Huyết Tế Phân Đàn
Bóng tối dưới lòng đất Hoang Cổ Ngục Sơn không phải là sự hư vô tĩnh lặng, mà là một thực thể đặc quánh, tanh nưởi mùi nham thạch hoại tử và oán khí tích tụ vạn năm.
"Rầm!"
Thân hình gầy gò của Tần Lôi đập mạnh vào một gờ đá nhô ra dọc theo khe nứt địa mạch. Cú va chạm tàn khốc khiến gân cốt toàn thân hắn như rã ra. Hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh bị giật ngược lên kẽo kẹt, tàn nhẫn cày nát da thịt vai, rạch ra những đường máu đen tuôn chảy dọc theo lồng ngực. Tần Lôi không kêu lên một tiếng, chỉ có tiếng nghiến răng ken két vang lên trong bóng tối. Hắn dùng cánh tay phải còn chút lực lượng ghim chặt vào vách đá rỉ sét, cả người treo lơ lửng giữa khoảng không sâu hoắm.
Trong tay trái của hắn, Bức họa phong ấn vạn cổ tội nhân bằng da thú cổ xưa vẫn được ôm chặt, tỏa ra những luồng sáng tím lạnh rực rỡ, cộng hưởng với mảnh ngọc cổ rỉ sét trước ngực phát ra tiếng ngân u u đầy u uất.
Chưa kịp định thần để vá lại đan điền rách nát đang điên cuồng rò rỉ oán lực xám, Tần Lôi chợt khựng lại. Từ phía trên đỉnh đầu, xuyên qua khe nứt địa mạch khổng lồ vừa bị sụp đổ của Tàng Thư Các phế tích, một tiếng nổ kinh hoàng chấn động đất trời vang lên.
"Ầm!"
Đó không phải là tiếng sập tháp thông thường. Đó là tiếng gầm rống của thiên lôi diệt thế, kèm theo một luồng uy áp vàng kim lộng lẫy nhưng tàn nhẫn vô biên, từ trên chín tầng mây ép thẳng xuống Hoang Cổ Ngục Sơn. Luồng uy áp này mạnh mẽ đến mức khiến những vách đá ngầm vạn năm dưới lòng đất cũng phải rạn nứt, từng mảng đá lớn đổ sụp xuống vực sâu.
*Đến rồi. Cuộc đồ sát của hoàng triều... đã bắt đầu.*
Tần Lôi cắn chặt môi đến rỉ máu tươi, đôi mắt lấp lánh ánh xám tịch mịch ngước nhìn lên phía trên. Qua khe nứt vách đá hẹp dài, hắn nhìn thấy bầu trời xám xịt của ngục sơn đã hoàn toàn biến thành một màu đỏ máu ghê rợn.
"Vù! Vù! Vù!"
Tiếng gió rít gào chói tai xé rách màn sương độc. Từng luồng ánh sáng hắc ám từ trên trời giáng xuống Quảng trường Lôi Hình. Đó là Đội Săn Thần Hoàng Gia - Phân đội 1 dưới trướng Thần Khải Hoàng Triều - Phân bộ Linh Châu.
Hàng trăm thợ săn thần bọc trong những bộ giáp sắt đen tuyền, trên vai thêu hình rồng đất vàng nhạt rực rỡ, tay cầm trường thương và xích câu hồn hắc thiết rầm rập tràn vào phân đàn cai ngục. Chúng di chuyển như một bầy sói đói trong đêm, không một lời cảnh báo, không một sự khoan nhượng.
"Phập! Phập! Phập!"
Tiếng kim loại đâm xuyên da thịt, tiếng xương gãy giòn giã vang lên chát chúa. Những cai ngục cấp thấp vốn đang hoang mang chạy loạn lập tức bị những ngọn giáo sắt đen đâm xuyên ngực, đóng đinh thẳng xuống nền đá lạnh buốt. Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên những bức tường đá xám bám đầy huyết tro.
"Kẻ phản nghịch giấu giấu tà cốt ở đâu? Giết! Giết sạch lũ rác rưởi này cho ta!"
Tiếng gào thét lạnh lùng của đám Thợ Săn Thần vang vọng khắp núi rừng. Chúng đồ sát không phân biệt. Những phu dịch phàm nhân gầy trơ xương, những đứa trẻ dọn xác mồ côi co rúm trong các góc tối hầm mỏ cũng bị lôi ra ngoài, lưỡi đao đen kịt vung lên chém đứt lìa cổ họng họ không một chút do dự.
Tần Lôi chứng kiến cảnh tượng ấy từ khe nứt đá ngầm, lồng ngực hắn thắt lại, oán lực xám bạo liệt trong đan điền cuồn cuộn dâng trào như muốn nổ tung. Đây chính là sự tàn bạo của hoàng triều, coi mạng sống phàm nhân và cai ngục phế thải hạ giới như cỏ rác làm nhiên liệu hiến tế.
