Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Dung Hợp Tà Cốt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới đáy thâm thẳm của Tế đàn phong ấn cổ đại, không gian u tối bị xé rách bởi những luồng tà khí đỏ thẫm cuồn cuộn dâng lên từ khe nứt địa mạch. Mùi tanh hôi của máu tươi hiến tế từ cuộc đồ sát dã man phía trên Quảng trường Lôi Hình vẫn rào rạt rò rỉ xuống, len lỏi qua các kẽ đá đen như một cơn mưa oán hận. Tần Lôi quỳ rạp trên mặt đất rạn nứt, lồng ngực gầy gò phập phồng thở dốc. Hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh bị kéo căng ra kẽo kẹt, mỗi mắt xích cọ xát vào xương thịt rách nát rỉ ra từng vệt máu đen hôi hám. Đầu óc hắn ong ong, thần thức mệt mỏi cực độ sau cuộc đối đầu tinh thần tàn khốc với Huyết Ảnh Tà Thần trong thức hải.


Trước mặt hắn, linh thể của Bạch Y Nữ Tử vừa thức tỉnh từ mảnh ngọc cổ rỉ sét vẫn lơ lửng giữa hư không. Nàng khoác trên mình tà áo trắng cổ xưa tinh khiết như tuyết, khuôn mặt thanh cao tuyệt mỹ ẩn sau làn sương mờ lạnh lẽo, đôi mắt phượng sâu thẳm không chứa một tia cảm xúc phàm trần. Nàng nhìn xuống hắn, giọng nói vang lên lạnh buốt như tiếng băng nứt dưới đáy thâm uyên:


"Muốn sống sót cứu em gái và sư phụ? Ngươi phải dùng chính xương thịt vai mình làm trận nhãn, phong ấn tà cốt của hắn vào cánh tay trái!"


Tần Lôi ngước khuôn mặt lem luốc bám đầy huyết tro lên, đôi mắt lấp lánh ánh xám tịch mịch nhìn chằm chằm vào thực thể đang lơ lửng trước ngực mình. Đó là tà cốt của Huyết Ảnh Tà Thần – một khúc xương cánh tay trái dài chừng một thước, đỏ thẫm như máu đặc, bề mặt gồ ghề nổi lên những đường vân cổ quái tựa như những mạch máu đang phập phồng co thắt. Luồng tà lực bạo liệt tỏa ra từ khúc xương khiến không khí xung quanh méo mó, phát ra những tiếng thì thầm điên cuồng gầm rú đòi nuốt chửng linh hồn hắn.


Hắn biết, nhục thân phế mạch của một phàm nhân mười chín tuổi như hắn không thể nào chứa đựng trực tiếp thần lực của một vị cổ thần sa ngã. Nếu không có mỏ neo, tà lực bạo phát kia sẽ lập tức thổi bùng đan điền rách nát của hắn, biến nhục thân này thành tro bụi trong vòng ba khắc. Nhưng phía trên kia, sư phụ mù Thẩm Vô Danh đang dùng chút tàn lực thọ nguyên cuối cùng để chống chọi với xích câu hồn của Vương Hùng. Muội muội Tần Dao của hắn đang bị giam cầm, linh hồn suy kiệt cận kề cái chết. Gia tộc Tần gia của hắn đã bị hoàng triều đồ sát đến tận cùng tro tàn.


Hắn làm gì còn đường lui?


"Trận nhãn sống... xương thịt làm gông xiềng..." Tần Lôi khàn giọng lầm bầm, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi lạnh buốt. Hắn cười thảm, nhưng ánh mắt lại kiên định bất khuất đến đáng sợ. "Nếu thần minh sa ngã thành tà ma tàn sát nhân gian, thì một kẻ phàm trần mang xích sắt như ta... sẽ dùng chính xương thịt mình để khóa chặt chúng!"


Nói đoạn, Tần Lôi dứt khoát vươn cánh tay phải run rẩy ra, năm ngón tay gầy guộc đầy vết chai sạn nắm chặt lấy khúc tà cốt đỏ thẫm đang lơ lửng. Ngay khi lòng bàn tay chạm vào khúc xương cổ, một luồng ma tính bạo ngược lập tức bùng phát. Cảm giác nóng rát cực hạn như bị nhúng vào vạc dầu nung đỏ, lại lạnh buốt thấu xương như băng vạn năm đồng thời cắn xé gân tay hắn.


"Gào!"


