Hủy Hôn Ước? Quá Tốt, Đừng Cản Ta Tiêu Tiền!
Thành Thanh Phong vào giữa mùa hạ, không khí nóng hầm hập như một lò luyện đan khổng lồ bị bỏ quên. Tại đại sảnh rực rỡ vàng son của Vương Phủ, những chậu cảnh dát vàng ròng tinh xảo xếp dọc hai bên hành lang phản chiếu ánh sáng lấp lánh, nhưng bầu không khí bên trong lại lạnh ngắt như hầm băng ngàn năm.
Vương Đạt Tiền ngồi trên chiếc ghế gỗ đàn hương khảm ngọc, tay cầm chiếc Quạt giấy Phá Gia Chi Tử, khẽ quạt một cái. Gương mặt thiếu niên mười tám tuổi của anh thanh tú nhưng lại quầng thâm dưới mắt, thần thái toát lên một vẻ u sầu rầu rĩ thấu tận trời xanh. Người ngoài nhìn vào sẽ tưởng vị thiếu gia độc nhất của Vương thị thương hội đang sầu muộn vì đại sự gia tộc, nhưng thực tế, tâm trí anh đang dồn hết vào dòng chữ phát sáng màu đỏ rực hiển thị trên mặt chiếc quạt giấy:
[Số dư tài sản cá nhân: 100.000 linh thạch thô.]
[Hạn chót khế ước lôi kiếp: 89 ngày 23 giờ 59 phút.]
[Hình phạt nếu vi phạm: Sét đánh thành tro bụi.]
Anh khẽ thở dài, ngón tay run rẩy siết chặt cán quạt. Ba ngày trước, anh chỉ là một tên thiếu gia nhà giàu hư hỏng, người phàm hoàn toàn không có căn cốt tu tiên, kinh mạch bế tắc đến mức dùng linh dược quý giá nhất cũng chỉ như nước đổ lá khoai. Trong lúc lang thang giải sầu ở ngôi miếu hoang ngoại ô, anh đã gặp lão nhân mù Tào Thiết, một thầy bói dạo lừa đảo rách rưới bẩn thỉu. Chỉ vì muốn có tiền mua rượu ngon, lão già mù đó đã lừa bán cho anh một cuộn giấy da dê cũ nát, gọi là khế ước tâm linh tối cao.
Ai mà ngờ được, giọt máu vô tình nhỏ lên cuộn giấy đã kích hoạt Khế ước Vô Sản Phi Thăng – một thiên luật tàn nhẫn buộc người ký phải tiêu sạch toàn bộ số linh thạch quy định trước hạn chót, nếu không sẽ bị sét đánh tiêu diệt linh hồn.
"Mười vạn linh thạch thô... Làm sao ta có thể tiêu sạch mười vạn linh thạch trong vòng ba tháng đây?" Vương Đạt Tiền thầm gào thét trong lòng. Anh thà làm một người phàm vô dụng nghèo khó, còn hơn là làm một xác chết cháy đen dưới búa sét của Lôi Chấn Tử.
Đúng lúc này, một tiếng cười kiêu kỳ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ u sầu của anh.
"Vương Đạt Tiền, ngươi vẫn rầu rĩ như vậy sao? Đúng là bùn nhão không trát nổi tường!"
Từ ngoài cửa đại sảnh, một thiếu nữ xinh đẹp kiêu kỳ bước vào. Tô Diệu Đồng mặc váy lụa trắng thêu hoa tử đinh hương, thắt lưng đeo dây chuyền ngọc trai băng tinh tỏa ra hương thơm dịu nhẹ mát mẻ. Đôi mắt nàng lạnh lùng như băng tuyết, thần thái ngạo nghễ của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng sáu khiến những gia nhân phàm trần xung quanh không tự chủ được mà cúi đầu né tránh. Đi sau nàng là hai đệ tử nòng cốt của Thanh Phong Tông, kiếm đeo hông nạm ngọc lam, vẻ mặt đầy khinh miệt nhìn quanh Vương phủ.
Tô Diệu Đồng đứng giữa đại sảnh, không thèm hành lễ, trực tiếp lấy ra một phong thư bọc da thú màu tuyết trắng, lạnh lùng ném thẳng xuống bàn trà trước mặt Vương Đạt Tiền.
