Nhạc nềnSakuya2

Gỗ Sồi Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối giữa trưa không hề tan đi mà càng lúc càng đặc quánh, phủ lên pháo đài Bắc Bình Quan một màu xám xịt, lạnh lẽo như tro tàn. Mùi rượu chưng cất nồng độ cao bốc lên từ các gian lều trại thương binh quyện vào hơi ẩm buốt giá, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó tả.


Bùi Chí Kiên đứng dưới bóng tháp canh Định Hải hoang phế, đôi bàn tay rách da rỉ máu từ trận đắp bẫy bùn hôm trước đã được Vũ Thùy Linh khéo léo băng bó bằng những dải vải thô sạch. Vết bầm tím lớn trên bả vai trái do đá ném từ trận chiến cũ vẫn âm ỉ đau nhức mỗi khi anh cử động, nhưng đôi mắt anh không một chút dao động. Anh đang nheo mắt nhìn về hướng Tây Nam, nơi con đường độc đạo dẫn về phủ thành Bắc Bình đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi tai mắt của Lương Kế Tổ.


"Chúng ta chỉ còn đủ gạo nếp nấu cháo loãng cho thương binh trong vòng hai ngày," Nguyễn Sĩ bước đến bên cạnh Chí Kiên, ngón tay bám đầy mực tàu đen kịt đang lật giở cuốn sổ tre mòn vẹt. Giọng người thư lại thất nghiệp khàn đặc vì sương lạnh: "Lương Kế Tổ găm giữ toàn bộ thảo dược hạ sốt tại phủ thành, nâng giá lên gấp mười lần để ép ngài giao nộp bản vẽ máy bắn đá. Bách tính tị nạn ngoài kia đang bắt đầu hoang mang. Nếu không có thuốc nam cứu mạng, hai trăm thương binh nặng sẽ chết vì hoại tử vết thương trước khi quân Nhạn quay lại."


Trần Minh từ trên tháp canh khập khiễng bước xuống, bộ giáp sắt rỉ sét bám đầy muội than đen kịt va vào nhau phát ra những tiếng kêu loảng xoảng khô khốc. Gã siết chặt chuôi gươm mẻ lưỡi, gầm lên phẫn nộ: "Lũ hào tộc Lương gia hút máu người! Để ta dẫn hai mươi Thiết vệ quân xuống phủ thành, cướp kho thuốc của chúng!"


"Vô dụng thôi," Chí Kiên điềm tĩnh ngắt lời gã phó tướng. "Hai mươi người của ngươi chưa kịp chạm vào cổng phủ thành đã bị nha binh của tri phủ bắt giữ vì tội mưu loạn. Lương Kế Tổ dám phong tỏa thảo dược vì hắn biết ta đang cần gỗ sồi già để sửa chữa máy bắn đá. Trục quay của chiếc máy bắn đá đối trọng trên tháp Định Hải đã bị rạn nứt nghiêm trọng, Lão Tấn chỉ có thể dùng sắt phế liệu để vá tạm thời. Nếu quân Nhạn mang tháp công thành di động khổng lồ bọc da trâu đến, chiếc máy bắn đá vá víu này sẽ gãy đôi ngay phát bắn đầu tiên."


Chí Kiên rút từ thắt lưng ra chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc – di vật duy nhất của người cha quá cố Bùi Chí Thành. Những vạch chia độ lượng giác tinh xảo khắc trên mặt đồng lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ đục của ngày đông. Anh miết nhẹ ngón tay lên những thớ đồng, thâm trầm nói: "Chúng ta cần gỗ sồi già có mật độ sợi cực cao ngoài biên giới để làm cần bắn và khung sườn mới chịu lực uốn. Chỉ có gỗ sồi già mới chịu được lực đàn hồi vạn cân mà không bị mục nát dưới sương muối. Và ở vùng rừng sồi ngoài biên giới, không chỉ có gỗ tốt, mà còn có những mạch thuốc nam hoang dã mọc trên vách đá vôi mà Lương gia không thể kiểm soát."


