Đòn Bẩy Của Kẻ Phản Nghịch
Sương muối biên thùy lạnh buốt như những lưỡi dao nhỏ li ti cào vào da thịt. Bóng tối bao trùm lấy căn cứ ẩn dật của Hắc Sơn Thảo Khấu, một hang đá vôi khổng lồ nằm khuất sau những rặng sồi cổ thụ ngập nước mặn của vùng Rừng sồi mục. Giữa lòng hang, đống lửa sồi cháy âm ỉ, tỏa ra làn khói xám nhạt đượm mùi nhựa gỗ hăng nồng nhưng không đủ để xua đi cái lạnh thấu xương của đêm đông biên cương.
Bùi Chí Kiên ngồi bệt trên một tảng đá phẳng, đôi bàn tay băng bó bằng dải vải thô khẽ cử động, bả vai trái đau nhức từ vết bầm cũ nhắc nhở anh về những giới hạn của cơ thể phàm trần. Trước mặt anh, Mạc Phong – gã thủ lĩnh thảo khấu có đôi mắt diều hâu sắc lẹm – đang đứng khoanh tay, lặng lẽ quan sát từng động tác của người đồn trưởng trẻ tuổi. Xung quanh họ, hàng chục tay súng thảo khấu và đội tiều phu của Lâm Sâm vẫn giữ khoảng cách cảnh giác, không khí im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng lách tách của củi cháy và tiếng dột nước từ trần hang đá.
"Ngươi thực sự muốn sửa cánh cung này ngay tại đây sao, Đồn trưởng Bùi?" Mạc Phong khàn giọng hỏi, giọng gã mang theo ba phần hoài nghi, bảy phần dò xét. "Cánh cung sồi này là sinh mệnh của ta. Nếu ngươi làm hỏng thớ gỗ của nó, ta sẽ không để ngươi và đội tiều phu rời khỏi rừng sồi này đâu."
Chí Kiên không ngước đầu lên, anh chậm rãi giắt chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc vào thắt lưng giáp da cũ của anh trai quá cố Bùi Chí Dũng, rồi nhặt chiếc búa nhỏ đục mộng gỗ từ hòm dụng cụ của Lâm Sâm. Anh miết nhẹ ngón tay lên báng cầm của cánh cung sồi khổng lồ, nơi vết nứt ngầm mỏng như sợi tóc đang ẩn giấu dưới lớp dầu bóng bóng bẩy.
"Mạc Phong, bạo lực của ngươi có thể khống chế được hàng trăm thảo khấu, nhưng nó không thể làm thay đổi quy luật chịu lực của thớ gỗ sồi," Chí Kiên điềm tĩnh đáp, giọng nói trầm ổn vang vọng trong lòng hang tối. "Cánh cung này của ngươi bị nứt không phải vì lực kéo của ngươi quá mạnh, mà là vì mộng báng cầm được đẽo với góc nghiêng ba mươi độ. Góc cắt quá dốc này tạo ra một điểm tập trung ứng suất cực lớn mỗi khi dây cung được kéo căng. Sức căng không được phân bổ đều ra hai cánh cung, mà dồn toàn bộ vào khớp nối báng cầm. Ngươi ngâm dầu trấu nóng quá vội vã càng làm nước mặn bên trong thớ sồi bốc hơi đột ngột, để lại những khoang rỗng ngầm mà mắt thường không thấy được."
Chí Kiên đặt cánh cung lên một khúc gỗ sồi phẳng làm bệ đỡ. Anh dùng thước đo góc đồng khảm bạc để định vị chính xác góc nghiêng mới. Đôi mắt anh nhắm lại, nhãn quan địa hình 3D trong đầu tự động kích hoạt, tái hiện kết cấu thớ gỗ đa chiều dưới dạng những đường lưới hình học màu đồng thau ảo ảnh. Anh mở mắt, đặt mũi đục thép vào vị trí khớp báng cầm.
