Nhạc nềnSakuya2

Nghi Binh Sương Khói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng ngựa rầm rập ngoài cửa động dường như gõ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Bùi Chí Kiên, báo hiệu ranh giới giữa sinh và tử chỉ còn tính bằng gang tấc.


Trong lòng Động Gió Hú, hơi lạnh của sương muối luồn lách qua từng kẽ đá, bám vào lớp da trâu nện sáp của bộ giáp cũ mà Chí Kiên đang mặc. Bàn tay phải của anh, nơi vết thương rách da do quai búa gỗ đầm đất đêm qua vẫn còn rỉ máu, giờ đây đã đông cứng lại dưới cái lạnh cắt da. Vải băng thô thấm máu dính chặt vào da thịt tê dại. Bả vai trái bầm tím nhức nhối khi anh cố gắng tựa lưng vào vách đá vôi ẩm ướt để giữ thăng bằng.


"Đồn trưởng... dây cáp nứt rồi, kỵ binh địch lại đang áp sát, chúng ta phải làm sao?" A Sâm run rẩy hỏi, giọng nói nhỏ đến mức bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa. Tay gã thợ sắt trẻ vẫn nắm chặt chiếc búa rèn nguội, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn nhìn về phía lối vào động đang mờ mịt sương mù.


Lão Tấn khập khiễng bước lại gần bệ nỏ liên châu, ngón tay chai sạn vuốt ve sợi dây cáp gân trâu bện sáp ong. Vết nứt dọc thớ gân dài khoảng hai phân hiện rõ dưới ánh lửa tàn của lò rèn dã chiến. Sáp ong bọc ngoài đã bị cái lạnh đông cứng thành những mảng trắng giòn, mất đi độ đàn hồi cần thiết.


"Nếu cưỡng ép bắn loạt thứ hai, sợi cáp này chắc chắn sẽ đứt phựt. Lực giật vạn cân của nỏ sồi bọc sắt sẽ đánh sập cả bệ đỡ, thậm chí găm thẳng vào người bắn," Lão Tấn khàn giọng cảnh báo, đôi mắt chột hằn sâu những nếp nhăn lo âu.


Chí Kiên nhắm mắt lại. Nhãn quan địa hình ba chiều tự động kích hoạt trong tâm trí anh. Động Gió Hú là một ống gió tự nhiên, luồng khí từ thung lũng phía Bắc bị ép lại trong khe núi hẹp này tạo ra một lực đẩy hướng lên cực mạnh. Lúc này, tiếng vó ngựa dồn dập ngoài kia cho thấy toán trinh sát kỵ binh nhẹ Nhạn Quốc đang tiến vào theo hàng dọc, tốc độ di chuyển bị hạn chế bởi mặt đường đá đóng băng trơn trượt.


Anh không có võ công để đối đầu trực diện với những lưỡi đao sáng loáng của kỵ binh địch. Sức mạnh duy nhất của anh là tư duy toán học và sự thấu hiểu quy luật vật lý của tự nhiên.


"A Sâm, dập tắt lò rèn ngay lập tức! Dùng tro lạnh lấp kín than hồng!" Chí Kiên ra lệnh bằng giọng trầm ổn, dứt khoát. "A Sáng, thu dọn toàn bộ mũi tên đồng đặc chế. Lão Tấn, giúp ta tháo chốt hãm ròng rọc nỏ nhưng giữ nguyên bệ bắn."


"Nhưng Đồn trưởng, chúng ta rút lui thế nào? Lối vào duy nhất đã bị chúng chặn đầu!" A Sáng lo lắng hỏi, hai tay ôm chặt mười mũi tên bọc cánh đồng mỏng vào lòng.


Chí Kiên quét mắt nhìn lên trần hang đá vôi, nơi luồng gió ngược đang rít lên từng hồi ghê rợn. Anh nhẩm tính tốc độ gió và áp suất khí động học trong hang.


"Động Gió Hú có cấu trúc thông gió hai đầu. Luồng gió ngược mạnh mẽ này chứng tỏ phía cuối hang phải có một khe nứt thông lên đỉnh vách núi Đầu Gió. Chúng ta sẽ dùng chính luồng gió này để thoát thân và làm mù mắt địch."


