Huyền Thiết Nhịp Điệu
Bạch Sát đặt ngón tay lên mạch môn của Tô Quy Nhạn, đôi mắt lạnh lẽo bỗng híp lại khi nhận ra nhịp thở của y tuy yếu ớt nhưng lại mang một sự tĩnh lặng dị thường, hoàn toàn không có sự hỗn loạn giãy giụa của kẻ đang bị vạn độc cào xé tâm can.
Không khí trong phòng giam số 9 đột ngột đông cứng lại. Thẩm Mặc đứng bên cạnh, lồng ngực thắt nghẹn, bàn tay giấu trong vạt áo rộng đã siết chặt lấy chuôi đao tuần tra rỉ sét. Mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa rỉ ra từ trần đá chảy ròng ròng bên thái dương thiếu niên mười chín tuổi. Chỉ cần ác nữ này phát hiện ra Tô Quy Nhạn đã lén dùng dấm ngục để trung hòa Địa Ngô Cổ, cả hai sẽ lập tức bị ném vào Huyết Trì độc hại dưới đáy thiên lao.
Tô Quy Nhạn vẫn nằm im trên bệ đá nứt nẻ, hai mắt nhắm nghiền. Dưới làn nước lũ dâng ngang hông lạnh buốt, đôi chân tàn phế của y hoàn toàn bất động, nhưng tâm trí y lại tỉnh táo đến đáng sợ. Y cảm nhận được luồng sát khí buốt giá tỏa ra từ đầu ngón tay gầy guộc của Bạch Sát. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Quy Nhạn khẽ vận hành Thai Tức Pháp, chủ động làm chậm nhịp tim hơn nữa, đồng thời để lộ một vệt máu đen thẫm chảy ra từ khóe môi bị bỏng nhẹ do phản ứng trung hòa axit.
Nhận thấy sự ngập ngừng của Bạch Sát, Thẩm Mặc bước lên một bước, cúi đầu thật thấp, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ sợ hãi bẩm báo:
“Bạch... Bạch Sát đại nhân, tiểu nhân nghe nói tên phế nhân này từ nhỏ đã luyện qua Quy Tức Pháp dưỡng sinh của Thanh Vân phái. Môn công pháp rùa thở này giúp y khóa chặt hơi thở để tránh đau đớn khi bị tra tấn, nhưng thực chất độc tính Địa Ngô Cổ đã thấm sâu vào kinh mạch tàn phế của y rồi. Ngài nhìn khóe môi y kìa, máu độc đã bắt đầu trào ra, lục phủ ngũ tạng chắc chắn đang thối rữa bên trong.”
Bạch Sát nghe vậy, đôi mắt trắng bệch dời từ mạch môn của Tô Quy Nhạn xuống khóe môi đẫm máu đen của y. Nàng ta cúi người sát hơn, ngửi thấy mùi tanh nồng của máu lẫn mùi hăng hắc đặc trưng của rết đất Địa Ngô Cổ đã bị phân hủy. Sự tự phụ của một chuyên gia độc dược tối cao khiến nàng ta không hề nghi ngờ rằng có kẻ dám lén lút dùng dấm ngục chua để lừa gạt mình.
“Hừ, Quy Tức Pháp?” Bạch Sát cười lạnh một tiếng, tiếng cười lảnh lót quỷ dị vang vọng khắp vách đá ẩm ướt. “Thanh Vân phái chính đạo đúng là chỉ toàn những trò mèo kéo dài hơi tàn. Trúng độc Địa Ngô Cổ của ta, dù có nín thở nín tim cũng chỉ giữ được mạng không quá ba ngày. Đến ngày thứ tư, kinh mạch của y sẽ tự bạo mà chết thảm hại.”
Nàng ta rút ngón tay gầy guộc lại, ghê tởm lau vào vạt áo trắng toát như tang phục của mình, rồi quay ngoắt thân hình lướt đi ra ngoài hành lang đá lạnh. Hai tên đệ tử ngoại môn vội vàng khiêng chiếc vạc đồng bốc khói hăng hắc chạy theo sau chủ tử.
Khi bóng dáng màu trắng của Bạch Sát hoàn toàn biến mất vào làn sương mù độc hại ngoài hành lang, Thẩm Mặc suýt nữa thì ngã quỵ xuống nước lụt. Cậu vội vàng đóng chặt cửa sắt phòng giam số 9, lội nước đến bên bệ đá nằm của Tô Quy Nhạn, run rẩy nói:
“Đại sư huynh... ác nữ đi rồi. Ngài... ngài có sao không?”
