh một lượng phúc khí tài lộc còn khổng lồ hơn.
"Ta phải mua cái gì đó... Một thứ gì đó hoàn toàn vô dụng, một hố đen tài chính thực sự, một bất động sản ma không bao giờ có thể sinh lời!" Đạt Tiền nghiến răng lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng vạch ra kế hoạch.
Đúng lúc này, cửa thư phòng khẽ động. Một bóng người gầy gò, lén lút như ăn trộm thò đầu vào. Đó là Nhị thúc của anh – Vương Gia Bảo. Ông ta mặc một bộ đồ lụa màu xám tro, chòm râu dê vuốt nhọn, đôi mắt ti hí sắc sảo liếc dọc liếc ngang trước khi bước hẳn vào trong.
"Tiền nhi! Cháu yêu của ta!" Vương Gia Bảo giả vờ lau nước mắt, giọng điệu vô cùng bi thương. "Ta nghe nói con vừa bị con ả Tô Diệu Đồng kia hủy hôn? Ôi chao, thật là nhục nhã cho Vương gia chúng ta! Con đừng buồn, Nhị thúc nhìn thấy con rầu rĩ thế này mà lòng đau như cắt."
Đạt Tiền thầm trợn mắt. Nhị thúc này từ trước đến nay luôn dòm ngó vị trí gia chủ của cha anh, ngày đêm mong anh phá sản để có cớ tước quyền thừa kế. Hôm nay ông ta mò đến đây, chắc chắn là chẳng có ý tốt gì.
Nhưng Đạt Tiền lại mừng thầm. Kẻ xấu tìm đến? Quá tốt! Kẻ xấu chính là những chiếc máy tiêu tiền hiệu quả nhất!
"Nhị thúc..." Đạt Tiền giả vờ cúi đầu, giọng run run đầy u sầu. "Cháu thật vô dụng. Tô Diệu Đồng khinh cháu là phàm nhân bế tắc kinh mạch, không xứng đứng bên cạnh nàng ta. Cháu muốn chứng minh cho nàng ta thấy cháu cũng có tài kinh doanh, nhưng... cháu không biết phải bắt đầu từ đâu."
Vương Gia Bảo nghe vậy thì mắt sáng lên như hai ngọn đèn dầu. Ông ta vội vàng tiến lại gần, vỗ vai Đạt Tiền, hạ giọng đầy bí hiểm:
"Đúng lúc lắm! Nhị thúc hôm nay tới đây là muốn dâng cho con một cơ hội ngàn năm có một để lập công lớn, khiến Tô gia phải hối hận đến xanh ruột! Con có biết bãi đất hoang ngoại ô thành Thanh Phong không?"
"Bãi rác Thanh Phong?" Đạt Tiền nhíu mày.
"Bậy nào! Ai lại gọi là bãi rác!" Vương Gia Bảo vội vàng ngắt lời, xua tay lia lịa. "Đó là một bảo địa phong thủy ẩn giấu! Hôm nay ta còn đặc biệt mời tới đây một vị đại lão thương nghiệp, cũng là bằng hữu chí cốt của ta để giúp con một tay."
Nói đoạn, Vương Gia Bảo khẽ vỗ tay. Từ ngoài cửa, một thân hình mập mạp tròn trịa như quả bóng da bước vào. Tiền Vạn Lợi – chưởng quầy của Vạn Lợi thương hội đối thủ – xuất hiện với bộ cẩm y thêu đầy đồng tiền vàng rực rỡ, tay đeo năm sáu chiếc nhẫn ngọc bích lớn, nụ cười xảo quyệt ngoác tận mang tai.
"Vương thiếu gia! Thất kính, thất kính!" Tiền Vạn Lợi chắp tay cười híp mắt. "Tiền mưu nghe danh thiếu gia đã lâu, hôm nay được gặp quả thực là rồng phượng trong loài người!"
Đạt Tiền thầm cười lạnh. Rồng phượng cái đầu ngươi, tên béo tham lam này chắc chắn đang muốn liên tay với Nhị thúc để gài bẫy ta.
