Săn Đuổi Trong Sương
Gió bấc rít qua khe đá vôi của thung lũng Sương Muối, mang theo những hạt băng mỏng sắc như dao cạo găm thẳng vào da thịt. Tại chân tháp canh số 1 Đầu Gió, cái lạnh của miền biên ải dường như đã đông cứng cả hơi thở của con người.
Bùi Chí Kiên đứng dưới bóng tối của sàn gỗ tháp canh, bàn tay phải quấn băng vải thô đã thấm máu khô từ chuyến leo thác hôm trước giờ tê dại, không còn chút cảm giác. Anh khẽ rùng mình, bả vai trái đau nhức nhối do vết bầm tím từ trận đá ném cũ mỗi khi cử động. Trước mặt anh, Lão Tấn đang khòm lưng bên bệ nỏ liên châu dã chiến, đôi mắt chột hằn sâu những nếp nhăn lo âu khi ngón tay chai sạn miết dọc theo sợi dây cáp gân trâu bện sáp ong.
"Đồn trưởng, sáp ong bọc ngoài gặp sương muối đã đông cứng thành một lớp váng giòn như cánh ve," Lão Tấn khàn giọng nói, hơi thở phả ra làn khói trắng đục. "Các thớ gân trâu bên trong bị mất độ đàn hồi, co rút lại dưới cái lạnh. Nếu bây giờ ngài cưỡng ép kéo căng ròng rọc để nạp loạt tên thứ hai, sợi cáp này chắc chắn sẽ đứt phựt. Lực giật vạn cân của cánh nỏ sồi bọc sắt sẽ đánh sập cả bệ đá, thậm chí găm thẳng vào ngực pháo thủ."
Chí Kiên cúi đầu nhìn sợi dây cáp sẫm màu. Nhãn quan địa hình ba chiều trong đầu anh lập tức phân tích ứng suất kéo dọc theo thớ gân. Anh đưa ngón tay quấn vải miết nhẹ lên vết rạn mỏng dài hai phân trên dây cáp. Sáp ong là chất kết dính tuyệt vời ở nhiệt độ thường, nhưng dưới cái lạnh âm độ của mùa đông biên cương, nó lại trở thành điểm yếu chí tử.
"Chúng ta cần một chất bôi trơn dẻo dai hơn, một thứ không bị đóng băng khi gặp sương muối," Chí Kiên thâm trầm nói, mắt nhìn về phía xưởng rèn dã chiến đang bị lấp dưới tro lạnh phía xa. "Lão Tấn, khi quay lại pháo đài, ông hãy bảo A Sâm chuẩn bị mỡ trâu hoang. Chúng ta sẽ nấu chảy mỡ trâu, phối trộn với bột than chì mịn thu hoạch từ xưởng rèn theo tỷ lệ ba phần mỡ một phần than. Than chì sẽ lấp đầy các khoảng hở giữa thớ gân, còn mỡ trâu giữ cho sợi cáp dẻo dai, chống thấm nước sương muối cực tốt."
"Mỡ trâu trộn bột than chì sao?" Lão Tấn kinh ngạc, nhưng lập tức gật đầu lia lịa. Lão đã rèn sắt cả đời, nhưng tư duy dùng khoáng vật trộn mỡ động vật để bảo dưỡng cơ khí của Chí Kiên vẫn là một tri thức thực chứng nằm ngoài tầm hiểu biết của lão.
Đúng lúc đó, một bóng người phong trần bước ra từ màn sương mù dày đặc của thung lũng. Mạc Phong, thủ lĩnh của Hắc Sơn Thảo Khấu, vai khoác cánh cung sồi khổng lồ vừa được Chí Kiên cải tiến bọc sáp dầy dặn. Theo sau gã là lão thợ săn Trương Cộc, dáng người gầy gò, chân đi đất chai cứng, lưng giắt chiếc dao quắm thô rỉ sét.