Tô Quy Nhạn chậm rãi mở mắt, ho khan vài tiếng rách nát, nhổ ra một ngụm máu đen loãng còn sót lại trong miệng. Niêm mạc miệng của y bị bỏng nhẹ do phản ứng hóa học ăn mòn, đau rát như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm vào. Nhưng đôi mắt y vẫn sáng rực như đuốc trong đêm tối, tĩnh lặng và đầy uy nghiêm.
“Băng Tâm Đan con trộm được đã bảo vệ tâm mạch của ta. Vết bỏng này không đáng ngại.” Tô Quy Nhạn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng vô cùng kiên định. “Nhưng đây chỉ là bước đầu. Lục Bá dạo này thua bạc liên tục ngoài trấn Hắc Phong, tâm lý lão đang cực kỳ bất ổn và tham lam. Chúng ta cần phải đẩy nhanh kế hoạch thiết lập mạng lưới truyền tin ban đầu trước khi lão quay lại tra tấn ta để trút giận.”
Y khẽ liếc nhìn về phía bức tường đá ẩm ướt ngăn cách với phòng giam số 8 bên cạnh.
“Phòng bên cạnh là nơi giam giữ Sở Thiên Hành, cựu đệ tử đắc ý của danh môn chính đạo bị bắt giam nhiều năm qua. Tính tình y hào sảng nhưng nóng nảy. Ta cần liên lạc với y để phối hợp tạo ra các cuộc náo loạn giả trong ngục hòng đánh lạc hướng sự chú ý của cai ngục khi con hành động.”
Thẩm Mặc lo lắng nhìn xung quanh hành lang đá lạnh tối tăm: “Nhưng làm sao liên lạc được qua bức tường đá dày ba thước này? Nếu chúng ta nói chuyện lớn tiếng, tên cai ngục Lý Hổ đang rình mò ngoài kia sẽ phát hiện ngay lập tức. Hắn vốn ghen tị với tiểu đệ, liên tục tìm cách bắt lỗi để dẫm đạp tiểu đệ hòng thăng tiến.”
Tô Quy Nhạn khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn xuống bộ xích sắt đen quấn chặt quanh cổ tay gầy gò của mình:
“Chúng ta không cần dùng lời nói. Hãy dùng Xích Huyền Thiết này.”
Y chỉ tay về phía chiếc Bát Gốm Sứt đựng cơm tù mốc meo đặt ở góc bệ đá nằm:
“Thẩm Mặc, con hãy cầm chiếc bát gốm sứt này đặt ở góc nghiêng của cửa thông gió ngoài hành lang đá lạnh. Men gốm của chiếc bát này được tráng một lớp thạch anh mỏng, dù đã sứt mẻ nhưng vẫn có khả năng phản quang rất tốt dưới ánh lửa đuốc mờ từ đầu hành lang. Nếu có bóng người lén lút đi vào hành lang, vệt sáng phản chiếu trên tường đá phòng giam của ta sẽ lập tức lay động. Lúc đó, con hãy ho khan một tiếng thật lớn để báo hiệu cho ta.”
Thẩm Mặc gật đầu hiểu ý, nhanh nhẹn cầm chiếc bát gốm sứt bước ra ngoài hành lang, khéo léo đặt nó vào khe đá thông gió theo đúng góc nghiêng mà Tô Quy Nhạn chỉ dẫn. Luồng ánh sáng phản chiếu yếu ớt tạo thành một vệt sáng hình bán nguyệt mờ nhạt trên vách đá tối tăm bên trong phòng giam số 9, nằm ngay trong tầm mắt của Tô Quy Nhạn.
Sau khi chuẩn bị xong chốt gác phòng ngự, Tô Quy Nhạn bắt đầu vận dụng kỹ năng Huyền Thiết Nhịp Điệu. Y khẽ nâng cổ tay gầy gò của mình lên. Sức nặng năm mươi cân của xích sắt Huyền Thiết siết chặt vào da thịt hoại tử nhẹ, gây ra một cơn đau nhói thấu xương tủy. Nhưng bằng ý chí sắt đá, y không hề biến sắc. Y dùng một mắt xích sắt gõ nhẹ, chuẩn xác xuống sàn đá ẩm ướt.
