Khống Ngục Trận Khởi Động
Bóng tối dưới đáy thâm uyên của Hoang Cổ Ngục Sơn không có giới hạn. Nó giống như một cái miệng khổng lồ của một loài dị thú thái cổ, lạnh lùng nuốt chửng lấy thân ảnh gầy gò của Tần Lôi vào lòng đất sâu vạn trượng.
Gió rít gào bên tai hắn như tiếng khóc than của vạn linh phàm trần bị tàn sát phía trên Quảng trường Lôi Hình. Tiếng đổ sập của tháp cổ Tàng Thư Các vẫn rền vang xa xăm, nhưng tất cả những âm thanh vật lý ấy nhanh chóng bị lấn át bởi một thứ âm thanh khác tàn khốc hơn gấp bội: tiếng xích câu hồn hắc thiết của Vương Hùng găm thẳng vào lồng ngực gầy guộc của sư phụ Thẩm Vô Danh.
Hình ảnh lão già mù gục ngã trong biển máu, dùng thân xác tàn phế để che chở cho Tiểu Mộc và lũ trẻ phu dịch, cứ thế găm chặt vào tâm trí Tần Lôi như một nhát dao nung đỏ.
"Sư phụ..."
Tần Lôi gầm lên một tiếng khàn đặc trong cổ họng, nhưng luồng gió lạnh buốt của thâm uyên lập tức tràn vào miệng hắn, bóp nghẹt mọi âm thanh. Thân thể hắn đang rơi tự do với tốc độ kinh hoàng. Đan điền rách nát mới chỉ vá được ba phần mười bằng oán khí thô sơ lúc này chấn động kịch liệt, liên tục rò rỉ ra những luồng oán lực xám bạo liệt để chống đỡ áp lực gió đang muốn xé rách nhục thân hắn. Hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh bị kéo căng ra kẽo kẹt, mỗi mắt xích cọ xát vào xương thịt rách nát rỉ ra từng vệt máu đen hôi hám.
Hắn đang ôm chặt lấy Bức họa phong ấn vạn cổ tội nhân bằng da thú cổ xưa trong tay trái. Mảnh ngọc cổ rỉ sét trước ngực hắn lúc này rực sáng một màu tím lạnh lẽo, không ngừng ngân lên những tiếng u u u uất, như một chiếc mỏ neo duy nhất giữ vững một tia lý trí phàm nhân cuối cùng của hắn giữa tử cảnh.
"Ầm!"
Tần Lôi không nện trực tiếp xuống đá cứng. Hắn rơi thẳng vào một vùng sương mù màu đỏ thẫm đặc quánh đang cuồn cuộn dâng lên từ đáy thâm uyên. Luồng sương mù này tanh hôi mùi máu tươi và oán khí hoại tử, mềm mại nhưng lạnh buốt như một đầm lầy máu, đỡ lấy thân hình rách nát của hắn trước khi hắn bị đập tan xương nát thịt.
Tần Lôi lết thân xác đau đớn gượng dậy. Dưới ánh sáng tím mờ nhạt phát ra từ mảnh ngọc cổ, hắn bàng hoàng nhận ra mình đang đứng trên một tế đàn đá đen khổng lồ rạn nứt vạn vệt. Đây chính là Tế đàn phong ấn cổ đại – nơi giam giữ những tà thần sa ngã từ thời thái cổ.
Từ phía trên đỉnh đầu, xuyên qua khe nứt địa mạch khổng lồ của tháp cổ sụp đổ, máu tươi của hàng vạn phu dịch và cai ngục bị Đội Săn Thần đồ sát đang chảy thành những dòng sông đỏ rực, len lỏi qua các kẽ đá ngầm, rò rỉ rào rạt xuống đáy tế đàn như một cơn mưa máu tàn khốc.
Máu tươi hiến tế chạm vào những đường trận văn rạn nứt trên đá đen, lập tức kích hoạt một luồng tà lực hắc ám ngút trời.
"Rắc... Rắc... Rầm!"
Kết giới cổ đại giam giữ dưới đáy tế đàn hoàn toàn sụp đổ. Mặt đất đá đen nổ tung, giải phóng một luồng oán khí màu đỏ thẫm bốc cao vạn trượng. Từ trong khe nứt sâu thẳm ấy, một bóng ma đỏ thẫm khổng lồ mang ngàn vạn cánh tay rách nát từ từ trồi lên. Đôi mắt nó to như hai huyết trì cuồn cuộn sóng máu, rực sáng sát ý điên cuồng nhìn chằm chằm vào Tần Lôi.
Đó chính là Huyết Ảnh Tà Thần – cổ thần sa ngã vượt ngục đầu tiên.
"Gào!"
Tiếng gầm rống của tà thần không phát ra ngoài không khí, mà dội thẳng vào thức hải của Tần Lôi như một quả lôi đình nổ tung. Uy áp của một vị cổ thần dù đã bị suy kiệt vạn năm vẫn mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn phàm nhân của Tần Lôi run rẩy kịch liệt.
Trong khoảnh khắc ấy, ý chí tà ác của Huyết Ảnh Tà Thần hóa thành hàng vạn vuốt máu hắc ám, hung hãn lao vào thức hải của Tần Lôi, điên cuồng cắn xé và muốn nuốt chửng linh hồn hắn để đoạt xá thoát xác.
