Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Sư Phụ Đoạn Hậu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy thâm uyên của Tế đàn phong ấn cổ đại chưa kịp lắng xuống thì luồng sát khí rực lửa của hoàng triều đã dội thẳng vào da thịt Tần Lôi.


Cánh tay trái mới dung hợp tà cốt của hắn lúc này nặng trĩu, từng thớ thịt hóa thạch đỏ thẫm phập phồng co thắt dưới lớp vảy đá xù xì, tanh hôi. Tà lực của Huyết Ảnh Tà Thần bị khống ngục trận tím cưỡng ép phong ấn vào gân tủy vẫn không ngừng rít lên những tiếng thì thầm điên loạn trong thức hải, đòi hỏi hắn phải hiến tế lý trí phàm nhân để đổi lấy sức mạnh hủy diệt. Hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh giật mạnh lên kẽo kẹt, găm sâu vào xương vai rách nát để làm mỏ neo giữ vững đạo tâm của hắn. Mỗi bước di chuyển của Tần Lôi đều để lại những vệt máu đen nhạt rỉ ra trên nền đá ngầm cổ đại.


"Ầm!"


Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động từ lối vào mật đạo phía trên nghĩa trang Vô Danh dội xuống. Đá tảng sụp đổ rào rạt, khói bụi cuốn theo tử khí hôi thối tràn ngập không gian.


"Tần Lôi! Súc sinh mang xích sắt xuyên vai, ngươi trốn dưới đó phải không?" Giọng nói của Vương Hùng – Đội trưởng phân đội 1 Thợ Săn Thần hoàng gia – vang lên khàn đặc, đầy bạo ngược và kiêu ngạo. "Đội Săn Thần nghe lệnh, phong tỏa lối vào mật đạo, mổ xẻ nhục thân hắn để cướp đoạt trận nhãn cho ta!"


Tần Lôi siết chặt năm ngón tay vảy đá đỏ thẫm của cánh tay trái, tay phải nắm chặt lấy thanh đao rỉ sát ý của Lâm Nhất Đao, dứt khoát lao thẳng lên mật đạo tối tăm. Hắn không thể lùi bước. Phía trên kia, nghĩa trang Vô Danh hoang phế – nơi đóng quân cuối cùng của phân đàn cai ngục – đang bị quân đội hoàng gia tàn sát tàn bạo.


Khi bước chân của Tần Lôi vừa đạp vỡ lớp đá vụn lao lên mặt đất nghĩa trang, cảnh tượng đập vào mắt khiến đồng tử của hắn co rụt lại, lồng ngực gầy gò phập phồng thở dốc vì phẫn nộ.


Bầu trời nghĩa trang Vô Danh quanh năm sương mù xám xịt giờ đây bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa cháy bùng từ những căn nhà gỗ của phu dịch dọn xác. Xác chết phu dịch nằm rải rác khắp các nấm mộ rạn nứt, máu tươi chảy thành sông ngấm xuống địa mạch hoại tử. Giữa nghĩa địa hoang tàn, đội quân Thợ Săn Thần bọc chiến giáp sắt đen bám đầy huyết tro đang vung roi lôi điện tra tấn dã man những cai ngục cấp thấp còn sống sót.


Ở trung tâm nghĩa trang, ngay dưới chân nấm mộ cổ rạn nứt, lão cai ngục mù Thẩm Vô Danh đang thoi thóp nằm trên đất bụi. Áo vải thô xám của lão rách tơi tả, thấm đẫm máu tươi. Vương Hùng – gã khổng lồ vạm vỡ mang râu quai nón rậm rạp – đang dùng chiếc ủng sắt đen khổng lồ giẫm mạnh lên lồng ngực gầy guộc của lão già mù, khiến lão ho ra từng ngụm máu đen rệu rã. Hai hốc mắt trống rỗng bị sẹo bỏng lôi điện của Thẩm Vô Danh hướng lên trời, khuôn mặt lão không chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định bất khuất đến đáng sợ.


"Lão già mù đáng chết!" Vương Hùng cười gằn, vặn vẹo cổ tay khiến sợi xích câu hồn bằng hắc thiết quấn quanh bả vai gã phát ra tiếng rền vang lạnh lẽo. "Ngươi dám dùng cấm thuật che giấu khí tức của thằng ranh con đó? Nói! Trận nhãn cổ đại và tà cốt đang ở đâu, nếu không ta sẽ dùng xích câu hồn này nghiền nát thần hồn ngươi!"


"Sư phụ!" Tần Lôi gầm lên một tiếng khàn đặc, oán lực xám bạo liệt từ đan điền rách nát bùng phát, bao quanh nhục thân Nửa bước Trúc Cơ của hắn.


Vương Hùng giật mình quay đầu lại. Khi nhìn thấy cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm vảy đá rò rỉ ra tà khí đỏ thẫm ngút trời của Tần Lôi, đôi mắt híp của gã lập tức rực lên tia sáng tham lam cực hạn.


