Cơn Thịnh Nộ Của Chưởng Sự
Đêm lạnh như nước độc, mưa rào trút xuống những dòng nước xám xịt ăn mòn mái ngói nứt nẻ của phân đàn cai ngục Hoang Cổ. Sâu trong ngục thất số chín, Tần Lôi ngồi xếp bằng trên bệ đá ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Dưới ánh sáng mờ ảo từ viên linh thạch phế thải rỉ sét, thương thế của hắn hiện lên một cách thê thảm. Cánh tay trái bị roi lôi điện của Triệu Lang quất trúng giờ đây cháy sém một mảng lớn, thịt da loang lổ những vết bỏng đen kịt, bốc lên mùi khét lẹt của máu thịt cháy khô. Mỗi lần hắn khẽ cử động, bả vai phải bị quạ vương mổ rách lại co thắt dữ dội, kéo theo hai sợi xích sắt rỉ sét xuyên qua xương quai xanh cọ xát vào xương thịt, rỉ ra từng giọt máu đen tanh hôi.
"Sột soạt..."
Một bóng người gầy gò, nhỏ nhắn khẽ lách qua khe cửa sắt rỉ sét của phòng giam. Là A Sửu. Thiếu nữ câm bước đi không một tiếng động, khuôn mặt bên trái bị sẹo bỏng lớn che phủ xám ngoét vì lo sợ. Trong tà áo vải thô rách nát, cô cẩn thận lôi ra một nắm thảo dược tịnh hóa thô sơ màu xanh lục đậm, vẫn còn bám đầy bùn đất của đầm lầy sương độc.
Không một lời nói, A Sửu quỳ sụp xuống bên cạnh Tần Lôi. Đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn của cô run rẩy đưa nắm lá thuốc đã được giã nát lên vết bỏng nặng trên cánh tay trái của hắn. Ngay khi độc dịch từ thảo dược chạm vào vết thương cháy sém, một luồng khí lạnh buốt thấu xương đột ngột lan tỏa, kích ứng với lôi lực tàn dư khiến thịt da hắn co rút dữ dội.
Tần Lôi nghiến chặt răng đến mức nứt nẻ, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Hai sợi xích sắt xuyên xương quai xanh của hắn giật mạnh lên kẽo kẹt, găm sâu vào xương vai đau đớn tột cùng. Hắn không kêu rên một tiếng, chỉ có mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má gầy gò. Hắn đưa mắt nhìn A Sửu, khẽ gật đầu ý bảo mình vẫn chịu đựng được. Thiếu nữ câm nhìn vệt máu đen rỉ ra quanh xích sắt xuyên vai hắn, nước mắt cô không kìm được chảy dài trên má sẹo, nhưng đôi tay vẫn nhanh nhẹn khâu vá, băng bó vết thương cho hắn bằng những dải vải thô bẩn thỉu.
Khi cơn đau tạm thời dịu đi nhờ thảo dược tịnh hóa, Tần Lôi run rẩy mở cuộn mật thư bằng da thú cổ xưa thu giữ từ xác của Triệu Lang. Dưới ánh sáng tím mờ nhạt, dòng chữ rực đỏ huyết ấn của Thần Khải Hoàng Triều đập vào mắt hắn như một bản án tử hình treo lơ lửng: "Chuẩn bị hiến tế toàn bộ cai ngục phân đàn."
Lồng ngực Tần Lôi thắt lại. Hóa ra, hoàng triều từ lâu đã coi lực lượng cai ngục phế thải tại Hoang Cổ Ngục Sơn này như những con cừu non chờ ngày lên thớt. Chúng muốn dùng máu và oán khí của vạn dân cai ngục để kích hoạt một đại trận hiến tế khổng lồ, thu hồi tàn cốt tà thần cống nạp cho hoàng tổ bế quan. Triệu Lang chỉ là một quân cờ tiên phong, và kẻ đứng sau giật dây toàn bộ âm mưu tàn bạo này không ai khác chính là Chưởng sự phân đàn Tào Diêm.
*Ta không thể chờ chết ở đây. Phải hành động trước khi đại trận huyết tế khởi động.* Tần Lôi lạnh lùng nghĩ, sát ý tịch diệt trong đan điền khẽ dao động, khiến thanh đao rỉ sét giấu dưới bệ đá khẽ ngân lên một tiếng trầm đục.