"Phàm nhân ngu muội mang huyết mạch cai ngục phế thải... Dâng hiến nhục thân cho ta! Ta sẽ cho ngươi sức mạnh để tàn sát lũ kiến hôi hoàng triều phía trên!"
Tiếng thì thầm điên cuồng, khàn đặc của tà thần vang dội khắp ngóc ngách thần thức của Tần Lôi. Nó không chỉ tấn công bằng sức mạnh, mà còn gieo rắc ảo cảnh tâm ma. Trong đầu Tần Lôi hiện lên cảnh tượng phụ thân Tần Hoài Sơn bị chặt đầu tại Lôi Hình Đài, cảnh muội muội Tần Dao gào khóc trong vũng máu, và cảnh Thẩm Vô Danh bị xích câu hồn đâm xuyên ngực.
"Nhìn xem! Gia đình ngươi chết thảm, sư phụ ngươi bị phế, phàm nhân các ngươi chỉ là cỏ rác hiến tế! Kháng cự có ích gì? Hãy hòa làm một với ta, ta sẽ giúp ngươi báo thù!"
Sự hoài nghi đạo tâm dâng trào như sóng thần. Linh hồn Tần Lôi rạn nứt dữ dội dưới áp lực đồng hóa của ma tính đỏ thẫm. Ý thức của hắn bắt đầu mờ nhạt, nhục thân phế mạch rệu rã rỉ máu tươi từ vạn lỗ chân lông do trận pháp tinh thần quá tải.
*Không... Ta là phàm nhân mang gông xiềng, nhưng ta không phải là quân cờ của thần minh!*
Một tia kiên định bất khuất bùng cháy từ đáy lòng Tần Lôi. Hắn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi, dùng hết chút thần thức phàm nhân bách luyện cuối cùng để giữ vững bản ngã. Hắn không chấp nhận sự bố thí tà ác của một vị thần sa ngã.
"Cút ra khỏi thức hải của ta!" Tần Lôi gào thét trong tâm thức, tay phải nắm chặt lấy mảnh ngọc cổ rỉ sét trước ngực, cưỡng ép nhỏ một ngụm máu tươi từ miệng mình lên bề mặt rỉ sét của di vật.
"Oong!"
Mảnh ngọc cổ rỉ sét của tổ tiên Tần gia đột ngột rung lên bần bật, giải phóng một giọt máu nguyên thủy màu vàng kim nhạt rực rỡ của thượng tổ Tần Vô Kỵ ẩn giấu sâu bên trong. Giọt máu tổ tiên chạm vào máu phàm nhân của Tần Lôi, lập tức kích hoạt khế ước huyết mạch vạn năm.
Từ trong bức họa da thú da rách nát hắn đang cầm, vạn đạo cổ tự màu tím lạnh lẽo bay múa ra ngoài, hóa thành những sợi xích linh hồn tím rực sáng quấn chặt lấy nhục thân Tần Lôi.
Thiên Lao Khống Ngục Trận chính thức thức tỉnh!
Trên làn da gầy gò của Tần Lôi, các đường trận văn màu tím nhạt rực sáng lên như những vết nứt vàng kim, liên kết hai sợi xích sắt quai xanh quấn quanh sườn hắn thành một hệ thống phong ấn hoàn chỉnh. Sức mạnh của trận pháp vạn cổ bùng nổ, cưỡng chế trói buộc và tịnh hóa sát niệm ma tính của Huyết Ảnh Tà Thần trong thức hải.
"Cái gì? Khống Ngục Trận của Tần Vô Kỵ? Không! Ngươi chỉ là một phàm nhân phế mạch, sao có thể kích hoạt được đại trận này!" Huyết Ảnh Tà Thần gào thét đau đớn khi hàng vạn xích sắt tím của trận pháp quấn chặt lấy linh thể đỏ thẫm của hắn, kéo gã lùi sâu vào góc tối thức hải.
Ngay lúc cuộc giằng co tinh thần đang ở mức đỉnh điểm, mảnh ngọc cổ trước ngực Tần Lôi bỗng tỏa ra một luồng sương mù trắng tinh khiết như tuyết.
Từ trong làn sương mờ ảo ấy, linh thể của một Bạch Y Nữ Tử mờ ảo bước ra. Nàng mặc y phục trắng cổ xưa, khuôn mặt thanh cao tuyệt mỹ ẩn sau làn sương lạnh lẽo không chút cảm xúc phàm trần. Sự xuất hiện của nàng khiến toàn bộ oán khí đỏ thẫm dưới đáy tế đàn bị đóng băng ngay lập tức trong phạm vi mười trượng.
Nàng lạnh lùng nhìn Tần Lôi đang quỳ rạp dưới đất, máu tươi bốc khói tím quanh vai, giọng nói của nàng vang lên như tiếng băng nứt, lạnh buốt và chứa đựng uy áp tối cao:
"Muốn sống sót cứu em gái và sư phụ? Ngươi phải dùng chính xương thịt vai mình làm trận nhãn, phong ấn tà cốt của hắn vào cánh tay trái!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!