Nhạc nềnWuxia

Nguyệt Ảnh Tranh Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thẩm Mặc khom người lách ra ngoài cánh cửa gỗ dày của văn phòng ngục trưởng Lục Bá, bước chân vội vã lội qua làn nước lũ ngập xấp xỉ mắt cá chân. Tiếng gió bão rú rít từ khe thông gió trên cao dội xuống hành lang đá lạnh nghe như tiếng gào khóc của những oan hồn dưới đáy địa ngục. Mùa mưa bão năm nay tàn khốc hơn mọi năm, nước từ các mạch ngầm sâu trong lòng núi Hắc Phong rỉ ra liên tục, biến Hắc Nguyệt Thiên Lao thành một cái hầm băng ẩm ướt và nhớp nháp.


Cơn đau bỏng rát từ bả vai phải đột ngột nhói lên khiến Thẩm Mặc khẽ rên rỉ, bước chân cậu chệch đi một nhịp. Dưới lớp võ phục cai ngục thô sơ màu xám xịt, da thịt bả vai cậu đang đỏ ửng, bốc lên một mùi khét lẹt nhàn nhạt. Đó là vết tích từ cú chạm tay đầy đe dọa của Lục Bá lúc nãy. Kình lực Thiết Sa Thần Chưởng của tên ngục trưởng tàn bạo tuy chỉ mới phát ra chưa đầy một phần mười, nhưng hỏa độc từ cát sắt nóng đỏ đã kịp ngấm vào da thịt thiếu niên mười chín tuổi, rát buốt như có hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đang đâm sâu vào xương tủy.


Cậu cắn chặt môi, cố nén cơn đau, hướng thẳng về phía kho dược của thiên lao. Theo quy tắc của Hắc Nguyệt Giáo, cai ngục cấp thấp như cậu không bao giờ được phép bén mảng đến kho dược nếu không có thủ lệnh của ngục trưởng. Thế nhưng, đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của đại sư huynh Tô Quy Nhạn đang hoại tử nhẹ do ngâm nước lạnh lâu ngày. Nếu đêm nay không có thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao để bồi bổ và hút độc rỉ sắt, đôi chân ấy rất có thể sẽ phải hoại tử hoàn toàn, kéo theo sự suy kiệt tạng phủ không thể cứu vãn.


Kho dược nằm ở một góc tối khuất sau lối rẽ vào khu biệt giam. Thẩm Mặc nấp mình sau một góc tường đá ẩm ướt phủ đầy rêu xanh, nín thở quan sát. Tên lính canh kho dược đang ngủ gục bên cạnh chiếc bàn gỗ mục nát, hơi rượu quế nồng nặc phả ra từ hũ rượu dở dang bên cạnh. Thẩm Mặc áp dụng *Khống Thời Trận Pháp*—phương pháp tính toán thời gian dựa trên nhịp nhỏ giọt của nước ngầm mà Tô Quy Nhạn đã dạy hằng đêm.


“Một... hai... ba... bốn...”


Cậu đếm thầm nhịp nước rơi đều đặn từ trần đá xuống vũng nước lũ bên cạnh chân. Cứ mỗi mười nhịp nước rơi, tên lính gác lại khẽ trở mình hoặc ngáy khò khè một tiếng dài. Đúng nhịp thứ ba mươi, khi tên lính gác vừa quay mặt vào vách tường đá, Thẩm Mặc di chuyển không tiếng động như một bóng ma xám lướt qua khoảng sân tối, lách vào bên trong kho dược.


Mùi thảo mộc hăng hắc trộn lẫn với mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi cậu. Thẩm Mặc nhanh chóng rà soát các ngăn tủ gỗ rách nát bám đầy bụi than. Tay cậu run rẩy lật tìm từng lọ gốm nhỏ. Vai phải đau đớn khiến mỗi cử động của cậu trở nên vô cùng khó khăn. Cuối cùng, ở ngăn tủ dưới cùng, cậu tìm thấy một chiếc lọ gốm màu đen xám bám đầy bụi đất, bên ngoài có dán nhãn viết chữ “Hắc Tuyết Cao”.


