Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trảm Thủ Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầy quạ ăn xác biến dị từ trên không trung sà xuống như một cơn bão đen ngòm, những đôi mắt đỏ ngầu khát máu khóa chặt lấy bóng hình gầy gò của Tần Lôi. Tiếng vỗ cánh rầm rập xé rách màn sương độc xám xịt của nghĩa trang Vô Danh. Mỗi con quạ đều to bằng cái thúng, mỏ nhọn hoắt rỉ sét và lông vũ cứng như những mảnh giáp sắt cọ xát vào nhau phát ra âm thanh ghê rợn.


Tần Lôi đứng trên nấm mộ cổ đang lay động, cảm nhận rõ rệt luồng oán lực xám vừa ngưng tụ trong đan điền rách nát đang sôi trào. Cơn đau từ hai sợi xích sắt xuyên qua xương quai xanh lại nhói lên dữ dội, máu đen rỉ ra dọc theo những mắt xích lạnh buốt, nhưng hắn không lùi bước. Hắn gầm khẽ, vận oán lực xám chạy dọc cánh tay phải, truyền thẳng vào sợi xích sắt rỉ sét đang rủ trên mặt đất.


"Vút!"


Sợi xích sắt như một con mãng xà xám phóng vút lên, mang theo luồng oán khí lạnh thấu xương quét ngang không trung. Ba con quạ đi đầu bị xích sắt quật trúng, nhục thân cứng như sắt đá của chúng lập tức nứt toác, máu đen tanh hôi bắn tung tóe. Yêu khuyển Hắc Phong gầm rú, lao thẳng vào bầy quạ, hàm răng sắc nhọn cắn đứt đôi một con quạ biến dị khác để bảo vệ hậu phương cho chủ nhân.


Tuy nhiên, số lượng bầy quạ quá đông. Một con quạ vương dã khổng lồ bất ngờ lao xuống từ góc chết, mỏ sắt găm thẳng vào bả vai phải của Tần Lôi, rạch ra một đường máu sâu hoắm. Cơn đau thắt ngực ập đến, kinh mạch tay phải bị tổn thương nhẹ từ tập trước lại co thắt dữ dội. Tần Lôi cắn chặt răng đến rỉ máu, không màng đến vết thương, hắn dùng tay trái tóm chặt lấy cổ con quạ vương, oán lực xám bùng phát bóp nát vụn đầu nó.


Tranh thủ khoảng trống chớp nhoáng, Tần Lôi cúi xuống khe nứt rạn nứt dưới nấm mộ cổ. Viên Tội Huyết Tinh Thạch khổng lồ rực đỏ như một trái tim đang đập, tỏa ra luồng oán khí tinh khiết vô biên. Hắn dứt khoát vươn tay giật phắt viên tinh thạch ra khỏi địa mạch hoại tử. Ngay khi viên tinh thạch rời khỏi đất, bầy quạ ăn xác mất đi nguồn năng lượng kích thích liền nháo nhác bay tản ra xung quanh rồi rút lui vào bóng tối Quỷ Khóc Lâm.


Tần Lôi quỵ sụp xuống đất, thở dốc. Hắn nhanh chóng bọc viên Tội Huyết Tinh Thạch vào vạt áo rách, nuốt một ngụm oán khí thô để vá tạm thời kinh mạch đang rạn nứt. Thẩm Vô Danh từ trong sương mù bước đến, gậy tre gõ nhẹ xuống đất: "Tốt. Ngươi đã lấy được Tội Huyết Tinh Thạch, nhưng hãy nhớ, Triệu Lang đang giám sát chặt chẽ. Mau quay lại ngục thất trước khi trời sáng."


Tần Lôi cúi đầu chào sư phụ mù, lẳng lặng dẫn Hắc Phong theo đường ngầm rút lui về phân đàn cai ngục.


Sáng hôm sau, Hoang Cổ Ngục Sơn chìm trong cơn mưa độc tầm tã. Nước mưa màu xám xịt ăn mòn da thịt phàm nhân, bốc lên mùi hôi thối của đá rỉ sét. Tần Lôi lại khoác lên mình bộ dạng kẻ tạp dịch điếc giả ngốc hèn mọn, tay cầm chiếc chổi tre quét dọn đống huyết tro trên hành lang phân đàn. Đầu hắn cúi thấp, mắt lim dim như không nghe thấy gì, nhưng thần thức nhạy bén của Luyện Khí Tầng Bốn đang âm thầm quan sát mọi động tĩnh xung quanh.