Lâm Sâm, người đứng đầu nhóm tiều phu đốn củi bản địa, bước ra từ bóng tối của xưởng rèn. Thân hình gã vạm vỡ như một thân cây lim, làn da đỏ như đồng hun sạm nắng gió biên thùy. Gã vác trên vai chiếc rìu đốn củi bản lớn sáng loáng, giọng nói trầm đục dứt khoát: "Đồn trưởng Bùi, tôi biết vùng Rừng sồi mục ngoài biên giới. Gỗ sồi ở đó dẻo dai vô song, nhưng khu rừng đó quanh năm ngập nước mặn, sương mù dày đặc đến mức đi quá năm bước là lạc mất phương hướng. Đáng sợ nhất là toán thảo khấu Hắc Sơn của Mạc Phong đang chiếm cứ nơi đó. Kẻ nào tự ý xâm nhập đốn gỗ đều bị chúng treo cổ trên cành sồi."


"Mạc Phong từng là phó tướng biên phòng bị đuổi việc vì không chịu hối lộ," Chí Kiên thu lại chiếc thước đồng, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Hắn là kẻ am hiểu binh pháp thực tế, không phải hạng thảo khấu khát máu vô cớ. Chuẩn bị xe bò và rìu xẻ. Chúng ta vượt sông thâm nhập Rừng sồi mục ngay trong đêm nay."


***


Nửa đêm, sương muối buông xuống dày đặc đến mức nuốt chửng cả ánh trăng mờ. Chí Kiên mặc bộ giáp da cũ bám đầy vết chém của người anh trai quá cố Bùi Chí Dũng, dẫn đầu đội tiều phu mười người lặng lẽ vượt qua dòng sông biên giới đóng băng mỏng. Dưới chân họ, lớp băng nứt ra những tiếng kêu *răng rắc* nhỏ vụn, buốt thấu xương tủy.


Khi bước chân vào ranh giới của Rừng sồi mục, không gian lập tức thay đổi. Những thân sồi cổ thụ khổng lồ, đen kịt như những bóng ma đứng sừng sững giữa làn sương mù trắng xóa. Mặt đất dưới chân sình lầy, ngập ngụa nước mặn và thảm lá mục bốc lên mùi ẩm mốc nồng nặc. Tiếng gió rít qua những cành cây khô khốc nghe như tiếng khóc than của những linh hồn binh sĩ tử trận.


"Cẩn thận thớ gỗ," Chí Kiên khẽ ra hiệu cho Lâm Sâm khi họ tiếp cận một thân sồi già có đường kính hai người ôm không xuể. "Chỉ đốn những cây có vỏ nứt dọc sâu, đó là dấu hiệu của gỗ sồi đã qua trăm tuổi, thớ gỗ dầm nước mặn đã đạt độ nén tối đa."


Lâm Sâm gật đầu, bước tới vung rìu bản lớn. Tiếng rìu chặt vào thớ gỗ sồi già vang lên những tiếng *bốp... bốp...* khô khốc, trầm đục dội vang vào vách núi đá vôi phía xa. Sức mạnh phi thường của gã tiều phu khiến những mảnh gỗ sồi sẫm màu bay ra, tỏa ra mùi nhựa gỗ hăng nồng.


*Vút! Phập!*


Một tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột vang lên từ màn sương mù dày đặc phía trước. Một mũi tên tre bọc sắt cắm phập vào thớ gỗ sồi ngay sát mang tai Lâm Sâm, đuôi tên bằng lông chim ưng vẫn còn rung lên bần bật phát ra tiếng rít ghê rợn.


"Kẻ nào dám tự ý động vào gỗ sồi của Hắc Sơn Bang?"


Một giọng nói lạnh lùng, ngang tàng vang lên từ đỉnh vách đá vôi khuất sau làn sương muối. Ngay lập tức, hàng chục bóng người mặc giáp da thú chắp vá hiện ra từ các hốc đá và bụi rậm xung quanh, giương sẵn những cánh cung sồi lớn nhắm thẳng vào đội tiều phu của Chí Kiên. Vòng vây khép chặt một cách không tiếng động, biến không gian hẹp dưới chân vách đá thành một cái bẫy chết chóc.


Lâm Sâm gầm lên một tiếng, định vung rìu đốn củi bản lớn để bảo vệ Chí Kiên, nhưng một loạt ba mũi tên bắn chặn ngay dưới chân gã, găm sâu vào thảm lá mục ẩm ướt khiến gã buộc phải khựng lại.


Từ trong màn sương mù đặc quánh, một nam tử phong trần bước ra. Gã có dáng người cao lớn, râu quai nón rậm rạp, đôi mắt diều hâu sắc bén như dao cạo quét qua Chí Kiên. Gã khoác trên vai chiếc áo choàng lông sói xám, tay cầm một cánh cung gỗ sồi khổng lồ sẫm màu ngâm dầu bóng loáng. Đó chính là Mạc Phong, thủ lĩnh của Hắc Sơn Thảo Khấu.


