Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đầm Lầy Sương Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc màu đỏ thẫm cuồn cuộn như những dải lụa máu khổng lồ, quấn chặt lấy từng gốc cây khô cằn, mục nát của đầm lầy Huyết Sương. Dưới chân, bùn lầy nhão nhẹt bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc của nham thạch hoại tử và tử khí tích tụ vạn năm.


Tần Lôi bước đi lảo đảo, nửa thân người bên trái trĩu nặng như mang theo một tảng đá ngàn cân. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của hắn lúc này nóng rực như lửa nung, những lớp vảy đá xù xì tựa như những mảnh giáp quỷ đang phập phồng co thắt, rỉ ra từng giọt dịch lỏng màu đen tanh tưởi. Cơn đau từ xương quai xanh truyền đến dữ dội hơn bao giờ hết. Hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương thịt vai hắn liên tục giật mạnh lên kẽo kẹt, mỗi mắt xích cọ xát vào vết thương hoại tử rách nát, kéo theo những cơn co thắt thấu tận tâm can.


"Tần huynh... ráng lên một chút! Qua khỏi bãi Huyết Sương Độc Thảo phía trước là tới rồi!"


Lục Phong khập khiễng đi bên cạnh, một tay đỡ lấy bả vai phải rách nát của Tần Lôi, khuôn mặt gã tán tu què nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt lanh lợi liên tục đảo quanh để cảnh giác trước những dao động nhỏ nhất của màn sương đỏ. Yêu khuyển Hắc Phong lầm lũi đi tiên phong, cái mũi đen nhạy bén của nó liên tục hít hà mặt đất, khẽ gầm gừ nhỏ trong cổ họng để dẫn đường tránh các bẫy bùn lầy lún sâu.


Trong thức hải của Tần Lôi, một trận cuồng phong bão táp đỏ thẫm đang điên cuồng tàn phá. Linh thể khổng lồ của Huyết Ảnh Tà Thần hiện lên như một bóng ma đỏ thẫm mang ngàn vạn cánh tay rách nát, đôi mắt đỏ rực như huyết trì cuồn cuộn, rít lên những tiếng thì thầm điên cuồng dội thẳng vào ý thức phàm nhân của hắn:


"Hiến tế đi... Tiểu tử phàm trần kia! Dâng nộp nhục thân rách nát này cho ta! Ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh tối cổ để nghiền nát đầu thằng nhóc Vương Hùng kia! Tại sao phải chịu đựng gông xiềng đau đớn này? Phàm nhân ngu xuẩn, ngươi chỉ là một quân cờ phế thải..."


Tiếng gầm rú ma tính của tà thần như búa tạ nện liên tiếp vào đạo tâm của Tần Lôi, muốn kéo hắn rơi thẳng vào vực sâu điên loạn.


"Câm miệng!"


Tần Lôi gầm khàn trong lòng thức hải. Hắn siết chặt năm ngón tay phải gầy guộc, nơi cổ tay đang đeo chuỗi hạt gỗ tịnh tâm do Huyền Không Thiền Sư tặng. Những hạt gỗ bồ đề cổ xù xì phát ra một luồng phật tính ôn hòa, mát lạnh, chậm rãi thẩm thấu qua làn da, hóa thành những dòng suối nhỏ thanh tịnh chảy vào kinh mạch rách nát, tạm thời đóng băng tiếng gào thét của tà thần bên ngoài thức hải phàm nhân. Hắn không thể gục ngã ở đây. Hắn còn phải sống để tìm Tịnh Hồn Thạch cứu muội muội Tần Dao đang ngủ đông trong phong ấn, còn phải bắt hoàng triều đền nợ máu cho cha và sư phụ Thẩm Vô Danh.


"Tới rồi!"


Tiếng reo khe khẽ của Lục Phong kéo Tần Lôi trở về thực tại.


Hiện ra trước mắt họ, xuyên qua màn sương độc đỏ đặc quánh, là một căn nhà gỗ tồi tàn, gãy nát, được dựng trên những chiếc cọc gỗ mục sâu dưới đầm lầy. Xung quanh căn nhà, hàng vạn loại độc trùng biến dị đủ màu sắc đang bò lổm ngổm trên vách gỗ rêu phong, tỏa ra luồng khí tức lục sắc mờ ảo. Đây chính là Dược Đường Lão Độc Vật – trạm cứu thương ẩn mật và an toàn duy nhất sâu trong rừng sương độc.