Tại lối vào Khu mỏ linh thạch phế thải, tiếng roi da quất vun vút kèm theo tiếng chửi rủa thô bạo của chấp sự Triệu Lang vang lên chát chúa:


"Lũ rác rưởi phàm nhân! Hôm nay sản lượng linh thạch phế thải lại thiếu hụt! Đan điền của các ngươi không muốn giữ nữa đúng không?"


Triệu Lang vạm vỡ đứng trên bục đá, tay cầm roi da tẩm độc lôi điện quất điên cuồng xuống lưng Vương Ngốc. Vương Ngốc – gã phu khuân vác câm khổng lồ cao gần hai mét, vai u thịt bắp đầy sẹo roi, đang quỳ sụp dưới đất. Gã dùng tấm lưng dày rộng như tấm phản của mình để che chắn cho ba đứa trẻ phu dịch nhỏ tuổi đang run rẩy khóc lóc phía sau. Mỗi roi quất xuống, lôi điện màu xanh lam nhạt lách lách nổ tung, xé rách da thịt Vương Ngốc, máu tươi trộn lẫn nước mưa độc chảy ròng ròng xuống đất đá rỉ sét.


Vương Ngốc không hề kêu rên, miệng chỉ ú ớ những âm thanh nghẹn ngào, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ cam chịu bất lực. Triệu Lang càng quất càng hăng, khuôn mặt bặm trợn đầy sẹo rạch ngang dọc co rúm lại vì giận dữ. Gã chưa nguôi giận sau vụ Tào Diêm trách phạt về việc thất thoát oán khí ở ngục thất số chín.


"Chát!"


Một roi nữa quất mạnh, hất văng Vương Ngốc sang một bên. Triệu Lang dời tầm mắt đầy tà ác sang A Sửu – thiếu nữ mặt sẹo bị câm đang run rẩy bê chậu nước dọn dẹp gần đó. Gã bước đến, giật phắt chậu nước trên tay cô, bóp chặt lấy cằm cô gái tội nghiệp, kéo sát vào mặt mình:


"Con tiện tỳ mặt sẹo này! Dạo này ngươi hay lén lút mang thảo dược đi đâu? Có phải ngươi đang giấu giếm thứ gì không? Nếu hôm nay không khai ra, ta sẽ lột da ngươi, ném vào hầm lò địa hỏa làm củi đốt!"


A Sửu ú ớ, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt bị sẹo bỏng lớn che phủ bên trái. Cô cố sức giãy giụa nhưng làm sao thoát khỏi bàn tay hộ pháp của một tu sĩ Luyện Khí Tầng Tám như Triệu Lang.


Tần Lôi đứng cách đó không xa, tay vẫn cầm chổi quét rác một cách máy móc, nhưng hai sợi xích sắt xuyên qua xương quai xanh trong người hắn đột ngột giật mạnh một cái. Nỗi đau thấu xương từ bả vai truyền đến, nhưng không đau bằng ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực hắn. Vương Ngốc từng cứu mạng phu dịch nhỏ tuổi, A Sửu luôn âm thầm mang thảo dược tịnh hóa đến khâu vá vết thương cho hắn mỗi đêm. Triệu Lang đang chà đạp lên những ranh giới đạo đức phàm nhân cuối cùng mà hắn thề phải bảo vệ.


*Triệu Lang... ngươi phải chết.* Tần Lôi lạnh lùng hạ quyết tâm trong lòng.


Hắn giả vờ trượt chân ngã nhào, làm đổ đống rác rưởi ngay dưới chân Triệu Lang để đánh lạc hướng gã. Triệu Lang tức giận đá bay Tần Lôi một cú vào hông: "Cút đi! Đồ phế vật điếc ngốc hôi hám! Thấy ngươi là ta thấy xui xẻo!" Gã buông A Sửu ra, nhổ một ngụm nước bọt đầy khinh bỉ rồi quay lưng bỏ đi vào khu mỏ.


