Liên Minh Đen Tối
Lưỡi đoản đao của Thác Bạt Hồng rít lên một tiếng dữ dội va mạnh vào lá chắn khiên da trâu của Trần Minh ngay trước mắt Chí Kiên.
*Keng!*
Một luồng hỏa tinh bắn ra chói mắt giữa màn sương muối ẩm ướt. Lực va đập vật lý cực mạnh từ cú nhảy bổ xuống của gã phó tướng Nhạn Quốc khiến Trần Minh phải khuỵu một chân xuống mặt đất đóng băng. Khớp xương vai của gã phó chỉ huy pháo ải rít lên rắc rắc dưới sức nặng ngàn cân. Lớp da trâu nện sáp ong dầy dặn bọc ngoài khiên gỗ sồi bị lưỡi đao sắc bén chém rách một đường dài, lộ ra thớ gỗ sồi già xám xịt bên trong.
"Chết đi, lũ hèn mọn biên thùy!" Thác Bạt Hồng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí của kẻ vừa mất đi ca ca. Gã xoay nửa vòng đao, mượn đà phản lực để tiếp tục quét ngang một đường hiểm độc nhắm thẳng vào khe hở giữa hai tấm khiên của Thiết vệ quân.
Chí Kiên đứng ngay phía sau hàng rào khiên gỗ sồi. Bàn tay phải quấn băng vải thô bám đầy vết máu khô của anh khẽ siết chặt lấy chiếc thước đo góc đồng khảm bạc giắt bên hông. Bả vai trái bầm tím nhức nhối co rút lại dưới cái lạnh buốt xương của sương muối phương Bắc. Dù cơ thể kiệt quệ do đói lạnh và những đêm thức trắng vẽ bản đồ, nhãn quan địa hình 3D trong đầu anh vẫn tự động kích hoạt, quét qua từng chuyển động của gã phó tướng địch.
Trong thế giới ảo ảnh màu đồng thau của Chí Kiên, các đường lưới hình học hiện lên dập dờn. Anh nhìn thấy trọng tâm của Thác Bạt Hồng đang bị lệch về phía trước mười lăm độ do cú chém hụt ban nãy. Chân phải gã đặt trên mặt đá vôi phủ băng mỏng không có điểm tựa vững chắc.
"Trần Minh! Nâng khiên mười lăm độ về bên trái! Chặn đao phong!" Chí Kiên hét lên, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ vang vọng giữa tiếng gươm đao cận chiến. "Lý Đại Ngưu! Quét tạ tầm thấp dưới chân gã!"
Trần Minh đã trải qua hai trận sinh tử cùng Chí Kiên, lòng tin của gã đối với vị đồn trưởng trẻ tuổi đã đạt đến mức tuyệt đối. Gã không một chút do dự, gầm lên một tiếng rồi nghiêng vai dồn lực nâng tấm khiên sồi bọc da trâu lên góc nghiêng mười lăm độ đúng theo chỉ thị.
*Binh!*
Lưỡi đao của Thác Bạt Hồng chém trúng mặt nghiêng của khiên, lực va đập phẳng lập tức bị trượt dọc theo bề mặt nện sáp dẻo dai, chệch hướng hoàn toàn sang khoảng không bên cạnh. Thân hình gã phó tướng Nhạn Quốc mất đà, loạng choạng lao về phía trước một bước.
Ngay trong khoảnh khắc gã mất thăng bằng, gã khổng lồ Lý Đại Ngưu từ phía sau hàng khiên vọt ra. Bắp tay to như cột nhà của gã cuồn cuộn sức mạnh cơ bắp dẻo dai, chiếc búa tạ nặng hai mươi cân quai ngang một đường tàn bạo nhắm thẳng vào khớp gối phải của Thác Bạt Hồng.
*Rắc!*
Tiếng xương gãy gập rùng rợn vang lên khô khốc. Thác Bạt Hồng rú lên một tiếng thảm thiết, quỵ xuống mặt đất bết máu. Thanh đoản đao trên tay gã rơi rụng, văng xa ba trượng trên nền đá vôi nứt nẻ.
"Bảo vệ Phó tướng!"
Nhóm tàn quân tinh nhuệ Nhạn Quốc điên cuồng lao lên, dùng thân mình che chắn cho Thác Bạt Hồng đang quằn quại dưới đất. Nhưng từ trên các vách đá dốc đứng bao quanh sườn Tây hẻm núi Hắc Long, đội trinh sát thảo khấu của Mạc Phong đã kịp thời giương sẵn cung sồi cải tiến. Những mũi tên gỗ sồi bọc sắt rít gió lao đi liên tục, găm thẳng vào ngực và vai của nhóm lính Nhạn cuối cùng.