"Ha ha ha! Cuối cùng cũng chịu chui ra rồi sao, tiểu súc sinh?" Vương Hùng nhấc chân khỏi ngực Thẩm Vô Danh, liếm môi cười tàn độc. "Nhìn cánh tay kia kìa... tà khí thật tinh khiết! Ngươi đã dung hợp tà cốt của cổ thần sa ngã? Tuyệt vời! Để ta tự tay mổ xẻ nhục thân ngươi, cướp đoạt trận nhãn sống và tà cốt dâng lên cho Thiếu chủ Cơ Vô Ưu!"


Không đợi Tần Lôi kịp phản ứng, Vương Hùng vung mạnh cánh tay phải. Sợi xích câu hồn khổng lồ bằng sắt nguội rít lên tiếng gió chói tai, mang theo luồng lôi điện màu tím lạnh lẽo quét ngang vách đá nghĩa trang, tạo thành một đường cung hủy diệt hướng thẳng vào lồng ngực Tần Lôi. Lực quét cực mạnh từ tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ của gã khiến không khí xung quanh méo mó, ép Tần Lôi và Lục Phong – gã tán tu què vừa từ bụi rậm lao ra định hỗ trợ – rơi thẳng vào góc chết bên rìa vách đá.


"Tần huynh! Tránh mau!" Lục Phong hét lớn, khập khiễng thi triển Lục Ảnh Bộ lùi lại, nhưng tốc độ của xích câu hồn quá nhanh.


Lâm vào tuyệt lộ, Tần Lôi không lùi bước. Hắn gầm lên, dồn toàn bộ oán lực xám vào cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm, vung tay đỡ trực tiếp đòn xích câu hồn khổng lồ của Vương Hùng.


"Oành!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên giữa nghĩa trang. Lôi điện màu tím lạnh va chạm kịch liệt với tà khí đỏ thẫm của Huyết Ảnh Tà Thần, tạo ra một vòng sóng xung kích năng lượng quét sạch toàn bộ bia mộ cổ xung quanh thành tro bụi. Tần Lôi bị đẩy lùi liên tiếp mười bước, hai bàn chân phàm nhân cày sâu xuống đất đá nghĩa trang thành hai rãnh dài rỉ máu. Cánh tay trái hóa thạch của hắn run rẩy dữ dội, vảy đá đỏ thẫm nứt nẻ nhẹ, rỉ ra từng giọt máu đen hôi hám. Hai sợi xích sắt xuyên xương quai xanh giật mạnh lên kẽo kẹt, găm sâu thêm hai phân vào xương thịt vai hắn để áp chế tà lực tà thần đang điên cuồng nổi loạn trong thức hải đòi cướp quyền kiểm soát.


"Khặc..." Tần Lôi ho ra một ngụm máu tươi lạnh buốt, lồng ngực đau nhức như bị búa tạ nện vào. Tu vi Trúc Cơ Sơ Kỳ của Vương Hùng quá mạnh mẽ, nhục thân phế mạch mới đạt Nửa bước Trúc Cơ của hắn chưa thể đối kháng trực diện.


"Hừ, chỉ là một con kiến hôi mượn tà lực ngoại lai!" Vương Hùng cười khẩy, vung xích câu hồn chuẩn bị tung đòn kết liễu.


"Không được đụng đến... học trò của ta!"


Một giọng nói già nua, khàn đặc nhưng đầy uy nghiêm đột ngột vang lên từ mặt đất bụi bặm. Thẩm Vô Danh mù lòa gượng dậy từ vũng máu, hai bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn bỗng nhiên cắn đầu ngón tay, dùng máu tươi phế nhân vẽ nhanh một trận đồ cổ quái lên nền đá nghĩa trang.


"Sư phụ! Đừng vận công!" Tần Lôi hoảng hốt gào lên. Hắn vung xích sắt quai xanh định phóng ra để kéo Thẩm Vô Danh cùng chạy trốn, nhưng lão già mù bỗng nhiên vung chiếc gậy tre gõ đất dẫn đường lên.


"Bộp!"


Chiếc gậy tre chứa trận văn tịnh hóa tàn khuyết đánh mạnh vào sợi xích sắt của Tần Lôi, đánh bạt đòn xích của hắn ra ngoài, ngăn cản hắn tiếp cận mình. Thẩm Vô Danh ngước hai hốc mắt chảy máu về phía Tần Lôi, nụ cười hiền hậu hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt đầy sẹo rỗ của lão.


"Tần Lôi... học trò của ta." Giọng lão trầm xuống, mang theo một quyết tâm vĩ đại của kẻ gác cổng vạn cổ. "Dòng họ cai ngục gác cổng tam giới... không thể đứt đoạn ở đây. Bài học cuối cùng ta dạy ngươi... chính là ý chí gác cổng bảo vệ kẻ yếu bất khuất trước thần quyền giả dối!"