"Két..."


Cánh cửa gỗ mục nát tự động đẩy ra, phát ra tiếng kêu rợn người. Một luồng mùi thuốc độc nồng nặc bốc ra, khiến Lục Phong phải ho khan liên tục.


Từ trong bóng tối của dược đường, một bóng người gù lùn tịt lết ra ngoài. Đó là Lão Độc Vật. Lão già có đôi ngón tay đen sì, gầy guộc như chân nhện, khuôn mặt đầy mụn cóc ghê tởm đang nhai nhóp nhép một ngọn cỏ độc màu xanh lam. Đi bên cạnh lão là Tô Thanh Tuyết – nữ y sư lang thang mặc y phục trắng giản dị, khuôn mặt thanh tú u buồn đầy cảnh giác, tay cầm hòm thuốc bằng gỗ sồi cổ.


"Hừ, Lục Phong? Ngươi lại dẫn kẻ đào tẩu nào đến làm phiền ta đấy?" Lão Độc Vật độc mồm độc miệng cất giọng khàn khàn như tiếng hai mảnh kim loại cọ xát.


Nhưng ngay khi ánh mắt hí của lão chạm vào bả vai trái hóa thạch đỏ thẫm và hai sợi xích sắt xuyên qua xương quai xanh rỉ máu đen của Tần Lôi, đồng tử của lão lập tức co rụt lại. Ngay cả Tô Thanh Tuyết cũng phải hít vào một hơi khí lạnh, bàn tay cầm hòm thuốc run rẩy nhẹ.


"Soul-chains... và Cổ Thần tà cốt?" Lão Độc Vật biến sắc, bước nhanh lại gần, ngón tay nhện gầy guộc vuốt nhẹ lên vảy đá đỏ thẫm trên tay trái Tần Lôi. "Nhóc con, ngươi chưa bạo thể hóa tro bụi thực sự là một kỳ tích! Nhục thân phế mạch này của ngươi đang gánh chịu thần lực rò rỉ cực hạn. Vào trong mau, chậm trễ một khắc là thần hồn tiêu tán!"


Tần Lôi được Lục Phong dìu vào bên trong dược đường. Không gian tối tăm đầy mùi độc dược hôi hám, trên vách treo lổm ngổm các hũ gốm chứa độc trùng. Họ đặt Tần Lôi nằm ngửa trên một chiếc bàn gỗ đen lớn bám đầy vết máu khô.


"Lão Độc Vật, hãy khâu vá vết thương xương vai cho hắn! Xích sắt đang cọ xát làm hoại tử da thịt, oán khí rò rỉ sắp nổ tung kinh mạch rồi!" Lục Phong lo lắng nói.


Tô Thanh Tuyết bước lên trước, khuôn mặt thanh tú đầy nghiêm nghị. Cô mở hòm thuốc, lấy ra hàng chục cây kim châm cứu màu xanh diệp lục rực sáng – Tâm Diệp Châm.


"Để ta ổn định kinh mạch cho hắn trước."


Nói đoạn, ngón tay thanh mảnh của Tô Thanh Tuyết lướt đi chớp nhoáng như múa. Từng cây Tâm Diệp Châm đâm sâu vào các huyệt đạo quanh ngực, vai và đan điền rách nát của Tần Lôi. Mỗi cây châm cắm xuống đều phát ra một luồng linh quang xanh nhạt, tạm thời phong tỏa dòng chảy oán lực xám bạo liệt đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh của hắn.


"Nhóc con, quy trình khâu vá này ta dùng độc trị độc, tịnh hóa hoại tử. Đau đớn sẽ gấp mười lần lôi phạt, và ta tuyệt đối không thể dùng thuốc tê phàm trần, bởi nếu thần thức ngươi hôn mê, tà thần trong cánh tay kia sẽ lập tức đoạt xá nhục thân! Ngươi phải tỉnh táo chịu đựng, hiểu chưa?" Lão Độc Vật gằn giọng, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Tần Lôi.


Tần Lôi cắn chặt răng, khóe miệng rỉ ra máu tươi lạnh buốt, khẽ gật đầu:


"Bắt đầu đi."


Lão Độc Vật vung tay lấy ra một bộ kim khâu chế tạo từ xương cá biến dị nhọn hoắt và một cuộn chỉ khâu bện bằng gân thú cổ dai chắc. Lão dùng một chiếc kìm sắt rỉ sét kẹp chặt lấy bả vai trái của Tần Lôi, giữ cố định hai đầu sợi xích sắt xuyên quai xanh.