*Cộc... Cộc...*
Tiếng búa gõ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên. Chí Kiên tỉ mỉ đẽo bỏ phần mộng gỗ bị nứt rạn ngầm, điều chỉnh lại góc nghiêng của báng cầm từ ba mươi độ xuống đúng mười lăm độ. Anh giải thích cho Mạc Phong, người đang nín thở dõi theo từng đường đục: "Khi giảm góc nghiêng xuống mười lăm độ, lực kéo từ dây cung sẽ được dẫn truyền mượt mà dọc theo các thớ gỗ sồi già uốn lượn, phân bổ đều ra hai đầu cánh cung thay vì bị chặn đứng tại báng cầm. Đây chính là nguyên lý phân rã lực lượng giác."
Tiếp theo, Chí Kiên rút từ túi da ra một sợi cáp nhỏ bện từ mười hai sợi gân trâu dẻo dai đã được ngâm sáp ong rừng nóng chảy. Anh quấn chặt sợi gân trâu bọc sáp quanh khớp nối báng cầm mới đẽo, dùng mộng gỗ sồi dẻo chêm chặt để cố định kết cấu chịu lực. Sáp ong rừng bọc ngoài gân trâu không chỉ chống ẩm mốc dưới sương muối mà còn giữ cho sợi cáp có độ đàn hồi tối ưu dưới nhiệt độ đóng băng.
Sau gần một canh giờ làm việc tỉ mỉ không ngơi tay, Chí Kiên đứng thẳng người, trao trả cánh cung đã được cải tiến cho Mạc Phong: "Kéo thử đi. Đừng dùng sức mạnh thô bạo của cánh tay, hãy để lực uốn của thớ sồi làm việc."
Mạc Phong bán tín bán nghi đón lấy cánh cung. Gã đứng tấn vững chãi, một tay giữ báng cầm bọc sáp ong dầy dặn, tay kia móc vào dây cung bện gân trâu. Gã hít một hơi sâu, từ từ kéo căng dây cung về phía sau tai.
Gương mặt gã thảo khấu chợt biến đổi tột độ. Gã không phải gồng đỏ mặt tía tai như trước, lực kéo dường như nhẹ đi một nửa nhờ khớp mộng mười lăm độ phân bổ lại ứng suất uốn của thớ gỗ, nhưng hai cánh cung sồi già uốn cong một đường cong lượng giác hoàn mỹ, tích tụ một động năng kinh hoàng.
*Vút! Phập!*
Mũi tên tre xé gió lao đi với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường, lao thẳng qua màn sương mù dày đặc ngoài cửa hang và cắm phập, xuyên thủng một tấm bia gỗ sồi dày ba phân cách xa trăm bước chân. Tiếng vang *phập* đanh gọn dội lại từ vách đá vôi chứng minh sức xuyên phá tàn khốc của vũ khí mới cải tiến.
"Lực bắn tăng gấp đôi... nhưng lực kéo lại giảm đi một nửa?" Mạc Phong kinh ngạc nhìn cánh cung trên tay, rồi nhìn xuống đôi bàn tay rách da băng bó của Chí Kiên. Sự kiêu ngạo của một cựu phó tướng biên phòng dạn dày trận mạc hoàn toàn bị khuất phục trước tri thức cơ học thực chứng. Gã từ từ hạ cung xuống, ánh mắt nhìn Chí Kiên không còn sự nghi kỵ của một tên thảo khấu, mà thay vào đó là sự tôn kính sâu sắc dành cho một bậc thầy kỹ nghệ.
"Đồn trưởng Bùi, ngươi thực sự là một kẻ điên... một kẻ điên thiên tài," Mạc Phong trầm giọng nói, gã khẽ cúi đầu chào Chí Kiên theo đúng lễ nghi quân đội cũ. "Hắc Sơn Bang ta trọng nghĩa khí, trọng thực tài. Ngươi đã hoàn thành lời hứa cải tiến cung sồi cho anh em ta. Ba cây sồi già trăm tuổi ngoài kia là của ngươi. Và ta sẽ chỉ cho ngươi mạch thuốc nam hoang dã mọc trên vách đá vôi phía sau núi để cứu thương binh của ngươi."
