Thổ Nạp Oán Khí
Cái lạnh rùng rợn từ khe nứt rỉ máu dưới nền Ngục thất số chín vẫn còn bám chặt lấy tâm trí Tần Lôi như một bàn tay băng giá. Tiếng thì thầm khàn đặc, oán độc gọi tên hắn vẫn văng vẳng bên tai, dội thẳng vào thức hải tàn tạ. Hắn nín thở, lùi lại từng bước, bàn tay gầy guộc run rẩy bôi lớp thảo dược dập nát của A Sửu lên vết thương quanh xương quai xanh. Chất dịch đắng ngắt thấm vào da thịt, tạm thời đóng băng cơn đau buốt thấu tim gan và ngăn dòng máu đen tiếp tục rỉ ra. Hắn biết mình không thể nán lại đây lâu hơn. Triệu Lang và đám chấp sự ngoại môn có thể quay lại bất cứ lúc nào, và nếu chúng phát hiện ra hắn không hề điếc ngốc, tử lộ sẽ đóng sầm ngay trước mắt.
Tần Lôi dắt chiếc chìa khóa đồng rỉ sét vào thắt lưng giáp xám rách nát, khẽ ra hiệu cho yêu khuyển Hắc Phong. Con chó săn khổng lồ hiểu ý, nó lẳng lặng lướt đi trước như một cái bóng đen không tiếng động, dẫn đường cho hắn thoát khỏi ngục thất tối tăm.
Đêm Hoang Cổ Ngục Sơn chìm trong màn sương độc xám xịt dày đặc. Sương mù từ đầm lầy Huyết Sương tràn lên, mang theo mùi tanh hôi của nham thạch hoại tử và tử khí của những phu dịch chết oan. Tần Lôi bấm chặt những ngón chân xuống thềm đá lạnh buốt, lẩn tránh những toán tuần tra của giám ngục bằng cách đi theo những con đường ngầm rạn nứt phía sau núi. Đan điền của hắn lúc này trống rỗng, rách nát như một chiếc bình gốm bị đập vỡ vạn mảnh, liên tục rò rỉ chút oán lực mỏng manh còn sót lại. Cơn sốt do vết thương hoại tử nhẹ quanh hai xương quai xanh bắt đầu hành hạ cơ thể hắn, khiến mỗi nhịp thở đều nóng rát như lửa đốt.
Điểm đến của hắn là Nghĩa trang Vô Danh – bãi đất hoang quanh năm sương mù bao phủ phía sau ngục sơn. Nơi đây chôn cất hàng vạn xác chết phu dịch và cai ngục phế thải tích tụ vạn năm, oán khí đậm đặc đến mức phàm nhân thông thường chỉ cần bước vào sẽ bị vong hồn quấy nhiễu đến điên loạn. Nhưng đối với một phế mạch không thể tụ linh khí chính thống như Tần Lôi, oán khí hoang dã ở đây là nguồn năng lượng duy nhất có thể giúp hắn vá lại đan điền.
Khi bước chân của Tần Lôi chạm vào lớp đất xốp ẩm ướt bốc mùi tử khí của nghĩa trang, sương mù xám bỗng nhiên dâng cao, che khuất hoàn toàn ánh trăng khuyết mờ nhạt. Giữa bạt ngàn những nấm mộ đất không bia che phủ bởi cỏ dại rỉ sét, một âm thanh đều đặn, tịch mịch vang lên từ phía sâu trong nghĩa trang:
"Cộc... cộc... cộc..."
Đó là tiếng gậy tre gõ xuống đất đá ngầm rạn nứt.
Tần Lôi dừng bước, Hắc Phong bên cạnh cũng khẽ gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhìn vào màn sương xám. Từ trong bóng tối của những ngôi mộ cổ, một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo vải thô xám bám đầy huyết tro đang chậm rãi bước ra.