Huyết Ảnh Tà Thần trong thức hải gầm rú điên cuồng, cảm nhận được ý định của Tần Lôi, hắn điên cuồng giãy giụa, muốn mượn tà cốt để đoạt xá nhục thân hắn ngay lập tức.


Không một chút do dự, Tần Lôi gầm lên một tiếng khàn đặc, vung cánh tay phải dùng lực phàm nhân cực hạn, găm thẳng đầu nhọn của khúc tà cốt đỏ thẫm vào bả vai trái của chính mình.


"Phập!"


Tiếng thịt da bị xé rách giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch của tế đàn đá đen. Khúc tà cốt thô bạo đâm xuyên qua lớp cơ thịt bả vai, cắm sâu vào xương tủy cánh tay trái của hắn. Nỗi đau đớn tột cùng ập đến như một cơn địa chấn tinh thần, khiến toàn bộ hệ thần kinh của Tần Lôi co thắt kịch liệt. Hắn trợn trừng mắt, hai hàm răng nghiến chặt đến mức nứt nẻ, máu tươi rỉ ra rào rạt nơi khóe miệng.


Ma tính bộc phát lập tức ăn mòn da thịt. Từ chỗ vết thương bả vai trái, dòng máu đỏ tươi phàm nhân của hắn chạm vào tà cốt liền biến đổi thành một màu đen hôi hám, sủi bọt sùng sục như độc dịch. Luồng oán lực đỏ thẫm bạo liệt từ tà cốt tràn ra như lũ quét, điên cuồng phá hủy các kinh mạch phế mạch rách nát dọc theo cánh tay trái của hắn, muốn từ đó tràn vào tim phổi để hủy diệt sinh mệnh hắn.


Ngay trong khoảnh khắc nhục thân Tần Lôi sắp bị nổ tung do tà lực quá tải, hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh của hắn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.


"Rầm! Rầm!"


Theo quy luật của Xích Linh Hồn Rèn Thể Pháp, hai sợi xích sắt tự động giật mạnh lên kẽo kẹt, găm sâu thêm hai phân vào xương vai gầy gò của hắn. Tiếng xương quai xanh rạn nứt nghe rõ mồn một. Hai sợi xích sắt như hai con rồng đất xám xịt găm chặt vào gân tủy, dẫn lưu lôi lực tịnh hóa (vốn đã tích tụ từ trước tại Lôi Hình Đài) chạy dọc theo các mắt xích, tạo thành một mạng lưới mỏ neo vững chắc quấn quanh sườn để bảo vệ tim phổi khỏi sự xâm nhập của tà khí đỏ thẫm. Nỗi đau đớn xương thịt quằn quại liên tục tăng lên gấp bội, khiến Tần Lôi không thể kiềm chế được nữa, hắn gào thét thảm thiết dưới đáy tế đàn, tiếng hét khàn đặc vang vọng khắp hang ngầm tối tăm.


"Giữ vững đạo tâm phàm nhân! Không được để ma tính đồng hóa!" Giọng nói lạnh lùng của Bạch Y Nữ Tử lại vang lên bên tai hắn, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thức hải đang quay cuồng trong ảo cảnh điên loạn.


Tần Lôi cắn chặt răng, tay phải run rẩy thọc sâu vào trong tà áo giáp cai ngục xám rách nát, lôi ra một vốc Huyết Linh Đan thô sơ do đan sư bị ruồng rẫy Dược Trần Tử luyện chế từ tàn cốt phế thải. Hắn không màng đến độc tố tích tụ, dứt khoát nuốt vội toàn bộ số linh đan thô sơ vào bụng.


Dược lực bạo liệt của Huyết Linh Đan nổ tung trong dạ dày, giải phóng một luồng huyết khí nóng rực tràn vào hệ thống tuần hoàn để bổ sung cho lượng huyết khí đang bị suy kiệt trầm trọng do máu đen liên tục rò rỉ ra ngoài tế đàn. Nhờ có nguồn huyết khí bổ trợ, đan điền rách nát của hắn tạm thời không bị sụp đổ.


Cùng lúc đó, trên làn da gầy gò của Tần Lôi, các đường trận văn của Thiên Lao Khống Ngục Trận bắt đầu rực sáng lên một màu đỏ tím đầy ma mị. Các ký tự cổ tự màu tím lạnh lẽo từ mảnh ngọc cổ rỉ sét bay múa xung quanh cánh tay trái, hóa thành những vòng xích năng lượng vô hình cưỡng ép đóng đinh khúc tà cốt của Huyết Ảnh Tà Thần vào gân tủy cánh tay trái.


"Xèo... Xèo..."


