Nhạc nềnSakuya2

Kiểm Sát Sứ Áp Ải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối phương Bắc tràn về dày đặc hơn thường lệ, biến những vách đá vôi xám xịt quanh Bắc Bình Quan thành những khối băng lạnh buốt. Gió bấc rít qua những khe nứt trên bức tường đất cổ nện, tạo ra âm thanh u uất như tiếng khóc than của hàng vạn dân phu đã ngã xuống nơi biên cương hoang lạnh này qua nhiều triều đại.


Dưới chân thành, năm trăm thương binh rách rưới của Bắc Bình Quan Biên Phòng Doanh đang đứng xếp hàng lặng lẽ. Ánh mắt họ mệt mỏi, dạn dày nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Trên vai Chí Kiên, vết thương rách da bọc trong lớp băng vải thô vẫn nhói buốt mỗi khi gió lạnh ùa qua. Bộ giáp da cũ kỹ của người anh trai quá cố Bùi Chí Dũng ôm sát lồng ngực anh, mang theo hơi ấm mỏng manh của thớ da trâu nện sáp chống chọi với cái lạnh cắt da.


Từ phía con đèo dốc dẫn về phủ thành Bắc Bình, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. Một đội ngũ ngự lâm quân khoảng năm mươi người, mặc giáp thép carbon sáng loáng, cưỡi những th匹 chiến mã béo tốt đang rầm rộ tiến vào sân ngoài pháo đài. Đi giữa đội hình kiêu hoành ấy là chiếc kiệu gỗ sơn son thếp vàng, rèm lụa đỏ thẫm che kín gió.


Kiệu dừng lại ngay trước cổng thành chính diện. Một bàn tay gầy guộc, móng tay cắt tỉa sạch sẽ vén rèm lụa bước ra.


Đó là Kiểm sát sứ triều đình Tạ Hữu Minh. Hắn mặc bộ quan phục màu đỏ thẫm thêu họa tiết mây hạc của chức quan ngự sử chính ngũ phẩm, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt, đôi mắt một mí ti hí lanh lợi quét qua đống đổ nát của pháo ải với vẻ khinh miệt tột cùng. Tay hắn luôn vuốt ve chòm râu dê thưa thớt dưới cằm, phong thái hống hách của kẻ mang uy quyền trung ương đi ban phát mệnh lệnh cho đám dân đen mạt nghệ.


"Kẻ nào là đồn trưởng tạm quyền Bùi Chí Kiên?" Tạ Hữu Minh cất giọng lảnh lót, chói tai xé toạc màn sương muối.


Chí Kiên bước lên một bước, đứng thẳng lưng trước bệ đá cổng thành. Thắt lưng anh giắt chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc bám đầy bụi than lò rèn, bàn tay quấn băng vải khẽ siết chặt thanh Thượng phương bảo kiếm giả bọc vỏ rồng phượng giấu dưới áo vải thô.


"Tội thần Bùi Chí Kiên, bái kiến Kiểm sát sứ đại nhân," Chí Kiên trầm giọng đáp, thần thái điềm tĩnh đến đáng sợ.


Tạ Hữu Minh hất hàm, liếc nhìn bộ giáp da rách nát của anh rồi cười nhạt một tiếng khinh bỉ. Hắn rút từ trong ống tay áo rộng ra một cuộn sắc chỉ màu vàng hoàng gia, dõng dạc tuyên đọc:


"Có chỉ dụ của Tể tướng đương triều Trịnh Duy Hiếu! Bùi Chí Kiên – hậu duệ của tội thần làm sập thành kinh đô, nay bị đày ra biên ải lại dám tự ý chiêu binh mãi mã, đắp thành trái phép, ngụy tạo Thượng phương bảo kiếm hoàng gia để hù dọa quan binh địa phương. Đây là tội danh mưu phản quốc gia, tru di tam tộc! Trần Minh, lập tức bàn giao binh quyền và niêm phong toàn bộ xưởng rèn pháo ải!"


Tiếng tuyên đọc vừa dứt, không khí sân thành lập tức đông cứng lại. Trần Minh đứng bên cạnh Chí Kiên, bàn tay rỉ máu siết chặt chuôi gươm mẻ lưỡi. Năm trăm binh sĩ biên phòng doanh đồng loạt biến sắc, những đôi mắt đỏ ngầu muội than trừng trừng nhìn thẳng vào đội ngự lâm quân.


Chí Kiên không hề hoảng loạn. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của Tạ Hữu Minh, giọng nói vang lên dõng dạc, rành mạch từng lời:


"Kiểm sát sứ đại nhân! Ngài khép ta tội tự ý đắp thành nuôi binh. Vậy ta xin hỏi ngài, khi năm ngàn thiết kỵ tiên phong của Nhạn Quốc vượt biên cương càn quét gieo rắc tang tóc cho bách tính ba tỉnh biên giới, Tri phủ Lý Hữu Bằng đang ở đâu? Nha môn phủ thành đang ở đâu? Bọn họ ôm toàn bộ công quỹ bỏ trốn, bỏ mặc năm trăm thương binh và hàng vạn dân nghèo tị nạn chờ chết! Nếu ta không đắp đê đất, không rèn nỏ gỗ giữ ải, thì giờ này Bắc Bình Quan đã bị san phẳng, thiết kỵ địch đã tràn xuống đồng bằng phía Nam thiêu rụi kinh đô! Ngài dùng luật pháp triều đình để hạch sách kẻ giữ nước, liệu có thẹn với bách tính dưới chân thành?"