Lão già gầy guộc đến mức gần như chỉ còn da bọc xương, mái tóc bạc xơ xác xõa rượi. Đáng sợ nhất là hai hốc mắt của lão trống rỗng, bị những vết sẹo bỏng lôi điện chằng chịt che phủ hoàn toàn. Lão mù. Trên tay lão cầm một chiếc gậy tre cũ kỹ, mỗi bước đi đều gõ nhẹ xuống đất để dẫn đường.
Đó chính là Thẩm Vô Danh – lão cai ngục mù gác nghĩa trang phế thải này.
Lão già dừng bước cách Tần Lôi mười thước. Dù hai mắt đã mất, lão vẫn hơi nghiêng đầu, đôi tai khẽ động đậy như đang lắng nghe một thứ âm thanh vô hình.
"Tiếng xích sắt rỉ sét cọ xát vào xương quai xanh... Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê oán khí rách nát..." Giọng nói của Thẩm Vô Danh khàn đặc, trầm mặc như tiếng đá nứt dưới mộ sâu. "Trăm năm rồi, tiếng xích sắt của dòng chính Tần gia vẫn không hề thay đổi. Ngươi là con trai của Tần Hoài Sơn?"
Tần Lôi rùng mình. Hắn không ngờ lão già mù này lại nhận ra thân phận của mình ngay lập tức. Hắn bước lên một bước, cúi đầu cung kính gằn giọng: "Tiền bối... vãn bối Tần Lôi, bái kiến Thẩm lão."
Thẩm Vô Danh không nói gì, lão vung gậy tre gõ mạnh xuống đất một tiếng: "Cộc!"
Một luồng hồn lực mạnh mẽ vô hình bộc phát từ chiếc gậy tre, quét qua màn sương xám, xua tan oán khí xung quanh và áp thẳng vào người Tần Lôi. Tần Lôi cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, hai sợi xích sắt quai xanh đột ngột co thắt dữ dội như bị kích hoạt bởi một lực lượng vô hình. Hắn cắn chặt răng chịu đựng, không lùi bước, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào hai hốc mắt trống rỗng của lão già.
Thẩm Vô Danh khẽ thở dài, luồng hồn lực lập tức tiêu tán. Lão chậm rãi bước đến gần Tần Lôi, bàn tay gầy guộc như chân nhện vươn ra, chạm nhẹ vào bả vai rách nát bám đầy thảo dược dập nát của hắn.
"Nhục thân rách nát, xương quai xanh đã bắt đầu hoại tử nhẹ do xích sắt cọ xát... Đan điền rách nát vạn mảnh, kinh mạch rò rỉ linh khí..." Thẩm Vô Danh trầm giọng phán xét. "Ngươi đang chết dần, Tần Lôi. Triệu Lang đang dùng oán khí ngục thất để gặm nhấm mạng sống của ngươi. Nếu không có phương pháp tụ khí, ngươi không sống nổi qua ba mươi ngày."
"Vãn bối biết," Tần Lôi trầm giọng, ánh mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo. "Nhưng vãn bối phải sống để báo thù. Gia tộc bị vu oan, phụ thân bị chặt đầu tại Lôi Hình Đài, muội muội đang thoi thóp... Ta không thể chết! Xin tiền bối chỉ điểm con đường sống!"
Thẩm Vô Danh im lặng hồi lâu. Gió nghĩa trang rít lên qua những khe đá, mang theo tiếng khóc than u uất của những vong hồn phu dịch. Lão già mù khẽ vuốt ve chiếc gậy tre, chậm rãi nói:
"Linh khí phàm trần chính đạo không thể cứu được ngươi. Đan điền của ngươi đã phế, không thể chứa đựng linh lực thuần khiết. Con đường duy nhất để ngươi sống sót và tụ khí chiến đấu... là cấm thuật nghịch thiên. Ngươi có dám dùng oán khí chết chóc của vạn người chết oan ở đây để khâu vá lại đan điền rách nát của mình không?"