Cậu vội vàng giấu chiếc lọ vào vạt áo trong, sát vào lồng ngực ấm áp của mình để giữ ấm cho thuốc mỡ. Khi lách người ra ngoài cửa kho dược, tên lính gác vẫn đang chìm sâu trong giấc nồng say rượu. Thẩm Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu biết hiểm họa thực sự vẫn đang rình rập ở hành lang đá lạnh phía dưới.


Cậu rảo bước nhanh hơn, lội qua những vũng nước lũ đục ngầu đang dâng cao dần. Khi bước xuống lối cầu thang đá dẫn sâu xuống tầng ngục thứ ba—nơi đặt phòng giam số 9 biệt lập—Thẩm Mặc đột ngột khựng lại. Thính giác nhạy bén của cậu nghe thấy một tiếng động rất nhỏ phát ra từ bóng tối phía sau.


Đó là tiếng bước chân trần rất nhẹ, di chuyển lắt léo và cực kỳ cẩn trọng trên nền đất ẩm ướt, cố tình giữ nhịp trùng khớp với tiếng gió rít ngoài hành lang để không gây tiếng động lớn.


“Lý Hổ!”


Trong đầu Thẩm Mặc lập tức hiện lên gương mặt đầy mụn thịt và ánh mắt ghen tị hung tợn của tên cai ngục đối địch. Lý Hổ vẫn luôn rình mò hằng ngày hằng đêm để bắt quả tang cậu tư thông với trọng phạm Tô Quy Nhạn hòng lập công với Lục Bá để đoạt lấy vị trí phó ngục trưởng lâm thời. Nếu bây giờ cậu bước vào phòng giam số 9 với lọ thuốc Hắc Tuyết Cao trên người, cả cậu và đại sư huynh sẽ lập tức bị khép tội mưu phản và bị vứt vào Huyết Trì độc nước.


Thẩm Mặc cắn răng, cố tình không quay đầu lại để tránh đánh động đối phương. Cậu rẽ vào hành lang dẫn tới phòng giam số 9, bước chân giả vờ lảo đảo như kẻ đang mệt mỏi sau ca trực đêm dài.


Bên trong phòng giam số 9, không gian tối tăm như một ngôi mộ cổ chôn sâu dưới lòng đất. Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nứt nẻ ngập nước lũ ngang hông. Hai cổ tay và cổ chân y bị khóa chặt bởi bốn sợi xích Huyền Thiết nặng nề nối trực tiếp vào bức tường đá chịu lực lạnh ngắt. Sợi xích Huyền Thiết rỉ sét siết chặt vào da thịt hoại tử nhẹ ở cổ tay y, liên tục hấp thụ chút chân khí yếu ớt còn sót lại mỗi khi y cố gắng cử động.


Dù cơ thể gầy gò đang phải chịu đựng cái lạnh thấu xương của mùa mưa lũ và những cơn đau nhói buốt từ vết thương cổ rớm máu do kiếm của Khương Vũ gây ra đêm qua, thần thái của Tô Quy Nhạn vẫn điềm tĩnh lạ kỳ. Y nhắm nghiền hai mắt, vận hành *Thai Tức Pháp* để điều hòa hơi thở mỏng manh như tơ nhện qua các sinh huyệt, giữ cho đầu óc luôn minh mẫn cực hạn.


Bỗng nhiên, đôi tai của Tô Quy Nhạn khẽ động nhẹ. Y vận dụng kỹ năng đặc thù *Thính Bộ Đoán Tâm* để lắng nghe tiếng bước chân ngoài hành lang đá lạnh.


“Hai tiếng bước chân. Tiếng phía trước là của Thẩm Mặc, bước chân nặng nề do vai phải bị thương kình lực Thiết Sa Chưởng, hơi thở dồn dập lo âu. Tiếng bước chân phía sau... cách mười lăm trượng... di chuyển bằng chân đất không tiếng động, nhịp thở ngắn và nông, mang theo sát khí rình rập đầy dã tâm. Là Lý Hổ.”


Tô Quy Nhạn mở bừng đôi mắt sâu thẳm sắc lẹm trong bóng tối. Y biết Thẩm Mặc đang lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ cần Thẩm Mặc bước tới cửa sắt phòng giam số 9, Lý Hổ sẽ lập tức xông ra bắt quả tang tại trận.


