Sương Muối Ôn Dịch
Mũi tên sắt của Thác Bạt Hùng rít gió lao đi xé toạc màn sương muối. Luồng rít chói tai của thanh sắt nhọn hoắt lao thẳng về phía tháp canh Định Hải, mang theo toàn bộ sát khí điên cuồng của gã chủ tướng Nhạn Quốc.
"Đồn trưởng, tránh ra!"
Trần Minh gầm lên một tiếng đầy tuyệt vọng. Trong một nhịp thở ngắn ngủi, gã phó tướng lao mình tới, vung chiếc khiên gỗ sồi bọc da trâu nện sáp ong dầy dặn chắn ngay trước ngực Bùi Chí Kiên.
*Phập! Oành!*
Sức mạnh từ cánh cung tạ lực kéo ba trăm cân của Thác Bạt Hùng kinh khủng đến mức mũi tên sắt đâm xuyên qua hai lớp da trâu nện sáp cứng, xé toạc thớ gỗ sồi dầy ba phân của tấm khiên. Đầu mũi tên nhọn hoắt, xám xịt dừng lại chỉ cách lớp áo vải thô trước ngực Chí Kiên đúng một đốt ngón tay. Lực chấn động dội ngược khiến Trần Minh tê dại cả hai cánh tay, gã lùi lại hai bước, thở dốc đầy kinh hoàng.
Chí Kiên không hề chớp mắt. Ánh nhìn của anh vẫn dán chặt vào khoảng bình địa bẫy bùn bên dưới.
"Lão Tấn! Thả chốt!" Giọng Chí Kiên vang lên lạnh lùng, dứt khoát như tiếng gõ thước đo góc đồng.
*Rầm!*
Lão Tấn dùng hết sức lực của bắp tay cuồn cuộn vết bỏng xỉ sắt, quai mạnh chiếc búa rèn đập vỡ chốt hãm bằng gỗ sồi bọc xích. Cần bắn khổng lồ của chiếc máy bắn đá đối trọng bật ngược trở lại với một lực đàn hồi kinh hoàng. Quả đạn đá nặng trăm cân rít lên một tiếng trầm đục, vạch một đường cong lượng giác hoàn mỹ trên bầu trời xám xịt rồi lao thẳng xuống bãi bùn Tử Thủy.
*Oành! Crack...*
Tảng đá tảng rơi tự do từ độ cao ba mươi trượng đập trúng hồng tâm con đường cầu người mà quân Nhạn đang thiết lập. Sức nặng ngàn cân nghiền nát vụn những tấm chắn gỗ dã chiến và xác chiến mã bết bùn. Một cột bùn mặn nóng bỏng trộn lẫn mật mía bốc lên ngùn ngụt, bắn tung tóe khắp đội hình địch. Tiếng xương gãy gập, tiếng la hét thảm thiết của binh lính bộ binh Nhạn Quốc vang động cả khe núi. Đợt tiến công bắc cầu người của Thác Bạt Hùng hoàn toàn bị đập tan.
Nhìn thấy năm trăm thiết kỵ tiên phong đã sa lầy chết cứng, con đường cầu người bằng xương thịt lại bị tảng đá thứ hai nghiền nát, Thác Bạt Hùng biết dã tâm san phẳng Bắc Bình Quan trong vòng một khắc đã hoàn toàn phá sản. Gã gầm lên một tiếng uất hận, vung đại đao ra lệnh rút quân tạm thời ra xa ba dặm để bảo toàn lực lượng.
Trận chiến tạm lắng. Khói đen từ những mũi tên lửa cắm trên tường thành dần lụi tắt, để lại một khoảng không gian im ắng đến rợn người. Nhưng Bùi Chí Kiên biết, kẻ thù nguy hiểm nhất vẫn chưa lui hoàn toàn, và một tai biến khác, tàn khốc và âm thầm hơn, đã bắt đầu gõ cửa pháo đài.