Chí Kiên bước nhanh đến lò rèn dã chiến vừa được dập tắt. Anh xúc một xẻng đầy tàn tro mịn trộn lẫn muội than đen kịt, tiến ra sát mép vách đá nơi đón luồng gió xoáy mạnh nhất.


"Lão Tấn, A Sâm, hai người khiêng đầu nỏ lùi sâu vào khe đá phía sau. A Sáng, đi theo họ!"


Tiếng móng ngựa ngoài cửa động đã cực kỳ rõ ràng. Bóng dáng một kỵ binh nhẹ Nhạn Quốc mặc giáp nhẹ bọc lông thú xám, tay lăm lăm cánh cung ngắn bọc sừng trâu bắt đầu hiện rõ qua màn sương mù xám xịt.


Chính vào khoảnh khắc tên trinh sát vừa ló đầu vào cửa động, Chí Kiên nghiêng người, vung mạnh xẻng tro mịn thẳng vào luồng gió xoáy ngược đang thổi thốc lên.


*Phù!*


Lực gió giật mạnh từ dưới vực sâu lập tức cuốn phăng hàng vạn hạt tro mịn và muội than đen, biến chúng thành một đám mây bụi mù mịt, dày đặc xộc thẳng ra phía cửa động. Luồng gió xoáy parabol khuếch tán đám mây bụi đen kịt bao trùm lấy toán trinh sát địch.


"Khụ! Khụ! Có phục kích! Khói độc!"


Tiếng ngựa hí vang kinh hoàng, tiếng lính Nhạn ho sặc sụa và chửi rủa hỗn loạn vang lên ngoài cửa động. Tầm nhìn của chúng lập tức bị triệt hạ hoàn toàn bởi bụi than bám đầy vào mắt và mũi.


"Đi!" Chí Kiên hét lớn, lập tức dẫn đầu nhóm người lách qua khe nứt hẹp phía sau hang đá vôi.


A Sáng dẫn đường bằng sự nhạy bén của một đứa trẻ tộc thiểu số am hiểu từng lối mòn vách núi. Họ luồn lách qua khe đá hẹp tối tăm, leo ngược lên sườn dốc dốc đứng bằng cách bám vào các rễ cây sồi già dẻo dai. Dưới sự chỉ dẫn của Chí Kiên về các điểm tì lực cơ học, cả nhóm đã vượt qua vách đá dựng đứng Đầu Gió một cách an toàn, bỏ lại toán trinh sát địch đang điên cuồng bắn tên mù quáng vào đám mây bụi tro trong động.


Khi trở về pháo đài chính Bắc Bình Quan, bầu không khí đã chuyển sang trạng thái lâm nguy tột độ.


Đội trưởng tuần tiễu Ngô Đồng đang đứng trên tháp trung tâm Định Hải, gương mặt trẻ tuổi sạm đi vì sương muối và lo âu. Gã thấy Chí Kiên trở về liền vội vã chạy xuống bậc thang đá.


"Đồn trưởng Bùi! Ngài đã về!" Ngô Đồng khàn giọng báo cáo, hơi thở ra tạo thành những luồng khói trắng xóa. "Trinh sát của ta vừa phát hiện quân tiên phong Nhạn Quốc do Thác Bạt Hùng chỉ huy đã tiến sát Thung lũng Sương Muối. Năm ngàn thiết kỵ binh tinh nhuệ đang di chuyển theo hàng dọc, chỉ còn cách pháo đài chưa đầy ba dặm!"


Phó tướng Trần Minh bước tới, thanh gươm mẻ lưỡi cầm trên tay rung nhẹ: "Năm ngàn thiết kỵ! Mà pháo đài của chúng ta chỉ có năm trăm thương binh rách rưới. Trận địa bẫy đá nổ ở hẻm núi Hắc Long vẫn chưa hoàn thiện xong hệ thống xích sắt ròng rọc. Nếu chúng ta đối đầu trực diện lúc này, pháo đài sẽ bị san phẳng trong vòng nửa khắc!"


Chí Kiên đứng lặng im giữa sân pháo đài hoang phế. Anh nhìn những mảng tường đất nện nứt nẻ bám đầy sương muối xung quanh. Anh hiểu rõ giới hạn tài nguyên của mình: nỏ liên châu chính đã hỏng dây cáp, bẫy đá chưa sẵn sàng, binh sĩ kiệt quệ do đói lạnh.


