Gông Xiềng Xương Quai Xanh
Cái lạnh buốt xương của đá hắc thạch luôn là thứ đầu tiên đánh thức Tần Lôi mỗi khi bình minh chưa kịp lên ở Hoang Cổ Ngục Sơn. Nhưng hôm nay, thứ đánh thức hắn không chỉ có cái lạnh, mà là cơn đau xé rách da thịt từ hai xương quai xanh.
Hắn khẽ động đậy thân mình. Ngay lập tức, hai sợi xích sắt rỉ sét – thứ được gọi là Xích Linh Hồn – quấn quanh sườn hắn giật mạnh một cái. Những mắt xích thô bạo, bám đầy huyết tro khô khốc, trực tiếp cọ xát vào màng xương quai xanh bị xuyên thủng, phát ra những tiếng kẽo kẹt ghê rợn thẳng vào trong thần thức. Tần Lôi cắn chặt răng, hàm răng va vào nhau lập bập, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng đang khô khốc như sa mạc.
Hắn mười chín tuổi. Ở cái tuổi mà thiên tài các đại tông môn Linh Châu đang ngự kiếm phi hành, ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh, thì hắn – một cai ngục cấp thấp của Phân đàn cai ngục Hoang Cổ – lại đang nằm trên nền đá ẩm ướt, đan điền rách nát đến mức không thể tụ nổi một tia linh khí phàm trần. Trạng thái "Phế mạch ngục sơn" này đã đeo bám hắn kể từ ngày phụ thân hắn, cựu cai ngục trưởng lão Tần Hoài Sơn, bị Thần Khải Hoàng Triều xử tử ngay tại Lôi Hình Đài vì tội danh phản quốc vu oan. Gia tộc sụp đổ, dòng chính bị đồ sát, chỉ còn lại hắn lay lắt sống sót bằng cách làm kẻ tạp dịch điếc giả ngốc, chịu sự sỉ nhục của đám chấp sự ngoại môn để âm thầm thu thập tàn cốt tà thần phế thải.
Sương độc xám xịt từ đầm lầy bên ngoài rò rỉ qua các khe đá rạn nứt của ngục thất, bao phủ lấy căn phòng giam chật hẹp như những xúc tu vô hình. Tần Lôi gượng dậy, chống hai bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn xuống đất.
"Két..."
Tiếng cửa sắt rỉ sét bị đẩy ra một cách thô bạo. Tiếng bước chân nặng nề nện lên thềm đá ẩm ướt, kèm theo đó là tiếng lách tách ghê rợn của luồng lôi điện màu xanh lam nhạt chạy dọc theo một thân roi da bện gai sắt.
Chấp sự Triệu Lang bước vào. Gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt bặm trợn đầy những vết sẹo rạch ngang dọc do oán khí ăn mòn, mặc bộ giáp cai ngục thô sơ bám đầy máu khô đen sì. Đôi mắt gã híp lại sắc lẹm, ngập tràn sự bạo ngược và khinh miệt khi nhìn xuống thiếu niên gầy gò đang quỳ rạp dưới đất.
"Tên phế vật điếc kia!" Triệu Lang gầm lên, giọng nói mang theo chân dao động của Luyện Khí Kỳ Tầng Tám, chấn động màng nhĩ Tần Lôi đau nhói. "Ngươi còn nằm bò ra đó làm gì? Hôm nay đến lượt ngục thất số chín bộc phát oán khí, dọn dẹp không sạch, ta sẽ lột da ngươi dâng lên Chưởng sự Tào Diêm!"
Tần Lôi không nói, cũng không ngẩng đầu. Hắn hơi nghiêng tai, mắt nhìn chăm chăm vào mũi giày bám đầy bùn đất của Triệu Lang, giả vờ như một kẻ điếc không nghe rõ lời nói. Sự nhẫn nhục giả ngốc này là tấm lá chắn duy nhất giúp hắn sống sót qua hai năm qua dưới trướng đám chấp sự hung tàn.
Nhưng sự im lặng của hắn chỉ làm tăng thêm thú tính bạo ngược của Triệu Lang.
"Giả điếc với ta?"
Chát!
Roi da tẩm độc lôi điện vung lên, vẽ ra một vệt sáng xanh lam sắc lẹm trong bóng tối, quất mạnh vào tấm lưng gầy gò của Tần Lôi. Đòn đánh tàn độc không chỉ xé rách lớp áo giáp cai ngục xám rách nát, mà lôi điện tàn dư còn trực tiếp kích hoạt Xích Linh Hồn xuyên xương quai xanh của hắn.
Hai sợi xích sắt rỉ sét đột ngột co thắt dữ dội theo bản năng phong ấn của cổ trận. Chúng giật mạnh ngược ra sau, kéo căng hai xương quai xanh của Tần Lôi đến mức nghe rõ tiếng màng xương rạn nứt.