Tiền Vạn Lợi không để Đạt Tiền kịp suy nghĩ, lập tức rút từ trong tay áo ra một cuộn khế ước đất đai bằng giấy bản cũ nát, cung kính đặt lên bàn:
"Không giấu gì thiếu gia, Tiền mưu đang nắm giữ khế ước sở hữu của bãi đất Thanh Phong ở ngoại ô. Nơi đó tuy hiện tại có chút... bốc mùi do dân thành đổ phế thải sinh hoạt, nhưng thực chất dưới lòng đất lại chứa đựng một luồng linh khí dồi dào, là long mạch ẩn giấu! Chỉ cần thiếu gia mua lại, xây dựng một trang trang tu luyện, chắc chắn sẽ thu hút hàng vạn tu sĩ, tiền tài đổ về như nước sông cuồn cuộn!"
Ngay khi Tiền Vạn Lợi nhắc đến bãi đất ngoại ô, một luồng khứu giác kỳ lạ bộc phát từ sâu trong linh hồn của Đạt Tiền. Đó chính là kỹ năng đặc thù "Khứu giác bãi rác" của anh.
Trong tâm trí Đạt Tiền, một bản đồ tinh thần hiện ra. Anh ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc, u ám, chứa đầy độc khí và u khí tích tụ suốt trăm năm của thành Thanh Phong. Nơi đó không chỉ là một bãi rác khổng lồ, mà còn là vùng đất chết "đại hung", u khí nặng nề đến mức cỏ không mọc nổi, tu sĩ bước vào liền bị ô nhiễm kinh mạch. Đây chính là một hố đen tài chính hoàn hảo nhất, một bất động sản ma mà ai mua vào cũng chắc chắn phá sản trắng tay!
Lòng Đạt Tiền gào thét vì vui sướng: "Trời đất ơi! Bãi rác này chính là thánh địa tiêu tiền của ta! Tiền Vạn Lợi, ngươi đúng là cha mẹ tái sinh của ta!"
Nhưng trên mặt, Đạt Tiền vẫn giữ vẻ u sầu, hoài nghi. Anh khẽ đẩy cuộn khế ước ra, thở dài:
"Tiền chưởng quầy, ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Nơi đó ai cũng biết là bãi rác hôi thối, u khí đầy trời. Ta mua về để ngửi mùi rác qua ngày chắc?"
Tiền Vạn Lợi và Vương Gia Bảo giật mình nhìn nhau. Họ không ngờ tên thiếu gia phế vật này lại tỉnh táo đến thế. Vương Gia Bảo vội vàng nháy mắt ra hiệu cho một bóng người đang đứng đợi ngoài hành lang.
Một lão đạo sĩ mặc đạo bào bát quái rộng thùng thình bước vào, tay cầm chiếc la bàn đồng phong thủy tự động quay loạn xạ. Chòm râu dê thưa thớt vuốt vuốt, vẻ mặt vô cùng thông thái thần bí. Đây chính là Huyền Cơ Tử – đạo sĩ phong thủy dỏm nổi tiếng thành Thanh Phong, thực chất đã được Đạt Tiền... à không, được Tiền Vạn Lợi thuê đến để diễn kịch.
Nhưng Tiền Vạn Lợi không biết rằng, ngay đêm hôm trước, Đạt Tiền đã bí mật gặp Huyền Cơ Tử và đút lót cho lão một khoản tiền lớn, ép lão phải phán ngược lại hoàn toàn với kịch bản của Tiền Vạn Lợi.
Huyền Cơ Tử bước vào, nhìn la bàn rồi đột nhiên biến sắc, lùi lại hai bước, giọng run rẩy đầy kinh hãi:
"Trời đất ơi! Hung sát! Hung sát tột cùng!"
Tiền Vạn Lợi trợn tròn mắt, thầm chửi rủa trong lòng: "Tên đạo sĩ thối này, ta bảo ngươi đến phán đây là đất rồng chầu hổ phục cơ mà! Sao lại nói là hung sát?"
Huyền Cơ Tử không thèm nhìn Tiền Vạn Lợi, tiếp tục gào lên đầy kịch tính:
"Bãi đất này u khí tích tụ ngàn năm, là thế đất 'Tuyệt Lộ, Tuyệt Tử Tuyệt Tôn'! Ai mua mảnh đất này, nhẹ thì tiêu tán gia sản, nặng thì diệt môn vong mạng! Vương thiếu gia, bần đạo khuyên ngài vạn lần không được chạm vào mảnh đất đại hung này!"
