Nhạc nềnWuxia

Vạn Độc Thử Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề, khò khè của ngục trưởng Lục Bá dội vào vách đá ẩm ướt, mỗi lúc một gần phòng giam số 9. Dưới lòng đất ba mươi trượng, dòng nước lũ đục ngầu vẫn dâng ngang hông, lạnh buốt thấu xương tủy. Trong bóng tối chập chờn của ngọn đuốc mỡ heo sắp tàn, Thẩm Mặc đứng ngoài hành lang đá lạnh, toàn thân ướt sũng, đôi bàn tay nắm chặt chuôi đao tuần tra đến mức khớp xương trắng bệch. Cậu biết, chỉ cần Lục Bá tiến thêm mười bước nữa và rẽ vào góc cua, lão sẽ nhìn thấy lão y sĩ câm Tần Hoài đang cắm những cây châm bạc cứu mạng trên ngực Tô Quy Nhạn.


“Bộp... Bộp... Bộp...”


Sát khí và mùi rượu quế rẻ tiền từ cơ thể béo phệ của Lục Bá đã xộc vào mũi. Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, dồn hết sự can đảm của một thiếu niên mười chín tuổi, đột ngột bước ra khỏi bóng tối, chặn ngay trước lối rẽ.


“Báo... Báo cáo Ngục trưởng!” Thẩm Mặc lắp bắp, giọng nói run rẩy vì lạnh nhưng được cố ý phóng đại để truyền âm thanh vào bên trong phòng giam. “Có biến cố lớn ở Tây khu mỏ quặng!”


Lục Bá khựng lại. Đôi mắt ti hí híp lại đầy giận dữ dưới hàng lông mày rậm rạp. Lão trừng trừng nhìn gã cai ngục trẻ tuổi đang ướt sũng như chuột lột trước mặt, bàn tay mập mạp đặt lên cây roi da gai sắt tẩm độc đeo ở hông.


“Thằng ranh con! Ai cho phép ngươi chặn đường ta?” Lục Bá gầm lên khàn khàn, hơi rượu nồng nặc phả ra. “Tây khu mỏ quặng thì làm sao? Lũ lụt ngập đến đít rồi, ngươi còn dám lảm nhảm cái gì?”


“Báo cáo Ngục trưởng, nước lũ từ mạch ngầm phía Tây dâng quá nhanh, đã làm sạt lở một mảng tường đá chịu lực của lò rèn ngầm!” Thẩm Mặc quỳ sụp xuống nước lũ, hai tay dâng cao tấm lệnh bài tuần tra rách nát. “Hàng vạn tấn quặng sắt đen Huyền Thiết vừa mới khai thác đang bị dòng nước cuốn trôi xuống vực sâu. Đệ tử ngoại môn canh gác ở đó đang hoảng loạn, không ai dám quyết định phong tỏa mạch nước!”


“Cái gì? Quặng sắt đen Huyền Thiết của ta!” Lục Bá hét lên một tiếng kinh hoàng.


Lòng tham vô độ của lão lập tức bị đánh trúng. Số quặng sắt đen đó là tài sản quý giá nhất mà lão lén lút ăn chặn hằng tháng để đúc thành bạc đen tẩu tán ra ngoài trấn Hắc Phong. Nếu số quặng đó bị nước lũ cuốn trôi, không chỉ khoản nợ cờ bạc khổng lồ của lão ngoài trấn không có đường trả, mà ngay cả cái đầu của lão cũng khó giữ nổi trước cơn thịnh nộ của Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn.


“Lũ ăn hại! Sao giờ này mới báo?” Lục Bá giận dữ quất mạnh cây roi da xuống mặt nước lũ, bắn ra những tia nước tung tóe. Lão không thèm nhìn về phía phòng giam số 9 nữa, quay ngoắt thân hình béo phệ, lảo đảo chạy nhanh về phía lối đi dẫn ra Tây khu mỏ, miệng không ngừng chửi rủa.


Nghe tiếng bước chân nặng nề của Lục Bá xa dần rồi mất hút sau tiếng gầm rú của mưa bão bên ngoài, Thẩm Mặc thở phào một hơi dài, suýt nữa thì ngã quỵ xuống nước lụt. Cậu nhanh chóng quay người, lách qua khe cửa sắt của phòng giam số 9.


Bên trong, lão y sĩ câm Tần Hoài đã nhanh như chớp rút toàn bộ bộ kim châm Châm Cứu Thiết Trâm trên ngực Tô Quy Nhạn, cẩn thận lau sạch và giấu vào bao da bọc chống nước. Dược lực ấm áp của viên Tuyết Sâm Hoàn dưới lưỡi Tô Quy Nhạn đang phát huy tác dụng thần kỳ. Luồng khí nóng từ nhân sâm tuyết trăm năm lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, đẩy lùi cơn phong hàn đang tàn phá phế quản yếu ớt của y. Sắc mặt nhợt nhạt của y dần lấy lại một chút sinh khí, hơi thở rách nát do Căn Bệnh Nan Y Di Truyền cũng dần trở nên ổn định, nhẹ nhàng.