"Rút quân! Mau rút quân!" Thác Bạt Hồng được hai binh sĩ cận vệ dìu lên ngựa chiến lông đen, điên cuồng thúc ngựa tháo chạy vào sâu trong màn sương muối dày đặc của thung lũng phía Bắc. Ba mươi tàn quân tinh nhuệ ban đầu giờ chỉ còn chưa đầy mười tên sống sót tháo chạy trong nhục nhã.
Trận chiến hẻm núi Hắc Long chính thức khép lại. Khói đen khét lẹt từ dầu hắc ín cháy ngùn ngụt trên tháp Đầu Gió dần tản ra, để lại một khoảng lặng im vắng rùng rợn khắp pháo ải Bắc Bình Quan.
"Chúng ta thắng rồi..." Trần Minh chống gươm mẻ lưỡi xuống đất, thở dốc, bọt mép lẫn lộn muội than tràn ra khóe miệng. Gã nhìn quanh bãi chiến trường ngổn ngang xác người và ngựa chiến bết bùn mặn, lòng dâng lên một cảm giác tự hào chưa từng có.
Chí Kiên không reo hò. Anh chậm rãi bước đến bên mép vực, nhìn xuống hẻm núi Hắc Long đã bị hàng vạn tấn đá xẻ tảng lớn chôn vùi hoàn toàn. Trận địa bẫy đá nổ đã tiêu diệt hoàn toàn năm ngàn tiên phong thiết kỵ Nhạn Quốc, nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Hệ thống ròng rọc kéo đá nặng bằng gỗ sồi bọc sắt dã chiến đã vỡ nát hoàn toàn do lực giật quá tải sau khi thả đá khẩn cấp. Pháo ải hiện tại hoàn toàn mất đi vũ khí cơ học hạng nặng tại chỗ cho các trận chiến tiếp theo.
"Đồn trưởng Bùi, ngài bị thương rồi!" Vũ Thùy Linh từ phía sau vách đá chạy ra, gương mặt thanh tú bám đầy muội than đen kịch. Cô nhìn thấy vạt áo vải thô rách nát bên vai trái của Chí Kiên thấm đẫm máu đỏ tươi do mảnh đá vỡ sạt qua khi nãy.
"Không sao, chỉ là vết thương ngoài da," Chí Kiên trầm giọng đáp, gương mặt vẫn không một chút gợn sóng. Anh quay sang Trần Minh: "Lập tức thu dọn chiến trường. Gom toàn bộ móng ngựa cũ, giáp rách và vũ khí hỏng của địch về xưởng rèn. Chúng ta cần sắt phế liệu để tái thiết pháo đài."
***
Ba ngày sau chiến thắng lẫy lừng tại hẻm núi Hắc Long, pháo đài Bắc Bình Quan tạm thời yên tiếng súng, nhưng bầu không khí ảm đạm và đói khát lại một lần nữa bao trùm lên phế ải hoang lạnh.
Trong gian phòng vẽ bản đồ ẩm mốc dột nát, Chí Kiên đứng lặng bên chiếc bàn cát địa hình biên giới. Ánh sáng mờ nhạt của ngày đông hắt qua khe cửa sổ gỗ mục, rọi lên những vệt than củi đen nhẻm trên ngón tay anh. Chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc đặt trên bản vẽ phác thảo pháo đài hình sao sơ khai, bên cạnh là cuốn sổ tay Thiết Thành Luận bản thảo bọc da dê chống ẩm mà anh đã lấy được từ hòm sắt cổ sau thác nước.
*Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ bàn tính gỗ nhịp nhàng vang lên. Nguyễn Sĩ – người thư lại thất nghiệp gầy gò, mặt mày hốc hác – bước vào với cuốn sổ tre mòn vẹt trên tay. Gương mặt gã gàn dở này hôm nay lộ rõ vẻ lo âu tột cùng.
"Đồn trưởng Bùi, số liệu thống kê tài nguyên mới nhất đã có," Nguyễn Sĩ khàn giọng nói, ngón tay bám đầy mực tàu đen gõ nhẹ lên bàn tính. "Trận chiến vừa rồi tiêu tốn của chúng ta quá nhiều. Lượng sắt phế liệu thu gom được từ chiến trường chỉ đủ để đúc lại móng ngựa và sửa chữa nỏ gỗ thông thường trong vòng năm ngày tới. X xưởng rèn của Lão Tấn đã cạn kiệt hoàn toàn quặng sắt vụn để chế tạo trục bánh răng chịu lực lớn."
