Thử Nghiệm Động Gió Hú
Tiếng thác nước gầm rú sau lưng như nhạt đi, nhường chỗ cho tiếng thở dốc dồn dập của Tiểu Thạch trong lòng hang đá tối tăm. Bùi Chí Kiên đứng lặng người, hai tay ôm chặt cuốn Thiết Thành Luận bản thảo bọc trong lớp da dê dẻo dai. Hơi lạnh buốt của sương muối luồn qua màn nước xối xả ngoài cửa hang, mơn trớn vết thương rách da trên tay phải của anh. Lớp vải băng thô sờn đã thấm máu đỏ sẫm, đông cứng lại dưới cái lạnh biên thùy. Vai trái anh nhói lên từng cơn đau nhức, tàn dư của những trận đá ném từ phu dịch phẫn nộ trước đây vẫn chưa thể tiêu biến.
"Đồn trưởng Bùi... chúng ta... chúng ta phải đi ngay..." Tiểu Thạch quỳ gục dưới đất, giọng nói run rẩy xé lòng. Đôi bàn chân trần của cậu bé mười tuổi rách nát, máu hòa cùng nước lạnh chảy loang lổ trên nền đá vôi xám xịt.
Chí Kiên hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn chóng mặt do hao tổn tâm lực giải khóa cơ khí vừa rồi. Anh cúi xuống, cẩn thận nhét cuốn bản thảo quý giá vào lớp lót bên trong của bộ giáp da cũ kỹ – di vật của người anh trai quá cố Bùi Chí Dũng. Lớp da trâu nện sáp ong dày dặn dường như mang theo hơi ấm cuối cùng của người thân, sưởi ấm lồng ngực đang phập phồng của anh. Anh đỡ Tiểu Thạch đứng dậy, cõng cậu bé trên vai rồi dùng một sợi dây cáp gân trâu bện sáp buộc chặt hai người lại.
"Giữ chặt lấy ta, Tiểu Thạch. Chúng ta leo xuống."
Việc leo xuống vách đá dốc đứng ba mươi trượng dưới trời mưa tuyết là một bài toán thực chứng đầy hiểm nguy. Chí Kiên không có võ công, anh phải dựa vào lực ma sát của dây cáp gân trâu và các nút đá chịu lực dẻo dai mà anh đã tính toán từ trước. Mỗi bước chân bám vào kẽ đá vôi trơn trượt đều khiến mười đầu ngón tay anh đau nhói như kim châm. Hơi nước thác đổ xối xả táp vào mặt, lạnh buốt đến tê dại. Có những lúc, một dải băng mỏng vỡ vụn dưới chân, khiến cả thân hình anh giật mạnh trên sợi dây cáp. Chí Kiên nghiến răng, áp sát trọng tâm cơ thể vào vách núi để triệt tiêu lực kéo tự do, từng chút một lách qua màn nước dốc đứng, đáp xuống bãi đá dưới chân thác an toàn.
Khi trở về pháo đài Bắc Bình Quan, bầu không khí đã căng thẳng đến mức nghẹt thở. Phó tướng Trần Minh đang tất bật đôn đốc năm trăm thương binh rách rưới chuẩn bị vũ khí. Gương mặt gã phó tướng sạm đi vì lo âu khi thấy Chí Kiên trở về.
"Đồn trưởng! Ngài đã về!" Trần Minh khàn giọng nói, mắt nhìn vào lớp vải băng thấm máu trên tay Chí Kiên. "Quân Nhạn đã vượt qua tháp canh Đầu Gió. Thác Bạt Hùng đang dẫn năm ngàn thiết kỵ tiến vào hẻm núi Hắc Long. Sương mù quá dày, chúng ta không thể nhìn rõ đội hình của chúng."
Chí Kiên đặt Tiểu Thạch xuống cho nữ y sĩ Vũ Thùy Linh chăm sóc, rồi quay sang Trần Minh, ánh mắt lạnh lùng như sắt đá: "Hẻm núi Hắc Long dốc đứng, gió xoáy cực mạnh. Nếu chúng ta mai phục bằng máy bắn đá và nỏ lớn, sức gió sẽ thổi tạt mọi mũi tên và đạn đá. Ta phải thử nghiệm quỹ đạo bắn đón gió ngay lập tức."
"Thử nghiệm ở đâu?" Trần Minh kinh ngạc hỏi.
"Động Gió Hú," Chí Kiên dứt khoát đáp. "Đó là khe núi hẹp đón luồng gió ngược mạnh nhất biên cương. Nếu vũ khí của chúng ta đứng vững và bắn trúng đích ở đó, trận địa Hắc Long mới có cơ hội thắng."