"Vá đan điền bằng oán khí?" Tần Lôi nheo mắt.
"Phải. Phương pháp này gọi là 'Thổ nạp oán khí thô'." Thẩm Vô Danh gằn giọng, khuôn mặt già nua trở nên nghiêm nghị tột cùng. "Biến oán khí bạo liệt thành những sợi chỉ năng lượng xám để khâu vá lại các vết rạn nứt kinh mạch và đan điền. Nhưng cái giá phải trả là nỗi đau đớn thể xác cực hạn. Oán khí lạnh lẽo chạy qua kinh mạch rách nát sẽ giống như dòng nước đá pha thủy tinh vụn cào xé từng thớ thịt của ngươi. Nếu ý chí phàm nhân của ngươi lung lay dù chỉ một nhịp thở, oán khí sẽ cắn ngược thức hải, biến ngươi thành một cái thây ma không hồn vĩnh viễn không thể siêu sinh. Ngươi... có dám thử không?"
Tần Lôi nhìn xuống hai bàn tay đầy vết chai sạn của mình, rồi nhìn vết thương rỉ máu đen quanh xương quai xanh. Hắn không còn đường lui. Sự sỉ nhục của Triệu Lang, cái chết oan uổng của phụ thân, và mạng sống mỏng manh của muội muội Tần Dao đang đè nặng lên vai hắn.
"Có gì mà không dám?" Tần Lôi cười lạnh, giọng nói kiên định như sắt đá. "Nỗi đau thể xác này so với thù hận gia tộc thì có xá gì!"
"Tốt!" Thẩm Vô Danh quát khẽ. "Ngồi xếp bằng giữa bạt ngàn mộ cổ kia. Thả lỏng đan điền, vận hành khẩu quyết ta truyền thụ, dẫn oán khí xám vào phế mạch!"
Thẩm Vô Danh nhanh chóng truyền thụ khẩu quyết 'Thổ nạp oán khí thô' bằng thần thức truyền âm trực tiếp vào thức hải Tần Lôi. Khẩu quyết ngắn gọn nhưng quái dị, nghịch chuyển hoàn toàn các quy tắc tu luyện chính thống của tiên môn.
Tần Lôi bước đến trung tâm nghĩa trang, ngồi xếp bằng trên một nấm mộ đất lạnh ngắt. Hắc Phong lẳng lặng canh gác bên cạnh, đôi tai dựng đứng cảnh giới bóng tối xung quanh.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí tanh nồng tử khí, bắt đầu vận hành khẩu quyết.
Ngay lập tức, sương mù xám xịt xung quanh nghĩa trang như tìm thấy một lối thoát, điên cuồng tụ tập về phía Tần Lôi. Những luồng oán khí xám bạo liệt, mang theo sát ý hoang dã của những người chết oan, bắt đầu len lỏi qua lỗ chân lông và thấm sâu vào hệ thống kinh mạch rách nát của hắn.
"A...!"
Tần Lôi run bắn người, một tiếng gào thét đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng.
Cảm giác đó quả thực tàn khốc đúng như Thẩm Vô Danh đã cảnh báo. Oán khí xám lạnh lẽo chạy qua kinh mạch rách nát giống như dòng nước đá pha thủy tinh vụn, không ngừng cào xé, xé rách các mối vá kinh mạch cũ vốn đã yếu ớt. Nó tàn phá nhục thân phế mạch của hắn một cách thô bạo.
"Phụt!"
Tần Lôi ho ra một ngụm máu đen clotted (đông đặc) liên tục, nhuộm đen rực lớp cỏ rỉ sét dưới chân. Toàn thân hắn run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi tuôn ra như tắm. Cơn đau thắt ngực ập đến dữ dội, khiến tim hắn như ngừng đập. Oán khí bạo liệt bộc phát mất kiểm soát, suýt chút nữa đã làm đứt gân tay phải của hắn. Kinh mạch tay phải bị tổn thương nhẹ, đau nhói tê dại hoàn toàn. Hắn gần như muốn buông lỏng thần thức để giải thoát khỏi nỗi đau đớn tột cùng này.
