Bẫy Lòng Tham
Lý Hổ dừng bước trước vách đá ngăn cách phòng giam số 9, nghiêng tai lắng nghe tiếng gõ nhịp đều đặn quỷ dị.
Bên trong phòng giam tối tăm, dòng nước lũ lạnh lẽo từ mùa mưa vẫn rỉ ra từ mạch đá ngầm, dâng cao ngang hông bệ đá nằm của Tô Quy Nhạn. Tiếng xích sắt Huyền Thiết va chạm sầm sập vào nhau dội lên những âm thanh khô khốc, át đi những tiếng vang nhỏ từ phòng giam số 8 bên cạnh. Tô Quy Nhạn gập nửa thân người gầy gò, tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt nhợt nhạt, hai cổ tay rớm máu do xích sắt siết chặt khi y cố tình giãy giụa dữ dội. Khóe môi y rỉ ra một vệt máu đen thẫm—hậu quả của niêm mạc miệng bị bỏng nhẹ do phản ứng hóa học giữa độc tố rết đất Địa Ngô Cổ và dấm ngục chua mà y dùng để bảo mệnh trước đó.
“Lửa... lửa cháy khắp nơi... Hoài An sư huynh... Đừng chém đầu đệ...” Tô Quy Nhạn rên rỉ, giọng nói rách nát, lảm nhảm những lời điên loạn như kẻ đã mất trí hoàn toàn. Y lắc mạnh đầu, kéo giật hai sợi xích Huyền Thiết nặng nề đập mạnh xuống sàn đá ngập nước, tạo ra một tràng tiếng động hỗn loạn vang dội khắp hành lang đá lạnh.
Ngoài cửa ngục, Lý Hổ đứng im lìm như một bóng ma trong bóng tối. Đôi mắt chữ điền của gã cai ngục đối địch nheo lại đầy ngờ vực. Gã đã nghe thấy ba tiếng gõ đều đặn của Sở Thiên Hành trước đó, nhưng màn giãy giụa điên loạn của Tô Quy Nhạn cùng tiếng xích sắt loảng xoảng lập tức làm nhiễu loạn thính giác của gã. Lý Hổ lách người bước tới, bàn chân trần không tiếng động dẫm lên làn nước lạnh, tay cầm trường đao gõ mạnh vào chấn song sắt cửa ngục phòng số 9:
“Câm miệng! Tên phế nhân điên khùng kia, ngươi còn gầm rú cái gì? Có tin ta bẻ gãy nốt hai xương sườn của ngươi không?”
Thẩm Mặc lập tức tiến lên một bước, khéo léo dùng thân hình cao gầy của mình che chắn tầm nhìn của Lý Hổ vào góc tối bệ đá nằm—nơi chiếc Bát Gốm Sứt phản quang vẫn đang đặt ở góc nghiêng cửa thông gió. Gương mặt chất phác của thiếu niên mười chín tuổi lộ rõ vẻ lo lắng, cậu cúi đầu nói nhỏ:
“Lý huynh bớt giận. Tên này từ chiều đã bị Bạch Sát đại nhân thử nghiệm Địa Ngô Cổ độc. Tiểu đệ nghe nói y vốn luyện qua Quy Tức Pháp dưỡng sinh của Thanh Vân phái, nên mới khóa được tâm mạch kéo dài hơi tàn đến giờ. Nhưng độc tính của rết đất cực kỳ tàn bạo, ngấm vào kinh mạch tàn phế khiến y phát điên, lục phủ ngũ tạng chắc chắn đang thối rữa bên trong. Ngài nhìn vệt máu đen trên khóe môi y kìa, chỉ sợ không sống nổi qua đêm nay.”
Lý Hổ nghiêng đầu nhìn qua khe cửa sắt. Dưới ánh lửa đuốc mờ nhạt từ đầu hành lang phản chiếu, gã nhìn thấy vệt máu đen loãng tanh nồng đang chảy dài xuống cằm Tô Quy Nhạn, cùng đôi mắt trợn trừng vô hồn của y. Sự tự phụ và lòng đa nghi của gã cai ngục tà phái bị đẩy lùi bởi sự ghê tởm đối với độc tính Địa Ngô Cổ. Gã thối lui một bước, che mũi lại, khinh bỉ nhổ nước bọt xuống nước lụt:
“Hừ, hóa ra là tà độc phát tác. Ác nữ Bạch Sát ra tay thì chưa từng có kẻ nào toàn thây. Thẩm Mặc, ngươi canh giữ cho cẩn thận, đừng để y chết trước khi Ngục trưởng Lục Bá xuống tra khảo. Nếu y có mệnh hệ gì, cái đầu trên cổ ngươi cũng không giữ nổi đâu.”