"Hôm nay ta tới đây chỉ vì một việc." Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng không chứa một chút nhiệt độ, "Tô gia chúng ta quyết định hủy bỏ hôn ước này! Ngươi chỉ là một người phàm vô dụng không thể tu luyện, thọ nguyên nhiều nhất cũng chỉ trăm năm. Còn ta đã bước vào Luyện Khí Kỳ tầng sáu, tương lai sẽ tiến vào Thanh Phong Tông rèn luyện kiếm đạo, phi thăng thành tiên. Ngươi và ta vốn là người của hai thế giới khác biệt, đừng dùng đống linh thạch thô tục kia để trói buộc ta nữa!"
Không khí trong đại sảnh lập tức đông cứng lại. Các trưởng lão Vương gia đứng bên cạnh mặt mày tái mét, phẫn nộ tột cùng nhưng không dám mở miệng vì e ngại thế lực của Thanh Phong Tông đứng sau Tô gia.
Ngồi ở vị trí gia chủ, Vương Phú Quý – cha đẻ của Đạt Tiền – lập tức đập bàn đứng phắt dậy. Thân hình mập mạp tròn trịa của ông run lên bần bật trong bộ cẩm y thêu đầy đồng tiền vàng rực rỡ, năm chiếc nhẫn ngọc bích trên tay gõ lọc cọc xuống bàn gỗ đàn hương:
"Tô Diệu Đồng! Tô gia các ngươi khinh người quá đáng! Năm đó nếu không nhờ Vương thị thương hội chúng ta tài trợ hàng vạn linh thạch thô để Tô Vạn Sơn mua thuốc Trúc Cơ, Tô gia các ngươi làm sao có được ngày hôm nay? Bây giờ con gái ngươi có chút thiên phú liền muốn qua cầu rút ván sao?"
Tô Diệu Đồng khẽ nhíu mày, ánh mắt khinh bỉ lướt qua Vương Phú Quý: "Vương gia chủ, ơn huệ năm xưa Tô gia chúng ta sẽ đền bù bằng mười viên linh đan cấp thấp. Nhưng hôn ước này, ta thề trước thiên đạo là nhất quyết phải hủy! Ngươi có dùng núi tiền đè chết người cũng không thể thay đổi ý chí của một kiếm tu!"
Nàng quay sang nhìn Vương Đạt Tiền, chờ đợi một màn gào thét phẫn nộ, khóc lóc van xin hoặc thề thốt trả thù kinh điển của những vị thiếu gia nhà giàu bị sỉ nhục.
Thế nhưng, Vương Đạt Tiền vẫn im lặng. Anh cúi đầu nhìn phong thư hủy hôn trên bàn, rồi lại khẽ liếc nhìn chiếc Quạt giấy Phá Gia Chi Tử trong tay.
Tâm trí anh đang quay cuồng tính toán với tốc độ cực hạn:
"Chờ đã... Hủy hôn ước?"
"Nếu ta cưới Tô Diệu Đồng, hai gia tộc lớn sẽ liên minh chính trị. Tô gia sẽ dâng nộp thêm hàng vạn linh thạch thô làm của hồi môn. Chưa kể, thương hội hai bên sáp nhập, doanh thu của Vương thị sẽ tăng vọt theo cấp số nhân. Ta sẽ càng ngày càng giàu!"
"Nhưng nếu hủy hôn... Ta không những không mất một đồng sính lễ nào, mà còn có cớ để cắt đứt quan hệ ngoại giao giao thương với Tô gia, khiến các cửa hàng liên kết chịu lỗ trắng tay! Đây chẳng phải là cơ hội vàng để ta tiêu tiền và giảm bớt tài sản sao?"
Một tia sáng hân hoan rực rỡ bộc phát từ sâu trong đôi mắt u sầu của Vương Đạt Tiền. Anh suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Quá tốt rồi! Tô Diệu Đồng đúng là vị cứu tinh vĩ đại của đời anh!
"Tiền nhi! Con đừng sợ!" Vương Phú Quý thấy con trai im lặng cúi đầu, tưởng anh đang đau khổ tột cùng đến mức chết lặng, vội vàng tiến lại gần, vỗ vỗ bả vai anh đầy thương cảm, "Dù có phải dốc hết gia sản, cha cũng sẽ thuê cao thủ Trúc Cơ tiêu diệt... à không, ép Tô gia phải quỳ xuống xin lỗi con!"