***
Sáng hôm sau, thời tiết sương muối khắc nghiệt của vùng biên thùy phía Bắc đổ xuống dữ dội hơn. Lớp sương dày đặc, trắng xóa như muối hạt phủ kín từng kẽ nứt nẻ của bức tường đất phế ải, ngưng tụ thành những giọt nước lạnh buốt xương bám chặt vào da thịt binh sĩ. Cái lạnh buốt thấu xương tủy dường như mang theo một thứ ôn dịch vô hình.
Tại Trại thương binh phế ải, bầu không khí ngột ngạt và ẩm mốc bao trùm. Tiếng ho khàn đặc, tiếng rên rỉ đớn đau của hơn hai trăm thương binh và phu dịch vang lên liên hồi từ những góc tối của dãy lều bạt lót rơm.
"Dịch cúm sương muối đã bùng phát rồi, Đồn trưởng."
Vũ Thùy Linh bước ra khỏi một gian lều cách ly, gương mặt thanh tú của cô y sĩ chiến trường tái nhợt vì mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Vạt áo chàm thô ráp bám đầy mùi hăng nồng của thảo dược và vị tanh nồng của máu khô. Cô đưa tay gạt những giọt sương muối đọng trên tóc, đôi mắt ngập tràn sự lo lắng tột độ.
Chí Kiên nhíu mày bước tới: "Tình hình tệ đến mức nào rồi?"
Thùy Linh lắc đầu, giọng cô run lên nhẹ: "Hơn một nửa số binh sĩ giữ thành và phu dịch đắp bẫy bùn đêm qua đã đổ bệnh. Họ sốt cao mê sảng, cơ thể run rẩy không ngừng. Nhưng đáng sợ nhất không phải là cơn sốt, mà là các vết mổ, vết chém cũ từ trận chiến trước. Sương muối ẩm ướt bám vào các kẽ hở của băng gạc rơm rạ, khiến vết thương bị hoại tử nhanh chóng. Thịt thối rữa lan ra từng giờ. Nếu không sát trùng ngay lập tức, họ sẽ chết vì hoại tử trước khi quân Nhạn quay lại."
Lúc này, lão thầy thuốc nghèo Đỗ Tử Khiêm cũng khập khiễng bước ra từ lều bên cạnh, tay cầm chiếc gùi tre đựng thuốc chỉ còn trơ đáy cát. Gương mặt khắc khổ của lão sạm đi vì khói than và bụi thuốc.
"Đồn trưởng Bùi, chúng ta đã cạn kiệt thảo dược sát trùng," Đỗ Tử Khiêm thở dài, giọng khàn đặc. "Nha môn phủ thành từ lâu đã cắt viện trợ, số thuốc nam ít ỏi tôi hái trên vách đá vôi chỉ như muối bỏ bể trước dịch hoại tử này. Chúng ta cần một thứ gì đó đủ mạnh để rửa sạch vết thương, diệt trừ thứ ôn dịch đang ăn mòn da thịt họ."
Chí Kiên đứng im lặng giữa trại thương binh. Nhãn quan địa hình 3D trong đầu anh tự động quét qua cấu trúc của khu trại. Những đường lưới hình học màu đồng thau hiện lên, vạch ra các luồng khí lạnh ẩm sương muối đang tràn vào qua các kẽ hở của lều bạt. Anh nhận ra, việc nhồi nhét hơn hai trăm con người trong một không gian kín, ẩm ướt và thiếu không khí lưu thông chính là nguyên nhân khiến dịch cúm lây lan nhanh chóng.
"Trước tiên, chúng ta phải thay đổi kết cấu của trại," Chí Kiên dứt khoát nói. "Lý Đại Ngưu! Dẫn phu dịch dọn dẹp toàn bộ rơm ẩm trong trại thương binh ra ngoài đốt bỏ. Rơm ẩm giữ sương muối chính là ổ bệnh. Thay vào đó, dùng rơm khô mới sấy trên lò rèn rải dầy tối thiểu ba tấc."
