Mật Thất Đoạt Bản
Ánh lửa đuốc chập chờn ngoài hành lang đá lạnh hắt vào phòng giam số 9 những vệt sáng méo mó, tựa như những móng vuốt quỷ dị đang cào xé bóng tối. Tiếng gió bão gầm rú từ các khe thông gió trên cao dội xuống mạch nước ngầm nghe càng lúc càng dữ dội. Nước lũ đục ngầu dưới sàn ngục đã dâng lên sát mép bệ đá nằm, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của mùa mưa biên thùy.
Tô Quy Nhạn nằm co quắp trên lớp rơm khô mục nát, lồng ngực gầy gò nhô lên thụp xuống theo từng nhịp thở đứt quãng. Gương mặt y nhợt nhạt không một giọt máu, khóe môi vẫn còn vương vệt máu đen thẫm vừa ho ra lúc nãy. Hai cổ tay và cổ chân y bị khóa chặt bởi bốn sợi xích Huyền Thiết nặng nề, mỗi khi y khẽ cựa quậy, tiếng kim khí rít rào lại vang lên lạnh lẽo, hút đi chút chân khí yếu ớt còn sót lại trong kinh mạch tàn phế.
Thẩm Mặc quỳ sụp bên bệ đá, hai bàn tay siết chặt lấy vạt áo cai ngục xám xịt ướt sũng. Gương mặt thiếu niên mười chín tuổi tràn đầy vẻ kinh hoàng, bờ môi run rẩy không ngừng:
- Sư phụ... hỏng thật rồi. Mảnh vải thêu hoa văn Thanh Vân phái bọc lọ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao đã bị mất một góc lớn ngay chỗ Lý Hổ ngã. Chắc chắn gã đã nhặt được mảnh vải ấy. Nếu sáng mai gã mang vật chứng này lên trình diện Ngục trưởng Lục Bá, chúng ta... chúng ta vạn kiếp bất phục!
Tô Quy Nhạn khẽ hé mở đôi mắt sâu thẳm. Dù cơ thể đang gánh chịu cơn đau hoại tử nhẹ ở đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất cảm giác và vết thương cổ rớm máu do kiếm của Khương Vũ gây ra, ánh mắt y vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Y không hề hoảng loạn, chậm rãi vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa nhịp tim, rồi khàn khàn cất tiếng:
- Thẩm Mặc, bình tĩnh lại. Lòng lo sợ sẽ làm mờ mắt kẻ mưu sĩ. Hãy dùng Nhân Tâm Thuyết để suy tính: Lý Hổ nhặt được mảnh vải thêu, tại sao gã không lập tức tri hô hay mang lên báo cáo ngay trong đêm?
Thẩm Mặc khựng lại, ngước đôi mắt chất phác nhưng đầy lo âu nhìn Tô Quy Nhạn:
- Tiểu đệ... tiểu đệ chưa nghĩ thông.
- Lý Hổ là kẻ tham lam và vô cùng đố kỵ với sự thăng tiến của ngươi. - Tô Quy Nhạn giải thích, giọng nói yếu ớt nhưng rành rọt từng chữ. - Gã nhặt được tín vật chính đạo, phản ứng đầu tiên của gã không phải là báo cáo công tâm, mà là muốn dùng nó làm con bài tẩy để dồn ngươi vào chỗ chết hòng đoạt lấy vị trí phó ngục trưởng. Nhưng gã cũng sợ. Cơn thịnh nộ quỷ dị ngoài hành lang lúc nãy đã gieo vào lòng gã nỗi sợ hãi tâm linh tột độ. Gã sẽ chờ đến hừng đông, khi dương khí dồi dào, mới dám mang mảnh vải lên gặp Lục Bá để dâng công. Chúng ta không có thời gian chờ đến sáng mai. Chúng ta phải ra tay trước.