"Kỵ binh Nhạn Quốc dựa vào tốc độ hành quân thần tốc và tầm nhìn thoáng đãng để càn quét," Chí Kiên thâm trầm phân tích, ánh mắt quét qua những bao rơm rạ khô xếp trong góc kho. "Trong không gian hẹp và thiếu tầm nhìn, thiết kỵ sẽ mất đi động năng xung phong và dễ rơi vào trạng thái hoang mang. Chúng ta phải dùng chiến tranh thông tin để bẻ gãy ý chí đột kích của chúng. Chúng ta sẽ dùng Nghi binh sương mù cờ hiệu giả."


"Nghi binh?" Trần Minh nhíu mày. "Sương mù tự nhiên ở thung lũng tuy dày nhưng kỵ binh địch vẫn có thể dò đường di chuyển chậm. Làm sao đánh lừa được Thác Bạt Hùng?"


"Sương mù tự nhiên quá loãng, gió thổi sẽ tan. Nhưng nếu chúng ta trộn thêm khói đen đặc từ rơm rạ ướt và phân trâu khô, cấu trúc khói sẽ trở nên nặng hơn, ngưng tụ cùng hơi ẩm sương muối tạo thành một màn sương nhân tạo dày đặc không thể xuyên thấu," Chí Kiên giải thích, tay chỉ vào sơ đồ thung lũng. "Gió từ thung lũng Sương Muối thổi theo hướng đối lưu khép kín. Chúng ta sẽ đốt lửa tại mười hốc đá khuất dọc khe núi. Khói đen sẽ cuộn tròn trong thung lũng, triệt hạ hoàn toàn tầm nhìn của địch xuống dưới ba bước chân."


Anh quay sang Ngô Đồng: "Ngô Đồng! Lập tức huy động toàn bộ binh sĩ và phu dịch gom hết lượng rơm rạ khô dự phòng giữ ấm cho ngựa chiến trong kho ra. Trộn thêm phân trâu khô và thấm nước suối cho ẩm ướt. Chúng ta cần khói đen đặc, không cần lửa sáng!"


Ngô Đồng khựng lại, vẻ mặt đầy xót xa: "Nhưng Đồn trưởng, đó là toàn bộ lượng rơm dự phòng để giữ ấm cho ngựa chiến của pháo đài qua mùa đông lạnh giá này! Nếu dùng hết, ngựa của chúng ta sẽ bị chết cóng!"


"Nếu pháo đài sụp đổ, cả người lẫn ngựa đều không còn mạng để sưởi ấm!" Chí Kiên nghiêm giọng gắt lên. "Làm ngay!"


Sự quyết đoán của Chí Kiên lập tức truyền lửa cho toàn quân. Dưới sự điều phối của Ngô Đồng và Trần Minh, năm trăm thương binh và phu dịch nhanh chóng chia thành mười nhóm nhỏ, vận chuyển các bao rơm rạ ướt trộn phân trâu khô đến mười điểm hốc đá khuất đã được Chí Kiên đánh dấu trên bản đồ lượng giác quanh Thung lũng Sương Muối.


Chí Kiên đứng trên tháp canh số 1 Đầu Gió, chiếc thước đo góc đồng khảm bạc cầm chắc trên tay để theo dõi hướng gió và độ ẩm không khí.


"Đốt lửa!" Chí Kiên phất mạnh cờ hiệu màu đỏ.


Từ mười hốc đá khuất dọc theo thung lũng hẹp, những ngọn lửa âm ỉ bắt đầu bén vào lớp rơm rạ ướt trộn phân trâu ẩm. Ngay lập tức, những luồng khói đen đặc, khét lẹt và dày dặn bốc lên nghi ngút. Khói đen bốc lên đến đâu liền bị hơi lạnh của sương muối giữ lại, ngưng tụ thành một màn sương mù nhân tạo màu xám đen kịt, cuồn cuộn chảy dọc theo lòng thung lũng hẹp như một con hắc long khổng lồ.