Anh quay sang Trần Minh: "Cho binh sĩ dùng dao cắt các lỗ thông gió hình tam giác ngược ở đỉnh lều bạt theo hướng gió bấc thổi qua. Kết cấu tam giác ngược sẽ cho phép luồng khí nóng ẩm bốc lên thoát ra ngoài, nhưng ngăn không cho sương muối lạnh rơi trực tiếp xuống đầu thương binh. Chúng ta phải cách ly những người bắt đầu sốt cao sang khu lều phía Tây, cách khu vực rèn đúc tối thiểu năm mươi bước để tránh bụi than lò làm tổn thương phổi của họ."
"Kế hoạch cách ly và thông gió của ngài rất chuẩn xác," Thùy Linh gật đầu đồng ý, ánh mắt hiện lên một tia hy vọng nhẹ. "Nhưng còn vết hoại tử? Nếu không có chất sát trùng mạnh, cách ly cũng vô dụng."
Chí Kiên khẽ bóp chặt chiếc thước đo góc đồng khảm bạc giắt ở thắt lưng. Trong đầu anh hiện lên những ghi chép của tổ phụ Bùi Văn Tuyên và thầy Lê Thần Tông về các phương pháp hóa học cổ đại.
"Chúng ta sẽ tự chế tạo chất sát trùng," Chí Kiên nhìn thẳng vào Thùy Linh. "Chúng ta có rượu gạo thô dự trữ trong kho cũ của nha môn phủ bỏ lại. Thứ rượu nhạt đó chỉ có nồng độ ba phần mười, không đủ sức diệt trùng. Nhưng nếu chúng ta chưng cất nó nhiều lần để nâng nồng độ lên mức bảy phần mười, thứ rượu mạnh đó sẽ là vũ khí diệt hoại tử mạnh nhất."
"Chưng cất rượu mạnh?" Đỗ Tử Khiêm ngơ ngác nhìn Chí Kiên. "Chúng ta lấy đâu ra dụng cụ đắt tiền của các phường đúc rượu lớn ở Kinh kỳ?"
"Chúng ta tự dựng lò chưng cất dã chiến," Chí Kiên lạnh lùng nói. "Chỉ cần gốm đất sét chịu nhiệt, ống tre già và nước suối ngầm lạnh từ Giếng Cổ Loa."
***
Một góc của Xưởng rèn phế ải Bắc Bình nhanh chóng được trưng dụng để thực hiện Quy trình chưng cất rượu sát trùng. Dưới sự chỉ đạo tỉ mỉ của Chí Kiên, Lão Tấn và thợ sắt trẻ A Sâm đã dựng lên một hệ thống lò nung dã chiến bằng gạch chịu lực trộn đất sét chịu lửa cao lanh vừa khai thác lậu từ vách núi phía Tây.
Chí Kiên đặt một bình gốm lớn chứa đầy rượu gạo thô nhạt lên bếp lò đất dầm nện. Miệng bình gốm được bịt kín bằng một chiếc vung gốm rỗng ruột tự chế, chỉ để hở một lỗ nhỏ nối liền với một ống tre già dầy dặn dài năm thước. Ống tre này được dẫn xuyên qua một bể chứa bằng gỗ sồi chứa đầy nước suối ngầm lạnh giá buốt xương liên tục được thay mới từ Giếng Cổ Loa.
"Quy luật của sự chưng cất nằm ở sự chênh lệch nhiệt độ bay hơi của nước và cồn," Chí Kiên vừa điều chỉnh ngọn lửa than củi vừa giải thích cho Thùy Linh đang chăm chú quan sát. "Cồn trong rượu gạo thô sẽ bay hơi ở nhiệt độ thấp hơn nước. Khi chúng ta duy trì ngọn lửa nhỏ ổn định dưới đáy bình gốm, hơi cồn sẽ bốc lên trước, luồn vào ống tre lạnh. Gặp cái lạnh buốt của nước suối ngầm Tử Thủy bao quanh ống tre, hơi cồn sẽ ngưng tụ lại thành giọt rượu mạnh trong vắt."