Vương Gia Bảo mặt mũi xám ngoét, vội vàng kéo áo Huyền Cơ Tử, nghiến răng nói nhỏ: "Ngươi điên rồi sao?"
Nhưng Đạt Tiền thì sướng đến mức run cả người. Huyền Cơ Tử diễn tốt lắm! Phải phán là đất đại hung tuyệt lộ thì gia tộc mới hoảng sợ, và anh mới có cớ để thực hiện kế hoạch "chủ động sập bẫy" phản logic của mình.
Đạt Tiền bỗng nhiên đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn trà, khuôn mặt lộ vẻ ngạo nghễ, bất chấp tất cả:
"Đại hung tuyệt lộ? Ha ha ha!"
Tiền Vạn Lợi và Vương Gia Bảo ngơ ngác nhìn anh.
Đạt Tiền chỉ tay lên trời, giọng nói đầy khí thế của một kẻ phá gia chi tử kiêu ngạo tột cùng:
"Tô Diệu Đồng khinh ta là phàm nhân phế vật! Nàng ta nói ta không thể nghịch thiên cải mệnh! Hôm nay, ta quyết định mua lại bãi rác này để chứng minh cho cả thành Thanh Phong thấy: Vương Đạt Tiền ta dẫu dùng tiền cũng có thể đè bẹp sát khí, biến đất hung sát thành thánh địa phong thủy! Ta muốn nghịch thiên cho nàng ta xem!"
Tiền Vạn Lợi nghe vậy thì mừng rỡ khôn xiết, nhưng vẫn cố kìm nén nụ cười, giả vờ ái ngại:
"Vương thiếu gia quả thực có khí phách vô song! Nhưng mảnh đất này... giá của nó không hề rẻ đâu. Ít nhất cũng phải... năm vạn linh thạch thô!"
Tiền Vạn Lợi thầm tính toán, bãi rác này thực chất chỉ đáng giá vài trăm linh thạch thô. Hắn hét giá năm vạn là để Đạt Tiền mặc cả xuống còn một vạn là vừa đẹp.
Thế nhưng, Đạt Tiền làm sao có thể mặc cả? Anh đang cần tiêu càng nhiều tiền càng tốt cơ mà! Nếu mặc cả xuống một vạn, anh sẽ mất đi cơ hội tiêu bốn vạn linh thạch quý giá!
Đạt Tiền lập tức lộ vẻ do dự, khẽ vuốt cằm, nhíu mày suy nghĩ.
Tiền Vạn Lợi thấy Đạt Tiền do dự, lập tức đổ mồ hôi hột. Hắn sợ con cá lớn này sẽ chạy mất, vội vàng dùng miệng lưỡi dụ dỗ:
"Thiếu gia! Năm vạn linh thạch thô đối với Vương gia chỉ là chín bò mất một sợi lông! Nhưng nếu thiếu gia mua được mảnh đất này, cải tạo thành công, Tô Diệu Đồng chắc chắn sẽ phải quỳ gối cầu xin ngài quay lại! Nhị thúc của ngài cũng sẽ hết lòng ủng hộ ngài trong gia tộc!"
Nhị thúc Vương Gia Bảo cũng phụ họa, khóc lóc thảm thiết:
"Đúng vậy, Tiền nhi! Nhị thúc tin tưởng vào tầm nhìn của con! Con hãy mua nó đi để chứng minh bản thân!"
Đạt Tiền thở phào trong lòng. Họ tự đóng khung mức giá năm vạn rồi, tuyệt vời! Anh giả vờ thở dài một tiếng đầy quyết định:
"Được! Để chứng minh ta là một thiên tài thương nghiệp có tầm nhìn vĩ mô vượt qua mọi quy luật phong thủy thông thường, ta quyết định mua đứt bãi rác Thanh Phong này! Và ta sẽ trả đúng năm vạn linh thạch thô, không bớt một cắc! Nếu ta mặc cả, điều đó có nghĩa là ta nghi ngờ chính khí phách của bản thân!"
Tiền Vạn Lợi và Vương Gia Bảo đờ đẫn cả người. Họ nhìn Đạt Tiền bằng ánh mắt như nhìn một tên đần độn nhất lịch sử tu tiên giới. Trả đúng năm vạn không thèm mặc cả? Trên đời này thực sự có tên ngốc nghếch phá gia đến mức này sao?