"Đồn trưởng biên phòng mới nhậm chức của Bắc Bình Quan sao?" Mạc Phong nhếch mép cười lạnh, ánh mắt dừng lại trên bộ giáp da cũ của Chí Kiên. "Mặc giáp của Bùi Chí Dũng quá cố để đi ăn trộm gỗ ngoài biên giới... Ngươi nghĩ pháo đài hoang phế của ngươi có thể chống lại luật giang hồ của ta sao?"


Chí Kiên đứng thẳng người, không hề tỏ ra hoảng sợ trước hàng chục mũi tên đang nhắm vào ngực mình. Anh chậm rãi đưa tay lên, không chạm vào vũ khí, mà rút chiếc thước đo góc đồng khảm bạc từ thắt lưng ra.


"Mạc Phong, ta đến đây không phải để tranh giành lãnh địa với ngươi," Chí Kiên điềm tĩnh nói, giọng nói vang rõ giữa tiếng gió hú. "Ta cần gỗ sồi già để sửa chữa máy bắn đá bảo vệ phòng tuyến trước khi quân Nhạn quay lại với tháp công thành khổng lồ. Và ta đến để cứu mạng ngươi."


Mạc Phong bật cười lớn, tiếng cười đầy sự khinh miệt: "Cứu mạng ta? Bản phó tướng này sống ngoài vòng pháp luật ba năm nay, chưa từng cần một tên quan bát phẩm rách rưới cứu mạng!"


"Cánh cung sồi trên tay ngươi sắp gãy rồi," Chí Kiên chỉ thẳng thước đồng vào khớp nối báng cầm của cánh cung khổng lồ của Mạc Phong. "Thớ gỗ dọc theo báng cầm đã xuất hiện một vết nứt chân chim dài hai phân, ẩn dưới lớp dầu bóng. Ngươi có thể lừa được mắt thường, nhưng không thể lừa được toán học hình học chịu lực."


Mạc Phong khựng lại, nụ cười trên môi gã vụt tắt. Đôi mắt diều hâu híp lại đầy nghi kỵ: "Ngươi nói nhảm cái gì đó? Cánh cung này ta tự tay ngâm dầu trấu liên tục ba tháng, lực uốn vô song, bắn xuyên giáp nhẹ cách xa trăm bước!"


"Ngươi ngâm dầu trấu nóng quá vội vã, đúng không?" Chí Kiên bước tới một bước, đưa chiếc thước đo góc đồng lên trước mặt Mạc Phong, giải thích với giọng điệu vô cùng tỉ mỉ của một kỹ sư thực chứng. "Gỗ sồi mục có mật độ sợi cực cao nhưng chứa nhiều nước mặn bên trong thớ gỗ. Khi ngươi ngâm dầu nóng sai quy trình, nhiệt độ cao làm nước mặn bên trong bốc hơi đột ngột nhưng không thể thoát ra ngoài qua lớp dầu bọc kín. Áp suất hơi nước tích tụ tạo ra những khoảng rỗng siêu nhỏ dọc theo thớ gỗ dọc. Mỗi lần ngươi kéo căng cánh cung tạ lực ba trăm cân, lực uốn không được phân bổ đều mà tập trung hoàn toàn vào khớp nối báng cầm có góc nghiêng ba mươi độ."


Chí Kiên dùng thước đồng khẽ gõ nhẹ vào phần khớp báng cầm của cánh cung Mạc Phong. Một tiếng kêu *bộp... bộp...* đục ngầu, thiếu độ ngân vang lên.


"Nghe thấy không? Tiếng vang bị xẹp nghĩa là bên trong thớ gỗ đã bị rỗng và rạn nứt cấu trúc," Chí Kiên nhìn thẳng vào đôi mắt đang chấn động của thủ lĩnh thảo khấu. "Chỉ cần ngươi kéo căng cung thêm hai lần nữa dưới trời sương muối lạnh giá này, lực uốn cực hạn sẽ làm cánh cung gãy đôi ngay sát mặt ngươi. Mảnh gỗ sồi già vỡ nát dưới áp lực ba trăm cân sẽ đâm xuyên qua hốc mắt phải của ngươi trước khi mũi tên kịp rời dây."