Tần Lôi bò dậy, giả vờ sợ hãi run rẩy dọn dẹp đống rác, ánh mắt khẽ chạm vào A Sửu như một lời trấn an thầm lặng. Hắn biết, muốn giết một tu sĩ Luyện Khí Tầng Tám như Triệu Lang mà không gây động tĩnh lớn thu hút Tào Diêm, hắn cần một vũ khí cận chiến có sát lực tuyệt đối để chém đứt hộ thể linh quang của gã.


Chập tối, lợi dụng lúc giao ca của lính canh, Tần Lôi lén lút rời khỏi phân đàn, đi về phía Linh Châu Thành, tìm đến một góc hẻm tối tăm bốc mùi máu tanh của lò mổ lợn.


Lâm Nhất Đao – đao khách cụt một tay, cựu đao tu Kết Đan Cảnh bị phế bỏ đạo cơ, đang lầm lì đứng mổ lợn dưới ánh đèn dầu tù mù. Lão già mặc chiếc tạp dề da bò bám đầy mỡ và máu khô đen sì, khuôn mặt sạm đen lạnh lùng không chút cảm xúc, tay cầm con dao mổ lợn rỉ sét lướt đi những đường đao nhanh gọn, dứt khoát đến đáng sợ.


Nhìn thấy bóng dáng gầy gò mang xích sắt xuyên vai của Tần Lôi bước vào, Lâm Nhất Đao không dừng tay, chỉ trầm giọng nói:


"Ngươi đến làm gì? Ta đã nói, nợ mạng của phụ thân ngươi, ta đã trả xong từ lâu."


"Lâm thúc," Tần Lôi bước đến gần, oán lực xám trong người khẽ dao động. "Ta cần mượn thanh đao rỉ sát ý của thúc để giết một kẻ cần phải chết."


Lâm Nhất Đao dừng tay đao. Lão chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt sắc sảo như chim ưng nhìn chằm chằm vào bả vai đang rỉ máu đen của Tần Lôi, rồi nhìn luồng oán lực xám nhạt đang cuộn xoáy quanh đan điền hắn. Lão khẽ nhíu mày:


"Thổ nạp oán khí thô... Ngươi thực sự đã bước vào con đường cấm kỵ của dòng họ cai ngục vạn cổ. Đan điền rách nát mà cũng vá được, mạng ngươi quả thực lớn."


Lão già cụt tay bước đến góc lều, cầm lên một thanh đao mổ lợn cũ kỹ bám đầy vết rỉ sét màu nâu đỏ. Thanh đao trông rách nát vô hại, nhưng ngay khi Lâm Nhất Đao cầm lên, một luồng sát ý nội liễm cực sâu, lạnh buốt thấu xương đột ngột lan tỏa khắp căn lều, khiến Hắc Phong đứng ngoài cửa cũng phải cụp tai run rẩy.


"Thanh đao này chứa đựng sát ý Tịch Diệt vạn năm của ta trước khi bị phế." Lâm Nhất Đao vuốt ve lưỡi đao rỉ sét. "Nó có thể dễ dàng chém đứt hộ thể linh quang của tu sĩ Trúc Cơ trở xuống. Nhưng cẩn thận, sát ý của đao này rất nặng. Nhục thân rách nát của ngươi hiện tại nếu vận dụng nó, rất dễ bị sát ý cắn ngược kích thích ma tính trong cánh tay trái bộc phát. Ngươi có chịu nổi không?"


"Ta chịu được." Tần Lôi vươn tay phải đón lấy thanh đao rỉ sét.


Ngay khi chuôi đao chạm vào lòng bàn tay, một luồng sát khí bạo liệt như hàng vạn cây kim châm cứu đâm thẳng vào kinh mạch tay phải hắn, cắn ngược nhục thân khiến vai phải hắn giật nảy, máu tươi từ vết thương cũ lại rỉ ra quanh xích sắt xuyên xương quai xanh. Tần Lôi cắn chặt răng, dùng ý chí phàm nhân bất khuất cưỡng ép đè bẹp luồng sát khí hoang dã đó xuống, nắm chặt lấy thanh đao.