Cửa sắt phòng giam khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Thẩm Mặc bước nhanh vào bên trong, vội vàng đóng hờ cửa lại. Gương mặt cậu cắt không còn giọt máu, cậu quỳ sụp xuống bên bệ đá nằm của Tô Quy Nhạn, run rẩy rút lọ thuốc mỡ từ vạt áo ra:


“Sư... sư phụ, thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao đây rồi. Nhưng ngoài hành lang... Lý Hổ đang bám theo tiểu đệ rất sát. Làm sao bây giờ?”


Tô Quy Nhạn không trả lời ngay. Ánh mắt y nhìn lướt qua vết bỏng bốc khói đen trên vai phải của Thẩm Mặc, rồi dời xuống đôi chân tàn phế của mình. Y khẽ giơ bàn tay tàn phế quấn xích sắt lên, ra hiệu cho Thẩm Mặc nấp vào bóng tối sâu nhất phía sau cột đá chịu lực khổng lồ ở góc phòng giam số 9—nơi ánh lửa đuốc từ hành lang không thể rọi tới.


“Nấp vào đó. Đừng thở mạnh, hãy khống chế nhịp tim theo nhịp thở của ta.” Giọng Tô Quy Nhạn thì thầm nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua khe đá.


Thẩm Mặc vội vàng thu người nấp kín sau cột đá lớn, ôm chặt lọ thuốc mỡ vào lòng, cố gắng vận hành nhịp thở đồng điệu với hơi thở Thai Tức Pháp của Tô Quy Nhạn để ẩn giấu hoàn toàn khí tức tam lưu yếu ớt của mình.


Ngoài hành lang đá lạnh, tiếng bước chân trần của Lý Hổ ngày càng áp sát phòng giam số 9. Tiếng nước lội lõm bõm rất khẽ vang lên đều đặn. Gã cai ngục đối địch đang cầm chặt thanh trường đao mài sắc bén khảm đồng, đôi mắt chữ điền híp lại đầy xảo quyệt trong bóng tối. Gã tin chắc rằng đêm nay gã sẽ tóm gọn được bằng chứng Thẩm Mặc tư thông phạm nhân để dẫm đạp đối thủ lên làm cai ngục trưởng khu mỏ đá.


“Cộp...”


Lý Hổ dừng bước cách cửa phòng giam số 9 chỉ còn năm bước chân. Gã nghiêng tai gõ nhẹ chuôi đao vào vách đá, lắng nghe mọi biến động bên trong phòng giam biệt lập.


Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, Tô Quy Nhạn khẽ nhếch môi cười lạnh. Y dùng ngón tay tàn phế, run rẩy đẩy nhẹ chiếc *Bát Gốm Sứt* đặt ở góc nghiêng bệ đá nằm hằng ngày. Chiếc bát sứt mẻ có lớp men bóng loáng phản chiếu ánh sáng trăng nghiêng rọi qua khe thông gió cao vút trên trần đá thiên lao.


Y bắt đầu thiết lập *Nguyệt Ảnh Trận*—kỹ thuật phản quang xảo diệu mà y đã nghiên cứu tỉ mỉ suốt nhiều đêm mưa bão.


Khi chiếc bát gốm sứt được dịch chuyển đúng góc nghiêng ba mươi độ, luồng ánh trăng lạnh lẽo rọi vào vách đá tối tăm ẩm ướt đầy nước lũ dâng cao. Ánh sáng trăng bị khúc xạ qua làn hơi nước lạnh bốc lên từ vũng nước ngập, chiếu thẳng lên bức tường đá tối đen phủ đầy rêu xanh ngoài hành lang đá lạnh.


Dưới sự sắp đặt góc nghiêng tinh vi của Tô Quy Nhạn, vệt sáng phản quang trên vách tường đá bỗng chốc biến đổi hình dạng. Làn sương mù ẩm ướt của ngục tối tụ lại xung quanh vệt sáng, tạo thành một bóng trắng mờ ảo, lơ lửng quỷ dị giữa khoảng không tối tăm. Bóng trắng ấy không có đầu, hai tay dang rộng như đang gào khóc đòi mạng, thoắt ẩn thoắt hiện theo nhịp lay động của gió bão ngoài khe thông gió.