"Đồn trưởng Bùi, một ngàn kỵ binh nhẹ trinh sát của Thác Bạt Diên đã bắt đầu tiến vào thung lũng Sương Muối," Mạc Phong trầm giọng báo cáo, ánh mắt diều hâu lóe lên tia sát khí lạnh lùng. "Chúng di chuyển theo hàng dọc, lợi dụng sương mù để tìm lối đi tắt vòng qua phía sau pháo đài chính. Bọn chúng đi rất nhanh, khoảng nửa khắc nữa sẽ chạm đến khúc cua hẹp dưới vách đá vôi."
Chí Kiên quay sang nhìn Mạc Phong. Anh rút từ thắt lưng ra chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc – di vật duy nhất của người cha quá cố Bùi Chí Thành. Những vạch chia độ lượng giác lượng tinh xảo khắc trên mặt đồng lạnh lẽo lấp lánh dưới ánh sáng mờ đục của ban mai.
"Mạc Phong, kỵ binh nhẹ Nhạn Quốc di chuyển nhanh nhờ ngựa tốt giáp mỏng, nhưng địa hình thung lũng Sương Muối rất hẹp, mặt đường lại đóng băng trơn trượt," Chí Kiên vừa nói vừa dùng thước đồng vạch một đường cong parabol lên bệ đá phẳng. "Khi ôm cua qua vách đá vôi dốc đứng, ngựa chiến buộc phải giảm tốc độ và nghiêng người để giữ thăng bằng. Theo quán tính vật lý, thân ngựa sẽ bị đẩy lệch ra mép ngoài của vòng cua khoảng một thân ngựa."
Anh ngước mắt nhìn thẳng vào Mạc Phong: "Hãy áp dụng kỹ năng Căn góc bắn đón đầu kỵ binh. Đội cung thủ của ngươi không được ngắm thẳng vào người tên lính, mà phải ngắm vào khoảng trống trước đầu ngựa nửa bước chân. Khi tên bay đến, quán tính của ngựa chiến ôm cua sẽ tự lao thẳng vào quỹ đạo rơi của mũi tên. Lực uốn của cánh cung sồi cải tiến kéo ba tạ sẽ xuyên thủng giáp nhẹ của chúng từ khoảng cách bảy mươi bước."
Mạc Phong nhìn đường vẽ parabol của Chí Kiên trên bệ đá, gã khẽ nheo mắt nhẩm tính rồi nở một nụ cười lạnh lùng: "Tính toán của ngài chưa bao giờ sai. Trương Cộc, ông dẫn đường cho anh em Hắc Sơn Thảo Khấu thâm nhập các hốc đá vôi phía trên khúc cua. Nhớ kỹ, nghe tiếng sáo tre của ông làm hiệu lệnh."
Trương Cộc lầm lì gật đầu, rút chiếc ống sáo tre nhỏ dùng để giả tiếng chim kêu giắt ở thắt lưng ra kiểm tra, rồi lặng lẽ lách người vào màn sương mù dày đặc. Gã di chuyển không tiếng động trên thảm lá mục và đá dăm bằng kỹ năng Sương Hành Thuật, thân hình gầy gò nhanh chóng biến mất như một bóng ma.
Chí Kiên đứng lại dưới chân tháp canh số 1 Đầu Gió cùng Đội trưởng tuần tiễu Ngô Đồng. Anh nâng chiếc kính viễn vọng đơn tiêu thô sơ bọc ống tre lên mắt, điều chỉnh tiêu cự thấu kính thủy tinh để quan sát trận địa từ trên cao. Dù sương muối dày đặc che khuất tầm nhìn thường, thấu kính quang học vẫn giúp anh nhận diện được những bóng ngựa đen mờ ảo đang di chuyển chậm rãi dưới lòng thung lũng.
Dưới lòng thung lũng Sương Muối, Thác Bạt Diên dẫn đầu một ngàn kỵ binh nhẹ trinh sát Nhạn Quốc đang thận trọng tiến bước. Tiếng móng ngựa gõ lên mặt đường đá đóng băng phát ra những âm thanh cộc cộc khô khốc, trơn trượt.