“Cộc... cắc... cộc... cắc...”
Âm thanh vang lên rất nhỏ, trầm đục và có nhịp điệu đều đặn kỳ lạ. Tô Quy Nhạn không gõ mạnh để tránh tạo ra tiếng vang lớn, mà y dùng lực ngón tay điều phối sóng âm truyền thẳng qua nền đá vôi dẫn sang phòng giam bên cạnh. Đây là Mật Mã Gõ Nhịp—giao thức truyền tin không lời cổ xưa của Thanh Vân phái mà y và Sở Thiên Hành đều đã thuộc lòng từ thuở nhỏ. Nhịp gõ này mô phỏng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần ngục xuống vách đá ẩm ướt vào mùa mưa lũ, khiến bất kỳ kẻ tai mắt nào nghe thấy cũng chỉ nghĩ đó là âm thanh tự nhiên của thiên lao tối tăm.
Sâu trong bóng tối của phòng giam số 8 bên cạnh, Sở Thiên Hành đang ngồi co rúm trong góc đá, toàn thân bị xích sắt khóa chặt. Đôi tai của vị tráng hán râu tóc bù xù bỗng khẽ động đậy. Y nhận ra nhịp gõ Huyền Thiết Nhịp Điệu quen thuộc từ phòng giam số 9 truyền sang. Ánh mắt hoang dã, bất khuất của y lập tức rực sáng lên trong bóng tối.
Sở Thiên Hành khống chế chân khí Cửu Dương đang bị khóa chặt trong đan điền, dồn chút lực tàn vào mười đầu ngón tay rách nát của mình. Y nâng đoạn xích sắt Huyền Thiết nặng nề lên và gõ mạnh xuống sàn đá để đáp lại.
“Cắc... cộc... cắc... cộc...”
Tiếng gõ đáp lại vang lên dứt khoát, xác nhận Sở Thiên Hành đã sẵn sàng phối hợp. Sở Thiên Hành gõ mạnh đến mức da thịt đầu ngón tay bị rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm vào nền đá xám xịt, nhưng y không hề quan tâm. Niềm hy vọng phục thù nhen nhóm sau ba năm giam cầm tăm tối đã khiến y quên đi mọi nỗi đau thể xác.
Tô Quy Nhạn mỉm cười nhè nhẹ, vệt sáng phản quang trên vách đá vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Y tiếp tục gõ nhịp truyền mật mã, thông báo cho Sở Thiên Hành biết rằng Thẩm Mặc hiện tại đã là người của phe ta, và yêu cầu Sở Thiên Hành chuẩn bị sẵn sàng lực lượng tù nhân khổ sai ở khu mỏ đá để phối hợp tạo loạn giả khi có tín hiệu.
Đúng lúc hai phòng giam đang giao tiếp nghẹt thở bằng âm thanh xích sắt, vệt sáng phản quang của chiếc Bát Gốm Sứt trên vách đá phòng giam số 9 đột ngột lay động dữ dội.
Vệt sáng hình bán nguyệt mờ nhạt bỗng nhiên bị cắt đôi bởi một bóng đen lớn đang di chuyển lướt đi từ đầu hành lang.
Tô Quy Nhạn giật mình, thính giác siêu phàm Thính Bộ Đoán Tâm của y lập tức hoạt động cực hạn. Y nghiêng nhẹ đầu, lắng nghe tiếng bước chân mỏng manh đang tiến lại gần. Tiếng bước chân này rất nhẹ, di chuyển lướt đi vô cùng cẩn trọng, gót chân hầu như không chạm đất—đó là bước chân đi chân đất của kẻ đang lén lút rình mò.
“Nặng khoảng trăm sáu mươi cân... bước đi dứt khoát nhưng có phần nôn nóng đố kỵ... Là Lý Hổ!” Tô Quy Nhạn lập tức nhận ra danh tính kẻ rình mò trong bóng tối.
Lý Hổ, tên cai ngục trẻ tuổi tàn bạo, đang âm thầm đi chân đất tiến vào hành lang đá lạnh. Hắn đã nghi ngờ hành vi của Thẩm Mặc từ lâu và muốn tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào để bắt quả tang cậu tư thông với trọng phạm hòng lập công trước ngục trưởng Lục Bá.