Sáng hôm sau, sương độc ngục sơn dâng cao che khuất cả bầu trời xám xịt. Một tiếng tù và bằng xương thú khàn đặc đột ngột vang lên từ Dinh thự Tào Diêm, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của phân đàn.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng chuông báo động rền vang dồn dập khắp các dãy hành lang đá đen. Hàng trăm lính canh bọc giáp sắt rỉ rầm rập di chuyển, tiếng xích sắt va đập vào nhau loảng xoảng. Sự biến mất bí ẩn của chấp sự Triệu Lang trong đêm mưa đã chính thức bị phát hiện.
Tào Diêm – Chưởng sự phân đàn đứng đầu Lôi Hình Đài – nổi giận lôi đình. Từ phía dinh thự xa hoa, một luồng uy áp Trúc Cơ sơ kỳ bộc phát mạnh mẽ, quét qua toàn bộ phân đàn như một cơn bão áp đảo, khiến hàng vạn phu dịch và cai ngục cấp thấp phải quỳ rạp xuống đất, lồng ngực nghẹt thở vì kinh hoàng. Gã nghi ngờ nội bộ phân đàn có kẻ phản nghịch cấu kết với ma tu bên ngoài để ám sát chấp sự và đánh cắp mật thư hoàng triều. Gã ra lệnh phong tỏa toàn bộ phân đàn, tiến hành một cuộc đại thanh lọc để tra khảo dã man từng người một.
"Tìm! Lục soát từng phòng giam, từng ngách hầm mỏ! Kẻ nào giấu giếm tung tích của Triệu Lang, hoặc có biểu hiện khả nghi, lập tức lôi lên Lôi Hình Đài phế bỏ tu vi!" Giọng nói khàn đặc đầy sát khí của Tào Diêm vang vọng khắp núi rừng, khiến bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Tần Lôi khoác lên mình bộ dạng kẻ tạp dịch điếc giả ngốc hèn mọn, tay cầm chiếc chổi tre quét dọn đống huyết tro trên hành lang phân đàn. Đầu hắn cúi thấp, mắt lim dim như không nghe thấy gì, nhưng thần thức nhạy bén của Luyện Khí Tầng Bốn đang âm thầm quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Hắn nhìn thấy nhiều cai ngục cấp thấp bị lính canh lôi đi xềnh xệch, tiếng gào khóc thảm thiết vang lên từ các phòng tra tấn dưới lòng đất.
"Tần Lôi! Mau đi theo ta!"
Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên sau lưng hắn. Là tiền bối Trương Mãnh. Cựu cai ngục trung niên cụt tai phải, mặt đầy sẹo rỗ đang quét dọn gần đó, khẽ nháy mắt ra hiệu cho hắn. Trương Mãnh tiến sát lại gần, giả vờ mắng mỏ gã điếc nhưng thực chất là truyền âm vào tai Tần Lôi:
"Đám chó săn của Tào Diêm đang lục soát ngục thất số chín của ngươi. Xác của Triệu Lang sớm muộn cũng bị phát hiện. Đi lối ngầm sau chuồng ngựa, ta đã mở sẵn nắp cống ngầm dẫn xuống phế tích dưới lòng đất. Mau đi đi!"
Tần Lôi khẽ rùng mình. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đầy sẹo của Trương Mãnh, nhận thấy sự cương trực và quyết tâm bảo vệ dòng máu cai ngục cuối cùng của ông. Không một lời thừa thãi, Tần Lôi lẳng lặng buông chổi tre, lẩn vào làn sương độc xám xịt phía sau chuồng ngựa phân đàn. Hắn lách người xuống nắp cống ngầm tối tăm, biến mất vào lòng đất ẩm ướt.
Đường hầm ngầm dưới lòng đất ngục sơn quanh co, ẩm ướt và nồng nặc mùi tử khí tích tụ vạn năm. Nước bẩn nhỏ giọt tí tách từ trần đá đen rêu phong, không khí loãng và lạnh buốt thấu xương thịt.
Tần Lôi di chuyển ẩn mật trong bóng tối, tay phải nắm chặt chuôi thanh đao rỉ sát ý của Lâm Nhất Đao giấu trong tay áo. Vết bỏng nặng ở tay trái và sẹo rách thịt rỉ máu đen quanh xương quai xanh liên tục biểu tình bằng những cơn đau nhói buốt, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, vận hành oán lực xám bọc chặt lấy cơ thể để che giấu hoàn toàn dao động linh lực.
Đột nhiên, một luồng thần thức mạnh mẽ, lạnh lùng từ trên đỉnh đầu quét xuống như một lưỡi dao vô hình. Là thần thức Trúc Cơ của Tào Diêm. Luồng thần thức quét qua vách đá ngầm, dò tìm từng hơi thở phàm nhân nhỏ nhất.