"Xèo xèo..."


Lão Độc Vật dội trực tiếp một gáo độc dịch tịnh hóa phối chế từ Huyết Sương Độc Thảo lên vết thương rách nát quanh xương quai xanh của Tần Lôi. Độc dịch vừa chạm vào thịt da lập tức sủi bọt trắng xóa, ăn mòn các phần thịt hoại tử màu đen hôi thối.


"A..."


Tần Lôi gồng cứng người trên bàn gỗ, toàn thân co giật dữ dội. Cơn đau bỏng rát cực hạn như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé sâu vào tận xương tủy. Gân xanh trên cổ và trán hắn nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất xanh thẫm dưới da. Hắn cắn chặt răng đến mức phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người, máu tươi nhuộm đỏ cả bờ môi khô nứt nẻ. Nhưng hắn không hề rên rỉ một tiếng lớn, tay phải nắm chặt lấy chuỗi hạt gỗ bồ đề tịnh tâm đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu.


Lão Độc Vật tập trung cao độ, luồn cây kim xương cá xuyên qua lớp da thịt rách nát quanh mắt xích sắt, bắt đầu khâu từng mũi kim tàn khốc.


"Xoẹt... xoẹt..."


Mỗi mũi kim xuyên qua da thịt nát bươm, kéo theo sợi gân thú thô ráp cọ xát trực tiếp vào xương quai xanh trắng hếu. Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh liên tục châm cứu bổ sung, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cô khi chứng kiến ý chí chịu đựng tàn khốc của thiếu niên mười chín tuổi này.


Nhưng ngay khi Lão Độc Vật vừa khâu đến mũi kim thứ mười, biến cố đột ngột bùng phát.


Từ sâu trong cánh tay trái hóa thạch của Tần Lôi, luồng ma tính đỏ thẫm của Huyết Ảnh Tà Thần cảm nhận được sự giam cầm của phong ấn khâu vá, bỗng nhiên bùng phát điên cuồng. Một luồng oán khí màu đỏ đen tàn bạo bắn vọt ra từ vết thương, tạo thành một vụ nổ oán lực nhỏ ngay trên bả vai hắn.


"Đoành!"


Sợi chỉ khâu bằng gân thú cổ dai chắc lập tức bị tà lực rò rỉ đánh nổ tung thành trăm mảnh vụn. Vết thương vừa khâu vá bị xé toạc ra rộng hơn trước, máu đen tanh hôi phun trào nhuộm đỏ cả bàn gỗ đen.


"Mẹ kiếp! Gân thú thông thường không thể khóa nổi oán lực của tà thần!" Lão Độc Vật hoảng sợ chửi thề một tiếng. Lão nhìn vết thương rách nát đang rỉ máu đen liên tục, nghiến răng đưa ra quyết định tàn độc: "Không thể dùng chỉ khâu thông thường! Ta phải dùng xích sắt Huyền Thiết rỉ sét nung đỏ để hàn chặt và khóa cứng vết thương trực tiếp trên vai hắn!"


Lục Phong đứng bên cạnh nghe vậy mặt cắt không còn giọt máu: "Lão Độc Vật! Dùng sắt nung đỏ hàn trực tiếp lên vai phàm nhân? Hắn sẽ chết vì bỏng mất!"


"Không hàn chặt, tà khí rò rỉ ra ngoài sẽ thu hút truy binh Chấp Pháp Điện đến san phẳng nơi này trong vòng nửa canh giờ! Hỏi hắn xem hắn có chịu được không!" Lão Độc Vật gào lên.


Tần Lôi thở dốc dồn dập, đôi mắt血 đỏ ngầu vì đau đớn nhưng ngập tràn sát ý lạnh lẽo. Hắn nhìn chằm chằm vào lò than độc đang rực hồng ở góc phòng, khàn giọng ra lệnh:


"Làm đi... Đừng nhảm nhí nữa!"


Lão Độc Vật dùng kìm sắt gắp một mẩu xích sắt Huyền Thiết rỉ sét nhỏ, ném thẳng vào lò than độc đang nung đỏ rực. Chỉ trong vài nhịp thở, mẩu xích sắt đã cháy đỏ hồng, tỏa ra luồng nhiệt lượng kinh hoàng bốc mùi rỉ sét khét lẹt.


"Nhịn cho kỹ!"