Nỗi đau đớn tột cùng ập đến. Tần Lôi gầm lên một tiếng câm lặng trong lòng. Theo bản năng sinh tồn, hắn cố gắng vận chuyển một tia oán lực mỏng manh tích tụ từ những đêm thổ nạp oán khí thô sơ để làm màng chắn giảm bớt sự ma sát của xích sắt lên xương thịt. Nhưng đan điền rách nát của hắn giống như một chiếc bình gốm rạn nứt vạn mảnh, oán lực vừa ngưng tụ liền tiêu tán sạch sẽ qua các khe hở kinh mạch.
Không có oán lực che chở, hai đầu xích sắt rỉ sét trực tiếp nghiền nát lớp thịt non mới lành quanh xương quai xanh. Máu đen hôi hám trộn lẫn với máu tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra, thấm đẫm bả vai rách nát của hắn. Nhục thân hắn bị bỏng nhẹ do lôi điện của roi da, xương quai quai xanh rách rộng thêm hai phân, toàn thân run rẩy kịch liệt vì kiệt sức và mất máu.
Triệu Lang nhìn cảnh tượng đó với vẻ khoái trá cực hạn. Gã giẫm đôi giày bẩn thỉu lên bả vai rỉ máu của Tần Lôi, ghì chặt hắn xuống nền đá lạnh lẽo.
"Phế vật thì mãi là phế vật. Phụ thân ngươi là ma đầu phản quốc, ngươi cũng chỉ là một con chó dọn xác không hơn không kém. Nghe cho rõ đây, Chưởng sự Tào Diêm đã ra lệnh, hôm nay ngục thất số chín phải được dọn sạch oán khí để chuẩn bị khai thác tàn cốt cổ thần. Nếu ngươi không tìm thấy thứ gì có giá trị mang về... ta sẽ dùng chính nhục thân phế thải của ngươi để làm củi đốt tịnh hóa tế đàn!"
Nói xong, Triệu Lang cười man dại, rút từ bên hông ra một chiếc chìa khóa đồng rỉ sét ném thẳng vào mặt Tần Lôi. Chiếc chìa khóa sắc cạnh sượt qua gò má hắn, để lại một vệt máu đỏ tươi trước khi rơi keng xuống đất.
"Cầm lấy chìa khóa, cút vào ngục thất số chín cho ta!"
Tần Lôi nhẫn nhục dùng bàn tay run rẩy nhặt chiếc chìa khóa đồng lên. Hắn cúi đầu thật thấp, che giấu đi đôi mắt đang hằn lên những tia máu đỏ rực vì căm hận cực hạn. Sát ý trong lòng hắn cuồn cuộn như sóng dữ, nhưng hắn hiểu rõ, tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng Một của hắn hiện tại chỉ là con kiến trước mặt Triệu Lang. Hắn cần thời gian. Hắn cần sức mạnh. Và hắn nhận ra, Triệu Lang đang cố tình mượn tay oán khí chết chóc của ngục thất số chín để giết hắn nhằm che đậy bí mật khai thác tàn cốt lén lút của đám chấp sự. Hắn chọn cách nhẫn nhục giả ngốc để tìm một sơ hở kết liễu kẻ thù.
Triệu Lang hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bước đi, tiếng roi lôi điện kéo lê trên đất phát ra những âm thanh lách tách đầy đe dọa.
Khi tiếng bước chân của Triệu Lang hoàn toàn biến mất ngoài hành lang tối, một bóng người gầy gò khác âm thầm lướt đến từ góc tối của ngục thất.
Đó là A Sửu, thiếu nữ câm dọn dẹp ngục thất. Khuôn mặt bên trái của cô bị một vết sẹo bỏng lớn ghê tởm che phủ, đôi mắt to u uất chứa đựng sự hoảng sợ nhưng ngập tràn lòng trắc ẩn. Cô không thể nói, chỉ có thể ú ớ vài tiếng nhỏ trong cổ họng.
A Sửu vội vàng quỳ xuống bên cạnh Tần Lôi, đôi bàn tay gầy gộc run rẩy lôi từ trong túi vải thô ra một nhúm lá cây xanh thẫm dập nát. Đó là thảo dược tịnh hóa thô sơ do cô lén lút hái được từ những khe đá ngậm sương độc phế thải. Cô nhanh chóng bôi nhúm lá dập nát lên vết thương rách nát quanh xương quai xanh của Tần Lôi.
Một cảm giác mát lạnh đắng ngắt lập tức lan tỏa, làm dịu đi cơn đau rát bỏng của lôi điện và tạm thời ngăn chặn sự co thắt của Xích Linh Hồn. Tần Lôi khẽ thở hắt ra, ánh mắt dịu đi đôi chút khi nhìn thiếu nữ câm.
"Cảm ơn... A Sửu," Tần Lôi mấp máy môi, giọng nói khàn đặc chỉ đủ cho hai người nghe. Hắn nhanh chóng dùng vạt áo rách che giấu vết thương lại, không muốn để cô bị liên lụy nếu đám giám ngục quay lại.
A Sửu gật đầu lia lịa, chỉ tay về phía lối xuống ngục thất số chín sâu dưới lòng đất, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Cô ra hiệu cho hắn phải cực kỳ cẩn thận.
