Bẫy Bùn Tử Thủy
Tiếng ho khàn đặc, đứt quãng của đứa trẻ tị nạn vang lên giữa không gian ẩm mốc của túp lều rách nát, kéo tuột Bùi Chí Kiên ra khỏi những tính toán cơ học đang dang dở trong đầu. Anh nhìn làn da tái nhợt của đứa nhỏ, nơi những vệt tím tái kỳ lạ dọc theo mạch máu cổ đang lấp lé dưới ánh lửa leo lét. Vũ Thùy Linh quỳ bên cạnh, đôi mắt cô thâm quầng vì kiệt sức nhưng chứa đầy sự lo ngại sâu sắc.
Chưa kịp để Thùy Linh dứt lời về mối nguy của dịch cúm sương muối ác tính, một tiếng tù và rống lên từ phía tường thành pháo đài Bắc Bình Quan. Tiếng rống trầm đục, kéo dài ba hồi liên tiếp – hiệu lệnh cấp bách nhất của quân biên phòng doanh báo hiệu giặc ngoại bang đã áp sát phòng tuyến.
"Thác Bạt Hùng tới rồi!"
Lý Đại Ngưu giật mình, chiếc búa tạ nặng hai mươi cân trên tay gã va mạnh xuống nền đá vôi phát ra tiếng động khô khốc. Những người phu dịch xung quanh lập tức nháo nhào, nỗi sợ hãi kỵ binh Nhạn Quốc như một gọng kìm vô hình bóp nghẹt bầu không khí lạnh giá của làng tị nạn.
Chí Kiên đứng bật dậy. Bàn tay anh rách da rỉ máu từ đêm qua do quai búa gỗ đầm đất vẫn còn rát buốt dưới cái lạnh cắt da, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như sắt đá. Anh quay sang Thùy Linh, giọng dứt khoát: "Thùy Linh, giữ lấy bọn trẻ trong khu cách ly tạm thời này. Cấm ai được ra ngoài. Tôi phải lên tường thành."
Thùy Linh gật đầu, tay cô siết chặt lấy vạt áo chàm bám đầy mùi thảo dược: "Hãy bảo trọng. Nếu pháo đài sụp đổ, cả thung lũng này sẽ không còn một ai sống sót."
Chí Kiên không ngoái đầu lại. Anh cùng Lý Đại Ngưu chạy như bay vượt qua con đèo dốc sương muối dẫn về cổng chính diện pháo đài Bắc Bình Quan. Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển nhẹ. Ban đầu chỉ là những nhịp rung khẽ khàng truyền qua thớ đá vôi, nhưng chỉ vài khắc sau, nó đã biến thành những đợt chấn động liên tục, dồn dập như sấm đánh ngang tai. Đó là tiếng vó ngựa của năm ngàn thiết kỵ binh Nhạn Quốc đang sải bước tử thần.
Khi Chí Kiên leo lên tháp canh Định Hải, Trần Minh đã đứng đó, bộ giáp sắt rỉ sét của gã bám đầy tuyết lạnh. Năm trăm thương binh rách rưới của biên phòng doanh đang run rẩy sau những ụ đất dầm tạm thời. Ai nấy đều tái mét mặt mày khi nhìn ra khoảng bình địa trống trải phía trước cổng thành.
Ở phía xa, qua màn sương muối xám xịt của buổi sáng mùa đông, một khối đen khổng lồ đang cuồn cuộn tiến tới. Năm ngàn thiết kỵ binh Nhạn Quốc di chuyển như một bức tường thép di động. Đi đầu là Thác Bạt Hùng, một tướng lĩnh phương Bắc cao lớn dũng mãnh, mặc bộ giáp thép carbon đen xỉn bám đầy vết máu khô, vai khoác áo lông hổ dữ tợn. Gã cưỡi trên con chiến mã lông đen tuyền, tay lăm lăm thanh đại đao rèn bằng thép ròng nặng bốn mươi cân sáng loáng.