Chí Kiên nhíu mày: "Còn lương thực thì sao?"
Nguyễn Sĩ thở dài, lắc đầu: "Lương khô mốc kho cũ chỉ còn đủ dùng cho binh sĩ và dân tị nạn trong hai ngày nữa. Nếu không có nguồn tiếp tế gạo ngô từ phía Nam, pháo đài này sẽ tự sụp đổ vì đói trước khi quân Nhạn kéo mười vạn đại quân đến vây hãm."
Chí Kiên siết chặt nắm tay. Anh biết rõ lý do của sự thiếu hụt này. Tri phủ Lý Hữu Bằng trước khi ôm tiền bỏ chạy đã niêm phong toàn bộ kho lương thực phủ thành và cắt đứt mọi liên lạc hành chính với pháo ải biên phòng. Nhưng điều anh không ngờ tới là sự tàn nhẫn của liên minh phản động địa phương đang chuẩn bị dội xuống đầu họ.
Lúc này, cửa phòng vẽ bản đồ đột ngột đẩy mạnh ra. Lão Bản – gia nô già trung thành đi theo gia đình Chí Kiên từ thuở thịnh trị – bước vào, người sũng nước lạnh và bám đầy tuyết mỏng. Gương mặt lão nhăn nheo xanh xao vì lạnh giá, hơi thở đứt quãng.
"Thiếu gia... Thất bại rồi!" Lão Bản quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy đầy bất lực. "Lão nô đã cố gắng mang toàn bộ số tiền đồng rách cắt xén thu góp được ra chợ phiên biên mậu để thu mua sắt vụn lậu từ thương nhân ngoại quốc. Nhưng... nhưng vừa mới đến chân đèo, toàn bộ số tiền và xe thô sơ đã bị gia nhân của Lương Gia Thương Hội tịch thu hoàn toàn!"
Chí Kiên bước nhanh tới đỡ Lão Bản dậy, giọng anh đanh lại: "Lương Gia Thương Hội? Lương Kế Tổ đã ra tay sao?"
"Phải, thiếu gia," Lão Bản ho sặc sụa, tay run rẩy chỉ về hướng Nam. "Lương Kế Tổ đã cấu kết với nha môn phủ thành Bắc Bình. Hắn ra lệnh niêm phong toàn bộ các lò nung gạch và bãi gỗ sồi xung quanh phủ thành. Bọn chúng còn tuyên bố: Kẻ nào dám bán dù chỉ một mảnh sắt vụn hay một thúng đất sét chịu lửa cho Bắc Bình Quan sẽ bị khép tội phản nghịch và tru di tam tộc!"
Nguyễn Sĩ gầm lên phẫn nộ: "Lũ hào tộc hút máu bách tính! Biên cương đang lâm nguy, giặc Nhạn ngoài biên ải rục rịch chuyển quân, vậy mà chúng lại dùng danh nghĩa triều đình để bao vây kinh tế, triệt hạ nguồn sống của chúng ta!"
Chí Kiên im lặng, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ lóe lên những tia sáng lạnh lùng. Anh chậm rãi bước lại bàn cát, quan sát các tuyến đường đèo nối liền pháo đài với đồng bằng phía Nam.
Lương Kế Tổ độc quyền khai thác gỗ sồi và lò gạch tại Bắc Bình. Việc hắn phong tỏa nguồn cung cấp gỗ và đất sét chịu lửa chính là đòn hiểm độc nhằm bóp nghẹt pháo đài từ bên trong, khiến Chí Kiên không thể nung gạch vá thành hay chế tạo máy bắn đá đối trọng mới.
"Đồn trưởng Bùi, chưa dừng lại ở đó," Lão Bản nuốt nước bọt, giọng nhỏ lại đầy lo sợ. "Trịnh Hoài Nam – giám sát viên Công bộ tại phủ Bắc Bình – đã dùng sắc lệnh chính thức của Bộ Công để đình chỉ hoạt động vận chuyển sắt phế liệu lên pháo ải. Hắn cáo buộc ngài tự ý đúc vũ khí hạng nặng trái phép, vi phạm pháp quy vương triều."
Chí Kiên khẽ bật cười, nụ cười lạnh lẽo như sương muối biên cương. Trịnh Hoài Nam – gã đồng môn cũ phản bội năm xưa từng ăn cắp bản thiết kế cầu phao của anh – nay lại dùng quyền lực hành chính của Công Bộ Tuần Kiểm Ty Bắc Bình để dồn anh vào đường chết.