Nửa canh giờ sau, Chí Kiên cùng Lão Tấn, cậu học trò A Sáng và thợ sắt trẻ A Sâm đã có mặt tại Động Gió Hú. Đây là một khe núi hẹp dốc đứng, nơi luồng gió từ thung lũng phía Bắc bị ép lại, thổi ngược lên tạo ra những tiếng rú rít ghê rợn quanh năm. Sương muối ngưng tụ dày đặc trên các mỏm đá vôi, biến mọi bề mặt thành những tấm gương băng trơn trượt. Gió giật mạnh đến mức khiến người đứng không vững, hơi thở ra lập tức đóng thành băng mỏng trên râu tóc.
Lão Tấn và A Sâm khệ nệ khiêng chiếc nỏ liên châu tự động bằng gỗ sồi bọc sắt đặt lên một bệ đá bằng phẳng. Chiếc nỏ này là cải tiến mới nhất của Chí Kiên, sử dụng hệ thống rãnh trượt bôi trơn bằng mỡ trâu và bánh răng ròng rọc gỗ sồi để nạp liên tiếp mười mũi tên.
"Đồn trưởng Bùi, gió ở đây giật từ mười hướng, thổi ngược từ dưới lên dốc đứng," Lão Tấn nói lớn để át tiếng gió hú gào rít bên tai. Lão lính già què chân đứng tựa vào bệ đá, bắp tay cuồn cuộn vết bỏng xỉ sắt run lên vì lạnh. "Mũi tên gỗ thông thường của chúng ta quá nhẹ, bắn ra chắc chắn sẽ bị gió cuốn bay mất hút."
Chí Kiên không trả lời. Anh rút chiếc thước đo góc bằng đồng khảm bạc từ thắt lưng ra, áp sát vào thân nỏ để đo góc nghiêng của bệ ngắm. Anh quay sang A Sáng: "A Sáng, đặt bia gỗ ở vách đá đối diện, khoảng cách một trăm năm mươi bước. Đo chiều cao của bia dựa trên bóng nắng dọi."
A Sáng nhanh nhẹn ôm tấm bia gỗ chạy đi, dáng người nhỏ nhắn lướt trên băng đá như một con sóc rừng. Cậu bé dùng chiếc thước tre tự đẽo đo đạc, rồi hét lớn vọng lại qua tiếng gió rít: "Đồn trưởng! Bia gỗ cao bốn thước, đặt tại góc nghiêng ba mươi độ so với bệ nỏ!"
Chí Kiên gật đầu. Anh tự tay đặt một mũi tên gỗ thông thường vào rãnh trượt của nỏ liên châu. Ngón tay rách da của anh run nhẹ khi chạm vào cò nỏ lạnh ngắt. Anh nhắm mắt, nhẩm tính lực gió dựa trên độ rung của sợi dây dọi đồng thau đang lắc lư liên tục dưới bệ nỏ. Anh mở mắt, bóp cò.
*Phựt! Súy!*
Mũi tên gỗ bắn ra xé gió lao đi. Nhưng ngay khi vừa ra khỏi vòm động, luồng gió ngược cực mạnh từ vực sâu thổi hất lên đã cuốn phăng mũi tên bay lệch sang bên phải, rơi thẳng xuống vực thẳm sâu vạn trượng, lệch khỏi hồng tâm bia gỗ đến hơn năm thước.
"Bị gió thổi tạt hoàn toàn rồi!" Lão Tấn thở dài lắc đầu. "Sức gió thế này thì nỏ liên châu của chúng ta vô dụng."
Chí Kiên không nản lòng. Anh bước đến rìa vách đá, đưa thước đo góc đồng khảm bạc lên ngang tầm mắt để đo góc lệch của quỹ đạo bay. Anh nhắm mắt lại, dựng mô hình ba chiều của Động Gió Hú trong đầu. Luồng gió ngược thổi qua khe núi hẹp tạo ra một lực cản khí động học dạng xoáy parabol.
"Mũi tên gỗ quá nhẹ, trọng tâm nằm ở giữa thân nên dễ bị lực gió nâng làm lệch hướng," Chí Kiên phân tích, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ. "Áp dụng Định lý tam giác lượng giác Lê gia, chúng ta phải chuyển dịch trọng tâm của mũi tên về phía đầu mũi, đồng thời tạo ra các cánh đuôi định hướng để triệt tiêu lực xoáy của gió ngược."
Anh quay sang thợ sắt trẻ A Sâm: "A Sâm, mang bễ thổi dã chiến và đe rèn ra đây. Chúng ta cần rèn nguội các lá đồng mỏng thành cánh đuôi ba góc bọc vào đuôi mũi tên. Đầu mũi tên phải bọc thêm một vòng sắt phế liệu để tăng trọng lượng."