"Ký khế ước! Lập tức ký khế ước!" Đạt Tiền thúc giục, rút phắt chiếc bút lông ra đóng dấu vân tay rào rào lên cuộn giấy bản.
Đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập rầm rập. Gia chủ Vương Phú Quý nghe tin con trai đang bị Nhị thúc và đối thủ lừa gạt mua bãi rác, vội vàng dẫn theo đội hộ vệ xông vào, gào lớn:
"Tiền nhi! Đừng ký! Đó là bẫy lừa đảo của bọn chúng!"
Nhưng Đạt Tiền nhanh hơn. Anh lập tức truyền một tia linh lực phàm nhân kích hoạt khế ước, đồng thời vung tay một cái.
"Rào rào rào!"
Một cơn mưa linh thạch thô sáng lấp lóa, chứa đầy u khí tạp chất đổ ập xuống sàn thư phòng, chất thành một ngọn núi nhỏ cao ngang ngực người. Đúng năm vạn linh thạch thô không thiếu một viên!
"Xong rồi! Khế ước đất đai đã được thiên đạo chứng giám!" Đạt Tiền giật lấy tờ khế ước sở hữu bãi rác Thanh Phong ôm chặt vào lòng, cười hớn hở đầy nhẹ nhõm.
Vương Phú Quý đứng chôn chân tại chỗ, nhìn ngọn núi linh thạch đã thuộc về tay Tiền Vạn Lợi, rồi lại nhìn nụ cười rạng rỡ của con trai, ông chỉ biết ôm ngực thở dốc, đau lòng khôn xiết:
"Tiền nhi... con bị bọn chúng lừa rồi! Mảnh đất đó là bãi rác hoang tàn dơ bẩn nhất thành Thanh Phong mà!"
Tiền Vạn Lợi và Vương Gia Bảo vội vàng ôm lấy đống linh thạch thô, cười hả hê đắc ý tột cùng. Tiền Vạn Lợi chắp tay chào từ biệt nhanh như chớp:
"Vương gia chủ, Vương thiếu gia! Giao dịch sòng phẳng, khế ước đã ký vĩnh viễn không thể hủy bỏ! Tiền mưu xin phép cáo lui trước! Chúc thiếu gia sớm ngày cải tạo thành công bảo địa! Ha ha ha!"
Hai kẻ lừa đảo ôm tiền chạy bay biến khỏi Vương phủ như sợ Đạt Tiền sẽ đòi lại tiền, tiếng cười đắc thắng của chúng vang vọng khắp hành lang.
Trong thư phòng, Vương Đạt Tiền khẽ mở chiếc quạt giấy "Phá Gia Chi Tử" ra xem. Dòng chữ đỏ nhấp nháy trên mặt quạt lập tức thay đổi:
[Số dư tài sản cá nhân: 100.000 linh thạch thô.]
[Hạn chót khế ước lôi kiếp: 89 ngày 21 giờ 05 phút.]
Nhìn con số mười vạn đỏ rực, Đạt Tiền thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Anh khẽ ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Đám mây đen kịt sấm sét trên bầu trời Vương Phủ dường như đã lùi xa hơn một chút, tiếng sấm của Lôi Chấn Tử cũng nhỏ đi rõ rệt.
"Năm vạn linh thạch đã bốc hơi hoàn toàn vào vũng bùn bãi rác!" Đạt Tiền mỉm cười thầm lặng đầy biết ơn hướng về phía hướng chạy của Tiền Vạn Lợi. "Cảm ơn các ngươi đã gài bẫy ta. Các ngươi thực sự là những vị cứu tinh vĩ đại nhất đời ta!"
Tuy nhiên, Đạt Tiền biết áp lực vẫn còn rất lớn. Anh vẫn còn mười vạn linh thạch thô cần phải tiêu sạch trong vòng chưa đầy ba tháng tới. Bãi rác Thanh Phong hiện tại đã thuộc về anh, nhưng làm sao để biến bãi rác này thành một cỗ máy đốt tiền liên tục mà không sinh ra một đồng lợi nhuận nào?
Một kế hoạch điên rồ mới bắt đầu hình thành trong đầu vị thiếu gia u sầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!