Thác Bạt Hùng nhìn pháo đài đất nứt nẻ Bắc Bình Quan với vẻ khinh bỉ tột cùng. Cổng chính diện pháo đài mở toang, không có lấy một tấm chắn gỗ, chỉ có một khoảng đất phẳng lỳ, rộng lớn phủ đầy cỏ khô và rơm rạ mục nát dẫn thẳng vào trong. Gã cười man rợ, giọng nói oang oang xé toạc gió bấc:
"Lũ chuột nhắt Đại Nam! Tri phủ của các ngươi đã ôm tiền bỏ chạy, đồn trưởng thì chỉ là một tên phế thải làm sập thành kinh đô. Hôm nay, thiết kỵ của ta sẽ giẫm nát cái phế ải này trong vòng một khắc! Toàn quân xung phong!"
Thanh đại đao vung lên, năm ngàn thiết kỵ binh đồng loạt hú hét, thúc ngựa điên cuồng lao tới. Đất trời rung chuyển, bụi đất và tuyết lạnh bị vó ngựa hất tung lên trời tạo thành một màn sương mù dày đặc đằng sau.
"Đồn trưởng Bùi! Chúng lao tới rồi!" Trần Minh gào lên, tay gã run rẩy định ra lệnh cho binh sĩ bắn cung. "Cổng thành mở toang thế kia, chúng ta chết chắc!"
"Bình tĩnh!" Chí Kiên hét lớn, tay anh rút chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc từ thắt lưng ra, ngắm thẳng qua khe ngắm của tháp canh Định Hải để định vị khoảng cách của đội hình địch. "Tất cả cung thủ giữ nguyên vị trí! Cấm bắn!"
Trong đầu Chí Kiên, nhãn quan địa hình 3D hoạt động hết công suất. Các đường lưới hình học màu đồng thau ảo ảnh hiện lên, phủ kín bãi đất phẳng lỳ trước cổng thành. Khoảng đất phẳng lỳ kia thực chất là một cái bẫy khổng lồ được ngụy trang mỏng bằng cành sồi và rơm khô. Bên dưới lớp ngụy trang đó là hàng chục tấn đất sét mịn pha cát đã được trộn lẫn với mật mía cô đặc và vôi sống từ lò đá vôi cũ theo đúng công thức liên kết hóa học cổ đại mà anh đã tính toán.
Nhưng bẫy bùn dính dẻo này chỉ có thể kích hoạt khi có nước. Và nguồn nước ngọt duy nhất được dẫn từ Đầm lầy mặn Tử Thủy thông qua hệ thống cống ngầm dã chiến bằng ống tre bọc da trâu nện sáp.
"Một trăm bước... Tám mươi bước... Sáu mươi bước..." Chí Kiên nhẩm tính nhanh trong đầu, đôi mắt anh dán chặt vào vó ngựa đi đầu của Thác Bạt Hùng.
Khi toán thiết kỵ tiên phong của Nhạn Quốc vượt qua vạch mốc năm mươi bước, giẫm nát lớp cỏ khô ngụy trang phía trên, Chí Kiên dứt khoát hạ cờ lệnh:
"Lý Đại Ngưu! Mở cống ngầm Tử Thủy!"
Dưới chân tường thành, Lý Đại Ngưu cùng mười tráng đinh lực lưỡng dồn hết sức lực vạm vỡ, giật mạnh sợi xích sắt chịu lực bện gân trâu. Tiếng gỗ va đập nặng nề vang lên dưới lòng đất. Cống ngầm mở toang, dòng nước suối ngập mặn từ Đầm lầy mặn Tử Thủy, tích tụ áp lực cao từ độ dốc vách núi, ào ạt phun ra, ngấm thẳng vào lớp đất sét mịn pha trộn mật mía và vôi sống bên dưới.
Một dị biến vật lý tàn khốc lập tức xảy ra.