Lâm Nhất Đao khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia tán thưởng hiếm hoi: "Đao chiêu của ta chỉ có một đường dứt khoát: Trảm Thủ Nhất Đao. Vận dụng toàn bộ sát ý và oán lực vào một đao chớp nhoáng cự ly gần để lấy đầu kẻ thù. Nếu trượt, ngươi sẽ để lộ sơ hở lớn và bị lôi điện của Triệu Lang thiêu rụi. Đi đi."


Tần Lôi giấu thanh đao rỉ vào trong tay áo rộng bẩn thỉu, l lửng biến mất vào màn mưa độc đang ngày càng nặng hạt.


Đêm khuya, Hoang Cổ Ngục Sơn chìm vào tĩnh mịch lạnh lẽo. Cơn mưa độc gào thét trút xuống những dòng nước xám xịt ăn mòn vách đá. Tại khu vực hầm ngầm của Khu mỏ linh thạch phế thải, ánh sáng từ những viên linh thạch phế thải rò rỉ phát ra ánh sáng tím mờ ảo quái dị.


Triệu Lang đang say rượu, bước chân lảo đảo đi tuần tra trong hầm mỏ tối tăm. Gã vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa, tay lăm lăm cầm roi da tẩm độc lôi điện phát ra những tia chớp xanh lam nhỏ lách tách:


"Lũ phế vật phu dịch... Ngày mai nếu sản lượng không tăng, ta sẽ tự tay băm vằm từng đứa một... Tào Diêm lão tổ dạo này ép quá gắt... Thật là bực mình!"


Tần Lôi thi triển Quỷ Ảnh Bộ, hóa thân thành một cái bóng xám mờ ảo, di chuyển hoàn toàn không tiếng động dọc theo vách đá rêu xanh rỉ máu đen của hầm mỏ. Hắn nín thở, oán lực xám bao bọc toàn thân để che giấu hoàn toàn dao động linh lực khỏi thần thức của Triệu Lang. Hắn lướt đi chập chờn như một u linh bóng đêm, tiếp cận sau lưng tên chấp sự bạo ngược từ khoảng cách ba trượng.


Hai trượng...


Một trượng...


Tần Lôi vươn tay phải ra sau lưng, nắm chặt chuôi thanh đao rỉ sát ý của Lâm Nhất Đao. Sát ý nội liễm cực sâu bắt đầu ngưng tụ trên lưỡi đao rỉ sét.


Tuy nhiên, ngay khi Tần Lôi chuẩn bị vung đao thực hiện đòn kết liễu cận chiến, bản năng chiến đấu của một tu sĩ Luyện Khí Tầng Tám đã giúp Triệu Lang cảm ứng được một luồng sát khí lạnh buốt sau gáy.


"Kẻ nào?!"


Triệu Lang giật nảy mình, rượu say lập tức tỉnh nửa phần. Gã không kịp quay đầu nhìn rõ, theo phản năng chiến đấu vung mạnh roi da tẩm độc lôi điện ra sau lưng, quét ra một đường chớp xanh lam nhạt rít lên tiếng gió dữ dội nhắm thẳng vào đầu kẻ ám sát.


Tần Lôi nheo mắt. Khoảng cách quá gần, hắn không thể lui. Nếu lui, ám sát thất bại, gã sẽ lập tức phát tín hiệu cảnh báo cho Tào Diêm.


Hắn dứt khoát đưa ra quyết định tàn khốc. Tần Lôi không tránh đòn roi lôi điện, hắn vung tay trái – cánh tay phàm nhân gầy guộc quấn chặt hai vòng xích sắt rỉ sét – lao thẳng ra đỡ lấy cú quất roi của Triệu Lang.


"Chát! Đoành!"


Roi da lôi điện quấn chặt lấy cánh tay trái của Tần Lôi. Lôi điện xanh lam nổ tung dữ dội, thiêu rụi lớp vải áo rách nát, đốt cháy sém từng thớ thịt da trên cánh tay trái hắn. Lòng bàn tay trái bị bỏng nặng, thịt mỡ cháy khét lẹt bốc mùi tanh tưởi, đau đớn kịch liệt như bị hàng vạn dòng điện xé rách tế bào. Nhưng nhờ có hai vòng xích sắt rỉ sét hấp thụ bớt 50% lôi lực, cánh tay trái của hắn vẫn giữ được gọng kìm, khóa chặt đường bay và kéo gãy hoàn toàn đà phản kích của roi da lôi điện.