"Không! Cha! Đừng làm vậy!" Vương Đạt Tiền giật mình ngăn cản. Anh vội vàng cầm lấy phong thư hủy hôn ước, mở ra, cầm lấy bút lông bên cạnh, ký tên rào rào xuống góc khế ước nhanh như chớp trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng.
"Xoẹt!"
Nét chữ rồng bay phượng múa của Vương Đạt Tiền in đậm trên giấy da dê trắng muốt. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Tô Diệu Đồng bằng ánh mắt tràn đầy sự biết ơn chân thành sâu sắc, thậm chí khóe mắt còn rưng rưng nước mắt vì xúc động:
"Diệu Đồng muội muội! Muội nói đúng lắm! Ta chỉ là một người phàm vô dụng, căn cốt rác rưởi, làm sao xứng đáng đứng bên cạnh một thiên tài kiếm đạo tương lai như muội chứ? Hủy hôn là quyết định sáng suốt nhất đời muội! Khế ước này ta ký rồi! Chúc muội sớm ngày phi thăng, tiền đồ xán lạn! Cảm ơn muội, thật sự cảm ơn muội rất nhiều!"
Tô Diệu Đồng đờ đẫn cả người. Nàng đứng trơ mắt nhìn phong thư hủy hôn đã có chữ ký đỏ chói của Vương Đạt Tiền, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối phó với sự phẫn nộ, sự trả thù của Vương gia, thậm chí là việc Vương Đạt Tiền sẽ dùng quyền lực tài chính để chèn ép Tô gia. Nhưng thái độ vui mừng hớn hở, lòng biết ơn chân thành đến phát khóc này của anh là thế nào?
"Ngươi... ngươi không hề tức giận sao?" Tô Diệu Đồng lắp bắp hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ, "Vương Đạt Tiền, ngươi đang giở trò quỷ gì vậy? Ngươi định âm thầm dùng tiền để mua chuộc trưởng lão Thanh Phong Tông hòng gây áp lực lên ta đúng không? Ta cảnh cáo ngươi, tu sĩ chính nghĩa không bao giờ khuất phục trước tiền bạc!"
"Không có! Ta thề với trời đất, ta tuyệt đối không có ý định đó!" Vương Đạt Tiền xua tay lia lịa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, "Ta chỉ muốn muội được tự do tu luyện. Đi đi, muội mau đi đi, cầm lấy thư hủy hôn này và đừng bao giờ quay lại Vương phủ nữa! Chúc muội đi đường bình an!"
Hai đệ tử Thanh Phong Tông đi sau nàng cũng hoang mang nhìn nhau. Họ chưa từng thấy ai bị hủy hôn ước mà lại vui mừng hớn hở như nhặt được linh thạch thượng phẩm thế này.
"Diệu Đồng sư muội... Tên này hình như đầu óc có vấn đề." Một đệ tử ghé tai nói nhỏ, "Hay là chúng ta mau rời đi, tránh để dính phải điên khí của hắn."
Tô Diệu Đồng cắn chặt môi, cảm giác kiêu ngạo ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hụt hẫng và hoài nghi tột độ. Nàng giật lấy phong thư hủy hôn ước trên bàn, hừ lạnh một tiếng rồi quay người bước nhanh ra khỏi đại sảnh. Sự vui mừng của Đạt Tiền khiến nàng cảm thấy như chính mình mới là kẻ bị chơi xỏ trong trò chơi này.
Nhìn bóng dáng Tô Diệu Đồng biến mất sau cánh cửa biệt phủ, Vương Đạt Tiền khẽ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ. Một gánh nặng tài sản dài hạn đã được trút bỏ hoàn toàn!
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
"Tiền nhi... con trai tội nghiệp của ta!"
Vương Phú Quý bỗng nhiên gào lên một tiếng đau đớn, lao đến ôm chầm lấy Vương Đạt Tiền. Gương mặt mập mạp của ông đầy nước mắt, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động:
"Con quả thực quá lương thiện, quá hiểu chuyện rồi! Con vì danh dự của gia tộc, vì muốn bảo vệ cha không phải đụng độ với Thanh Phong Tông, nên mới cắn răng chịu đựng sỉ nhục, giả vờ vui vẻ ký giấy hủy hôn đúng không? Con trai ơi, con chịu ấm ức lớn như vậy mà mặt vẫn phải cười, lòng cha đau như cắt!"