"Hỗn xược!" Tạ Hữu Minh đập mạnh cuộn sắc chỉ xuống tay vịn kiệu, mặt đỏ gay vì giận dữ. "Một gã thợ rèn hèn mọn, hậu duệ của tội thần làm sập thành, mà dám dùng lời lẽ từ chương để biện minh cho hành vi mưu phản? Luật pháp vương triều đặt ra là để tuân thủ, không phải để cho một kẻ mạt nghệ như ngươi tự ý biện lý! Ngươi đắp thành không có bản vẽ của Công bộ phê duyệt, đúc nỏ lớn không có lệnh của Bộ Binh, đó chính là mưu loạn!"


Chí Kiên thản nhiên rút từ trong ngực áo ra một cuộn giấy bản thô bám đầy muội than. Đây là bản vẽ phác thảo pháo đài cổ và các góc nghiêng tường thành 15 độ chống đỡ máy bắn đá mà anh đã tỉ mỉ tính toán suốt những đêm thức trắng.


"Đây là bản vẽ phòng thủ pháo ải dựa trên định lý lượng giác cổ đại. Ta xây thành là để bảo quốc dân sinh, ngài có thể xem qua kết cấu chịu lực uốn này..." Chí Kiên cố gắng trình bày bằng logic khoa học thực chứng.


Nhưng anh chưa kịp nói hết câu, Tạ Hữu Minh đã giật lấy cuộn giấy bản thô từ tay anh. Hắn không thèm liếc nhìn lấy một giây, thô bạo xé nát cuộn giấy thành nhiều mảnh nhỏ rồi thẳng tay ném xuống đất. Những mảnh bản vẽ mang theo tâm huyết của Chí Kiên bị gió bấc cuốn đi, rơi rụng tiêu điều trên mặt đất đóng băng bám đầy sương muối.


"Rác rưởi!" Tạ Hữu Minh cười lạnh, vuốt râu dê hách dịch. "Mấy trò mạt nghệ hèn mọn của phường thợ thuyền mà đòi mang ra đối chất với chỉ dụ triều đình? Còn thanh kiếm vỏ rồng phượng ngụy tạo kia nữa, lập tức giao ra đây!"


Trần Minh không thể nhẫn nhịn được nữa. Gã đưa ngón tay lên miệng, thổi một tiếng còi tre sắc lẹm xé toạc sương mù.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Từ trên những mảng tường đất nứt nẻ của tháp canh số 1 Đầu Gió và tháp trung tâm Định Hải, hàng chục Thiết vệ quân đồng loạt đứng dậy. Những cánh nỏ liên châu tự động bằng gỗ sồi bọc sắt được giương sẵn, những mũi tên sắt tôi muối sương lạnh lẽo nhắm thẳng vào đội hình ngự lâm quân đang đứng dưới sân thành.


Không khí đối đầu quân sự dâng lên tột đỉnh. Đội ngự lâm quân kiêu hoành lập tức biến sắc, vội vã khép chặt đội hình khiên sắt bảo vệ kiệu của kiểm sát sứ.


Tạ Hữu Minh hoảng sợ tột độ, khuôn mặt nhợt nhạt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bất chấp cái lạnh buốt xương. Hắn lùi sâu vào trong kiệu, nhưng vẫn cố lấy giọng hống hách hét lớn:


"Trần Minh! Ngươi muốn tạo phản sao? Các ngươi dám dùng vũ lực đối đầu với ngự lâm quân triều đình? Bùi Chí Kiên! Ngươi hãy nghĩ đến gia đình ngươi tại quê nhà Sơn Tây! Mẫu thân ngươi – Bùi phu nhân đang lâm bệnh nặng, đệ đệ ngươi – Bùi Chí Nhân chỉ mới mười hai tuổi đang bị ty tuần phủ giám sát chặt chẽ! Sắc lệnh giám sát đã được ban ra. Chỉ cần ngươi dám phản kháng chỉ dụ hôm nay, đầu của bọn họ tại Sơn Tây sẽ rơi xuống đất lập tức! Ngươi muốn tru di tam tộc thực sự sao?"


Lồng ngực Chí Kiên thắt lại. Vết thương bả vai trái bỗng nhói đau dữ dội như bị ngàn mũi kim châm. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng như sắt đá, nhưng trong thâm tâm, nỗi lo sợ về tính mạng của mẫu thân bệnh tật và đệ đệ thơ dại đang đè nặng lên vai anh. Triều đình phong kiến hủ bại đã đặt gia đình anh vào tình thế nguy hiểm tột cùng để làm con tin uy hiếp anh đầu hàng.


"Bắt trói gã tội đồ này lại cho ta!" Tạ Hữu Minh nhận thấy Chí Kiên khựng lại, lập tức ra lệnh cho ngự lâm quân tiến lên.


Hai tên lính ngự lâm quân bước ra, rút thanh gươm thép sáng loáng ra khỏi vỏ, tiến thẳng về phía Chí Kiên với sợi xích sắt xám xịt trên tay.


*Hí... tttt!*


Tiếng ngựa hí dài vang dội từ phía cổng thành phía sau phá vỡ bầu không khí nghẹt thở. Một lão tướng quân râu tóc bạc trắng như cước, mặc bộ chiến giáp sắt xám xịt đầy vết sẹo chiến tranh, thẳng lưng cưỡi con chiến mã lông xám lao thẳng vào giữa sân thành.


Thanh đại đao rèn bằng thép ròng nặng ba mươi cân trên tay ông quét ngang một đường uy nghiêm, chặn đứng bước tiến của hai tên ngự lâm quân.


"Cản chỉ dụ!"


Giọng nói lẫm liệt của Trấn thủ biên thùy Trần Khánh dội vang khắp pháo đài Bắc Bình Quan hoang phế, dập tắt hoàn toàn ánh thép lạnh lẽo của những thanh gươm tuốt trần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!