Chí Kiên thở phào nhẹ nhõm, anh khẽ gật đầu đáp lễ: "Thời gian không còn nhiều. Nha binh của Lương gia đang áp sát biên giới. Chúng ta phải vận chuyển ba thân gỗ sồi khổng lồ này vượt qua vực sâu của Cầu đá gãy ngay trong đêm nay."
***
Cơn bão tuyết bắt đầu nổi lên dữ dội hơn khi đội tiều phu của Lâm Sâm và các thảo khấu của Mạc Phong kéo ba thân gỗ sồi già khổng lồ tiến sát về phía vực sâu chia cắt rừng sồi với pháo đài Bắc Bình Quan. Trước mặt họ là Cầu đá gãy – cây cầu cổ từ tiền triều đã bị sập mất một phần nhịp cầu chính, để lại một khoảng vực sâu vạn trượng dốc đứng, gió rít lên từng hồi ghê rợn qua các khe đá vôi.
Ba thân gỗ sồi già trăm tuổi có đường kính hơn hai người ôm, nặng hàng vạn tấn, không thể vận chuyển bằng sức người thông thường trên đường đèo trơn trượt bám đầy sương muối đóng băng. Lương Kế To và quan phủ địa phương tin chắc rằng việc phong tỏa đường bộ phía Nam sẽ bóp nghẹt pháo đài, vì họ không bao giờ tin nổi gỗ sồi khổng lồ có thể vượt qua vực sâu này.
"Chúng ta không thể bắc cầu tạm, gỗ sồi quá nặng sẽ làm sập kết cấu cầu đá gãy," Lâm Sâm lo lắng nhìn vực sâu tối tăm, tay siết chặt chiếc rìu đốn củi bản lớn.
"Chúng ta không bắc cầu. Chúng ta sẽ dùng đòn bẩy và ròng rọc kép," Chí Kiên bước lên mép vực, gió bão thổi tung chiếc áo choàng giáp da cũ của anh trai quá cố. Anh rút thước đo góc đồng khảm bạc, đo đạc khoảng cách giữa hai bờ vực sâu và góc nghiêng dốc đứng của vách đá vôi bờ bên kia. "Áp dụng Quy tắc đòn bẩy Archimedes cải tiến. Chúng ta sẽ dựng một khung cẩu chữ A bằng gỗ sồi ngay trên mép vực này, lắp đặt hệ thống ròng rọc kép bện dây cáp gân trâu bọc sáp ong để kéo thân gỗ vượt vực theo đường chéo."
Chí Kiên nhanh chóng vạch sơ đồ hình học trên tuyết trắng bằng than củi, hướng dẫn Lý Đại Ngưu và các phu đá đục sâu vào thớ đá vôi để tạo điểm neo chịu lực vững chắc. Hai thân gỗ sồi phụ được dựng thành khung chữ A kiên cố, đỉnh khung lắp ráp các bánh răng ròng rọc gỗ sồi bọc sắt phế liệu xoay trơn tru nhờ lớp mỡ trâu bôi trơn.
"Kéo!" Lý Đại Ngưu gầm lên, bắp tay to như cột nhà cuồn cuộn sức mạnh cơ bắp dẻo dai. Gã cùng mười phu dịch lực lưỡng bám chặt vào sợi dây thừng gai chịu lực, bắt đầu vận hành hệ thống ròng rọc kép vượt vực.
*Két... Két...*
Thân gỗ sồi khổng lồ trăm tuổi từ bờ vực bên kia từ từ được nâng lên không trung, di chuyển nhẹ nhàng vượt qua vực sâu vạn trượng nhờ lực nhân bốn của hệ ròng rọc kép chịu lực. Sức nặng vạn cân giờ đây được phân bổ đều vào điểm neo đá vôi và khung gỗ sồi chữ A dẻo dai.
