Nhạc nềnSakuya2

Bóng Ma Trong Mỏ Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối phương Bắc buốt giá tràn qua những khe đá nứt nẻ của pháo đài Bắc Bình Quan, mang theo hơi lạnh thấu xương tủy của một mùa đông khắc nghiệt. Trên bờ vai trái của Bùi Chí Kiên, vết thương rách da từ trận chiến trước được băng bó dã chiến bằng một dải vải thô nhuộm chàm đã bắt đầu rỉ máu nhẹ, nhói buốt lên từng cơn theo mỗi nhịp thở thở gấp. Thế nhưng, người đồn trưởng trẻ tuổi không có thời gian để tĩnh dưỡng. Kho lương thực dự trữ của pháo đài chỉ còn đủ dùng vỏn vẹn trong hai ngày, và thời hạn ba ngày bảo lãnh chính trị ngắn ngủi mà lão tướng quân Trần Khánh giành được từ Kiểm sát sứ Tạ Hữu Minh đang trôi qua nhanh chóng như cát chảy qua kẽ tay.


Để sửa chữa đoạn tường thành phía Tây đã rạn nứt nghiêm trọng trước khi quân Nhạn quay trở lại, Chí Kiên bắt buộc phải có một lượng lớn đất sét chịu lửa cao lanh để nung gạch chịu lực. Thế nhưng, mật lệnh phong tỏa thâm độc của Tạ Hữu Minh đã nhanh chóng được thực thi. Hào tộc Lương Kế Tổ đã cho hàng chục gia nhân vũ trang phối hợp với bọn côn đồ của bang muối lậu Thẩm Vô Kỵ phong tỏa hoàn toàn các lối đi chính dẫn vào Vách núi Đất Sét Chịu Lửa phía Tây. Bọn chúng dựng rào gai, lăm lăm cung nỏ, sẵn sàng bắn hạ bất kỳ dân tị nạn nào dám bén mảng đến gần nguồn đất sét.


Không thể dùng vũ lực trực diện để đột phá vòng vây của ngự lâm quân và nha binh khi lực lượng Thiết vệ quân còn quá mỏng, Chí Kiên quyết định thực hiện một kế hoạch mạo hiểm: Lén lút thâm nhập vào một khu vực hoang vắng, hiểm trở nhất của vách núi để tìm kiếm một mạch đất sét chịu nhiệt mới chưa bị phát hiện.


"Sư phụ, lối này dốc lắm, người bám chặt vào rễ thông mục này nhé."


Cậu bé mồ côi tộc thiểu số A Sáng khẽ khàng thì thầm, dáng người nhỏ nhắn mười bốn tuổi của cậu lanh lợi như một con sóc rừng, dẫn đường cho Chí Kiên len lỏi qua một khe nứt hẹp giữa hai vách đá vôi dựng đứng. Nơi đây nằm khuất sau rìa phía Tây của pháo đài, địa hình hiểm trở đến mức ngay cả những tiều phu bản địa dạn dày kinh nghiệm nhất cũng hiếm khi đặt chân tới. Gió rít gào qua khe đá, thổi tung những bông tuyết mỏng bám đầy trên mái tóc búi cao bằng thanh tre của Chí Kiên.


Chí Kiên khẽ gật đầu, bàn tay chai sạn quấn băng vải thô bám chặt vào vách đá lạnh ngắt. Mỗi bước leo lên sườn dốc dốc đứng đều khiến bả vai trái của anh co rút lại vì đau đớn. Dưới lớp áo vải thô rách nát bám đầy bụi than củi, miếng giáp hộ tâm thép carbon mỏng nhẹ tự luyện ép chặt vào lồng ngực anh, mang lại một cảm giác lạnh lẽo nhưng vững chãi. Giắt bên hông anh là chiếc la bàn cổ bằng đồng thau – di vật quý giá của Lão phu tử Tạ Ngọc – và chiếc thước đo góc đồng khảm bạc bám đầy bụi đất xám.


Sau gần một canh giờ leo trèo gian khổ vượt qua những sườn đá trơn trượt phủ đầy băng mỏng, hai thầy trò đã tiếp cận được một khoang đá hoang vắng nằm sâu trong lòng vách núi phía Tây. Nơi đây là một mỏ đá cũ đã bị bỏ hoang từ thời tiền triều, xung quanh chất đầy những tảng đá hộc xẻ dở dang và những đống sỏi thải xám xịt.