Nước mặn kết hợp với vôi sống tạo ra phản ứng tỏa nhiệt mạnh mẽ, làm nóng hỗn hợp đất sét và mật mía cô đặc. Mật mía khi gặp nhiệt độ cao và nước mặn liền biến tính thành một chất keo hữu cơ có độ dẻo dai và bám dính cực kỳ kinh hoàng. Bãi đất phẳng lỳ cứng như đá chỉ trong vòng một nhịp thở đã hóa thành một đầm lầy bùn dính dẻo quánh, sủi bọt khí nóng.
*Hí... hí...*
Hàng loạt chiến mã tiên phong của Nhạn Quốc đang sải bước đột kích với tốc độ cực đại bỗng chốc giẫm mạnh vào bẫy bùn lún. Móng ngựa bị hút chặt lập tức bởi lực ma sát dính cực lớn của mật mía. Động năng xung phong khổng lồ bị triệt tiêu đột ngột khiến các chiến mã bị lật nhào về phía trước, gãy gập xương chân phát ra những tiếng *rắc* ghê rợn.
Hàng trăm thiết kỵ binh phía sau không thể hãm phanh kịp thời, điên cuồng đâm sầm vào đống đổ nát của đồng đội phía trước. Ngựa chiến hí vang bất lực, giãy giụa điên cuồng trong vũng bùn mặn nóng bỏng bám đầy mật mía, nhưng càng giãy giụa, chúng càng bị hút sâu xuống lớp bùn lún trượng dư.
"Cái gì thế này? Đây là tà thuật gì?" Thác Bạt Hùng gầm lên kinh hoàng khi thấy toàn bộ đội hình tiên phong năm trăm thiết kỵ của mình bị hỗn loạn, kẹt cứng và đổ rạp như những quân bài đổ bên ngoài cổng thành.
"Không phải tà thuật! Đó là cơ học dính lún!" Chí Kiên đứng trên tháp canh Định Hải gằn giọng. Anh quay sang Lão Tấn, người lính già đang đứng bên cạnh chiếc Máy bắn đá đối trọng gỗ sồi khổng lồ: "Lão Tấn! Căn chỉnh góc bắn ba mươi độ! Mục tiêu là trung tâm bẫy bùn!"
Lão Tấn khập khiễng bước tới, bắp tay cuồn cuộn vết bỏng xỉ sắt bám chặt lấy trục quay gỗ sồi bọc sắt phế liệu. Lão dùng dọi đồng thau đo độ nghiêng, mắt đỏ ngầu vì khói than lò rèn gầm lên: "Đã khóa góc bắn ba mươi độ! Nạp đá!"
Mười phu dịch lực lưỡng nhanh chóng dùng ròng rọc kéo hạ cần bắn xuống, đặt một tảng đá hộc nặng trăm cân rỉ sét vào giỏ bắn.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng *rắc* chói tai vang lên từ phía sau. Trục quay chính của chiếc máy bắn đá cũ bên cạnh bị nứt gãy hoàn toàn do lực kéo quá tải của gỗ thông mục nát. Cần bắn bị lệch, tảng đá hộc rơi tự do đè nát bệ đỡ, suýt chút nữa chôn vùi hai pháo thủ.
"Trục gỗ thông bị gãy rồi!" Một binh sĩ hoảng loạn hét lên.
"Lão Tấn! Vá máy khẩn cấp!" Chí Kiên ra lệnh. "Trần Minh! Cho Thiết vệ quân dựng Khiên gỗ sồi bọc da trâu nện sáp để che chắn cho xưởng rèn di động!"
Trần Minh lập tức chỉ huy đội binh đinh giương cao những tấm khiên gỗ sồi dầy dặn bọc hai lớp da trâu nện sáp ong rừng, xếp thành một bức tường lá chắn vững chắc bảo vệ Lão Tấn.
Phía bên kia chiến trường, Thác Bạt Hùng sau cơn kinh hoàng ban đầu đã lấy lại sự tàn bạo của một mãnh tướng. Gã nhìn thấy sự cố của máy bắn đá trên tường thành, liền vung đại đao chém đứt cổ một binh sĩ đang định lùi lại, gào lên điên cuồng:
"Lũ hèn nhát! Không được lùi! Tháo giáp ngựa chiến! Dùng xác ngựa và lính chết làm cầu người vượt qua vũng bùn này cho ta! Ai dám lùi chém không tha!"