“Tiểu đệ xin nghe chỉ bảo của Lý huynh.” Thẩm Mặc vội vàng khom lưng đáp lễ.
Lý Hổ cười lạnh một tiếng đầy mỉa mai, gã không muốn nán lại nơi bốc mùi tanh hôi của máu độc và nước lũ ẩm ướt này nữa. Bước chân trần của gã lạch bạch gõ xuống sàn đá, nhanh chóng dời đi về phía phòng nghỉ cai ngục ở tầng trên. Tiếng bước chân xa dần ba mươi trượng rồi mất hút hẳn.
Khi không gian hành lang đá lạnh hoàn toàn trở lại sự tĩnh mịch, Tô Quy Nhạn lập tức dừng hẳn hành động giãy giụa. Y thở dốc nặng nề, một cơn ho khan kịch liệt bộc phát khiến y phải tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt chịu lực. Thẩm Mặc vội vàng mở khóa cửa sắt, lội nước vào bên trong, đỡ lấy bờ vai gầy guộc của đại sư huynh, lo lắng hỏi:
“Đại sư huynh, ngài có sao không? Niêm mạc miệng của ngài...”
“Không đáng ngại.” Tô Quy Nhạn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đôi mắt vẫn sáng rực như đuốc trong đêm tối. Y dùng vạt áo xám tro rách nát lau sạch vệt máu đen trên khóe môi. “Lý Hổ đã tạm thời rút lui, nhưng sự đa nghi của hắn sẽ không dừng lại. Hắn chắc chắn sẽ báo cáo với Lục Bá về các biến động gần đây để tìm cách hạ bệ con. Chúng ta không thể chờ đợi được nữa. Con phải chủ động ra tay, giăng bẫy tiêu diệt Ngục trưởng Lục Bá ngay trong đêm nay.”
Thẩm Mặc chấn động tinh thần, quỳ sụp bên bệ đá nằm, ghé tai sát lại lắng nghe:
“Xin sư phụ chỉ điểm. Lục Bá vốn là nhất lưu cao thủ, Thiết Sa Thần Chưởng của lão cực kỳ cương mãnh, lại nắm giữ toàn bộ quyền sinh sát trong thiên lao. Tiểu đệ võ công tam lưu nông cạn, làm sao có thể hạ bệ được lão?”
Tô Quy Nhạn khẽ lắc đầu, ánh mắt y nhìn sâu vào bóng tối ngoài cửa ngục, vận dụng thuật đọc tâm *Nhân Tâm Thuyết* để phân tích cục diện:
“Võ lực dù mạnh đến đâu cũng chỉ là công cụ của thể xác, còn lòng tham và nỗi sợ mới là xiềng xích thực sự trói buộc linh hồn con người. Lục Bá tuy võ công cao cường, nhưng tính cách tàn bạo, tham lam vô độ và đặc biệt là nghiện cờ bạc nặng. Theo thông tin ta thu thập được từ tiếng bàn tán của đám cai ngục hằng đêm, Lục Bá vừa qua đã thua bạc liên tục tại sòng bài Lý gia ngoài Trấn Hắc Phong. Lão đang nợ nần chồng chất, số tiền lên tới năm mươi lượng vàng ròng. Chủ nợ ngoài trấn đang ráo riết truy đòi, dọa sẽ báo cáo việc này lên Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn nếu lão không thanh toán trước canh ba ngày mai.”