Tuy nhiên, đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn vẫn hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Ngâm dưới dòng nước lũ lạnh ngắt, y chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng lạnh lẽo, như thể phần chi dưới của y đã chết từ lâu.


Tần Hoài khẽ gật đầu với Tô Quy Nhạn, ra hiệu rằng y đã tạm thời an toàn qua đêm nay. Lão nhân gầy gò nhấc chiếc xô dọn xác lên, lướt nhanh ra khỏi phòng giam và biến mất vào bóng tối ẩm ướt của hành lang đá lạnh, để lại Thẩm Mặc đứng bảo vệ bên cạnh bệ đá nằm của Tô Quy Nhạn.


“Đại sư huynh... ngài thấy trong người thế nào?” Thẩm Mặc thì thầm hỏi, ánh mắt đầy lo âu.


Tô Quy Nhạn chậm rãi mở mắt, đôi mắt sâu thẳm tĩnh lặng như nước hồ thu, phản chiếu ánh lửa tàn. Y khẽ động bờ môi khô khốc, giọng nói cực kỳ nhỏ nhưng rõ ràng bên tai Thẩm Mặc:


“Tuyết Sâm Hoàn đã bảo toàn chân nguyên của ta. Nhưng cơn bão mùa mưa này chỉ là khởi đầu. Ngày mai, sóng gió thực sự mới đến. Con phải chuẩn bị tinh thần.”


***


Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng rỉ sét của thiên lao vang lên ba tiếng nặng nề, u ám báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Cơn mưa bão ngoài núi Hắc Phong đã ngớt, nhưng sương mù độc hại từ các đầm lầy xung quanh vẫn tràn vào, bao phủ các lối đi đá bằng một làn khói xám xịt, lạnh lẽo.


Từ phía Cổng đá thiên lao, tiếng bước chân nhẹ nhàng, di chuyển không tiếng động nhưng mang theo một luồng tử khí nồng nặc đang tiến vào khu giam giữ trọng phạm.


Thẩm Mặc đứng gác ở đầu dãy hành lang, tim cậu thắt lại khi nhìn thấy bóng dáng xuất hiện từ trong làn sương mù. Đó là Bạch Sát—nữ độc thủ khét tiếng của Ma giáo. Nàng ta mặc một bộ y phục trắng toát như tang phục, gương mặt trang điểm phấn trắng bệch không chút huyết sắc, đôi môi đỏ rực như máu tươi, và đôi bàn tay được bảo vệ bởi lớp găng tay da độc màu đen bóng. Theo sau nàng ta là hai tên đệ tử ngoại môn khiêng một chiếc vạc đồng nhỏ bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hăng hắc, tanh nồng của rác rưởi và xác rết đất phân hủy.


Bạch Sát đi đến đâu, không khí xung quanh như đóng băng đến đó. Nàng ta dừng lại trước phòng giam số 3, nơi giam giữ một kiếm khách chính đạo bị phế võ công. Nàng ta khẽ nở một nụ cười biến thái, tàn nhẫn, ra hiệu cho đệ tử múc một bát cháo màu xám đen từ trong vạc đồng.


“Ăn đi, đây là Vạn Độc Cháo chứa Địa Ngô Cổ mới nhất của ta.” Giọng nói của Bạch Sát thanh mảnh, lảnh lót nhưng lạnh buốt như tiếng rết bò trên da thịt. “Luyện tà công cần phải thử nghiệm dược tính. Các ngươi nên cảm thấy vinh hạnh vì được làm vật tế cho đại nghiệp của Ma giáo.”


Tên kiếm khách chính đạo gào thét căm hờn, nhưng bị hai tên đệ tử khóa chặt bả vai, ép miệng đổ thẳng bát cháo độc vào cổ họng. Chỉ trong vòng vài hơi thở, tên kiếm khách trợn trừng mắt, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, toàn thân quằn quại trên sàn đá ẩm ướt, ho ra từng ngụm máu đen đặc trước khi tắt thở trong đau đớn tột cùng. Bạch Sát đứng nhìn, đôi mắt rực lên sự hân hoan điên loạn, ngón tay gõ nhẹ lên chiếc hộp gỗ chứa Vạn Độc Cổ đeo bên hông.


“Vẫn chưa đủ mạnh... Độc tính kiềm của rết đất chưa ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng đã làm vỡ phế quản.” Bạch Sát lẩm bẩm, rồi quay ngoắt ánh mắt lạnh lẽo về phía phòng giam số 9. “Đưa vạc đồng qua đây. Ta muốn thử trên người đại đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái. Kinh mạch của y đã phế, nhưng ý chí sắt đá của y chắc chắn sẽ chịu đựng được lâu hơn.”