Ngoài hành lang, Thẩm Mặc cũng đã phát hiện ra sự thay đổi của vệt sáng phản quang trên vách đá. Cậu biết Lý Hổ đã thâm nhập sâu vào khu vực cấm mà không hề đốt đuốc tuần tra. Nếu cậu tiến lại gần ngăn cản trực tiếp lúc này, Lý Hổ sẽ càng thêm nghi ngờ và có cớ lục soát toàn diện phòng giam số 9.
Không một giây do dự, Thẩm Mặc lập tức lấy hơi, let ra một tiếng ho khan thật lớn, rách nát vang dội khắp hành lang đá lạnh:
“Khụ... khụ khụ... Khí lạnh mùa mưa này thật buốt xương tủy! Làm tiểu đệ lạnh đến phát ho rồi!”
Tiếng ho của Thẩm Mặc như một tiếng sấm nổ bên tai Tô Quy Nhạn. Ngay lập tức, Tô Quy Nhạn dừng hẳn nhịp gõ mật mã chuẩn xác của Huyền Thiết Nhịp Điệu.
Tuy nhiên, Sở Thiên Hành ở phòng giam bên cạnh do không nghe thấy tiếng ho báo hiệu từ ngoài hành lang, vẫn cố gõ nốt ba nhịp cuối cùng để hoàn thành thông điệp đáp lại:
“Cắc... cộc... cắc...”
Tiếng gõ đều đặn quỷ dị ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch của thiên lao ngay khi Lý Hổ vừa bước đến gần cửa sắt phòng giam số 9.
Tô Quy Nhạn phản ứng nhanh như chớp. Để ngụy trang cho ba tiếng gõ đều đặn của Sở Thiên Hành vừa phát ra từ phòng bên cạnh, y lập tức dùng hai cổ tay tàn phế của mình kéo mạnh sợi xích Huyền Thiết, tạo ra một chuỗi âm thanh va chạm hỗn loạn, sầm sập dữ dội xuống sàn đá ẩm ướt. Y gập người lại, bắt đầu rên rỉ, mut miệng lẩm bẩm những lời điên loạn, hoang mang của một tù nhân đang phát điên vì lạnh và đau đớn:
“Lạnh quá... Hoài An sư huynh... Cứu đệ... Lửa... Lửa cháy khắp nơi... Đừng chém... Đừng chém đầu đệ...”
Y liên tục lắc đầu, giãy giụa làm xích sắt va đập loảng xoảng vô nghĩa vào vách đá, át đi hoàn toàn ba tiếng gõ sót lại của Sở Thiên Hành ở phòng bên cạnh.
Lý Hổ từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt vuông đầy mụn thịt lộ rõ vẻ thất vọng và nghi ngờ dưới ánh đuốc mờ nhạt. Hắn trừng trừng nhìn Thẩm Mặc đang đứng gác, rồi quay ngoắt ánh mắt sắc lẹm về phía phòng giam số 9.
“Thẩm Mặc! Đêm hôm khuya khoắt, ngươi đứng ho lớn ở đây làm gì?” Lý Hổ cười lạnh một tiếng, giọng nói đầy vẻ mỉa mai rình mò. “Ta ở đầu hành lang nghe thấy tiếng gõ nhịp đều đặn rất lạ lùng phát ra từ khu vực này. Có phải có kẻ đang truyền tin mật hay không?”
Thẩm Mặc vội vàng cúi đầu, giả vờ run rẩy vì lạnh, cung kính bẩm báo:
“Báo... Báo cáo Lý huynh, tiểu đệ đứng gác ở đây lạnh quá nên mới ho lớn một tiếng để sưởi ấm lồng ngực. Còn tiếng gõ nhịp mà ngài nghe thấy... chính là tên phế nhân Tô Quy Nhạn kia. Y trúng độc Địa Ngô Cổ của Bạch Sát đại nhân từ chiều, độc tính phát tác làm y phát điên, liên tục giãy giụa kéo xích Huyền Thiết sầm sập suốt từ canh hai đến giờ. Tiểu đệ lo y chết trước khi Ngục trưởng Lục Bá tra khảo nên phải đứng đây canh gác sát sao.”
Lý Hổ trừng mắt nhìn Thẩm Mặc, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. Hắn không thèm nghe lời giải thích của cậu, lách người qua vai Thẩm Mặc và dừng bước trước vách đá ngăn cách phòng giam số 9, nghiêng tai lắng nghe tiếng gõ nhịp đều đặn quỷ dị.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!