Bầu không khí xung quanh vách đá bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Hàng chục thảo khấu xung quanh nhìn nhau hoang mang, những cánh cung đang giương sẵn khẽ run lên. Mạc Phong đứng bất động, gương mặt gã biến đổi liên tục từ giận dữ sang kinh ngạc tột độ. Gã từ từ hạ cánh cung xuống, đưa ngón tay chai sạn vuốt nhẹ dọc theo khớp nối báng cầm. Dưới áp lực của ngón tay gã, một vết nứt siêu nhỏ, mỏng như sợi tóc bỗng chốc lộ ra dưới lớp dầu bóng bị bong nhẹ.


"Ngươi... làm sao ngươi biết rõ đặc tính của gỗ sồi mục đến thế?" Mạc Phong khàn giọng hỏi, sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn bị khuất phục trước tri thức khoa học thực chứng của Chí Kiên.


"Ta là thợ cả đúc xây thành, cả đời ta chỉ tin vào các con số đo đạc và quy luật vật lý của vật liệu," Chí Kiên ung dung giắt lại thước đồng vào thắt lưng. "Gỗ sồi của Rừng sồi mục dẻo dai vô song, nhưng nếu không biết cách xử lý mộng gỗ và ngâm dầu lạnh theo đúng nhịp độ giãn nở nhiệt, mọi vũ khí ngươi làm ra đều là những cái bẫy tự sát giấu mặt."


Mạc Phong nhìn vết nứt trên cánh cung quý giá của mình, thở dài một tiếng đầy u uất. Gã nhận ra người đàn ông mặc giáp da cũ nát trước mặt không phải là một tên quan văn giáo điều chỉ biết đọc kinh thư thánh hiền, mà là một thiên tài kỹ nghệ thực chiến.


"Được! Ngươi nói đúng," Mạc Phong dứt khoát hạ lệnh cho thuộc hạ hạ cung xuống. "Nhưng Rừng sồi này là sinh mệnh của anh em Hắc Sơn Bang. Ta không thể để ngươi tự ý mang đi tài nguyên quý giá nhất của chúng ta."


"Ta không lấy không của ngươi," Chí Kiên đưa ra điều kiện thương thảo dưới áp lực bạo lực đã được hóa giải. "Ta sẽ giúp ngươi cải tiến toàn bộ hệ thống cung sồi của toán thảo khấu. Ta sẽ dạy ngươi cách bện dây cáp gân trâu bọc sáp ong và cách xử lý mộng gỗ báng cầm theo góc nghiêng mười lăm độ để triệt tiêu hoàn toàn lực nứt thớ gỗ, tăng lực bắn lên gấp đôi mà lực kéo giảm đi một nửa. Đổi lại, ta chỉ đốn đúng ba cây sồi già trăm tuổi để vá máy bắn đá pháo đài, và ngươi phải chỉ cho ta vị trí mạch thuốc nam hạ sốt mọc trên vách đá vôi ngoài biên giới."


Mạc Phong nhìn Chí Kiên một lúc lâu, đôi mắt diều hâu lóe lên sự tính toán sắc sảo của một cựu phó tướng biên phòng. Gã hiểu rằng đây là một giao dịch béo bở giúp nâng tầm chiến lực sinh tồn của bang phái lên gấp bội.


"Ba cây sồi già, không hơn không kém!" Mạc Phong đưa bàn tay to bản ra. "Và ngươi phải thực hiện lời hứa cải tiến cung sồi cho anh em ta ngay trong đêm nay tại căn cứ của ta."


Chí Kiên mỉm cười khẽ, nắm lấy bàn tay chai sạn của thủ lĩnh thảo khấu: "Thành giao."


Nhưng ngay khi thỏa ước vừa được xác lập, một bóng thảo khấu hớt hải phi ngựa từ bìa rừng sồi vào thung lũng sương mù, giọng nói hoảng hốt phá vỡ sự tĩnh lặng:


"Thủ lĩnh! Gia nhân vũ trang của Lương Kế Tổ đã phát hiện ra lối vào rừng của chúng ta! Chúng đang kéo hơn trăm nha binh tiến sát biên giới và bắt đầu báo tin cho nha môn phủ thành để khép tội Đồn trưởng Bùi tội đốn gỗ lậu mưu phản!"


Áp lực chính trị và quân sự mới dội xuống, sương muối ngoài biên cương dường như càng lúc càng lạnh buốt hơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!