Y dừng lại một chút, ho nhẹ một tiếng rồi tiếp tục nói:
“Lôi Vân Sơn vốn là kẻ nóng nảy, hiếu chiến, coi mỏ quặng sắt đen và ngân sách thiên lao là sinh mệnh lực cho dã tâm đoạt chức giáo chủ của lão. Nếu Lôi Vân Sơn biết Lục Bá ăn chặn ngân sách để đánh bạc, Lục Bá chắc chắn sẽ bị ném vào Huyết Trì. Lục Bá hiện tại đang đứng trước bờ vực tuyệt vọng, tâm lý lão cực kỳ túng quẫn và hoảng loạn. Một kẻ cùng đường vì nợ nần sẽ lập tức vồ lấy bất kỳ chiếc cọc cứu mạng nào, dù chiếc cọc đó có chứa kịch độc.”
“Sư phụ muốn tiểu đệ dùng mồi nhử tài chính để dụ lão?” Thẩm Mặc nhạy bén hỏi.
“Chính xác.” Tô Quy Nhạn khẽ gõ nhẹ ngón tay tàn phế lên xích sắt Huyền Thiết. “Hãy áp dụng *Thiên Lao Thiết Luật*—quy tắc ngầm về hối lộ và ăn chặn hằng ngày trong ngục tối để thiết lập bẫy. Con hãy lên Văn phòng ngục trưởng Lục Bá, mang theo một bản báo cáo giả về việc hệ thống bánh răng ròng rọc của cổng đá thiên lao bị rỉ sét nghiêm trọng do nước lũ, cần xin ngân sách khẩn cấp để sửa chữa. Khi lão đang đau đầu vì nợ nần và từ chối cấp tiền, con hãy lờ đi, vô tình nhắc đến việc phát hiện ra một số thỏi quan ngân triều đình cũ bị bỏ quên trong kho rèn ngầm sâu dưới lòng đất.”
“Quan ngân triều đình cũ?” Thẩm Mặc nhíu mày lo lắng. “Nhưng trong kho rèn ngầm làm gì có thứ đó? Nếu Lục Bá xuống kiểm tra và phát hiện ra tiểu đệ nói dối, kế hoạch sẽ bại lộ ngay lập tức.”
Tô Quy Nhạn nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc, giọng nói trầm ấm đầy trấn an:
“Có. Con hãy dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi trong chiếc túi vải thô của con hối lộ cho tên lính canh kho rèn ngầm hằng đêm. Bảo hắn lén đặt hai thỏi bạc đen Huyền Thiết đúc lại—thứ mà ta gọi là *Quan Ngân Đúc Lại*—vào góc khuất sau lò nung. Đó chính là mồi nhử vật lý thực tế. Khi Lục Bá nhìn thấy hai thỏi bạc đen đó, lòng tham của lão sẽ tự động vẽ ra một kho báu khổng lồ bị bỏ quên dưới lòng đất. Lão sẽ tự mình đề xuất kế hoạch đúc lại toàn bộ số quan ngân triều đình cũ thành bạc đen để tẩu tán xóa dấu vết, hòng lấy tiền trả nợ cờ bạc.”
Thẩm Mặc chấn động trước sự chu mật kinh người trong kế hoạch của Tô Quy Nhạn. Mỗi bước đi, mỗi phản ứng tâm lý của kẻ thù đều được y tính toán chính xác như một ván cờ thế vây đã định sẵn kết cục. Cậu siết chặt nắm tay, cúi đầu dứt khoát:
“Tiểu đệ đã hiểu. Tiểu đệ sẽ lập tức lên văn phòng ngục trưởng hành động.”
“Hãy cẩn trọng từng lời nói.” Tô Quy Nhạn dặn dò, ánh mắt đầy bao bọc nhìn theo bóng dáng thiếu niên gầy gò đang quay người bước ra ngoài hành lang đá lạnh.
***
Tầng trên của Hắc Nguyệt Thiên Lao, Văn phòng ngục trưởng Lục Bá.
Trái ngược với sự ẩm ướt, tối tăm và đầy mùi xác chết của khu giam giữ bên dưới, văn phòng của Lục Bá được trang trí vô cùng xa hoa bằng những món đồ gốm sứ quý hiếm, tranh treo tường cổ xưa và những chiếc ghế gỗ huyết đàn bóng loáng—tất cả đều được mua bằng tiền tham ô và tống tiền gia đình tù nhân suốt nhiều năm qua. Trên chiếc bàn gỗ mun lớn đặt giữa phòng, một hũ rượu quế rẻ tiền đã vơi một nửa, tỏa ra mùi hăng hắc nồng nặc.