Lý Hổ đứng ngoài hành lang đột ngột trợn tròn hai mắt. Gã nhìn thấy bóng trắng quỷ dị xuất hiện ngay trên vách đá trước mặt mình, lơ lửng giữa làn sương mù ẩm ướt bốc mùi tanh hôi của máu và nước lũ.


“Cái... cái gì thế kia?”


Lòng bàn tay cầm đao của Lý Hổ bỗng chốc rớm đầy mồ hôi lạnh. Đám cai ngục Ma giáo vốn dĩ là những kẻ tà đạo vô pháp, nhưng lại cực kỳ mê tín dị đoan và luôn lo sợ những chuyện ma quỷ báo oán tâm linh, đặc biệt là oan hồn của cựu giáo chủ quá cố bị hai đại hộ pháp đầu độc chết thảm hại năm xưa vẫn luôn được đồn đại là hay trở về đòi mạng trong ngục tối hằng đêm.


Đúng lúc sự hoảng sợ tột cùng bắt đầu len lỏi vào tâm trí Lý Hổ, Tô Quy Nhạn vận chuyển toàn bộ tinh thần lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể tàn phế. Y khống chế hơi thở sâu, áp dụng kỹ thuật *Truyền Âm Nhập Mật* thì thầm vào đường ống thông gió nhỏ hẹp bằng đá chạy khắp các vách phòng giam.


Giọng nói của y qua đường ống thông gió bị biến đổi tần số âm thanh, dội ngược ra hành lang đá lạnh nghe quỷ dị, oán hận và vang vọng như tiếng thét từ cõi âm của oan hồn cựu giáo chủ quá cố:


“Lý... Hổ... Trả mạng cho ta... Phó Thiên Hành... Lục Bá... Lũ phản đồ các ngươi phải đền mạng... Huyết Trì... Huyết Trì đang chờ ngươi...”


Âm thanh u uất, oán hận vang dội từ bốn phương tám hướng dội thẳng vào tai Lý Hổ. Tiếng thì thầm quỷ quái kết hợp với bóng trắng lơ lửng lay động trên vách đá tạo thành một bẫy tâm lý quỷ dị cực hạn, bẻ gãy hoàn toàn phòng ngự tinh thần của gã cai ngục tà phái hung hãn.


Lý Hổ mặt cắt không còn một giọt máu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn vì hoảng loạn tột độ. Gã tưởng chừng như oan hồn của cựu giáo chủ thực sự đang đứng ngay sau lưng mình, đưa bàn tay lạnh ngắt vuốt ve cổ họng gã.


“Ma... Oan hồn đòi mạng! Cựu giáo chủ trở về đòi mạng!”


Lý Hổ hét lên một tiếng kinh hoàng rách nát, thanh trường đao khảm đồng tuột khỏi bàn tay run rẩy đập mạnh xuống sàn đá tạo tiếng kim khí vang dội chói tai. Gã hoảng loạn quay đầu tháo chạy điên cuồng về phía cầu thang dẫn lên tầng trên, bàn chân trần dẫm đạp loạn xạ lên nước lũ.


Thế nhưng, do chạy quá nhanh trong bóng tối hoàn toàn và nền đá ẩm ướt trơn trượt sau mùa lũ, Lý Hổ bị vấp mạnh vào gờ đá nứt nẻ của hành lang đá lạnh. Gã té ngã nhào thẳng về phía trước, trán đập mạnh xuống sàn đá hộc máu tươi, đau đớn thấu xương tủy.


Trong cơn hoảng loạn tột cùng và đau đớn thể xác, gã lồm cồm bò dậy như một con chó hoang bị truy đuổi, không kịp nhặt lại thanh trường đao, cắm đầu chạy trối chết ra khỏi khu vực ngục tối sâu thẳm, tiếng bước chân tháo chạy vang vọng xa dần rồi mất hút hẳn.


Thế nhưng, ngay tại vị trí Lý Hổ té ngã nhào trên hành lang đá lạnh ẩm ướt, bàn tay quờ quạng của gã vô tình siết chặt vào một vật thể nhỏ nằm trên sàn đá trước khi gã lồm cồm bò dậy chạy mất.