Trên bầu trời đỏ máu, một bóng người lơ lửng giữa hư không, khoác trên mình bộ trường bào hoàng gia lộng lẫy thêu hình rồng đất vàng rực rỡ. Đó là Chấp sự hoàng tộc Cơ Phong. Khuôn mặt dài ngạo mạn của gã đầy vẻ lười nhác, chòm râu dê vuốt nhọn kiêu kỳ khẽ rung động khi gã nhìn xuống cảnh tượng chém giết bên dưới như nhìn một bầy kiến hôi.
"Lũ rác rưởi phế thải," Cơ Phong lười nhác vung tay phải lên.
Từ đầu ngón tay gã, một luồng linh quang vàng kim rực rỡ bộc phát, hóa thành hàng vạn tia sáng xuyên thấu bén nhọn như mưa kiếm giáng xuống.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Những dãy nhà ngục thất đổ nát, những lán trại thô sơ của phu dịch lập tức bị linh quang thiêu rụi thành tro bụi chỉ trong một nhịp thở. Tiếng gào khóc than rền trời dậy đất của hàng vạn sinh mệnh bị thiêu sống hòa cùng tiếng sấm sét lôi điện gầm rú trên trời, tạo nên một khúc nhạc tang thương tột cùng.
Dưới quảng trường, Triệu Thiết Trụ – gã cai ngục béo tốt bụng – đang chật vật dùng hết sức bình sinh cầm chiếc khiên gỗ bọc sắt rỉ sét che chắn phía trước. Sau lưng gã là Tiểu Mộc, đứa trẻ dọn xác mồ côi đang khóc không ra tiếng, cơ thể nhỏ bé run rẩy bám chặt lấy vạt áo giáp rách của Thiết Trụ.
"Tiểu Mộc, mau trốn sau lưng ta! Đừng sợ!" Triệu Thiết Trụ gào lên, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng trên khuôn mặt mập mạp. Gã vận dụng toàn bộ Thiết Giáp Công sơ cấp, cố gắng chống đỡ luồng linh áp đang đè nặng.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười lớn man dại vang lên xé rách sương mù.
"Lũ sâu bọ dám kháng cự quân đội hoàng gia? Chết đi!"
Đội trưởng Thợ Săn Thần Vương Hùng xuất hiện. Thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ bọc trong chiến giáp sắt đen bám đầy huyết tro, râu quai nón rậm rạp của gã rung lên điên cuồng. Vương Hùng cười lớn vung sợi xích câu hồn khổng lồ bằng sắt nguội phát ra ánh sáng tím lạnh ghê người.
"Vút!"
Sợi xích câu hồn xé gió lao đi như một con mãng xà hắc ám, mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ tuyệt đối đập thẳng vào chiếc khiên gỗ bọc sắt rỉ của Triệu Thiết Trụ.
"Rắc! Đoành!"
Chỉ trong một nhịp thở, chiếc khiên gỗ bọc sắt rỉ sét – lá chắn duy nhất của Thiết Trụ – bị đập nát vụn thành trăm mảnh. Sức mạnh bạo liệt của sợi xích nguội không hề giảm thế năng, quét ngang qua lồng ngực Triệu Thiết Trụ, bẻ gãy xương sườn và nghiền nát đạo cơ Luyện Khí Tầng Năm của gã. Thiết Trụ phun ra một ngụm máu tươi lớn, thân hình mập mạp bay văng ra xa, đập mạnh vào vách đá rạn nứt rồi bất tỉnh nhân sự, máu tươi nhuộm đỏ cả vũng đất đá rỉ sét.
"Thiết Trụ thúc thúc!" Tiểu Mộc gào khóc thảm thiết, lao đến ôm lấy thân hình bất tỉnh của Thiết Trụ.
Vương Hùng cười khẩy, vung xích câu hồn định quật xuống kết liễu mạng sống của đứa trẻ phu dịch nhỏ tuổi.
Dưới khe nứt đá ngầm, Tần Lôi nhìn thấy tất cả. Sát ý tịch diệt trong đầu hắn bùng cháy đến cực điểm. Hắn không thể đứng nhìn những người duy nhất đối xử tốt với mình bị tàn sát dã man như vậy.
*Chết tiệt! Phải cứu họ!*
Tần Lôi gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Hắn vận hành luồng oán lực xám bạo liệt mới ngưng tụ trong đan điền rách nát, truyền thẳng vào hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh. Hai sợi xích sắt lập tức bay múa ra ngoài khe đá như hai con rắn xám, nhắm thẳng về phía Tiểu Mộc hòng kéo đứa trẻ xuống khe nứt đá ngầm sâu ẩn nấp.
Nhưng khoảng cách từ đáy khe nứt lên mặt đất quá xa. Hơn nữa, ngay khi hai sợi xích sắt vừa phóng ra khỏi khe nứt vách đá, chúng liền đụng phải kết giới lôi đình vàng kim khổng lồ do Cơ Phong thiết lập lơ lửng trên cao.