Tần Lôi đứng dậy, cầm chiếc chìa khóa đồng rỉ sét bước ra ngoài hành lang tối tăm. Từ trong bóng tối của góc ngục thất số chín, một bóng đen khổng lồ lẳng lặng bước ra phò tá bên cạnh hắn. Đó là Hắc Phong, con chó săn biến dị lông đen mượt bám đầy huyết tro nghĩa trang, đôi mắt rực sáng đỏ như hai đốm lửa trong đêm tối lạnh lẽo. Nó khẽ cọ cái đầu lạnh ngắt vào hông Tần Lôi, trung thành tuyệt đối vì hắn là người duy nhất chia sẻ những viên huyết linh đan phế thải cho nó.
"Đi thôi, Hắc Phong," Tần Lôi thì thầm.
Hai người một chó bước xuống những bậc thang đá đen dẫn sâu vào lòng đất Phân đàn cai ngục Hoang Cổ. Càng đi xuống sâu, sương độc xám xịt càng đậm đặc, oán khí tích tụ vạn năm từ những tù nhân chết oan hóa thành những luồng gió lạnh buốt như kim châm, liên tục rít lên qua các khe đá rạn nứt.
Tần Lôi cắm chiếc chìa khóa đồng vào ổ khóa rỉ sét của ngục thất số chín.
Cạch... rầm...
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ một khoảng không gian tối đen như mực, bốc lên mùi tử khí hôi thối và oán khí đậm đặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những luồng khí xám xoáy nhẹ quanh các vách đá rêu xanh rỉ máu đen.
Tần Lôi bước vào trong, tay cầm chiếc đèn dầu đồng cổ rạn nứt phát ra ánh sáng vàng vọt yếu ớt. Hắn bắt đầu dọn dẹp đống tro cốt phế thải bám đầy trên đất đá hầm ngầm.
Đột ngột, Hắc Phong đang đi bên cạnh bỗng dừng bước. Đôi tai sói của nó dựng đứng lên, bộ lông đen dựng ngược đầy cảnh giác. Nó khẽ sủa một tiếng nhỏ, cực kỳ ngắn gọn nhưng đầy gấp gáp.
Tần Lôi giật mình, ý thức cảnh giác bách luyện lập tức kích hoạt. Hắn không hề do dự, dùng sức mạnh phàm nhân gồng mình nhảy giật lùi lại phía sau ba thước, áp chặt lưng vào một cột đá đen lạnh ngắt.
Vù... u u...
Ngay khoảnh khắc hắn vừa lùi lại, một luồng oán khí đậm đặc như xúc tu khổng lồ bất ngờ phun trào từ một khe nứt đá ngay chỗ hắn vừa đứng. Luồng oán khí lạnh buốt sượt qua gò má hắn, khiến làn da bên má lập tức trắng bệch và tê dại hoàn toàn. Nếu hắn chậm một nhịp thở, luồng oán khí biến dị kia đã trực tiếp thâm nhập vào phế mạch rách nát của hắn, ăn mòn toàn bộ nội tạng khiến hắn thối rữa nhục thân mà chết trong vòng ba khắc.
Tần Lôi thở phào nhẹ nhõm, khẽ vuốt đầu Hắc Phong để khen ngợi khứu giác nhạy bén của nó. Vết thương quanh xương quai xanh lại nhói lên, rỉ ra vài giọt máu đen nhạt do chấn động lực lượng vừa rồi. Hắn biết nhục thân phế mạch của mình đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn, early signs of necrosis (dấu hiệu hoại tử nhẹ) bắt đầu xuất hiện quanh các mắt xích sắt xuyên xương thịt vai. Hắn buộc phải tìm cách vá lại đan điền ngay lập tức trước khi cơ thể thối rữa hoàn toàn.
Hắn tiếp tục cầm đèn dầu tiến sâu vào góc tối nhất của ngục thất số chín để tìm kiếm tàn cốt phế thải theo lệnh của Triệu Lang.
Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn quét qua một khe nứt sâu thẳm, jagged và tối đen dưới nền đá hầm ngầm. Tần Lôi bỗng ngửi thấy một mùi vị cực kỳ bất thường trong không khí.
Đó không phải mùi tử khí hôi thối của xác chết cũ rỉ sét, mà là mùi tanh nồng, ấm nóng của máu tươi còn mới.
Hắn nheo mắt nhìn xuống. Dưới ánh đèn dầu lập lòe, một vệt máu đỏ tươi, rực rỡ và còn ấm nóng đang chậm rãi rỉ ra từ dưới khe nứt sâu thẳm của ngục thất số chín, chảy dài trên nền đá đen xám xịt.
Tần Lôi sững sờ. Ở nơi ngục thất hoang phế vạn năm này, làm sao có thể có máu tươi của sinh linh còn sống?
Hắn cúi người xuống sát khe nứt để nhìn rõ hơn. Đúng lúc đó, từ sâu thẳm trong bóng tối vô tận dưới khe nứt đá, một luồng gió lạnh mang theo tiếng thì thầm rùng rợn, khàn đặc và quái dị vang lên, trực tiếp dội thẳng vào trong thức hải của hắn, rõ mồn một từng chữ:
"Tần Lôi... Tần Lôi... Ta đang chờ ngươi..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!