"Cẩn thận tầm nhìn! Giữ khoảng cách năm bước giữa các ngựa chiến!" Thác Bạt Diên trầm giọng ra lệnh, tay siết chặt cánh cung ngắn bọc sừng trâu. Gã cảm thấy bầu không khí im lặng đáng sợ của thung lũng này chứa đựng một mối đe dọa vô hình, mùi khói khét lẹt của rơm rạ ướt trộn phân trâu từ trận nghi binh trước vẫn còn lẩn khuất trong sương muối.
Khi toán kỵ binh đi đầu bắt đầu chạm đến khúc cua hẹp hình chữ U dưới vách đá vôi dốc đứng, tốc độ của chúng buộc phải giảm xuống. Những con ngựa chiến nghiêng mình ôm cua, móng sắt miết lên mặt băng trơn trượt phát ra những tiếng rít chói tai.
*Chíp... Chíp...*
Một tiếng chim bách thanh giả tạo, lảnh lót vang lên từ phía trên đỉnh vách đá vôi cao ba mươi trượng. Tiếng sáo tre của Trương Cộc xé toạc sự tĩnh lặng của thung lũng.
"Bắn!" Mạc Phong gầm lên từ trong hốc đá.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng loạt mũi tên bọc cánh đồng mỏng xé gió lao đi từ bóng tối của màn sương mù. Nhờ kỹ năng căn góc bắn đón đầu của Chí Kiên, những mũi tên không nhắm vào vị trí hiện tại của kỵ binh, mà găm thẳng vào khoảng trống phía trước khúc cua.
*Phập! Phập! Phập!*
Tiếng thép xuyên qua giáp da và da thịt vang lên rùng rợn. Toán kỵ binh đi đầu ôm cua chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã tự lao thẳng vào làn mưa tên dồn dập. Mười lăm tên trinh sát Nhạn Quốc trúng tên ngã nhào xuống ngựa, chiến mã bị thương hí vang kinh hoàng, đổ sụp xuống mặt băng trơn trượt, tạo thành một chướng ngại vật chắn ngang con đường độc đạo hẹp.
"Có phục kích tầm cao! Giương khiên gỗ!" Thác Bạt Diên hét lớn, gã nhanh nhẹn xoay người né tránh một mũi tên sạt qua mũ giáp.
Tuy nhiên, địa hình hẹp và đá tảng chia cắt khiến đội hình một ngàn kỵ binh nhẹ của địch bị dồn ứ lại tại khúc cua. Sức cơ động của kỵ binh hoàn toàn bị triệt tiêu dưới làn mưa tên sồi có lực uốn kinh hoàng của Hắc Sơn Thảo Khấu. Mỗi phát bắn từ cung sồi cải tiến của Mạc Phong đều xuyên thủng hai lớp giáp da nhẹ, găm chặt lính địch vào vách đá.
Thế trận đang hoàn toàn nghiêng về phe phục kích, thì một sự cố nghiêm trọng xảy ra ở sườn đá phía Tây.
Một toán thảo khấu trẻ tuổi, do nôn nóng lập công và chịu không nổi cái lạnh buốt xương của sương muối, đã vội vã bắn loạt tên thứ hai quá sớm khi kỵ binh địch chưa tiến vào đúng tầm khúc cua lượng giác.
*Vút! Vút!*
Những mũi tên rơi chệch hướng, đập vào vách đá vôi phát ra những tiếng 'bộp bộp' vô hại. Loạt bắn hụt này ngay lập tức để lộ vị trí ẩn nấp của chúng sau một tảng đá hộc lớn.
Thác Bạt Diên là một tướng lĩnh trinh sát cực kỳ nhạy bén. Gã lập tức phát hiện ra kẽ hở: "Phía Tây Bắc! Chỉ có năm tên phục kích! Kỵ binh nhẹ đội 2, xuống ngựa leo vách đá, áp sát tiêu diệt chúng cho ta!"
Hơn ba mươi tên trinh sát Nhạn Quốc dạn dày kinh nghiệm lập tức nhảy khỏi lưng ngựa, cầm theo đoản đao rèn tốt, nhanh nhẹn leo lên sườn dốc đá vôi dốc đứng. Toán thảo khấu trẻ tuổi hoảng loạn bắn trả nhưng nỏ liên châu dã chiến cầm tay bị kẹt chốt do sương muối đóng băng ổ trục gỗ.