"Xèo xèo... Đoành!"
Sức mạnh lôi điện của kết giới hoàng gia lập tức bộc phát, đánh thẳng vào đầu hai sợi xích sắt rỉ sét của Tần Lôi. Áp lực khổng lồ từ kết giới Trúc Cơ bẻ gãy hoàn toàn đường đi của xích sắt, đánh bật chúng trở lại vách đá ngầm.
Lực phản chấn cực mạnh dội ngược trực tiếp vào xương quai xanh của Tần Lôi.
"Hự!"
Tần Lôi ho ra một ngụm máu đen, cả nhục thân bị áp lực kết giới đè sụp xuống nền đá rỉ sét dưới lòng đất sâu vạn trượng. Xương quai xanh rách nát vĩnh viễn bám chặt lấy xích rỉ sét bị chấn động đến mức nứt nẻ thêm, rỉ máu đen tàn khốc. Thần thức của hắn mệt mỏi cực độ, đan điền rách nát rò rỉ oán khí điên cuồng.
*Yếu quá... Nhục thân phế mạch này... không thể chống đỡ nổi một đòn kết giới của tiên nhân...* Tần Lôi u uất nghĩ, hai bàn tay nắm chặt đá rỉ sét đến mức bật móng rỉ máu. Sự bất lực cực hạn và nỗi căm phẫn nghẹn ngào dâng trào trong lòng hắn.
Hắn nhận ra việc lao ra ngoài cứu người lúc này là tự sát vô ích. Sức mạnh Luyện Khí Tầng Bốn phế mạch trước mặt các cao thủ Trúc Cơ của hoàng triều chỉ là hạt cát trước bão tố. Hắn buộc phải kìm nén cơn thịnh nộ tột cùng, giữ vững lý trí phàm nhân để tìm kiếm nguồn sức mạnh cấm kỵ đang ngủ say ngay dưới lòng đất tế đàn phong ấn cổ đại dưới chân mình.
Trên Quảng trường Lôi Hình, máu tươi của hàng vạn phu dịch và cai ngục bị sát hại đã chảy thành những dòng sông đỏ rực, len lỏi qua các khe rãnh đá đen, chảy ngược về phía trung tâm tế đàn đá cổ xưa để kích hoạt Huyết Tế Đại Trận. Ánh sáng đỏ máu của trận pháp bắt đầu bùng phát rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt tàn độc của Vương Hùng và Cơ Phong.
Lúc này, từ trong làn khói độc xám xịt của nghĩa trang phế thải, một bóng người gầy gò yếu ớt bước ra.
Đó là lão cai ngục mù Thẩm Vô Danh.
Mái tóc bạc xơ xác bám đầy huyết tro bay múa trong gió độc, hai hốc mắt trống rỗng bị sẹo bỏng lôi điện che phủ hướng về phía Vương Hùng. Lão già gầy gò mặc áo vải thô xám rách nát, tay cầm chiếc gậy tre gõ đất dẫn đường, nhưng lưng lão lúc này thẳng đứng như một thanh phi kiếm vạn năm không gãy.
Lão bước đến trước mặt Tiểu Mộc và Triệu Thiết Trụ đang nằm thoi thóp, dùng thân xác mù lòa của mình để che chắn hoàn toàn cho đứa trẻ phu dịch trước họng súng tử thần của Thợ Săn Thần.
"Vương Hùng... lũ chó săn hoàng gia," giọng nói khàn đặc đầy uy nghiêm của Thẩm Vô Danh vang lên giữa tiếng sấm rền vang. "Các ngươi dám tàn sát vạn dân cai ngục, phá hoại thiên lao cổ đại... Nhân quả vạn cổ sớm muộn cũng bắt các ngươi phải đền mạng bằng máu!"
Vương Hùng dừng xích câu hồn lại, đôi mắt rực sáng đỏ nhìn chằm chằm vào lão già mù. Gã cười lớn đầy kiêu ngạo, giọng nói rít qua kẽ răng bốc mùi tử khí:
"Hóa ra là cựu Thống lĩnh cai ngục Thẩm Vô Danh đã bị phế bỏ đạo cơ. Lão già mù rách nát, ngươi tự thân còn không giữ nổi, lại muốn làm anh hùng cứu lũ sâu bọ này? Thần Khải Hoàng Triều thực thi thiên quy, kẻ nghịch thiên chỉ có con đường chết!"
Nói xong, Vương Hùng vung cánh tay vạm vỡ bọc giáp sắt đen, dùng hết toàn lực Trúc Cơ sơ kỳ phóng mạnh sợi xích câu hồn khổng lồ bằng sắt nguội đi.
"Vút... Phập!"
Sợi xích câu hồn mang theo sát ý ngút trời xé rách không khí, bay thẳng về phía trước với tốc độ chớp nhoáng không thể né tránh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!