Tiếng thịt da bị nung đốt vang lên ghê rợn. Quá trình cải tạo nhục thân tàn khốc bắt đầu diễn ra. Làn da trên cánh tay trái của Tần Lôi từ bả vai xuống đến tận năm ngón tay bắt đầu biến đổi một cách đáng sợ. Nó dần hóa thạch, nổi lên những vệt gân tà thần rực sáng đỏ rực đầy ma tính, rồi nhanh chóng phủ lên một lớp vảy đá màu đỏ thẫm dơ bẩn, thô ráp như vảy rồng đất biến dị.


Mỗi thớ thịt, mỗi khớp xương trên cánh tay trái của hắn bị tà lực nghiền nát rồi lại được khâu vá lại bằng trận văn tím, lặp đi lặp lại vạn lần trong đau đớn cực hạn. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn hóa thạch đỏ thẫm ma tính, mất đi cảm giác đau đớn vật lý phàm trần vĩnh viễn, nhưng đổi lại, một luồng sát niệm bạo ngược ngút trời lập tức tràn vào thức hải hắn, đòi hỏi hắn phải tàn sát chúng sinh để giải tỏa.


"U u u u..."


Mảnh ngọc cổ trước ngực Tần Lôi ngân lên một tiếng u u u uất kéo dài, giải phóng một đạo linh quang tịnh hóa mờ nhạt bao phủ lấy thức hải, giúp đạo tâm phàm nhân của hắn giữ vững được một tia lý trí cuối cùng trước sát niệm điên cuồng của tà thần.


"Ầm!"


Một luồng dao động năng lượng bạo liệt từ nhục thân Tần Lôi bộc phát ra ngoài, quét ngang qua mặt đất tế đàn đá đen, thổi bay toàn bộ sương mù màu đỏ thẫm xung quanh. Khí tức của hắn không ngừng thăng tiến, vượt qua giới hạn của Luyện Khí Kỳ Tầng Mười, chính thức đột phá và đạt tới cảnh giới Nửa bước Trúc Cơ.


Tần Lôi từ từ gượng dậy từ đống đổ nát của tế đàn rạn nứt. Hai sợi xích sắt xuyên qua xương quai xanh vẫn rỉ ra từng vệt máu đen nhạt quanh mắt xích, quấn chặt lấy lồng ngực gầy gò đầy sẹo bỏng lôi điện của hắn. Hắn đưa cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm lên nhìn, năm ngón tay vảy đá thô ráp nắm chặt lại, phát ra những tiếng rắc rắc đầy uy lực tàn phá vật lý cực mạnh.


Hắn đã sống sót qua quy trình dung hợp tàn bạo nhất. Cánh tay trái này giờ đây chính là gông xiềng, chính là ngục tối giam giữ vị cổ thần sa ngã đầu tiên, cũng chính là vũ khí nghịch thiên phạt thần của hắn.


Linh thể Bạch Y Nữ Tử nhạt dần rồi tan biến hoàn toàn vào trong mảnh ngọc cổ rỉ sét trước ngực hắn, chỉ để lại một câu nói lạnh lùng vang vọng:


"Ngươi đã bước vào tử lộ của dòng họ gác cổng. Kẻ mang xích sắt... hãy chuẩn bị gánh chịu nhân quả của thần minh."


Tần Lôi chưa kịp điều hòa lại hơi thở thì từ phía trên đỉnh đầu, xuyên qua khe nứt địa mạch khổng lồ dẫn lên mặt đất, một tiếng nổ sấm sét lôi điện rền vang dội thẳng xuống đáy thâm uyên.


"O o o o o!"


Tiếng chuông cảnh báo dồn dập vang lên. Luồng tà khí đỏ thẫm ngút trời rò rỉ từ cánh tay trái hóa thạch của hắn lập tức kích hoạt pháp bảo dò tìm Xích Tội Ấn của quân đội hoàng gia phía trên.


Từ trong bóng tối của lối vào mật đạo dẫn lên nghĩa trang, tiếng bước chân nặng nề nện lên thềm đá ẩm ướt kèm theo tiếng cười man dại, hung bạo của Vương Hùng vọng xuống, rợn tóc gáy:


"Ma khí rò rỉ dưới đáy tế đàn... Ha ha ha! Kẻ phản nghịch Tần gia mang xích sắt xuyên vai, ngươi trốn dưới đó phải không? Đội Săn Thần nghe lệnh, phong tỏa lối vào mật đạo, mổ xẻ nhục thân hắn để cướp đoạt trận nhãn cho ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!