Thùy Linh nheo mắt nhìn dòng nước lạnh liên tục được Lý Đại Ngưu múc đổ vào bể sồi để giữ nhiệt độ ống tre luôn ở mức thấp nhất. Sự tỉ mỉ và chính xác trong từng động tác tính toán nhiệt lượng của Chí Kiên khiến cô không khỏi thán phục. Anh không dùng bùa chú, không dùng tà thuật, chỉ dùng những quy luật vật lý và hóa học thực chứng của trời đất để tạo ra phép màu.
*Tí tách... tí tách...*
Những giọt rượu chưng cất đầu tiên bắt đầu nhỏ xuống một chiếc bình gốm nhỏ đặt ở đầu ra của ống tre. Hơi rượu bốc lên thơm nồng nặc, cay xè cả mắt, xua đi phần nào mùi hôi hám của sương muối ẩm mốc bám quanh xưởng rèn. Chí Kiên đưa ngón tay nhúng vào dòng rượu trong vắt, đưa lên mũi ngửi rồi gật đầu:
"Nồng độ đã đạt mức bảy phần mười. Đủ sức diệt trừ mọi mầm mống ôn dịch trong vết thương."
Quy trình chưng cất diễn ra liên tục suốt ba canh giờ. Để thu được mười hũ Rượu chưng cất nồng độ cao giữ mạng cho thương binh, Chí Kiên đã phải tiêu hao gần như toàn bộ số rượu gạo gạo nếp dự trữ ít ỏi còn sót lại trong kho cũ – một cái giá cực kỳ đắt đỏ giữa lúc lương thảo đang khan hiếm dần.
***
"Chuẩn bị tinh thần giữ chặt lấy họ!"
Tiếng hét của Trần Minh vang lên trong Trại thương binh phế ải dột nát. Bốn tráng đinh lực lưỡng dùng hết sức mạnh cơ bắp đè chặt lấy hai tay và hai chân của một binh sĩ trẻ đang bị hoại tử vết chém ở đùi. Vết thương của gã đã chuyển sang màu xám đen, rỉ ra thứ dịch mủ hôi hám bám đầy sương muối bẩn.
Thùy Linh quỳ bên cạnh, gương mặt kiên cường không một chút dao động. Cô dứt khoát bưng bát rượu chưng cất nồng độ cao đang bốc hơi nóng hừng hực từ chiếc nồi đất nung bên cạnh bếp lửa.
"Sẽ rất đau đớn, nhưng đây là cách duy nhất để anh giữ lại cái chân này," Thùy Linh nhẹ nhàng nói với người lính trẻ đang run rẩy vì sốt cao.
Cô dứt khoát dội thẳng bát rượu nóng vào vết thương hoại tử.
*Xèo xèo...*
"A... A... A...!!!"
Một tiếng gào rú xé lòng vang lên, chấn động cả những tấm lều bạt dột nát của trại thương binh. Người lính trẻ co giật điên cuồng, cơ thể vặn vẹo như muốn đứt lìa dưới sức đè của bốn tráng đinh. Khói trắng bốc lên từ vết thương kèm theo mùi cồn mạnh nồng nặc tiêu diệt các tế bào hoại tử. Cơn đau đớn tột cùng từ rượu nóng dội trực tiếp vào da thịt hở khiến gã ngất lịm đi ngay lập tức.
Thùy Linh không dừng tay. Cô nhanh nhẹn dùng dao mổ đã được hơ đỏ trên lửa lò rèn để lóc bỏ lớp thịt thối rữa đã bị rượu mạnh diệt khuẩn, rồi dùng chỉ tơ tằm ngâm rượu sát trùng khéo léo khâu kín vết thương lại.