Lục Bá ngồi bệt trên chiếc ghế bành lớn, thân hình mập mạp bụng phệ của lão thở phì phò đầy mệt mỏi. Gương mặt đầy thịt ngang ngược của lão lúc này xám ngoét, đôi mắt ti hí ngập tràn sự hoảng loạn và giận dữ. Trên tay lão đang siết chặt ba tờ giấy nợ bằng giấy chu sa xanh—vật chứng nợ nần khổng lồ từ sòng bài Lý gia ngoài Trấn Hắc Phong. Chỉ còn chưa đầy hai canh giờ nữa là đến canh ba, nếu lão không dâng đủ năm mươi lượng vàng ròng, danh tiếng và mạng sống của lão dưới trướng Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn sẽ hoàn toàn chấm dứt.
“Mẹ kiếp! Lũ chó săn ngoài trấn dám dọa báo cáo lên trưởng lão...” Lục Bá gầm gừ khàn khàn, vung tay đập mạnh lòng bàn tay Thiết Sa Chưởng xuống bàn, khiến hũ rượu quế nảy lên, nước rượu bắn tung tóe. Lòng bàn tay lão nổi đầy những đường gân đen bóng quỷ dị, tỏa ra một luồng hắc khí nhàn nhạt đầy sát cơ.
“Cộc... cộc... cộc...”
Tiếng gõ cửa rụt rè vang lên từ phía ngoài.
“Ai? Đêm hôm khuya khoắt còn dám đến làm phiền ta? Cút đi!” Lục Bá hét lớn, giọng nói đầy sự bực dọc tột cùng.
“Bẩm... bẩm báo Ngục trưởng đại nhân, là tiểu nhân Thẩm Mặc.” Giọng nói run rẩy, đầy vẻ sợ hãi của Thẩm Mặc truyền vào qua khe cửa gỗ dày. “Tiểu nhân có báo cáo khẩn cấp về việc hư hỏng cơ quan cổng đá thiên lao do nước lũ dâng cao hằng đêm.”
Lục Bá híp mắt lại, nén cơn giận dữ, gằn giọng:
“Vào đi!”
Cửa gỗ nặng nề mở ra. Thẩm Mặc khom người bước vào, võ phục cai ngục thô sơ màu xám xịt của cậu vẫn còn bám đầy bụi than và ướt sũng nước mưa. Cậu run rẩy dâng lên một tấm trúc bản ghi chép báo cáo giả lập mà Tô Quy Nhạn đã hướng dẫn cậu chuẩn bị từ trước.
“Nói nhanh lên! Cơ quan cổng đá bị làm sao?” Lục Bá giật lấy tấm trúc bản, liếc nhìn qua loa đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Bẩm đại nhân, nước lũ tràn vào từ mạch ngầm phía Tây quá mạnh, đã ngấm vào hệ thống bánh răng ròng rọc bằng đồng của cổng đá chính.” Thẩm Mặc lắp bắp bẩm báo, đầu cúi thật thấp để giấu đi sự nhạy bén trong ánh mắt. “Nếu không lập tức chi ra năm mươi lượng bạc thỏi để mua dầu bóng và thuê thợ rèn ngoài trấn tu sửa, cổng đá có nguy cơ bị kẹt cứng, không thể đóng mở khẩn cấp khi có biến cố.”
“Năm mươi lượng bạc thỏi?” Lục Bá đập mạnh tấm trúc bản xuống bàn, mặt đỏ gay vì giận dữ. “Ta lấy đâu ra tiền vào lúc này? Cả cái thiên lao này hằng tháng chi tiêu đã thâm hụt nghiêm trọng, lũ tù nhân khổ sai ăn cám mốc còn chưa đủ no! Bảo tụi thợ rèn ngoài trấn tự mang dầu vào mà sửa, không có một đồng nào hết! Cút!”