*Xoảng! Xoảng!*
Tiếng đao kiếm chạm nhau vang lên ngắn ngủi. Chỉ trong vòng vài hơi thở, hai thảo khấu trẻ tuổi đã bị kỵ binh địch áp sát chém chết tại chỗ, xác rơi xuống vực sâu thung lũng. Ba người còn lại phải liều mạng rút lui về phía tháp canh số 1 Đầu Gió.
Sự cố này lập tức làm lung lay toàn bộ thế trận phục kích. Thác Bạt Diên lợi dụng khoảng trống vừa mở ra ở sườn phía Tây, chỉ huy kỵ binh nhẹ giương cung ngắn bắn tên lửa xối xả ngược lên phía trên vách đá để áp chế hỏa lực của Mạc Phong.
"Đại ca! Bọn chúng đông quá, lại đang tràn lên vách đá phía Tây!" Một đầu mục thảo khấu hét lên, máu từ vết chém trên trán chảy ròng ròng xuống mắt.
Mạc Phong nghiến răng, gã giương cung sồi bắn hạ liên tiếp hai tên địch đang leo vách đá, nhưng số lượng quân Nhạn quá đông bắt đầu tràn lên như kiến: "Rút lui về phía tháp canh Đầu Gió! Trương Cộc, ông dẫn anh em rút trước! Ta chặn hậu!"
Từ trên đài quan sát cao nhất của tháp canh số 1 Đầu Gió, Đội trưởng tuần tiễu Ngô Đồng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nguy cấp qua chiếc kính viễn vọng đơn tiêu. Gương mặt trẻ tuổi của gã đanh lại khi thấy Thác Bạt Diên đang dẫn hơn ba trăm kỵ binh nhẹ điên cuồng truy kích toán thảo khấu chạy về phía chân tháp.
"Đồn trưởng Bùi! Đội phục kích của Mạc Phong bị vỡ trận địa phía Tây, địch đang áp sát chân tháp canh Đầu Gió!" Ngô Đồng hét lớn hướng xuống phía dưới.
Chí Kiên đứng ở sàn gỗ trung tầng tháp canh, tay siết chặt chiếc thước đo góc đồng khảm bạc. Nhãn quan địa hình 3D trong đầu anh hoạt động hết công suất, dựng lên mô hình tháp canh Đầu Gió: Đây là một tháp canh bằng đá hộc xếp chồng cách đây ba mươi năm, kết cấu chịu lực chính của sàn tầng hai và cầu thang lên xuống hoàn toàn bằng gỗ thông mục cũ kỹ, rất dễ bắt lửa.
"Ngô Đồng! Không được để chúng áp sát chân tháp! Kết cấu gỗ của tháp canh không chịu nổi hỏa công đâu!" Chí Kiên hét lên, giọng nói mang theo sự căng thẳng tột độ.
Nhưng đã quá muộn.
Thác Bạt Diên dẫn quân truy kích đến sát chân tháp canh số 1 Đầu Gió. Gã ngước nhìn tháp đá sừng sững giữa sương mù, phát hiện ra những chiếc cờ hiệu giả của Đại Nam đang tung bay trên đỉnh tháp và đống lửa tín hiệu (lửa báo động) đang được duy trì rực đỏ.
"Thì ra đây chính là đầu não truyền tin của pháo đài!" Thác Bạt Diên nở nụ cười tàn độc. Gã rút ống sáo đồng chứa dầu hỏa bắt lửa cực nhanh ra khỏi thắt lưng, châm lửa vào đầu ống rồi hét lớn: "Tất cả pháo thủ kỵ binh! Bắn tên lửa thiêu rụi cái chòi canh này cho ta! Đốt cháy đống lửa tín hiệu của chúng!"
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng trăm mũi tên lửa mang theo dầu hắc ín rực cháy xé toạc màn sương muối, lao thẳng vào các dầm gỗ và sàn gỗ thông mục nát của tháp canh Đầu Gió.