"Chúng muốn dùng luật pháp hủ bại để bẻ gãy ý chí xây thành của ta," Chí Kiên lẩm nhẩm, ngón tay miết nhẹ lên vạch chia độ của thước đo góc đồng. "Nhưng chúng quên mất rằng, một khi lòng dân biên thùy đã quy tâm, những bức tường thành bằng đất dầm nện cũng có thể biến thành thiết cốt."
Anh quay sang Nguyễn Sĩ, ra lệnh dứt khoát: "Nguyễn Sĩ, lập tức niêm phong toàn bộ số muối ăn lậu thu giữ được từ các rương hàng cũ của tri phủ. Chúng ta sẽ dùng muối làm vật ngang giá trao đổi với thảo khấu Mạc Phong để lấy gỗ sồi. Còn về quặng sắt và đất sét chịu lửa... chúng ta sẽ tự khai thác lậu ngoài biên giới, không cần đến một viên gạch nào của Lương gia!"
***
Cùng lúc đó, tại trung tâm nha môn phủ thành Bắc Bình cách pháo đài ba mươi dặm về phía Nam.
Bên trong gian phòng khách sang trọng lót thảm lông cừu dầy dặn, không khí ấm áp rực lửa sưởi đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo buốt xương ngoài biên ải. Trên chiếc bàn gỗ trắc chạm trổ hoa văn tinh xảo, những đĩa thịt cừu nướng thơm phức và những bình rượu ngon ngự ban đang tỏa hương ngào ngạt.
Tri phủ Lý Hữu Bằng ngồi chễm chệ trên ghế bành bọc da hổ, thân hình mập mạp béo tốt của gã run rẩy nhẹ dưới lớp quan phục lụa là thêu hoa sặc sỡ. Gã cầm chiếc quạt giấy xếp, mắt hí gian giảo nhìn chăm chằm vào đống mật thư báo cáo chiến trận hẻm núi Hắc Long đặt trên bàn.
"Lương huynh... chuyện này... chuyện này thực sự ngoài tầm kiểm soát rồi!" Lý Hữu Bằng nuốt nước bọt, giọng run rẩy đầy hèn nhát. "Năm ngàn thiết kỵ tiên phong của Thác Bạt Hùng bị chôn vùi hoàn toàn dưới hẻm núi Hắc Long! Bùi Chí Kiên không phải là gã kỹ sư tội đồ vô dụng như chúng ta nghĩ. Hắn... hắn thực sự có tà thuật đắp đất dầm bẫy bùn, lại đúc được nỏ liên châu bắn liên hoàn vạn dặm!"
Lương Kế Tổ – tộc trưởng Lương gia, hào tộc độc quyền gỗ sắt địa phương – ngồi đối diện gã tri phủ. Lão nhân mập mạp mặc áo gấm phú quý, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá đang thong thả vuốt râu dê, nụ cười giả tạo che giấu dã tâm tàn nhẫn.
"Tri phủ đại nhân, ngài quá nhút nhát rồi," Lương Kế Tổ lạnh lùng cười nhạt, đặt chén trà ngọc thạch xuống bàn phát ra một tiếng *cộc* thanh mảnh. "Bùi Chí Kiên dù có ba đầu sáu tay, thắng được một trận phục kích dã chiến thì sao chứ? Pháo đài Bắc Bình Quan của hắn hiện tại chỉ là một phế ải hoang lạnh cô lập, không lương thảo tiếp tế, không quặng sắt rèn vũ khí, không đất sét nung gạch vá thành. Ta đã ra lệnh cho Lương Gia Thương Hội niêm phong toàn bộ các tuyến đường giao thương phía Nam. Chỉ cần nửa tháng nữa, binh sĩ và dân tị nạn trong đồn sẽ tự ăn thịt lẫn nhau để sinh tồn!"
Lý Hữu Bằng lau mồ hôi lạnh trên trán: "Nhưng nếu hắn dâng sớ về Kinh kỳ, vạch trần tội trạng ta bòn rút công quỹ phòng thủ biên giới và ôm tiền bỏ chạy thì sao? Hoàng đế hiện tại tuy bị che mắt, nhưng nếu có chiến công đại bại quân Nhạn làm bằng chứng, triều đình chắc chắn sẽ điều tra!"
"Hắn không có cơ hội dâng sớ đâu."
Một giọng nói thư sinh, kiêu ngạo vang lên từ góc tối gian phòng. Trịnh Hoài Nam bước ra từ sau bức bình phong chạm khắc ngọc thạch. Gã mặc bộ quan phục xanh nhạt của Công bộ, tay đeo nhẫn ngọc bóng loáng, khuôn mặt nho nhã nhưng ánh mắt chứa đầy sự đố kỵ hèn mọn.