Chí Kiên đứng vững trọng tâm trên một tảng đá phẳng, thở hắt ra một luồng hơi trắng xóa. Anh rút chiếc la bàn cổ bằng đồng thau ra khỏi thắt lưng, đặt thăng bằng trên lòng bàn tay phải. Kim chỉ nam bằng sắt từ dao động nhẹ một khắc rồi định vị chính xác về hướng Tây Bắc. Chí Kiên nheo mắt nhìn theo hướng kim chỉ, quan sát thớ đất đỏ xám xen lẫn những vệt đất sét màu trắng đục lộ ra dưới chân vách đá dốc đứng.


"A Sáng, mang sọt sỏi lại đây. Chúng ta cần đo đạc độ dày của thớ đất sét này trước," Chí Kiên trầm giọng ra lệnh, giọng nói của anh bị tiếng gió hú của thung lũng nuốt chửng một nửa.


A Sáng gật đầu, nhanh nhẹn vác chiếc sọt tre nhỏ chạy lại phía chân vách đá, bắt đầu dùng chiếc đục sắt nhỏ cạo nhẹ lớp đất bề mặt để lấy mẫu. Cậu bé đã được Chí Kiên dạy cho phương pháp đo đạc tam giác thô sơ, nên động tác rất nhanh nhẹn và chuẩn xác.


Chí Kiên cúi người xuống, ngón tay quấn vải thô miết nhẹ lên thớ đất sét chịu lửa cao lanh màu trắng xám mịn màng dưới đất. Nhãn quan địa hình ba chiều tự động kích hoạt trong tâm trí anh. Trong thế giới ảo ảnh màu đồng thau của Chí Kiên, các đường lưới hình học hiện lên dập dờn, quét qua kết cấu địa chất của vách núi đá vôi. Anh nhẩm tính độ giãn nở nhiệt và độ dầm nén của thớ đất sét này.


"Hàm lượng silica cao, ít tạp chất sắt... Mạch đất sét chịu lửa này dầy trượng dư, đủ để nung hơn một vạn viên gạch chịu lực nếu chúng ta phối trộn đúng tỷ lệ mật mía và nước vôi sống," Chí Kiên lẩm nhẩm tính toán, ánh mắt lộ ra một tia vui mừng hiếm hoi. Đây chính là lối thoát sinh mệnh cho pháo đài Bắc Bình Quan trong ba ngày tới.


Thế nhưng, Chí Kiên hoàn toàn không biết rằng, trong bóng tối của những tảng đá hộc khổng lồ xếp chồng cách anh không đầy hai mươi bước, một bóng đen lạnh lẽo đang âm thầm quan sát mọi cử động của anh.


Kẻ đó mặc một bộ khố vải thô rách nát bám đầy tro bụi đá xám xịt, mái tóc xơ xác bù xù che khuất nửa khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những vết sẹo do mảnh đá găm. Bề ngoài, gã trông không khác gì hàng trăm phu đục đá tị nạn đang ngày đêm lao dịch đập đất xây thành tại pháo ải. Thế nhưng, đôi mắt một mí ti hí ẩn sau làn tóc rối của gã lại lạnh lùng, sắc lẹm và tĩnh lặng đến đáng sợ – đôi mắt của một con rắn độc đang kiên nhẫn rình mồi.


Gã chính là Cố Thiết, sát thủ đệ nhất của gia tộc Tể tướng Trịnh Duy Hiếu.


Cố Thiết đã ẩn danh, thâm nhập sâu vào pháo đài Bắc Bình Quan dưới thân phận phu đá từ nhiều ngày trước theo mật lệnh của gia tể Trịnh Hoài Đức. Nhiệm vụ của gã cực kỳ đơn giản nhưng tàn khốc: Bằng mọi giá phải tiêu diệt tận gốc Bùi Chí Kiên để diệt khẩu vĩnh viễn mọi manh mối liên quan đến vụ sập thành kinh đô năm xưa, ngăn cản không cho anh có cơ hội minh oan cho gia tộc Bùi thị.