*Vù... vù...*


Gió giật mạnh từ Động Gió Hú thổi ngược ra, cuốn theo màn khói đen bao trùm toàn bộ lối vào thung lũng. Tầm nhìn nhanh chóng sụt giảm nghiêm trọng. Đứng ở khoảng cách ba bước chân cũng chỉ nhìn thấy một bóng đen mờ ảo.


Tuy nhiên, một sự cố bất ngờ xảy ra ở hốc đá số 4.


Một đống rơm do bị gió giật quá mạnh từ khe nứt vách đá dội thẳng vào, cung cấp lượng oxy đột ngột khiến lửa bùng cháy dữ dội. Ánh lửa đỏ rực xé toạc màn khói đen, suýt chút nữa đã làm lộ ra số lượng binh sĩ ít ỏi đang đứng cắm cờ hiệu giả phía sau.


"Hốc số 4 bị cháy bùng! Địch sẽ phát hiện ra ánh lửa!" Ngô Đồng hét lên từ tháp canh tiền tiêu.


Chí Kiên không hề hoảng loạn. Anh nhẩm tính khoảng cách và hướng gió giật: "Ngô Đồng! Không được dùng nước dập lửa, nước sẽ tạo thêm hơi nước làm loãng khói đen! Lập tức dùng đất sét ẩm phủ lên trên đống lửa để nén khí, ép ngọn lửa phải cháy âm ỉ lại!"


Ngô Đồng dũng cảm băng qua màn sương mù dày đặc, cùng ba binh sĩ dùng xẻng xúc đất sét ẩm dầm sương muối phủ kín lên đống lửa đang bùng cháy. Sau vài khắc nghẹt thở, ngọn lửa đỏ bị dập tắt hoàn toàn, nhường chỗ cho luồng khói đen kịt tiếp tục cuồn cuộn bốc lên, che giấu hoàn toàn trận địa.


Cùng lúc đó, Chí Kiên chỉ đạo binh sĩ triển khai chiến thuật âm thanh hiệp đồng.


Họ treo những chiếc trống đồng rỗng và thùng gỗ sồi cũ vào các khe đá hẹp có tiếng vang dội âm tốt dọc theo vách núi. Khi binh sĩ gõ trống liên hồi từ nhiều hướng khác nhau, âm thanh dội vào vách đá vôi dựng đứng, tạo ra những tiếng vang ầm ầm, dội liên tục như tiếng sấm rền, tạo cảm giác như có hàng vạn quân phục kích đang reo hò gõ trống trận xung quanh thung lũng.


Trên các đỉnh núi dốc đứng, Trần Minh cho cắm hàng trăm chiếc cờ hiệu giả của triều đình Đại Nam, để chúng tung bay phần phật trong màn khói đen mờ ảo, tạo nên một thế trận phòng ngự vô cùng hoành tráng và bí hiểm.


Lúc này, đại quân tiên phong năm ngàn thiết kỵ Nhạn Quốc do chủ tướng Thác Bạt Hùng dẫn đầu đã tiến sát lối vào Thung lũng Sương Muối.


Thác Bạt Hùng ngồi chễm chệ trên lưng con chiến mã lông đen khổng lồ, chiến giáp lông hổ của gã bám đầy sương muối trắng xóa. Gã kiêu ngạo nhìn về phía pháo đài phế ải, tay lăm lăm thanh đại đao rèn bằng thép ròng nặng bốn mươi cân.


Nhưng ngay khi quân tiên phong vừa chạm chân vào lối vào thung lũng, một cảnh tượng hãi hùng đã hiện ra trước mắt chúng.


Màn sương mù xám đen kịt, khét lẹt cuồn cuộn tuôn ra từ khe núi hẹp, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Hơi lạnh buốt của sương muối hòa cùng mùi phân trâu khét lẹt xộc thẳng vào mũi chiến mã, khiến hàng loạt con ngựa chiến bắt đầu hí vang kinh hoàng, dậm chân hỗn loạn không chịu tiến bước.


*Ầm... Ầm... Ầm...*


Tiếng trống trận dồn dập, vang dội từ hàng trăm khe đá hẹp dội lại, tạo thành một luồng âm thanh rung chuyển cả mặt đất. Những chiếc cờ hiệu triều đình Đại Nam mờ ảo tung bay trên các đỉnh núi cao sừng sững, lúc ẩn lúc hiện trong màn khói đen dày đặc.