"Cộc! Cộc!"
Tiếng gậy tre gõ mạnh xuống đất vang lên bên tai hắn như sấm sét giữa đêm đông. Giọng nói nghiêm khắc của Thẩm Vô Danh gằn lên đầy uy lực:
"Giữ vững thần thức! Không được buông lỏng! Oán khí hoang dã đang chiếm ưu thế tàn phá nhục thân ngươi, dùng đạo tâm phàm nhân bất khuất của ngươi để thuần hóa dòng chảy! Ngươi là con trai của Tần Hoài Sơn, nếu chỉ bấy nhiêu đau đớn đã gục ngã, thì hãy để oán quỷ nuốt chửng ngươi đi!"
Lời quát của Thẩm Vô Danh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thức hải đang mờ mịt của Tần Lôi. Đúng vậy! Hắn không thể gục ngã ở đây!
Tần Lôi gầm lên một tiếng câm lặng, dùng ý chí phàm nhân sắt đá cưỡng ép thần thức khóa chặt dòng oán khí xám đang điên cuồng phá hoại. Hắn không dùng linh lực áp chế – vì hắn không có linh lực – mà hắn dùng chính đạo tâm bất khuất, sự căm hận tột cùng đối với hoàng triều để đồng hóa dòng chảy oán khí hoang dã.
Nhưng oán khí nghĩa trang vạn năm tích tụ quá lớn. Sự chống trả của Tần Lôi kích hoạt ý chí tà ác từ các ngôi mộ cổ xung quanh. Chúng bắt đầu xâm nhập vào thức hải của hắn, gieo rắc những ảo cảnh tuyệt vọng gào thét.
Trong thức hải của hắn, bầu trời sụp đổ, hàng vạn vong hồn phu dịch rách nát lao vào cắn xé linh hồn hắn. Hắn thấy hình ảnh phụ thân bị chặt đầu, máu tươi phun trào rực đỏ Lôi Hình Đài. Hắn thấy Triệu Lang đang cười man dại vung roi lôi điện quất nát thân xác muội muội Tần Dao. Những tiếng thì thầm điên cuồng vang lên bên tai: *"Chết đi... đầu hàng đi... gia tộc ngươi đã diệt... ngươi chỉ là một phế vật phàm nhân..."*
Tần Lôi cận kề hóa điên, thần thức rạn nứt dữ dội, hai sợi xích sắt quai xanh tự động co thắt thắt chặt gáy hắn rỉ máu đen.
Đúng lúc thần hồn hắn sắp sụp đổ hoàn toàn dưới làn sóng oán khí hắc ám, chiếc vòng ngọc rỉ sét của mẫu thân Diệp Thanh Hà đeo trên cổ tay hắn đột ngột phát ra một luồng hào quang ấm áp dịu dàng.
Luồng linh quang ấm áp màu xanh lam nhạt tỏa ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy thức hải tàn tạ của Tần Lôi. Trong ánh sáng dịu dàng ấy, hình ảnh mẫu thân hiền hậu u buồn hiện về với nụ cười ấm áp, bàn tay gầy gò của bà như đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc hắn, xua tan đi tất cả những ảo cảnh tà ác, những tiếng gào thét căm hận của vong hồn.
"Mẫu thân..."
Một dòng nước mắt ấm áp chảy dài trên gò má lem luốc máu tươi của Tần Lôi. Sự xuất hiện của tàn niệm mẫu thân như một mỏ neo tinh thần tuyệt đối, giúp hắn giữ vững đạo tâm phàm nhân trong gang tấc.