Thẩm Mặc vờ như bị dọa sợ hãi tột độ, cậu lùi lại hai bước, run rẩy quỳ sụp xuống sàn nhà, giọng nói đầy vẻ van nài dối trá:
“Đại nhân bớt giận! Tiểu nhân... tiểu nhân biết đại nhân dạo này đang gặp khó khăn về ngân sách. Nhưng nếu cổng đá có mệnh hệ gì, Ngũ trưởng lão xuống kiểm tra đột xuất thì... thì cái đầu của tiểu nhân chắc chắn sẽ rơi trước.”
Cậu giả vờ ngập ngừng, dáo dác nhìn xung quanh văn phòng như sợ có tai mắt nghe lén, rồi tiến lại gần bàn làm việc của Lục Bá thêm hai bước, hạ thấp giọng nói xuống mức tối thiểu:
“Thực ra... chiều nay khi tiểu nhân đi kiểm tra kho rèn ngầm sâu dưới lòng đất để tìm kiếm dụng cụ... tiểu nhân đã vô tình phát hiện ra một bí mật nhỏ.”
Lục Bá đang đau đầu vì nợ nần, nghe thấy từ “bí mật” và thấy thái độ lén lút của Thẩm Mặc, lòng đa nghi và tham lam của lão lập tức bị kích thích. Lão nghiêng người tới trước, híp mắt nhìn chằm chằm vào thiếu niên cai ngục:
“Bí mật gì? Nói mau! Nếu dám lừa ta, ta sẽ dùng Thiết Sa Chưởng vỗ nát sọ ngươi!”
Thẩm Mặc run rẩy rút từ trong vạt áo ra một thỏi bạc đen nhỏ—thực chất là một thỏi quan ngân triều đình cũ đã bị Lục Bá ăn chặn từ trước, nhưng đã được Thẩm Mặc lén bôi một lớp bột than hoạt tính và dấm chua để làm mờ đi dấu ấn triều đình, tạo ra vẻ ngoài của một thỏi *Quan Ngân Đúc Lại* bị bỏ quên lâu năm. Cậu đặt nhẹ thỏi bạc đen lên bàn:
“Bẩm đại nhân... tiểu nhân nhặt được thứ này ở góc khuất sau lò rèn ngầm cổ xưa. Nghe tên thợ rèn tù nhân Lão Trương nói, đây là loại quan ngân triều đình cũ từ thời cựu giáo chủ còn trị vì, bị bỏ quên trong các hòm gỗ mục nát dưới lòng đất mỏ đá. Số lượng... số lượng có vẻ lên tới hàng trăm thỏi, tổng giá trị phải đến hàng ngàn lượng bạc.”
Lục Bá lập tức chộp lấy thỏi bạc đen trên bàn. Lòng bàn tay mập mạp của lão miết mạnh lên bề mặt kim loại sần sùi. Lão là kẻ sành sỏi về tiền tệ, chỉ cần cảm nhận trọng lượng và độ mềm của kim khí, lão biết ngay đây là bạc thật một trăm phần trăm, chỉ là đã bị bám bẩn và oxy hóa lâu năm.
“Quan ngân triều đình cũ?” Ánh mắt Lục Bá lóe lên một tia tham lam cực hạn quỷ dị. Sự túng quẫn nợ nần năm mươi lượng vàng ròng trong đầu lão như tìm được một lối thoát khổng lồ. Lão thở dồn dập, gằn giọng hỏi sát sao:
“Ngươi nói thật chứ? Dưới kho rèn ngầm thực sự còn hàng trăm thỏi như thế này?”
Thẩm Mặc giả vờ vô ý nói sai tên một lò rèn ngầm khác ở Đông khu hòng ngụy trang sự chuẩn bị:
“Dạ... đúng vậy, ở lò rèn số 3 phía Đông...”
“Ngu xuẩn!” Lục Bá đập bàn cắt ngang, ánh mắt nghi ngờ lóe lên. “Lò rèn số 3 làm gì có chỗ nào giấu hòm gỗ? Ngươi đang nói dối ta?”
Thẩm Mặc giật mình, vờ như hoảng loạn tột độ, mồ hôi trán chảy dài, cậu vội vàng dập đầu xuống sàn đá lập cập chữa cháy:
“Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân trí nhớ kém, nhầm lẫn! Là lò rèn ngầm cổ xưa ở Tây khu mỏ đá, nơi có lối mạch nước ngầm chảy qua! Tiểu nhân vì quá sợ hãi nên mới nói nhầm tên lò rèn! Xin đại nhân minh xét!”