"Chủ tướng! Có biến lớn!" Một bách hộ kỵ binh vội vã phi ngựa lại gần Thác Bạt Hùng báo cáo, gương mặt bám đầy muội than đen kịt do hít phải khói rơm ướt. "Sương mù phía trước quá dày đặc, tầm nhìn không quá ba bước. Tiếng trống trận vang dội khắp bốn phương tám hướng, dường như có đại quân tiếp viện khổng lồ từ phía Nam của Đại Nam đã tiến vào phòng tuyến biên cương!"


Thác Bạt Hùng nhíu chặt đôi lông mày rậm rạp. Gã là một tướng lĩnh dày dạn trận mạc, vốn coi khinh pháo đài đất nứt nẻ hoang phế của Chí Kiên. Nhưng cảnh tượng kỳ dị và âm thế trận hùng vĩ trước mắt khiến lòng kiêu ngạo của gã bắt đầu lung lay. Kỵ binh rất sợ bị phục kích trong không gian hẹp thiếu tầm nhìn, đặc biệt là trong những thung lũng dốc đứng dễ bị đá lở đè nát.


"Bắn một loạt tên lửa thám thính vào màn khói cho ta!" Thác Bạt Hùng lạnh giọng ra lệnh.


Hàng trăm mũi tên lửa được kỵ binh Nhạn Quốc bắn thẳng vào màn khói đen dày đặc. Những vệt lửa đỏ vạch màn đêm sương mù lao đi, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màn khói ẩm ướt khổng lồ, không hề phát ra tiếng động va chạm hay tiếng la hét của binh sĩ phục kích.


Sự im lặng đáng sợ của màn khói đen càng làm tăng thêm nỗi hoài nghi và lo sợ trong lòng quân Nhạn.


Phó tướng Nhạn Quốc – Thác Bạt Hồng, em trai của Thác Bạt Hùng, khẽ thúc ngựa tiến lại gần. Gã là kẻ nham hiểm, cẩn trọng và am hiểu chiến thuật hỏa công. Gã đưa tay lên mũi ngửi nhẹ luồng khói đang bay tới, đôi mắt xếch gian giảo híp lại đầy nghi ngờ.


"Đại ca, mùi khói này có vị khét của rơm rạ ướt và phân trâu khô, không phải mùi khói của trại lính chính quy dã chiến," Thác Bạt Hồng trầm giọng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn sương đen. "Kẻ trấn giữ pháo đài này là Bùi Chí Kiên – một kỹ sư cơ khí thất sủng. Ta nghi ngờ đây chỉ là trò nghi binh sương khói của hắn nhằm kéo dài thời gian để hoàn thiện trận địa bẫy rập."


Thác Bạt Hùng khựng lại: "Ngươi nói đây là nghi binh?"


"Phải. Nếu thực sự có vạn quân tiếp viện phục kích, chúng đã dùng cung cứng bắn tỉa trinh sát của ta từ lâu chứ không chỉ gõ trống rỗng," Thác Bạt Hồng phân tích đầy sắc bén. Gã rút từ thắt lưng ra một ống sáo đồng chứa dầu hỏa bắt lửa cực nhanh, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. "Để phá màn sương khói nhân tạo này, ta đề xuất dùng hỏa công hắc ín phóng hỏa đốt cháy toàn bộ khu rừng sồi cổ thụ sát biên giới phía Đông thung lũng. Sức nóng của trận hỏa hoạn khổng lồ sẽ tạo ra luồng đối lưu nhiệt mạnh mẽ, thổi bay hoàn toàn màn sương mù và khói đen, phơi bày thực lực thực tế của pháo đài hoang phế này!"


Nghe lời đề xuất tàn nhẫn của phó tướng, Thác Bạt Hùng nhìn về phía rừng sồi cổ thụ sừng sững dưới trời sương lạnh, nơi cất giấu nguồn tài nguyên gỗ chịu lực duy nhất của Chí Kiên.


Trận chiến thông tin và nghi binh sương khói của Chí Kiên đang đứng trước nguy cơ bị bẻ gãy hoàn toàn bởi dã tâm hỏa công tàn khốc của kẻ thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!