Thẩm Mặc đứng bên cạnh, toàn thân run rẩy. Nhưng trước khi Bạch Sát tiến lại gần phòng giam số 9, cậu chợt nhớ lại lời dặn dò tỉ mỉ của Tô Quy Nhạn vào canh ba đêm qua, khi y nghe tiếng rết đất bò qua khe đá nứt.


*“Độc dược của Bạch Sát chế từ Địa Ngô Cổ luôn mang tính kiềm cực mạnh của bùn độc Tây Vực. Để cứu ta, con phải dùng Phàm Thực Khắc Độc—lén ngậm dấm chua của nhà ngục để trung hòa độc tính trong miệng ta trước khi nuốt. Và con phải mạo hiểm lấy trộm một viên Băng Tâm Đan từ dược phòng ngoại môn của trưởng lão để làm mát cơ thể, ức chế độc tính ăn mòn dạ dày.”*


Thẩm Mặc đã mạo hiểm tính mạng của mình. Sáng sớm nay, lợi dụng lúc các cai ngục đổi ca gác hỗn loạn sau lũ, cậu đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi trong chiếc túi tiền vải thô để hối lộ cho một tên đệ tử ngoại môn nghiện cờ bạc canh giữ dược phòng, lén lấy trộm được một viên Băng Tâm Đan quý giá. Cậu cũng đã lén múc một ngụm dấm ngục chua đậm đặc giấu vào trong chiếc bình gốm nhỏ đeo bên hông.


Khi Bạch Sát bước đến trước cửa sắt phòng giam số 9, Thẩm Mặc vội vàng cúi đầu, giả vờ bước lên mở khóa cửa sắt.


“Bạch Sát đại nhân, để tiểu nhân giúp ngài giữ chặt y.” Thẩm Mặc cung kính nói, lách người vào trong phòng giam trước.


Trong khoảnh khắc lách người che khuất tầm nhìn của Bạch Sát từ bên ngoài, Thẩm Mặc nhanh như chớp đổ ngụm dấm chua từ bình gốm vào lòng bàn tay, rồi giả vờ đỡ đầu Tô Quy Nhạn dậy, lén lút đưa ngón tay thấm đẫm dấm ngục vào miệng y. Tô Quy Nhạn ngậm chặt ngụm dấm chua dưới lưỡi, giữ cho cơ mặt hoàn toàn bình thản, không để lộ bất kỳ dấu vết nào.


Bạch Sát bước vào phòng giam số 9, mùi hôi thối của nước lũ và mùi rỉ sắt từ Xích Huyền Thiết không làm nàng ta bận tâm. Nàng ta nhìn Tô Quy Nhạn đang ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nứt nẻ, hai cổ tay quấn xích sắt rỉ sét, sắc mặt nhợt nhạt nhưng thần thái vẫn kiêu hãnh, điềm tĩnh.


“Tô Quy Nhạn, ba năm qua ngươi sống trong ngục tối như một con chó tàn phế, vậy mà ý chí vẫn chưa tiêu biến.” Bạch Sát cười lạnh, ra hiệu cho đệ tử múc một bát cháo độc Địa Ngô Cổ màu đen thẫm, bốc khói nghi ngút. “Ăn đi. Để ta xem kiếm ý Thanh Vân của ngươi có giúp ngươi chống lại được vạn độc xuyên tâm hay không.”


Tô Quy Nhạn không nói một lời, đôi mắt y nhìn thẳng vào Bạch Sát, điềm nhiên đến đáng sợ. Một tên đệ tử ngoại môn thô bạo bóp cằm y, ép y mở miệng. Bạch Sát tự tay cầm chiếc gáo múc cháo độc, đổ thẳng vào miệng Tô Quy Nhạn.


“Ực...”


Dòng cháo độc nóng bỏng, tanh nồng vừa tràn vào miệng, Tô Quy Nhạn lập tức cảm nhận được một cơn bỏng rát kinh hoàng. Độc tính kiềm cực mạnh của Địa Ngô Cổ tiếp xúc với niêm mạc miệng, ăn mòn da thịt như hàng vạn mũi kim nung đỏ.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, y lập tức vận dụng Phàm Thực Khắc Độc. Y dùng ngụm dấm ngục chua đậm đặc giấu dưới lưỡi để trộn lẫn với chất độc. Axit mạnh trong dấm chua lập tức xảy ra phản ứng trung hòa hóa học với độc tính kiềm của cổ độc, làm giảm đi một nửa sức tàn phá của nó trước khi trôi xuống cổ họng.