- Ra tay trước? - Thẩm Mặc kinh ngạc. - Nhưng cổng đá thiên lao đã bị phong tỏa hoàn toàn do mùa mưa ngập lũ, chúng ta làm sao chuyển tin ra ngoài?
- Không cần chuyển tin ra ngoài. - Khóe môi Tô Quy Nhạn nhếch lên một nụ cười lạnh buốt. - Kẻ chúng ta cần triệt hạ là Lục Bá. Lục Bá đang nợ nần chồng chất tại sòng bài ngoài trấn, lão đang điên cuồng muốn đúc bạc lậu để tẩu tán nợ nần trước canh ba ngày mai. Sổ sách tham ô ngân lượng và chìa khóa vạn năng Huyền Thiết của lão đều giấu trong văn phòng ngục trưởng. Đêm nay, ngươi phải đột nhập vào đó, lấy trộm cuốn sổ sách và đúc bản sao chìa khóa bằng sáp nến.
- Đột nhập văn phòng ngục trưởng? - Thẩm Mặc rùng mình. - Nơi đó canh phòng cẩn mật, lại có cơ quan tiễn độc tự động kích hoạt ở cửa ra vào. Tiểu đệ làm sao bẻ khóa?
- Ngươi không làm được, nhưng có một kẻ làm được. - Tô Quy Nhạn liếc nhìn về phía góc tối của dãy hành lang phụ. - Phòng giam số 12, thợ khóa tài ba A Sáng đang bị giam ở đó. Hắn nợ ta một ân tình cứu mạng khi ta chỉ điểm cho hắn tránh khỏi việc bị ném vào Huyết Trì năm ngoái. Hắn có biệt tài mở mọi loại khóa bằng một cọng rơm. Hãy dùng Lục Bá Thủ Lệnh bản sao bằng sáp mà ta đã chỉ dẫn ngươi đúc từ trước để ra vào hành lang phụ, lén giải thoát cho hắn.
Thẩm Mặc cắn chặt môi, vết bỏng bầm tím bốc khói đen trên vai phải do kình khí Thiết Sa Chưởng của Lục Bá gây ra chiều qua lại nhói lên đau đớn. Nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Tô Quy Nhạn, cậu biết đây là con đường sống duy nhất. Cậu dập đầu sát đất:
- Tiểu đệ tuân lệnh. Sư phụ bảo trọng, tiểu đệ đi ngay!
Thẩm Mặc lùi nhanh vào bóng tối, lách qua khe cửa sắt phòng giam số 9. Cậu áp dụng Khống Thời Trận Pháp, lắng nghe nhịp nhỏ giọt đều đặn của nước ngầm từ trần đá rơi xuống vũng nước lũ dưới chân:
"Tỏng... tỏng... tỏng..."
Cứ mười nhịp nước rơi là một hơi thở của lính tuần tra ở khúc rẽ. Thẩm Mặc khéo léo lướt đi không tiếng động, lách qua hành lang đá lạnh, tiếp cận phòng giam số 12.
Dưới ánh lửa tù mù, A Sáng đang ngồi bó gối trong góc phòng giam, mười đầu ngón tay gầy nhỏ bất thường đang vân vê một cọng rơm khô. Nghe tiếng xích sắt cửa ngục khẽ động, hắn giật mình ngước đôi mắt lanh lợi nghịch ngợm lên đầy cảnh giác. Thẩm Mặc lách vào, ghé sát tai hắn nói nhỏ:
- A Sáng, đại sư huynh Tô Quy Nhạn cần ngươi giúp đỡ. Đêm nay bẻ khóa văn phòng Lục Bá. Xong việc, ngài sẽ chỉ điểm lộ đồ vượt ngục cho ngươi.
A Sáng chấn động tinh thần, đôi mắt gầy gò của tên trộm vặt lóe lên tia sáng rực. Hắn nể phục nhất trí tuệ của Tô Quy Nhạn, liền gật đầu dứt khoát:
- Được! Chỉ cần là lời của Tô tiên sinh, mạng này của ta giao cho các ngươi. Đi!