Đó là một mảnh vải thêu nhỏ màu xanh nhạt—mảnh vải rách từ chiếc áo cũ của đại sư huynh Tô Quy Nhạn mà Thẩm Mặc đã dùng để bọc lọ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao nhằm tránh va đập rò rỉ thuốc dọc đường đi. Trên mảnh vải rách ấy, có thêu một góc nhỏ hoa văn hình mây trôi đặc trưng của Thanh Vân Kiếm Phái—tín vật sư môn mà bất kỳ đệ tử nào cũng nhận diện được ngay lập tức.


Bên trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn đổ gục người xuống bệ đá nằm ẩm ướt. Một cơn ho khan kịch liệt bộc phát dữ dội từ lồng ngực gầy gò của y do phải nín thở bế khí quá lâu dưới làn nước lạnh ẩm ướt trong lúc vận dụng tinh thần lực truyền âm cực hạn.


“Khụ... Khụ khụ...”


Y ho ra một ngụm máu đen thẫm, loang lổ trên lớp rơm khô mục nát bốc mùi ẩm mốc dưới bệ đá nằm. Gương mặt y nhợt nhạt không còn một chút huyết sắc, đôi môi khô nứt nẻ run rẩy nhẹ vì kiệt sức tinh thần nghiêm trọng.


Thẩm Mặc vội vàng bước ra khỏi bóng tối sau cột đá chịu lực lớn, quỳ sụp xuống bên cạnh đỡ lấy thân hình yếu ớt của đại sư huynh, lo lắng tột cùng:


“Đại sư huynh! Ngài ho ra máu rồi... Sức khỏe của ngài dạo này suy kiệt quá nhanh do khí lạnh ngấm sâu vào phổi... Tiểu đệ xin bôi thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao cho ngài ngay lập tức!”


Tô Quy Nhạn khẽ giơ bàn tay tàn phế quấn xích sắt Huyền Thiết lên ngăn cản, giọng nói yếu ớt hụt hơi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo vô cùng:


“Đừng lo cho ta... Thẩm Mặc, hãy nhìn ra ngoài hành lang đá lạnh ngay lập tức. Tiếng vấp ngã của Lý Hổ lúc nãy... có tiếng động lạ rơi rớt. Hãy kiểm tra xem có vật gì để lại không.”


Thẩm Mặc nghe lệnh, vội vàng lội nước bước ra ngoài cửa sắt phòng giam số 9. Cậu nhặt thanh trường đao khảm đồng bị Lý Hổ bỏ lại hòng tiêu hủy chứng cứ rình mò của hắn, rồi cúi người soi đuốc tìm kiếm xung quanh vị trí gã té ngã.


Đột nhiên, Thẩm Mặc chấn động tâm can, mặt cậu bỗng chốc xám ngoét dưới ánh lửa đuốc chập chờn. Cậu nhận ra mảnh vải bọc lọ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao giấu trong vạt áo của mình đã bị rách mất một góc lớn từ lúc nào.


Cậu vội vàng quay lại phòng giam số 9, giọng run rẩy đầy hoảng sợ bẩm báo:


“Sư... sư phụ, hỏng rồi! Mảnh vải thêu hoa văn Thanh Vân phái bọc lọ thuốc mỡ đã bị mất một góc lớn ngay tại vị trí Lý Hổ té ngã. Chắc chắn gã đã vô tình nhặt được mảnh vải thêu ấy khi hoảng loạn tháo chạy!”


Tô Quy Nhạn nghe vậy, đôi mắt sâu thẳm híp lại đầy nguy hiểm trong bóng tối tĩnh mịch của ngục tối. Y biết mảnh vải thêu Thanh Vân phái ấy chính là một khối thuốc nổ chí mạng. Nếu ngày mai Lý Hổ mang mảnh vải thêu ấy lên báo cáo trực tiếp với Ngục trưởng Lục Bá để tố cáo có tàn dư Thanh Vân phái đang lén lút tiếp tế thuốc men cho y, toàn bộ mạng lưới ngầm của Thẩm Mặc và y sẽ lập tức bị phơi bày ra ánh sáng thượng tầng Ma giáo.


Một áp lực chiến thuật khổng lồ, nghẹt thở mới lập tức sập xuống căn phòng giam ẩm ướt số 9, báo hiệu một ngày mai đầy giông bão đẫm máu chuẩn bị ập đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!