Trong suốt những ngày qua, Cố Thiết đã kiên nhẫn rình rập xung quanh Phòng vẽ bản đồ phế ải và xưởng rèn trung tâm. Thế nhưng, những nơi đó luôn có Thiết vệ quân của Trần Minh gác nghiêm ngặt hai mươi tư giờ, khiến gã không có cơ hội ra tay không tiếng động. Chỉ đến hôm nay, khi nghe tin Chí Kiên lén lút dẫn học trò ra mỏ đá hoang vắng ngoài vòng tuần tra để tìm mạch đất mới, Cố Thiết biết thời cơ ngàn năm có một của gã đã đến. Gã đã âm thầm bám theo hai thầy trò suốt dọc đường đèo hiểm trở mà không hề để lại bất kỳ dấu vết nào trên tuyết mỏng.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Cố Thiết cúi người sau một tảng đá lớn, tay cầm chiếc búa đẽo đá nặng nề gõ nhịp nhàng vào thớ đá vôi phẳng. Tiếng búa đập đá rầm rập vang vọng khắp khoang núi hoang vắng, tạo ra một thứ âm thanh quen thuộc của công trường dã chiến để đánh lừa sự cảnh giác của Chí Kiên và A Sáng.


Thế nhưng, nhịp búa của Cố Thiết không hề ngẫu nhiên. Gã gõ búa theo một tần số cố định, và cứ sau mỗi nhịp đập mạnh: *Rầm!*, gã lại lén lút di chuyển chân trái lên nửa bước nương theo bóng tối của vách đá dốc đứng.


Áp dụng *Hắc Ám Sát Kỹ* – kỹ thuật áp sát mục tiêu trong bóng tối bằng cách đồng bộ hóa bước đi với âm thanh môi trường xung quanh – Cố Thiết di chuyển hoàn toàn không tiếng động. Gã không hề thở mạnh, nhịp tim được khống chế ở mức cực thấp để triệt tiêu mọi luồng khí động học nhỏ nhất có thể đánh động giác quan nhạy bén của một kỹ sư cơ khí.


Khoảng cách thu hẹp lại: Mười lăm bước... mười bước...


Phía xa, A Sáng vẫn bận rộn dùng xẻng nhỏ xúc các mẫu đất sét đỏ vào sọt tre, hoàn toàn không chú ý đến sự biến mất và áp sát của gã phu đá lạ mặt đang đục đá ban nãy. Cậu bé mải mê quan sát thớ đất mịn màng, miệng lẩm nhẩm tính toán khoảng cách theo công thức tam giác lượng thô sơ mà sư phụ vừa dạy.


Chí Kiên vẫn đang cúi người bên mạch đất sét chịu lửa cao lanh, tay cầm thước đo góc đồng khảm bạc đo đạc độ nghiêng của thớ đất đá vôi để tính toán khối lượng khai thác tối đa. Sự tập trung cao độ của một nhà thiết kế cơ khí vĩ mô khiến anh tạm thời vô phòng bị trước những mối đe dọa vật lý tầm gần từ phía sau lưng.


Cố Thiết đã áp sát đến cự ly năm bước chí tử.


Gã từ từ ngưng hẳn nhịp búa đập đá. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió rít gào buốt giá qua các khe đá nứt nẻ. Cố Thiết đứng bất động trong bóng râm của vách núi dựng đứng, bàn tay chai sạn từ từ buông chuôi búa đẽo đá bằng gỗ sồi mục.


Gã lén lút xoay nhẹ phần cán búa gỗ rỗng ruột. Một tiếng *cạch* cực nhỏ bị tiếng gió hú nuốt chửng hoàn toàn. Từ trong phần cán búa được chế tạo đặc biệt, Cố Thiết rút ra một thanh dao găm mỏng bằng thép đen không phản quang. Lưỡi dao dài nửa thước, mỏng như cánh ve, bề mặt được bôi một lớp dầu hắc ín đen xỉn để chống phản chiếu ánh sáng sương muối biên thùy, đồng thời được tẩm một loại độc dược chiết xuất từ nấm độc sương muối cực độc.


Đôi mắt một mí của Cố Thiết lóe lên một tia sáng rực lạnh lùng như thép nguội. Gã nín thở, hạ thấp trọng tâm cơ thể, cánh tay cầm dao găm từ từ nâng lên hướng thẳng vào bả vai trái dưới lớp áo vải thô rách nát của Chí Kiên – nơi vết thương cũ đang nhói buốt, cũng là góc chết phòng ngự yếu nhất của mục tiêu.


Cố Thiết bước lên bước cuối cùng, mũi dao găm mỏng rạch ròi xé toạc màn sương muối lạnh giá, nhắm thẳng vào tim Chí Kiên từ phía sau lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!