Tần Lôi lập tức nín thở, ép sát lưng vào vách đá rỉ sét. Hắn vận dụng toàn bộ oán lực xám bạo liệt trong đan điền, tạo ra một lớp màng chắn oán khí mỏng bao phủ xung quanh nhục thân để ngụy trang, đồng hóa khí tức của mình với oán khí hoại tử tự nhiên dưới lòng đất.
*U u... u...*
Luồng thần thức của Tào Diêm dừng lại trên vách đá ngay sát đầu Tần Lôi trong vòng ba nhịp thở. Áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, khiến hai sợi xích sắt quai xanh tự động co thắt dữ dội, găm sâu vào da thịt vai rỉ máu đen tàn khốc. Tần Lôi cắn chặt răng đến rỉ máu, hai mắt đỏ ngầu, ý chí phàm nhân bất khuất gồng lên chống chọi. Nếu hắn rò rỉ một tia oán lực lúc này, gã Chưởng sự phía trên sẽ lập tức phát hiện và giáng sấm sét tiêu diệt hắn.
May mắn thay, oán khí đậm đặc dưới lòng đất hầm ngầm đã làm nhiễu loạn thần thức quét của Tào Diêm. Sau vài nhịp thở căng thẳng nghẹt thở, luồng thần thức Trúc Cơ thu hồi, quét sang hướng khác.
Tần Lôi ho ra một ngụm máu đen nhỏ, quỵ sụp xuống đất đá rỉ sét, thở dốc. Tiêu hao oán lực xám để duy trì ẩn khí khiến tinh thần hắn mệt mỏi cực độ, đan điền rách nát lại nhói lên đau đớn.
Hắn gượng dậy, tiếp tục di chuyển dọc theo lối ngầm dẫn ra phía ngoài ngục sơn với hy vọng tìm đường thoát thân. Tuy nhiên, khi hắn tiến sát đến một khe nứt thông ra ngoài vách núi, hắn bàng hoàng nhìn lên bầu trời.
"Ầm! Đoành!"
Trên không trung, hàng vạn tia chớp màu tím rực rỡ đan chéo vào nhau, tạo thành một tấm lưới sấm sét khổng lồ bao phủ toàn bộ Hoang Cổ Ngục Sơn. Là kết giới lôi đình của hoàng triều đã hoàn toàn khép chặt. Tào Diêm đã kích hoạt đại trận phong tỏa toàn vùng, nội bất xuất ngoại bất nhập. Kẻ nào cố tình đột phá kết giới lôi đình sẽ ngay lập tức bị sấm sét tịnh hóa đánh thành tro bụi.
*Tuyệt lộ rồi.* Tần Lôi nhìn tấm lưới sấm sét tím lạnh trên trời, lòng trĩu nặng u uất. *Tào Diêm đã khóa chặt đường lui. Con đường sống duy nhất của ta lúc này là đi ngược xuống lòng đất sâu nhất, tìm kiếm cấm thuật khống tà trong phế tích để tự cứu mạng.*
Hắn quay người, dứt khoát đi về phía Tàng Thư Các phế tích – tòa tháp ba tầng bị cháy sém một nửa nằm sâu dưới lòng đất phân đàn cai ngục cổ.
Tàng Thư Các phế tích hiện ra trong làn sương độc xám xịt dày đặc. Tòa tháp cổ kính bị tàn phá nặng nề bởi lửa địa hỏa năm xưa, những cột gỗ đen kịt mục nát đứng rệu rã dưới lòng đất, chứa đầy các mảnh thẻ tre cổ rách nát và công pháp phế thải bám đầy tơ nhện.
Tần Lôi bước vào sảnh chính đổ nát của tháp cổ, tiếng bước chân nện lên đống tro tàn xào xạc. Giữa đống đổ nát, một lão già lưng gù sát đất, tóc dài chấm gót bám đầy tơ nhện đang cầm chiếc chổi tre quét dọn đống tro bụi một cách vô thức. Là Linh Cơ Tử – thư các thủ hộ giả điên giả khùng.
Lão già mặc chiếc áo choàng xám rộng thùng thình chứa đầy các mảnh thẻ tre cổ, miệng liên tục lầm bầm những câu từ vô nghĩa cổ xưa. Nhưng ngay khi Tần Lôi bước đến gần, Linh Cơ Tử đột ngột dừng chổi quét. Đôi mắt đục ngầu, híp híp của lão chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng sắc lẹm, nhìn chằm chằm vào bả vai rỉ máu và hai sợi xích sắt xuyên xương quai xanh của Tần Lôi.
"Máu của gác cổng... mùi rỉ sét của xích sắt vạn cổ..." Linh Cơ Tử lầm bầm, giọng nói khàn đặc bỗng trở nên nghiêm trang lạ thường. "Ngươi mang huyết mạch dòng chính Tần gia, sao lại thảm hại đến mức này?"