Nhờ có linh quang của vòng ngọc tịnh hóa một phần oán khí bạo liệt, oán lực xám hoang dã bắt đầu dịu đi, tạo điều kiện cho phương pháp thổ nạp khóa chặt oán lực phát huy tác dụng.
Tần Lôi nín thở, tập trung toàn bộ tinh thần lực lượng. Hắn điều khiển dòng oán khí xám đã được thuần hóa, biến chúng thành hàng vạn sợi chỉ năng lượng xám li ti, bắt đầu khâu vá lại các vết rạn nứt chằng chịt trên kinh mạch và đan điền phế thải. Mỗi mũi khâu oán lực đều mang lại cảm giác bỏng rát cực hạn, nhưng đan điền rách nát của hắn đang dần dần được gắn kết lại.
Sau ba canh giờ giằng co sinh tử tàn khốc, Tần Lôi bước đầu vá được 30% đan điền rách nát.
Một luồng oán lực xám bạo liệt đầu tiên ngưng tụ thành công, xoáy nhẹ quanh đan điền đã được khâu vá sơ bộ bằng oán khí thô. Đôi mắt hắn đột ngột mở ra trong bóng tối nghĩa trang, lấp lánh ánh xám tịch mịch lạnh lẽo vô cùng sắc sảo.
Hắn đã đột phá, chính thức đạt tới cảnh giới Luyện Khí Tầng Bốn – Ngưng tụ oán khí thô.
Tần Lôi đứng dậy, cảm nhận luồng oán lực xám bạo liệt đang chạy dọc theo các kinh mạch vừa được vá víu. Dù nhục thân vẫn còn đau đớn rã rời, tay phải bị tổn thương nhẹ và tiêu hao thọ nguyên phàm nhân ước tính mất ba tháng do oán khí ăn mòn tế bào, nhưng hắn đã có thể tự do tụ khí chiến đấu tầm gần.
Thẩm Vô Danh đứng bên cạnh khẽ gật đầu, khuôn mặt mù lòa hiện lên một nụ cười trầm mặc thầm lặng: "Tốt... đạo tâm phàm nhân bất khuất của ngươi quả thực vượt trội. Ngươi đã vá được 30% đan điền, bước đầu nắm giữ oán lực xám. Nhưng hãy nhớ, đây chỉ là khởi đầu, oán lực này chưa ổn định, ngươi cần phải liên tục rèn luyện nhục thân để gánh chịu xích sắt."
Tần Lôi chưa kịp tạ ơn sư phụ thì Hắc Phong bỗng nhiên sủa khẽ một tiếng cảnh giác, bộ lông đen dựng ngược nhìn về phía một ngôi mộ cổ hoang phế bên rìa nghĩa trang.
Tần Lôi nheo mắt nhìn theo hướng con chó săn.
Mặt đất dưới nấm mộ cổ hoang phế rách nát bất ngờ rung chuyển nhẹ. Lớp đất đá ẩm ướt nứt toác ra, để lộ một khe nứt sâu thẳm rỉ ra một luồng khí tức màu đỏ thẫm ấm nóng tanh nồng của máu tà thần rò rỉ.
Và sâu dưới khe nứt rạn nứt đang lay động ấy, một viên tinh thạch rực đỏ như máu, tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ đầy ma tính đang chập chờn phát sáng, phát ra những tiếng kêu rít siêu tần nhè nhẹ.
Đó chính là Tội Huyết Tinh Thạch – bí bảo hình thành từ địa mạch bị máu tà thần ô nhiễm rò rỉ.
Nhưng cùng lúc đó, từ trên bầu trời tối tăm của Quỷ Khóc Lâm bao quanh nghĩa trang, hàng vạn đôi mắt đỏ rực của bầy quạ ăn xác biến dị khổng lồ bắt đầu xuất hiện trong sương mù, bị thu hút bởi luồng oán lực xám vừa ngưng tụ của Tần Lôi và hào quang rực đỏ của viên tinh thạch dưới mộ cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!