Thẩm Mặc dẫn A Sáng luồn lách qua các chốt gác lỏng lẻo của hành lang phụ. Nhờ có bản sao Lục Bá Thủ Lệnh bằng sáp nến giấu trong tay áo, Thẩm Mặc dễ dàng lừa qua mắt những tên ngục tốt nhát gan đang ngủ gục vì lạnh.
Khi hai bóng đen tiếp cận được cửa Văn phòng ngục trưởng Lục Bá ở tầng trên thiên lao, không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt tột độ. Cánh cửa gỗ lim nặng nề được khảm ba tầng khóa cơ quan Huyền Thiết sáng loáng, tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo.
- Khóa cơ quan ba tầng ngực. - A Sáng thì thầm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. - Chỉ cần sai một ly, tiễn độc tự động từ trần nhà sẽ bắn vạn tiễn xuyên tâm.
- Đừng run tay. - Thẩm Mặc đặt bàn tay trái lên vai A Sáng, cố nén cơn đau từ vết bỏng vai phải của mình. - Nghe nhịp nước ngầm chảy. Cứ mỗi ba mươi nhịp nước là cơ quan tiễn độc sẽ tự động xoay trục xả khí độc một lần. Chúng ta phải bẻ khóa ngay trong khoảng trống giữa hai nhịp xoay.
A Sáng hít một hơi thật sâu, rút từ trong gấu quần ra chiếc Vạn Năng Thiết Thược—cọng kẽm mỏng được uốn cong tinh vi. Hắn áp tai vào ổ khóa cơ quan, ngón tay linh hoạt luồn cọng kẽm vào khe khóa hẹp.
"Tạch..."
Tầng khóa thứ nhất mở ra. Nhưng đến tầng thứ hai, cọng kẽm mỏng bỗng khựng lại. Cơ quan Huyền Thiết bên trong quá khít, lực ma sát cực lớn khiến cọng kẽm uốn cong muốn gãy đôi.
- Hỏng rồi! Cơ quan bị kẹt. - A Sáng lắp bắp, tay run lên bần bật. - Nếu ta dùng lực mạnh, cọng kẽm sẽ gãy bên trong, cơ quan tiễn độc sẽ kích hoạt lập tức!
- Bình tĩnh! - Thẩm Mặc rỉ tai. - Hãy vận dụng Di Hình Hoán Vị khinh công dồn lực vào đầu ngón tay, mài mỏng lực ma sát.
A Sáng cắn răng, dồn toàn bộ nội lực tam lưu yếu ớt vào mười đầu ngón tay. Da thịt ngón tay hắn cọ xát mạnh vào khe sắt Huyền Thiết sắc bén, rách da chảy máu tươi, đau đớn thấu xương tủy. Hắn chấp nhận bị trầy xước sâu mười đầu ngón tay để ép cơ quan mở nhanh.
"Cạch..."
Tầng khóa thứ hai đầu hàng. A Sáng không dừng lại, gạt đi vệt máu trên ngón tay, nhanh chóng xoay nhẹ cọng kẽm vào tầng khóa thứ ba quyết định.
"Rắc..."
Cánh cửa gỗ lim nặng nề chậm rãi hé mở ra một khe hẹp. Thẩm Mặc và A Sáng nhanh như chớp lách người vào bên trong, khép chặt cửa lại.
Văn phòng ngục trưởng Lục Bá trang trí xa hoa tột độ, hoàn toàn tương phản với sự nghèo khổ bẩn thỉu của tầng ngục dưới. Những bức tranh vẽ sơn thủy khảm ngọc bích, những hòm rương gỗ mun chứa đầy quan ngân và vàng thỏi rực rỡ dưới ánh trăng mờ rọi qua cửa sổ.