A Sâm lập tức nhóm lò than củi gỗ sồi dã chiến ngay trong hốc đá kín gió. Ánh lửa đỏ hồng bùng lên, mang theo hơi ấm hiếm hoi giữa trời sương muối. Chàng thợ sắt trẻ nhanh nhẹn dùng búa nhỏ gõ nguội các miếng đồng mỏng bọc sắt phế liệu, mài giũa tỉ mỉ theo kích thước ba phân mà Chí Kiên yêu cầu. Mỗi nhịp búa đập cộc cộc vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió hú ngoài kia tạo thành một bản nhạc cơ khí dã chiến.
Trong lúc đó, Chí Kiên ngồi bệt trên nền đá lạnh, dùng than củi vạch các đường thẳng hình học trên một tấm gỗ sồi phẳng để tính toán góc bắn đón gió. Đầu anh đau nhức kịch liệt do phải nhẩm tính các con số lượng giác phức tạp của góc nghiêng ba mươi độ dưới áp lực thời gian quân địch đang tiến sát.
"Góc nghiêng bệ bắn là ba mươi mốt độ năm phân. Lực gió ngược tương ứng với góc cản mười lăm độ. Ta phải nâng bệ bắn lên hai vạch chia độ trên thước đồng để bù đắp lực rơi tự do..." Chí Kiên nhẩm tính, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán dẫu xung quanh băng giá phủ đầy.
Sau một canh giờ nỗ lực, mười mũi tên đặc chế bọc cánh đuôi đồng mỏng đã hoàn thành. Đầu mũi tên nặng hơn, đuôi tên có ba cánh đồng mỏng lấp lánh ánh kim dưới ánh lửa lò rèn.
Chí Kiên đặt mũi tên đặc chế vào rãnh nỏ. Lão Tấn giúp anh xoay tay quay gỗ sồi để kéo căng sợi dây cáp làm bằng gân trâu bện sáp ong. Sợi dây cáp đen bóng, dẻo dai căng ra dưới lực kéo vạn cân của bánh răng ròng rọc.
Chí Kiên áp mắt vào bệ ngắm, căn chỉnh góc nghiêng thước đo đồng khảm bạc trùng khớp với vạch chia độ ba mươi mốt độ năm phân mà anh vừa tính toán. Anh nín thở, bóp cò.
*Vút! Xoẹt!*
Mũi tên đặc chế lao đi như một tia chớp đen. Cánh đuôi đồng mỏng xoay tròn trong không khí, xé toạc luồng gió ngược cực mạnh của Động Gió Hú. Trọng tâm đầu tên nặng giúp nó giữ vững quỹ đạo thẳng đứng, không hề bị gió thổi tạt.
*Phập!*
Một tiếng động khô khốc, dứt khoát vang lên từ vách đá đối diện. Mũi tên cắm ngập sâu vào hồng tâm bia gỗ, thấu qua ba phân gỗ sồi già!
"Trúng rồi! Trúng hồng tâm rồi!" A Sáng nhảy cẫng lên vui sướng, hai tay vẫy loạn xạ dưới trời sương lạnh.
Lão Tấn cũng vỗ đùi cười lớn: "Tuyệt vời! Công thức của thầy Lê gia thực sự linh nghiệm!"
Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì một tiếng *crack* nhỏ nhưng sắc lẹm đột ngột vang lên từ thân nỏ liên châu. Chí Kiên giật mình, lập tức cúi xuống kiểm tra.
Lão Tấn vuốt ve sợi dây cáp gân trâu bện sáp ong, sắc mặt lão lập tức biến đổi, trở nên xám xịt như tro tàn: "Đồn trưởng Bùi... hỏng rồi. Nhiệt độ ở Động Gió Hú quá lạnh, sáp ong bọc ngoài bị đóng băng đông cứng, khiến sợi gân trâu bên trong bị co rút đột ngột. Sợi cáp chính đã bị nứt nhẹ một đường dọc thớ gỗ. Nếu bắn thêm một loạt nữa, dây nỏ sẽ đứt gãy hoàn toàn!"
Chí Kiên rùng mình. Sợi dây cáp gân trâu bện sáp là linh hồn chịu lực của nỏ liên châu. Nếu không tìm ra chất bôi trơn dẻo dai chống đóng băng, toàn bộ hệ thống nỏ thủ thành sẽ tê liệt khi trận chiến nổ ra.
Chưa kịp đưa ra giải pháp, đôi tai nhạy bén của Chí Kiên bỗng áp sát vào vách đá vôi ẩm ướt của động. Một luồng chấn động nông nhưng dồn dập truyền qua thớ đá lạnh buốt.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Đó không phải là tiếng gió hú. Đó là tiếng móng ngựa chiến dập dồn dập trên đường đá sương muối.
Chí Kiên trừng mắt nhìn ra lối vào Động Gió Hú. Tiếng vó ngựa của thám thính kỵ binh nhẹ Nhạn Quốc đã vang lên sát bên ngoài, xé toạc màn sương mù dày đặc tiến thẳng về phía họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!