"Trịnh giám sát!" Lý Hữu Bằng vội vã đứng dậy đón chào, phong thái khúm núm trước con cháu chi thứ của tể tướng đương triều.
Trịnh Hoài Nam ngồi xuống ghế bên cạnh Lương Kế Tổ, nhấp một ngụm rượu ngon, cười lạnh: "Bùi Chí Kiên học cùng lớp với ta tại Viện thiết kế quân cơ hoàng gia năm xưa. Ta biết rõ hắn chỉ là một gã gàn dở, ám ảnh với các góc độ toán học lượng giác và thớ gỗ mục. Hắn dám tự ý nuôi binh đắp thành, lại đúc nỏ liên châu tự động cỡ lớn – đây chính là hành vi mưu phản quốc gia, hình phạt tru di tam tộc theo luật binh dịch vương triều!"
Lương Kế Tổ mắt lóe sáng dã tâm: "Trịnh giám sát có kế sách gì sao?"
Trịnh Hoài Nam lén rút từ trong tay áo ra một tờ giấy tuyên có đóng dấu mật ấn của Công Bộ Tuần Kiểm Ty Bắc Bình, trải lên bàn vẽ cầu phao cải tiến (thực chất là bản vẽ gã ăn cắp ý tưởng ban đầu của Chí Kiên năm xưa).
"Ta đã dùng quyền lực của tuần kiểm ty để đình chỉ toàn bộ hoạt động vận chuyển sắt phế liệu lên pháo ải, bóp nghẹt nguồn cung rèn đúc của hắn," Trịnh Hoài Nam thâm độc cười nói. "Nhưng để triệt hạ tận gốc, chúng ta cần mượn gió bẻ măng. Ta sẽ lén gửi mật thư về Kinh kỳ cho gia tể Trịnh gia, dâng sớ lên Tể tướng Trịnh Duy Hiếu."
Gã cúi người sát lại gần Lý Hữu Bằng và Lương Kế Tổ, giọng nhỏ lại đầy sát khí:
"Hiến kế cho Tể tướng dùng danh nghĩa Kiểm sát sứ triều đình Tạ Hữu Minh – kẻ vốn là tay sai trung thành của Trịnh gia. Tạ Hữu Minh đang tiến sát biên giới phía Bắc mang theo sắc lệnh hoàng gia. Chúng ta sẽ gán cho Bùi Chí Kiên tội danh tự ý nuôi binh mưu phản, đắp thành trái phép và ngụy tạo Thượng phương bảo kiếm ngự ban. Chỉ cần kiểm sát sứ áp ải bắt giữ gã đồn trưởng rách rưới này về Kinh xử tử lăng trì, mọi bí mật về vụ sập thành kinh đô năm xưa và khoản tiền bòn rút công quỹ của các ngài... sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lòng đất sâu!"
Lý Hữu Bằng nghe xong, gương mặt hí gian giảo vỡ òa phấn khởi: "Diệu kế! Quả là diệu kế phòng thủ của Trịnh giám sát! Một khi kiểm sát sứ áp ải bắt người, Trần Minh và 500 binh sĩ pháo ải dám chống lệnh sẽ bị khép tội phản nghịch tiêu diệt lập tức!"
Lương Kế Tổ cười khùng khục trong cổ họng, tay siết chặt chiếc nhẫn ngọc: "Ta sẽ cho người liên hệ với Thẩm Vô Kỵ của Bắc Bình Bang Muối Lậu. Bảo hắn cho thuộc hạ tăng cường tuần tra gắt gao xung quanh vách đá Đất Sét Chịu Lửa và các mỏ đá phía Tây. Kẻ nào bén mảng đến khai thác lậu cho pháo đài, giết không tha!"
Trịnh Hoài Nam ngồi lại bàn viết, cầm cây bút lông cán trúc ngà voi mài mực tàu đen kịt. Gã bắt đầu nắn nót viết từng dòng mật thư thâm độc gửi về Kinh kỳ cho Tể tướng Trịnh Duy Hiếu.
Ánh lửa sưởi ấm áp trong phòng rọi lên gương mặt đố kỵ vặn vẹo của gã đồng môn phản bội, biến bóng hình gã trên bức bình phong ngọc thạch thành một bóng ma đen tối, đang âm thầm bủa lưới sắt bóp nghẹt pháo đài biên cương Bắc Bình Quan hoang phế.
Ngoài trời, một đợt gió bấc rít mạnh xé toạc màn sương muối xám xịt, báo hiệu một cơn bão chính trị và kinh tế tàn khốc sắp đổ ập xuống đầu Bùi Chí Kiên và hàng vạn bách tính tị nạn biên thùy hoang lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!