Dưới sự tàn bạo của Thác Bạt Hùng, kỵ binh Nhạn Quốc bắt đầu điên cuồng tháo giáp, dùng roi ngựa quất dã man bắt binh lính bộ binh xếp hàng nằm rạp xuống vũng bùn dẻo mật mía, tạo thành một con đường bằng xương thịt và xác ngựa để vượt qua bẫy bùn lún.
Mưa tên lửa của quân Nhạn từ phía sau bắn lên như một đàn ong vỡ tổ, trút xuống tháp canh Định Hải để yểm hộ cho bộ binh bắc cầu người.
*Phập... phập... phập...*
Ba pháo thủ dũng cảm đứng ngoài lá chắn bị tên bắn trúng ngực, ngã nhào xuống đất hy sinh. Tháp canh Định Hải bị trúng hàng chục mũi tên lửa bùng cháy dữ dội, khói đen cuồn cuộn bốc lên che khuất một phần tầm nhìn của Chí Kiên. Anh vẫn đứng vững giữa làn mưa tên, tay bám chặt lấy thước đo góc đồng để căn chỉnh lại độ lệch hướng do gió bấc giật mạnh.
"Lão Tấn! Xong chưa?" Chí Kiên hét lên qua tiếng gầm rú của lửa cháy.
Lão Tấn quỳ dưới đất, hai tay bám đầy mỡ trâu bôi trơn và xỉ sắt, đang điên cuồng dùng búa rèn đập chặt một miếng sắt vụn phế liệu phế ải để gia cố lại trục quay bị rạn nứt của chiếc máy bắn đá chính diện. Lão gạt dòng mồ hôi hòa lẫn muội than trên trán, gầm lên:
"Xong rồi! Thả chốt hãm!"
*Ầm!*
Cần bắn gỗ sồi khổng lồ uốn cong dẻo dai rồi bật ngược trở lại với một lực đàn hồi kinh hoàng. Tảng đá hộc nặng trăm cân vạch một đường cong lượng giác mỹ thuật trên bầu trời xám xịt, lao thẳng xuống trung tâm con đường cầu người mà quân Nhạn vừa thiết lập.
*Rầm! Crack...*
Tảng đá tảng rơi tự do từ độ cao ba mươi trượng, mang theo động năng khổng lồ đập nát vụn hệ thống cầu người bằng gỗ và xác ngựa của địch. Xương thịt vỡ vụn, bùn mặn trộn lẫn mật mía nóng bỏng bắn tung tóe lên trời. Đợt tiến công bắc cầu của quân Nhạn bị đập tan hoàn toàn trong tích tắc.
Thác Bạt Hùng điên cuồng thúc ngựa vượt qua xác đồng đội đang giãy giụa trong bũng bùn mặn Tử Thủy bám đầy mật mía. Gã không màng đến bùn mặn bắn đầy chiến giáp lông hổ, đôi mắt đỏ ngầu sọc máu nhìn chằm chằm vào Chí Kiên đang đứng sừng sững trên đỉnh tháp canh Định Hải lộng gió.
Gã giật lấy cánh cung sồi lớn lực kéo ba tạ từ tay cận vệ, đặt một mũi tên sắt nhọn hoắt, kéo căng dây cung đến mức tối đa, ngắm thẳng vào lồng ngực của Chí Kiên.
Cùng lúc đó, dưới chân tháp canh Định Hải, Lão Tấn và Lý Đại Ngưu đã căn chỉnh xong góc bắn của chiếc máy bắn đá đối trọng gỗ sồi chính diện, tảng đá tảng thứ hai đã nằm gọn trong giỏ bắn, sẵn sàng giải phóng chốt hãm.
Gió bấc rít lên điên cuồng qua khe núi, thổi tung tàn tro lửa cháy và sương muối xám xịt giữa hai kẻ đối đầu sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!