Đồng thời, Tô Quy Nhạn nhắm chặt mắt, vận hành Thai Tức Pháp đến mức cực hạn. Y điều hòa hơi thở sâu và chậm rãi, đóng chặt toàn bộ các sinh huyệt đạo xung quanh dạ dày và thực quản. Luồng chân khí dưỡng sinh mỏng manh từ Thai Tức Pháp tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình, cô lập chất độc không cho ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng và mạch máu.


Tuy nhiên, cơn đau đớn vẫn vô cùng khủng khiếp. Niêm mạc miệng của Tô Quy Nhạn bị bỏng nhẹ do axit phản ứng ăn mòn, máu tươi rỉ ra từ khóe môi y, hòa cùng màu cháo độc đen thẫm chảy dài xuống cằm, thấm đẫm chiếc áo xám tro rách nát.


“Khụ... Khụ...” Tô Quy Nhạn suýt nữa thì nôn mửa do mùi tanh nồng của độc tố sộc lên phế quản suy kiệt, nhưng y cắn chặt răng, dùng ý chí sắt đá để kìm nén cơn co thắt của dạ dày. Y biết, chỉ cần y nôn ra lúc này, Bạch Sát sẽ lập tức phát hiện ra chất dấm chua trung hòa độc tố, và kế hoạch bảo mệnh sẽ hoàn toàn bại lộ.


Thẩm Mặc đứng bên cạnh, tim bắn lên tận cổ họng khi chứng kiến cảnh đại sư huynh ho ra máu. Cậu biết mình phải thực hiện bước cuối cùng của kế hoạch ngay lập tức.


Cậu bưng khay trà của Bạch Sát đặt ở bệ đá ngoài hành lang, giả vờ vô ý làm rơi chiếc chén gốm đựng nước ấm.


“Rầm! Choảng!”


Tiếng gốm vỡ vang dội trong hành lang đá lạnh tĩnh mịch. Hai tên đệ tử ngoại môn của Bạch Sát giật mình quay đầu lại mắng chửi:


“Thằng ranh con! Làm ăn kiểu gì thế?”


Bạch Sát cũng nhíu mày, quay ngoắt thân hình về phía tiếng động lớn ngoài cửa phòng giam. Chỉ trong vòng một chớp mắt khi nữ độc thủ quay lưng đi, Thẩm Mặc nhanh như chớp thò ngón tay vào vạt áo, lôi ra viên Băng Tâm Đan đã được cậu nghiền nát từ trước, chuẩn xác nhét vào miệng Tô Quy Nhạn.


Tô Quy Nhạn lập tức nuốt viên thuốc bột mịn cùng với dòng nước lũ lạnh ngắt dưới chân. Dược lực mát lạnh của Băng Tâm Đan như một dòng băng tuyết chảy tràn xuống dạ dày, lập tức dập tắt cơn bỏng rát đang thiêu đốt tạng phủ, trung hòa hoàn toàn phần độc tố còn sót lại.


Khi Bạch Sát quay lại nhìn, Tô Quy Nhạn đã nhắm nghiền hai mắt, đầu ngoẹo sang một bên bệ đá nằm, cơ thể phẳng lặng bất động như một cái xác không hồn, khóe miệng vẫn còn rỉ ra dòng máu đen thẫm.


Bạch Sát lạnh lùng bước lại gần, rút chiếc găng tay da độc ra, đặt hai ngón tay gầy guộc lên mạch môn của Tô Quy Nhạn để kiểm tra nhịp tim hòng đo lường dược tính.


Thẩm Mặc nín thở, bàn tay đặt trên chuôi đao run rẩy dữ dội. Cậu biết, đây là khoảnh khắc quyết định sự sống chết của cả hai người.


Bạch Sát nhắm mắt cảm nhận mạch đập của Tô Quy Nhạn. Nhờ Thai Tức Pháp, nhịp tim của y đã giảm xuống mức tối thiểu, đờ đẫn, đứt quãng và yếu ớt giống hệt như một kẻ đang bị kịch độc tàn phá phế quản, sắp sửa lìa đời.


Nữ độc thủ khẽ nhếch môi cười hài lòng, chuẩn bị rút tay lại để rời đi. Nhưng đúng lúc đó, nàng ta chợt khựng lại. Đôi mắt lạnh lẽo, trắng bệch của nàng ta bỗng híp lại đầy nghi ngờ.


Nàng ta cúi sát gương mặt trắng bệch của mình vào lồng ngực gầy gò của Tô Quy Nhạn, lắng nghe nhịp thở của y. Mặc dù mạch đập của y vô cùng yếu ớt, nhưng nhịp thở lại mang một sự tĩnh lặng dị thường, đều đặn đến mức kỳ lạ, hoàn toàn không có sự hỗn loạn giãy giụa, co thắt phế quản của một kẻ đang bị vạn độc cào xé tâm can như các tù nhân ở phòng giam khác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!