Lão Độc Vật vung tay, ấn mạnh mẩu xích sắt nung đỏ rực trực tiếp lên vết thương rách thịt quanh xương quai xanh của Tần Lôi.


"XÈO... XÈO..."


Một làn khói tím mờ ảo bốc lên nghi ngút cùng mùi thịt cháy khét lẹt nồng nặc khắp căn phòng gỗ.


"A... RRRRR!"


Tần Lôi không thể nhịn được nữa, hắn gầm lên một tiếng gào thét khàn đặc, vang dội khắp đầm lầy sương độc. Toàn thân hắn căng thẳng đến mức cong gập người lên trên bàn gỗ, kinh mạch tay phải rách nát co thắt kịch liệt. Sắt nung đỏ thiêu rụi da thịt hoại tử, hàn chặt mắt xích sắt linh hồn cố định vĩnh viễn vào xương quai xanh của hắn. Nhưng giữa cơn đau đớn tột cùng có thể khiến bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào cũng phải phát điên, đạo tâm phàm nhân của Tần Lôi vẫn kiên trinh bất khuất như bàn thạch. Hắn dùng thần thức mạnh mẽ của ngọc cổ tự động khóa chặt thức hải, đẩy lùi hoàn toàn sự nổi loạn đoạt xá của Huyết Ảnh Tà Thần đang cười điên cuồng trong huyết hải.


Quy trình hàn sắt nung đỏ tàn khốc kéo dài suốt nửa canh giờ.


Khi Lão Độc Vật nhấc kìm sắt ra, bả vai trái và xương quai xanh của Tần Lôi đã hoàn toàn biến thành một vùng sẹo bỏng đen sì gớm ghiếc, bám chặt lấy hai sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh vai. Vết thương tạm thời ngừng chảy máu, tà lực rò rỉ bị cưỡng ép đè bẹp dưới lồng ngực gầy gò.


Tần Lôi quỵ sụp xuống bàn gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi ướt đẫm cả thân người gầy rách rưới.


Lão Độc Vật thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán bằng đôi bàn tay đen sì. Lão cầm một chiếc chén sứ nhỏ, hứng lấy vài giọt máu rỉ ra từ vết thương của Tần Lôi để kiểm tra.


Nhìn vào chén sứ, đồng tử của Lão Độc Vật bỗng nhiên co rụt lại dữ dội. Máu của Tần Lôi không còn là màu đỏ tươi phàm trần nữa, mà đã biến dị hoàn toàn thành một màu đỏ thẫm ma tính đặc quánh, tỏa ra luồng khí tức tà ác lạnh buốt xương tủy.


Lão Độc Vật run rẩy đưa chén máu lên trước mặt Tần Lôi, giọng nói khàn đặc đầy bàng hoàng:


"Nhóc con... Máu của ngươi... đã hoàn toàn biến dị thành màu đỏ thẫm ma tính rồi! Tà cốt của Huyết Ảnh Tà Thần đang đồng hóa dần huyết mạch phàm nhân của ngươi. Nếu ngươi không tìm thấy Tịnh Hồn Thạch tại U Minh Cấm Uyên để tịnh hóa thần hồn trong vòng ba mươi ngày, linh hồn ngươi sẽ bị tà thần nuốt chửng hoàn toàn, hóa thành một con rối vô thức vĩnh viễn!"


Tần Lôi ngước khuôn mặt lem luốc nhìn chén máu đỏ thẫm ma tính, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh ánh xám tịch mịch. Ba mươi ngày đêm. Thời gian đếm ngược sinh tử của hắn đã bắt đầu.


"Ta biết rồi." Tần Lôi khàn giọng trả lời, tay phải nắm chặt lấy mảnh mật chỉ bằng xương thú cổ của Thẩm Vô Danh để lại. Hắn không có đường lui.


Đột nhiên, từ cửa sổ gỗ rách nát của dược đường, một luồng gió lạnh rít lên chói tai thổi bay màn sương đỏ.


Lục Phong đang đứng thám thính bên cửa sổ bỗng nhiên biến sắc mặt, gã lao sầm vào trong phòng, khuôn mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu, run rẩy chỉ tay ra bên ngoài đầm lầy:


"Tần huynh... mùi máu tà thần rò rỉ lúc nãy của ngươi... đã bị chúng ngửi thấy rồi! Sát thủ của Chấp Pháp Điện đang khép chặt vòng vây rìa đầm lầy!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!