*Bùng!*
Ngọn lửa bắt dầu hắc ín bùng cháy dữ dội trên các kết cấu gỗ thông khô mục. Khói đen ngột ngạt và hơi nóng cực hạn nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ tầng hai và cầu thang lên xuống của tháp canh. Tiếng gỗ cháy lép bép rùng rợn vang lên, cầu thang gỗ – lối thoát duy nhất của Ngô Đồng và mười binh sĩ tuần tiễu trên đỉnh tháp – bắt đầu đổ sụp từng mảng rực lửa.
"Đồn trưởng! Cầu thang cháy rồi! Chúng ta bị cô lập hoàn toàn!" Ngô Đồng hét lên từ đài quan sát tối cao, khói đen xộc vào phổi khiến gã ho sặc sụa, gương mặt trẻ tuổi bám đầy muội than đen kịt.
Chí Kiên đứng ở sàn đá tầng một, nhìn ngọn lửa đang liếm dần lên phía trên. Sức nóng của trận hỏa hoạn phả thẳng vào mặt anh, khiến lớp băng vải trên tay phải anh khô cong lại. Anh biết rõ, nếu lửa tín hiệu trên đỉnh tháp canh số 1 bị dập tắt lúc này, pháo đài chính Bắc Bình Quan sẽ hoàn toàn mất đi tai mắt hướng Bắc, không thể biết được hướng hành quân tiếp theo của năm ngàn thiết kỵ Thác Bạt Hùng.
"Ngô Đồng! Cậu phải rút lui ngay lập tức! Nhảy xuống bãi cát mềm phía sau tháp canh!" Chí Kiên hét lớn qua màn lửa cháy ngùn ngụt.
Ngô Đồng đứng trên đài cao lộng gió, tay cầm chắc bó đuốc tín hiệu rực đỏ. Gã nhìn xuống bãi cát mềm phía sau tháp canh dốc đứng – một cú nhảy từ độ cao năm trượng không có võ công hộ thể chắc chắn sẽ gãy chân, thậm chí mất mạng nếu va vào đá tảng ngầm. Nhưng nếu gã nhảy xuống, đống lửa tín hiệu trên đỉnh tháp sẽ bị dập tắt hoàn toàn, toàn quân giữ ải phía sau sẽ rơi vào thế mù lòa trước đợt tổng tấn công sắp tới của địch.
"Đồn trưởng Bùi!" Ngô Đồng khàn giọng hét lên qua tiếng lửa gầm rú, ánh mắt gã lấp lẫm lòng trung nghĩa lẫm liệt của một người lính biên thùy bị bỏ rơi. "Nếu tôi nhảy, lửa tín hiệu sẽ tắt! Pháo đài sẽ mất tai mắt! Tôi thề chết giữ vững ngọn lửa này để ngài căn chỉnh góc bắn cho trận địa bẫy đá!"
"Ngô Đồng! Tuân lệnh tôi! Rút lui!" Chí Kiên điên cuồng hét lên, tay anh bám chặt vào cột đá nóng bỏng chân tháp, lòng tự tôn của một người xây thành không cho phép anh hy sinh thuộc hạ một cách vô ích.
Nhưng tiếng gào của Chí Kiên bị tiếng nổ lớn của dầm gỗ chịu lực chính trên tháp canh Định Hải đổ sụp nuốt chửng hoàn toàn. Tháp canh số 1 Đầu Gió giờ đây đã biến thành một ngọn đuốc khổng lồ rực cháy giữa màn sương muối trắng xóa biên cương.
Thác Bạt Diên cùng một ngàn kỵ binh nhẹ Nhạn Quốc đã bao vây chặt chẽ toàn bộ chân tháp canh, giương sẵn cung tên bọc sừng trâu, sẵn sàng bắn hạ bất kỳ ai dám nhảy xuống từ biển lửa.
Giữa làn khói đen kịt ngột ngạt và ngọn lửa đang liếm dần đến chân giáp da, Ngô Đồng đứng cô độc trên đài cao lộng gió, tay giơ cao bó đuốc tín hiệu rực cháy, đối mặt với sự lựa chọn sinh tử nghẹt thở giữa lòng trung nghĩa bảo quốc và mạng sống của chính mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!