*Phựt! Crack...*
Đột nhiên, một tiếng động rùng rợn vang lên. Một sợi dây thừng gai phụ chịu trách nhiệm giữ thăng bằng cho thân gỗ bị ma sát mạnh vào vách đá vôi sắc nhọn bờ bên kia và đứt gãy đột ngột. Thân gỗ sồi khổng lồ mất đà, nghiêng hẳn sang một bên, đập mạnh vào sườn dốc đá và kéo giật khung chữ A nghiêng ngả. Hai phu xe đứng gần mép vực bị đá lở bắn trúng, ngã nhào ra đất, vai rách da chảy máu đau đớn.
"Dây thừng gai không chịu nổi ma sát đá vôi đóng băng!" Lâm Sâm hét lớn giữa tiếng gió bão gào rú.
"Giữ chặt neo chính!" Chí Kiên hét lên, anh lập tức lao tới hòm dụng cụ, rút ra sợi dây cáp gân trâu bện sáp ong dự phòng dẻo dai vô song. Anh quấn nhanh sợi cáp gân trâu vào ròng rọc phụ, ném đầu dây vượt vực cho Mạc Phong ở bờ bên kia cố định lại. "Lý Đại Ngưu! Điều chỉnh góc bệ ròng rọc nghiêng mười lăm độ để triệt tiêu lực kéo lệch dọc!"
Lý Đại Ngưu dùng hết sức bình sinh, quai mạnh búa tạ vào chốt đá định vị, nắn chỉnh bệ ròng rọc về đúng góc nghiêng mười lăm độ lượng giác theo chỉ đạo của Chí Kiên. Sợi cáp gân trâu bọc sáp ong d dẻo dai chịu lực kéo căng cực hạn, không hề bị mài mòn bởi đá sắc nhọn, kéo giữ thân gỗ sồi khổng lồ thăng bằng trở lại.
*Rầm!*
Thân gỗ sồi trăm tuổi đầu tiên được kéo vượt vực sâu thành công, đáp xuống mặt đất phẳng bờ bên này an toàn trong tiếng reo hò nghẹn ngào của đội tiều phu.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, từ trên đỉnh đèo dốc hiểm trở phía sau họ, thợ săn Trương Cộc đột ngột thổi ống sáo tre phát ra tiếng chim kêu giả dồn dập – tín hiệu cảnh báo khẩn cấp nhất.
"Đồn trưởng Bùi! Thủ lĩnh Mạc!" Trương Cộc khập khiễng chạy xuống từ sườn núi sương mù dày đặc, giọng lão hốt hoảng: "Hơn năm mươi gia nhân vũ trang của Lương gia cùng nha binh phủ thành đang kéo đến đỉnh đèo! Chúng phát hiện ra chúng ta đốn gỗ lậu, đang giương cung lớn chuẩn bị bắn chặn từ trên cao để tiêu diệt toàn bộ đội tiều phu và cướp lại gỗ sồi!"
Từ phía đỉnh đèo dốc hiểm dốc đứng, những vệt đuốc đỏ rực bắt đầu nhen nhóm xé toạc màn sương muối. Tiếng hò hét hách dịch của bọn gia nhân Lương gia và tiếng dây cung căng ra *ken két* vang vọng khắp thung lũng, báo hiệu một đợt phục kích tàn khốc tầm gần sắp đổ xuống đầu đội phu dịch không vũ trang đang kiệt sức vì kéo gỗ nặng.
Mạc Phong lạnh lùng nhếch mép cười, gã giắt cánh cung sồi khổng lồ vừa được Chí Kiên cải tiến ra sau lưng, dõng dạc hạ lệnh cho hàng chục thảo khấu Hắc Sơn đang giương sẵn cung sồi mới bọc sáp ong dầy dặn:
"Anh em Hắc Sơn Bang! Đồn trưởng Bùi đã giúp chúng ta cải tiến cung sồi đạt lực bắn vô song. Giờ là lúc để bọn chó săn Lương gia biết thế nào là đòn bẩy của kẻ phản nghịch! Lên đạn bắn chặn giải vây cho đội phu dịch!"
Trận chiến nổ ra giữa đêm bão tuyết sương muối biên thùy, mở đường cho mẻ gỗ sồi chất lượng cao vượt vực sâu trở về pháo ải tái thiết phòng tuyến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!