"Cái gì?! Ngươi... đồ điếc ngốc Tần Lôi?!" Triệu Lang kinh hoàng tột độ khi nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng đầy sát khí của tên tạp dịch điếc ngốc dưới ánh sáng lôi điện.


Tần Lôi không cho gã cơ hội hoảng hốt. Lợi dụng khoảnh khắc roi lôi điện bị khóa cứng, hắn áp sát cự ly một gang tay, tay phải vung thanh đao rỉ của Lâm Nhất Đao chém ra một đường đao quang mang đao ý Tịch Diệt tuyệt đối: Trảm Thủ Nhất Đao!


"Keng!"


Một vệt lửa bắn ra chói mắt trong hầm tối. Đường đao chém thẳng vào cổ họng Triệu Lang nhưng bị một lớp hộ giáp cổ họng bằng đồng cổ giấu dưới lớp giáp cai ngục cản lại. Tiếng kim loại va chạm rền vang rách tai. Hộ giáp bằng đồng bị chém mẻ một đường sâu hoắm, nhưng cổ họng Triệu Lang chưa đứt.


"A! Sát thủ! Cứu—"


Triệu Lang hoảng sợ gào lên định phát tín hiệu cầu cứu.


"Chết đi!" Tần Lôi gầm lên một tiếng khàn đặc đầy căm phẫn.


Hắn dồn toàn bộ luồng oán lực xám bạo liệt trong đan điền vá víu chạy dọc cánh tay phải, truyền thẳng vào thanh đao rỉ sét. Sát ý Tịch Diệt vạn năm của đao khách phế nhân bùng phát cực hạn, lưỡi đao rỉ sét rít lên tiếng gió tịch diệt màu xám bạc ghê rợn.


Tần Lôi vung đao thứ hai, chém mạnh xuống cùng một vị trí với sức mạnh phàm nhân vạn cân kết hợp oán lực.


"Rắc! Phụt!"


Hộ giáp cổ họng bằng đồng của Triệu Lang vỡ nát vụn vặt văng tung tóe. Lưỡi đao rỉ sét lạnh lùng xén ngọt qua da thịt, cắt đứt xương cổ và khí quản của gã chấp sự hung tàn.


Đầu của Triệu Lang lìa khỏi cổ, rơi rụng xuống đất đá rỉ sét rầm rập, đôi mắt bặm trợn vẫn còn trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng và không cam lòng. Máu tươi từ cổ họng đứt lìa phun trào rực đỏ vách đá hầm ngầm, nhuộm đỏ rực cả vạt áo rách nát của Tần Lôi.


Tần Lôi quỵ sụp xuống vũng máu, tay phải vẫn nắm chặt chuôi đao rỉ đang run rẩy kịch liệt do sát ý cắn ngược kinh mạch rách nát quanh xương quai xanh. Cánh tay trái của hắn bị bỏng nặng, thịt da cháy đen rỉ máu đen tàn khốc, đau đớn quằn quại khiến hắn suýt ngất đi. Nhưng hắn đã thành công thanh lý môn hộ, tiêu diệt tên chấp sự bạo ngược.


Hắn nghiến răng chịu đau, dùng tay phải lục lọi khắp thi thể lạnh dần của Triệu Lang. Trên hông gã có một chiếc túi trữ vật rách nát màu xám. Tần Lôi giật phắt chiếc túi, oán lực xám bộc phát cưỡng ép phá vỡ thần thức ấn ký yếu ớt của kẻ chết.


Bên trong túi trữ vật, ngoài vài viên linh thạch hạ phẩm rỉ sét và roi lôi điện phế phẩm, Tần Lôi bất ngờ tìm thấy một cuộn mật thư bằng da thú cổ xưa, bên ngoài đóng dấu huyết ấn đỏ rực của Thần Khải Hoàng Triều.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!