Lục Bá trừng mắt nhìn Thẩm Mặc đang run rẩy dập đầu. Sự sợ hãi thật sự của thiếu niên mười chín tuổi—người vừa phải tiêu hao toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi để hối lộ tên lính canh kho rèn ngầm làm mồi nhử—đã hoàn toàn đánh lừa được tên ngục trưởng tàn bạo. Lão tin rằng Thẩm Mặc chỉ là một tên cai ngục trẻ tuổi khờ khạo, nhát gan và tham lam muốn lập công dâng bảo vật.
Lão thu hồi thỏi bạc đen vào tay áo, gõ nhẹ ngón tay mập mạp xuống bàn, dã tâm ăn chặn ngân sách và tẩu tán tài sản bùng phát dữ dội trong đầu:
“Hừ, quan ngân triều đình cũ có dấu ấn của triều đình, nếu mang ra ngoài trấn tiêu thụ trực tiếp sẽ bị Thiết Huyết Ty phát hiện và khép tội mưu phản. Lôi Vân Sơn trưởng lão cũng sẽ tịch thu toàn bộ.”
Lão liếc nhìn Thẩm Mặc đầy hiểm độc, hạ giọng đe dọa:
“Thẩm Mặc, ngươi có biết luật ngầm của thiên lao là gì không? Kẻ nào biết quá nhiều bí mật... đều không có kết cục tốt.”
Thẩm Mặc quỳ sụp, run rẩy bẩm báo theo đúng kế sách 'Song Diện Biện Thuyết' của Tô Quy Nhạn chỉ điểm:
“Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân thề tuyệt đối trung thành với đại nhân! Tiểu nhân... tiểu nhân có một phương án để xóa sạch dấu vết triều đình. Chúng ta có thể lén dùng lò nung của lò rèn ngầm vào canh ba hằng đêm, đúc lại toàn bộ số quan ngân này thành các thỏi bạc đen không dấu vết—*Quan Ngân Đúc Lại*. Tiểu nhân tự nguyện làm người trung gian đứng ra giám sát đám thợ rèn tù nhân đúc bạc lậu cho đại nhân, đảm bảo không một ai ngoài chúng ta biết được nguồn gốc số tiền này.”
Lục Bá nghe đến phương án “đúc lại bạc đen xóa dấu vết”, lồng ngực lão phập phồng dữ dội. Đây là giải pháp hoàn hảo nhất để lão có đủ năm mươi lượng vàng ròng trả nợ cờ bạc ngoài trấn trước canh ba ngày mai, vừa giữ được mạng sống, vừa có thêm một nguồn ngân lượng tham ô khổng lồ để hưởng thụ rượu chè cờ bạc sau này.
Lão đứng phắt dậy, chùm chìa khóa vạn năng của thiên lao đeo ở thắt lưng va vào nhau kêu loảng xoảng. Lão bước đến trước mặt Thẩm Mặc, đặt bàn tay Thiết Sa Chưởng nặng nề lên vai thiếu niên, ánh mắt lão lóe lên tia tham lam cực hạn tột cùng:
“Tốt! Thẩm Mặc, ngươi rất biết điều. Ngay đêm nay, ta và ngươi sẽ bắt đầu kế hoạch đúc lại toàn bộ số quan ngân này. Nếu ngươi làm tốt, ta sẽ thăng chức cho ngươi lên làm cai ngục trưởng khu mỏ đá. Nhưng nếu ngươi dám giở trò sau lưng ta...”
Lòng bàn tay Lục Bá đột ngột vận kình khí nóng bỏng, khiến vai áo Thẩm Mặc bốc lên một luồng khói trắng khét lẹt, gây ra một cơn đau rát thấu xương.
“Tiểu nhân tuyệt đối không dám!” Thẩm Mặc nghiến răng chịu đựng cơn đau rát trên vai, dập đầu cung kính bẩm báo.
Lục Bá sau khi nghe Thẩm Mặc lén gợi ý về nguồn ngân lượng đúc lại dồi dào, ánh mắt lão lóe lên tia tham lam cực hạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!