Chí Kiên đứng bên cạnh, bàn tay anh siết chặt lấy chiếc thước đo góc đồng khảm bạc. Anh đã chứng kiến hàng vạn dân phu bị chôn sống dưới chân thành kinh đô sụp đổ năm xưa, anh căm ghét sự bất lực của mình trước cái chết. Hôm nay, nhìn những giọt mồ hôi của Thùy Linh hòa lẫn nước mắt của thương binh, ý chí sắt đá bảo vệ phòng tuyến này của anh càng trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Quy trình sát trùng dã chiến bằng rượu chưng cất nồng độ cao được thực hiện liên tục cho hơn năm mươi thương binh nặng nhất. Tỷ lệ tử vong do nhiễm trùng vết thương vốn dĩ lên tới tám phần mười trong y học cổ đại biên thùy, giờ đây dưới sự kết hợp giữa kỹ nghệ chưng cất của Chí Kiên và y thuật của Thùy Linh đã được chặn đứng ngoạn mục.
Nhưng ngay khi ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm, một bóng người hớt hải lao vào trại thương binh, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng tạm thời.
Đỗ Tử Khiêm ngã quỵ xuống nền đất ẩm, chiếc gùi tre trống rỗng rơi lăn lóc. Lão thở dốc, gương mặt khắc khổ hằn sâu sự phẫn nộ tột độ xen lẫn tuyệt vọng.
"Đồn trưởng Bùi... Cô Thùy Linh... Không xong rồi!"
Thùy Linh vội vàng đỡ lão dậy: "Đại phu Đỗ, có chuyện gì vậy? Ông đã đến phủ thành tìm mua thảo dược trị cảm lạnh cho binh sĩ chưa?"
Đỗ Tử Khiêm đấm mạnh tay xuống đất, giọng lão nghẹn ngào vì tức giận: "Tôi đã đến nha môn phủ thành Bắc Bình. Nhưng Lương Kế Tổ - đầu sỏ Lương gia thương hội - đã cấu kết với quan phủ để găm giữ toàn bộ kho thảo dược trị cảm lạnh và sát trùng trong vùng! Hắn đã cho gia nhân phong tỏa các hiệu thuốc lớn nhỏ, nâng giá thuốc lên gấp mười lần!"
"Gấp mười lần sao?" Trần Minh giận dữ tuốt gươm. "Lũ hào tộc hút máu người! Giữa lúc biên cương lâm nguy, ôn dịch hoành hành, chúng lại dùng mạng sống của binh sĩ và bách tính để trục lợi?"
"Lương Kế Tổ tuyên bố, nếu pháo đài không giao nộp toàn bộ số sắt phế liệu và công thức đúc máy bắn đá đối trọng của Đồn trưởng Bùi, hắn sẽ không bán một ngọn cỏ thuốc nào cho Bắc Bình Quan!" Đỗ Tử Khiêm khóc không ra nước mắt. "Hơn hai trăm binh sĩ của chúng ta đang sốt cao mê sảng, không có thuốc nam hạ sốt, họ sẽ không thể qua khỏi ba ngày tới!"
Cái lạnh của sương muối dường như càng lúc càng buốt giá hơn. Chí Kiên đứng lặng im giữa trại thương binh bốc mùi rượu mạnh cay nồng. Đôi mắt anh lạnh lùng nhìn về phía bầu trời xám xịt hướng phủ thành Bắc Bình Quan, nơi thế lực hào tộc địa phương đang dùng mạng sống của hàng trăm con người để bóp nghẹt pháo đài tự trị từ xa.
"Lương Kế Tổ muốn dùng mạng người để đổi lấy kỹ nghệ của ta sao?" Chí Kiên lẩm nhẩm, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ. "Hắn đã đánh giá quá thấp ý chí của kẻ xây thành rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!