Nói đoạn, Thẩm Vô Danh gầm lên một tiếng vang dội nghĩa trang. Lão kích hoạt toàn bộ thọ nguyên cuối cùng và thần hồn tàn tạ của mình, thi triển cấm thuật tối cao của Thiên Lao Khống Tà Thuật:


"Địa Ngục Trấn Hồn Chú!"


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Toàn bộ nghĩa trang Vô Danh vạn năm bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như một trận động đất kinh hoàng. Từ hàng vạn ngôi mộ cổ rạn nứt, luồng oán khí xám xịt tích tụ vạn năm của những phu dịch và cai ngục chết oan bùng phát dữ dội, ngưng tụ thành một cơn bão oán khí khổng lồ che khuất hoàn toàn bầu trời nghĩa trang.


Cơ thể Thẩm Vô Danh bắt đầu bùng cháy một ngọn lửa linh hồn màu xám xịt nhạt nhòa. Lão dùng chính sinh mệnh lực để làm trận nhãn, cưỡng ép dẫn lưu toàn bộ oán khí nghĩa trang tạo thành một vòng tròn trận pháp địa ngục khổng lồ rực sáng xám xịt dưới chân Vương Hùng và đội Thợ Săn Thần.


"Cái gì? Lão già điên này dám tự bạo thần hồn!" Vương Hùng kinh hoàng hét lên. Gã vung xích câu hồn định lao lên chém chết Thẩm Vô Danh, nhưng vòng tròn oán khí nghĩa trang bùng phát dữ dội, ngưng tụ thành hàng vạn sợi xích oán quỷ màu xám xịt quấn chặt lấy chân gã và toàn bộ đội quân Thợ Săn Thần, khóa chặt linh lực Trúc Cơ của chúng trong sương độc dày đặc.


"Chạy đi! Tần Lôi! Hãy đến U Minh Cấm Uyên..." Thẩm Vô Danh hét lớn, cơ thể lão đang dần hóa thành tro bụi màu xám bay múa trong sương độc.


"Sư phụ!" Tần Lôi gào khóc thảm thiết, nước mắt lẫn lộn máu tươi chảy ròng ròng trên khuôn mặt lem luốc. Hắn định lao vào ngọn lửa xám để cứu lão, nhưng Lục Phong đã khập khiễng lao ra, dùng toàn lực kéo chặt lấy vai hắn.


"Tần huynh! Chạy mau! Đừng để sư phụ hy sinh vô ích! Trận pháp trấn hồn chỉ duy trì được mười nhịp thở thôi!" Lục Phong nghiến răng thi triển Lục Ảnh Bộ, kéo Tần Lôi đang kiệt sức chạy trốn vào làn sương độc màu đỏ thẫm của đầm lầy Huyết Sương bên rìa nghĩa trang.


Tần Lôi ngoảnh đầu lại trong nước mắt. Giữa màn sương độc xám xịt cuồn cuộn, hắn chứng kiến nhục thân và thần hồn của Thẩm Vô Danh tan biến hoàn toàn thành tro bụi màu xám, hòa vào đất đá nghĩa trang vạn năm.


Trước khi tan biến hoàn toàn, lão già mù dùng chút tàn lực thọ nguyên cuối cùng vung tay, ném mạnh chiếc gậy tre gãy rách nát về phía Tần Lôi.


"Cạch!"


Chiếc gậy tre rơi thẳng vào lòng bàn tay phải của Tần Lôi. Ngay khi chạm vào tay hắn, thân gậy tre nứt toác ra, để lộ một mảnh mật chỉ bằng xương thú cổ rạn nứt ẩn giấu bên trong, phát ra dòng chữ rực sáng tím lạnh dội thẳng vào thần thức hắn:


'Hãy đến U Minh Cấm Uyên tìm Tịnh Hồn Thạch gia cố phong ấn...'


Tần Lôi nắm chặt mảnh mật chỉ xương thú, lồng ngực u uất nghẹt thở, nỗi đau đớn tinh thần tột cùng khi phải bất lực nhìn người thầy đầu tiên tan biến để đổi lấy đường sống cho mình hóa thành một ngọn lửa hận thù bùng cháy dữ dội trong đáy mắt hắn. Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc gieo sầu oán khắp núi rừng, rồi cùng Lục Phong gieo mình biến mất vào làn sương độc màu đỏ thẫm của đầm lầy Huyết Sương.


Phía sau bọn họ, bên trong nghĩa trang Vô Danh đã bị san phẳng hoàn toàn thành bình địa, Vương Hùng điên cuồng vung xích câu hồn đập nát các sợi xích oán quỷ màu xám đang dần suy yếu. Gã gầm rú điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu sát ý hướng thẳng vào đầm lầy Huyết Sương:


"Tần Lôi! Cho dù ngươi có chạy trốn xuống tận cùng địa ngục, đội Thợ Săn Thần cũng sẽ lùng sục vạn dặm mổ xẻ nhục thân ngươi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!