Tần Lôi giật mình, tay phải lập tức nắm chặt chuôi đao rỉ sét. Hắn không ngờ lão già điên quét rác này lại nhìn thấu thân phận và huyết mạch của mình chỉ trong một cái liếc mắt.
"Tiền bối," Tần Lôi trầm giọng nói, oán lực xám trong người khẽ dao động phòng ngự. "Ta cần tìm cách khống chế tà lực tà thần để cứu mạng đồng minh và muội muội. Hoàng triều sắp đồ sát phân đàn để hiến tế."
Linh Cơ Tử khẽ thở dài, khuôn mặt nhăn nheo đầy sẹo rỗ hiện lên vẻ bi thương u uất: "Hiến tế... Lại là huyết tế giả dối của hoàng triều. Tổ tiên Tần gia ngươi năm xưa gác cổng tam giới, gánh chịu gông xiềng đau đớn để bảo vệ phàm nhân, cuối cùng lại bị bọn ngụy quân tử thượng giới vu oan giáng họa..."
Đột nhiên, thần thức nhạy bén của Linh Cơ Tử giật mạnh. Tiếng bước chân rầm rập và tiếng la hét của đám hộ vệ phân đàn đang tiến sát đến cổng Tàng Thư Các phế tích bên ngoài.
"Lục soát tháp cổ! Kẻ phản nghịch chắc chắn đang lẩn trốn quanh đây!" Tiếng quát tháo của đội trưởng hộ vệ vang lên chát chúa.
Linh Cơ Tử không một động tác thừa, lão vung chiếc chổi tre quét một đường tròn trên đất. Một cơ quan đá ngầm kẽo kẹt xoay chuyển, để lộ ra một lối đi mật thất nhỏ hẹp dưới lòng đất sảnh tháp. Lão già gù lưng đẩy mạnh Tần Lôi vào trong:
"Vào đi! Dưới đáy tháp cổ có thứ ngươi cần tìm. Nhưng hãy nhớ, sức mạnh cấm kỵ luôn đi kèm cái giá rách nát nhục thân!"
"Rầm!"
Cánh cửa đá đóng sầm lại ngay khi đội hộ vệ của Tào Diêm xông vào cổng Tàng Thư Các phế tích. Tần Lôi rơi vào bóng tối hoàn toàn của căn mật thất ngầm sâu dưới lòng đất.
Hắn thở dốc, nương theo ánh sáng tím nhạt phát ra từ mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo trên cổ. Mảnh ngọc cổ rung lên bần bật, phản chiếu ánh sáng lên một chiếc hộp bằng xương thú cổ đặt trên bệ đá đen giữa mật thất. Bên trong hộp xương là một bức họa da thú rách nát mô tả cảnh chư thần bị giam cầm trong thiên lao vạn cổ, tỏa ra luồng oán khí nguyên thủy cực kỳ mạnh mẽ.
Là Bức họa phong ấn vạn cổ tội nhân.
Tần Lôi nín thở tiến lại gần, vươn bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn chạm vào bề mặt ráp của bức họa da thú. Hắn vận dụng hồn lực phàm nhân yếu ớt kết hợp với mảnh ngọc cổ để giải mã các cổ tự rạn nứt rực sáng tím trên da thú. Manh mối về Thiên Lao Khống Ngục Trận và sơ đồ phong ấn tà thần cấp thấp bắt đầu hiện rõ trong thức hải hắn.
Tuy nhiên, ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào trung tâm bức họa, một tiếng nổ trầm đục vang dội từ sâu dưới lòng đất ngục sơn.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Địa mạch Hoang Cổ Ngục Sơn đột ngột rạn nứt dữ dội do áp lực từ đại trận hiến tế của Tào Diêm phía trên ép xuống. Mặt đất dưới chân Tần Lôi nứt toác ra thành những khe nứt khổng lồ rỉ máu tươi rực đỏ.
Toàn bộ nền móng cổ xưa của tháp Tàng Thư Các phế tích sụp đổ tan tành trong một nhịp thở. Gạch đá đen nặng nề, kệ sách mục nát đổ ập xuống như một trận lở đất hủy diệt.
Không kịp phản ứng, Tần Lôi mất đi điểm tựa, nhục thân rách nát của hắn bị kéo tuột rơi tự do thẳng xuống vực sâu tối đen như mực bên dưới khe nứt địa mạch hoại tử, hướng thẳng về phía Tế đàn phong ấn cổ đại nằm sâu vạn trượng dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!