Thẩm Mặc không màng đến vàng bạc. Cậu lao thẳng đến bức tranh mãnh hổ hạ sơn treo trên vách đá chịu lực chính. Theo đúng sơ đồ kiến trúc thiên lao mà Tô Quy Nhạn đã ngưng thần phân tích và truyền thụ hằng đêm, cậu lật bức tranh lên, phát hiện một mật thất nhỏ ẩn sau vách đá.
Bên trong mật thất, cuốn sổ sách ghi chép chi tiết các khoản tham ô ngân lượng và danh sách hối lộ của Lục Bá nằm im lìm bên cạnh chiếc giáp phụ của lão. Thẩm Mặc mừng rỡ tột cùng, vội vàng nhét cuốn sổ sách vào vạt áo trong.
Đột nhiên, ánh mắt cậu va phải chiếc thắt lưng của bộ giáp phụ treo trên giá gỗ. Treo lủng lẳng ở đó là một chùm chìa khóa Huyền Thiết tỏa ra ánh lân quang màu đen xám—đó chính là chiếc chìa khóa vạn năng Huyền Thiết có thể mở được xích Huyền Thiết khóa chặt tay chân Tô Quy Nhạn và mọi ổ khóa cơ quan trong ngục tối.
- Sư phụ... chìa khóa đây rồi! - Thẩm Mặc run rẩy nói nhỏ.
Cậu vội vàng móc từ trong túi áo ra thỏi sáp nến đã được làm mềm bằng hơi ấm lồng ngực từ trước. Cậu đặt chiếc chìa khóa Huyền Thiết vạn năng lên khối sáp, dùng hết sức lực của hai bàn tay ấn mạnh xuống để đúc khuôn bản sao.
"Một ly... hai ly..."
Khuôn sáp dần hiện rõ từng rãnh răng cưa cơ quan tinh vi của chiếc chìa khóa tối thượng.
Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc Thẩm Mặc chuẩn bị nhấc chiếc chìa khóa ra khỏi khuôn sáp, một tiếng động kinh hoàng đột ngột vang lên từ phía dãy hành lang đá lạnh ngoài cửa văn phòng.
"Bịch... Bịch... Bịch..."
Đó là tiếng bước chân nặng nề, lảo đảo nhưng mang theo kình khí nhị lưu dũng mãnh dẫm mạnh lên nền đất ngập nước. Tiếng bước chân di chuyển không đều nhịp, xen lẫn tiếng lẩm bẩm chửi rủa khàn khàn bốc mùi rượu nồng nặc.
- Độc Nhãn Long! - A Sáng thất sắc, mặt cắt không còn một giọt máu, nép sát vào hông tủ gỗ. - Tên phó ngục tàn ác... gã đi tuần đêm nay!
Thẩm Mặc nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nhận ra tiếng bước chân của Độc Nhãn Long đang dừng lại ngay trước cửa văn phòng ngục trưởng Lục Bá.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng gõ cửa bằng sắt thô bạo vang lên chói tai, làm rung chuyển cả cánh cửa gỗ lim nặng nề. Giọng nói lè nhè, say xỉn nhưng đầy sát khí của Độc Nhãn Long dội thẳng vào bên trong:
- Lục lão đại! Mở cửa... mở cửa ra cho ta! Ta biết ngài đang ở trong... Sòng bài ngoài trấn lại gửi giấy nợ chu sa xanh đến mỏ đá rồi! Mở cửa ra, ta cần lấy thêm rượu và ngân lượng để đi tẩu tán nợ nần cho ngài!
Thẩm Mặc đứng lặng người giữa văn phòng tối tăm, thỏi sáp nến chứa khuôn đúc chìa khóa Huyền Thiết vẫn đang bị siết chặt trong bàn tay rớm máu của cậu, trong khi Độc Nhãn Long vẫn đang đứng chắn ngay cửa ra vào duy nhất bên ngoài, liên tục đập cửa gào thét đòi vào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!