"Hả? Cha, con không có ấm ức..." Vương Đạt Tiền trợn tròn mắt giải thích.
"Con không cần phải giấu nữa! Cha hiểu hết mà!" Vương Phú Quý đập mạnh tay xuống bàn tính vàng ròng nạm linh thạch lục bảo đeo bên hông, bàn tính tự động gõ lọc cọc phát ra âm thanh giòn giã, "Tô gia khinh chúng ta nghèo tu vi đúng không? Được! Cha sẽ cho con tiền để con đi giải sầu!"
Ông lập tức quay sang phía quản gia A Phúc đang đứng run rẩy ở góc tường, hét lớn:
"A Phúc! Mau! Lập tức chuyển thêm 50.000 (năm vạn) linh thạch thô từ kho ngân sách dự phòng của gia tộc vào túi trữ vật của thiếu gia! Bảo thiếu gia đi mua sắm, đi ăn chơi đập phá, mua sạch các tửu lầu trong thành cho ta! Ta muốn cho toàn bộ thành Thanh Phong thấy, Vương gia chúng ta dẫu bị hủy hôn vẫn dư tiền đè chết người!"
"Dạ! Gia chủ! Con lập tức đi làm ngay!" Quản gia A Phúc vội vã chạy bay biến ra phía hậu viện.
"Khoan đã! Đừng chuyển! Cha ơi! Con xin cha đừng chuyển tiền!" Vương Đạt Tiền hét lên thất thanh, vươn tay ra cố gắng ngăn cản nhưng vô ích.
Chỉ trong vòng vài nhịp thở, chiếc Quạt giấy Phá Gia Chi Tử trong tay anh khẽ rung lên bần bật. Dòng chữ phát sáng màu đỏ rực trên mặt quạt lập tức nhảy số nhanh như chớp:
[Số dư tài sản cá nhân: 150.000 linh thạch thô.]
[Hạn chót khế ước lôi kiếp: 89 ngày 23 giờ 58 phút.]
Nhìn con số 150.000 đỏ rực như máu đang nhấp nháy liên tục trước mắt, đầu óc Vương Đạt Tiền quay cuồng, ngực nghẹn lại, toàn thân run rẩy không đứng vững.
Mười lăm vạn linh thạch thô!
Anh không những không tiêu bớt được đồng nào, mà số tiền thừa cần phải tiêu sạch lại tăng vọt lên gấp rưỡi chỉ sau một cuộc đối chất hủy hôn ước!
"Phốc..." Vương Đạt Tiền suýt chút nữa hộc máu mồm, hai mắt trợn ngược, ngã ngửa ra chiếc ghế gỗ đàn hương nạm vàng.
"Tiền nhi! Con làm sao vậy? Mau truyền y sĩ!" Vương Phú Quý hoảng hốt đỡ lấy con trai, gào khóc thảm thiết, "Con trai ta vì quá đau buồn chuyện hủy hôn nên đã tẩu hỏa nhập ma rồi!"
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ Vương phủ, bầu trời thành Thanh Phong bỗng nhiên tối sầm lại. Những đám mây đen kịt từ đâu cuồn cuộn kéo đến bít kín cả ánh mặt trời, sấm sét màu xanh biếc bắt đầu nổ đùng đoàng dữ dội trên đỉnh Lôi Phạt xa xăm.
Một tia chớp xanh lè, sắc bén như lưỡi đao của thiên kiếp đột ngột xé rách tầng mây, giáng thẳng xuống khoảng không ngay sát nóc đại sảnh Vương phủ, tỏa ra một áp lực lôi điện kinh hoàng khiến toàn bộ cửa kính linh thạch rung lên bần bật.
Vương Đạt Tiền hé mắt nhìn tia chớp ngoài cửa sổ, toàn thân nổi da gà. Anh biết, đó là Lôi Chấn Tử – vị thẩm phán lôi kiếp của thiên đạo – đang lăm lăm cầm búa sét đứng trên mây đen, nhìn chằm chằm vào số dư 15 vạn linh thạch thô trên chiếc quạt giấy của anh với ánh mắt đầy sát khí.
Chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần đã chính thức bắt đầu gõ nhịp, và mây đen lôi kiếp đang rục rịch tụ tập ngay trên nóc biệt phủ Vương Phủ, sẵn sàng đánh anh thành tro bụi nếu anh không thể tiêu sạch núi tiền này đúng hạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!