Nhạc nềnWuxia

Hàn Thủy Ngập Lao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa gầm rú ngoài núi Hắc Phong dội xuống lòng đất như tiếng sấm sét nghẹn ngào của đất trời. Đã ba ngày ba đêm, cơn bão mùa mưa không hề có dấu hiệu ngưng nghỉ, trút hàng vạn khối nước xuống những vách đá vôi hiểm trở, thẩm thấu qua các tầng đất rồi tràn vào hệ thống mạch nước ngầm của Hắc Nguyệt Thiên Lao. Sâu dưới lòng đất ba mươi trượng, không khí ngột ngạt thường ngày nay bị thay thế bởi một cái lạnh buốt giá, ẩm ướt đến mức thở ra khói.


Tại Phòng giam số 9, mạch nước ngầm từ vách đá nứt nẻ đã không còn rỉ rả từng giọt nữa. Nước lũ đục ngầu, mang theo bùn đất và những vụn đá dăm sắc nhọn, đang ồ ạt tràn vào từ góc tường, nhanh chóng dâng cao lên ngang hông của Tô Quy Nhạn. Dưới ánh lửa vàng vọt, chập chờn của ngọn đuốc mỡ heo sắp tàn ngoài hành lang, làn nước ngập phản chiếu một màu đỏ nâu quỷ dị—đó là lớp rỉ sắt từ bộ Xích Huyền Thiết nặng năm mươi cân đang khóa chặt hai cổ tay và cổ chân y vào bức tường đá chịu lực.


Đôi chân tàn phế của Tô Quy Nhạn vốn đã mất đi cảm giác vật lý từ ba năm trước, nay dưới sự gặm nhấm của làn nước buốt giá, lại truyền đến một thứ cảm giác kỳ quái—không phải đau, mà là một sự trống rỗng lạnh ngắt, như thể phần cơ thể đó đang dần tan rã vào bóng tối. Nhưng tệ hơn cả là phần cơ thể phía trên. Vệt rạch mảnh như sợi chỉ trên cổ y—vết tích từ lưỡi kiếm khảm ngọc bích của phản đồ Khương Vũ để lại đêm qua—bắt đầu nhói buốt dữ dội khi hơi nước lạnh tràn vào. Vết thương cũ trên bả vai do roi da của Mã Sáu quật rách miệng chiều qua cũng bị nước lũ ngấm vào, rát buốt như có hàng vạn con kiến độc đang cắn xé.


“Khụ... Khụ khụ...”


Tô Quy Nhạn đột ngột gập người, một tiếng ho khan rách nát vang lên giữa không gian ẩm ướt. Y ho ra một ngụm máu đen thẫm, loang lổ trên mặt nước lũ đục ngầu trước khi bị dòng nước cuốn đi. Căn Bệnh Nan Y Di Truyền từ mẫu thân—chứng suy kiệt phổi bẩm sinh—đang bộc phát dữ dội dưới sự kích thích của phong hàn mùa mưa. Mỗi nhịp thở của y lúc này đều đau đớn như thể có hàng vạn mảnh băng vụn đang cào xé phế quản.


Trong cơn nguy kịch, Tô Quy Nhạn nhắm nghiền hai mắt. Y cố gắng khống chế sự run rẩy của cơ thể, vận hành Thai Tức Pháp đến mức cực hạn. Y điều hòa nhịp tim xuống mức thấp nhất, đóng chặt các huyệt đạo hô hấp để ngăn không cho khí lạnh xâm nhập sâu hơn vào lục phủ ngũ tạng. Kiếm ý vô hình từ vết kiếm trăm năm của Bạch Y Kiếm Tiên trên vách đá đối diện như một ngọn hải đăng tinh thần, giúp y giữ vững sự minh mẫn cuối cùng giữa cơn bão táp của thể xác. Y biết mình không thể chết lúc này. Mối thù diệt môn chưa trả, bộ mặt thật của Nhạc Thiên Bá chưa bị vạch trần, y tuyệt đối không thể ngã xuống dưới dòng nước lũ dơ bẩn này.


“Cạch.”


Tiếng khóa cửa sắt khẽ động nhẹ. Tiếng động cực nhỏ ấy không thể qua mắt được thính giác siêu phàm Thính Bộ Đoán Tâm của Tô Quy Nhạn. Y không mở mắt, nhưng đôi tai khẽ động. Bước chân này rất nhẹ, hơi khòm lưng, mang theo mùi thảo dược hăng hắc quen thuộc hòa lẫn với mùi xác chết phân hủy từ bãi tha ma ngục.


Là lão y sĩ câm Tần Hoài.


Lão nhân gầy gò như một gốc cây khô lướt nhanh vào phòng giam số 9, nước lũ ngập ngang hông lão nhưng lão di chuyển không một tiếng động. Nhìn thấy Tô Quy Nhạn đang nửa tỉnh nửa mê, cơ thể lạnh ngắt như xác chết, đôi mắt lão Tần Hoài co rụt lại đầy kinh hoàng. Lão lập tức hiểu rằng nếu không cứu trị ngay, trọng phạm chính trị duy nhất của thiên lao sẽ biến thành một cái xác trôi sông trước khi trời sáng.


Lão Tần Hoài nhanh như chớp thò bàn tay gầy guộc vào lớp tay áo rộng sũng nước, lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ được bọc kỹ bằng da thú chống nước. Lão mở hộp, lấy ra một viên đan dược màu đỏ thẫm tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp—Tuyết Sâm Hoàn. Đây là viên thuốc bổ khí huyết vô giá mà lão đã lén lút cất giấu suốt nhiều năm qua, trị giá hơn một ngàn lượng vàng trên thị trường đen ngoài trấn Hắc Phong.


Lão bóp nhẹ cằm Tô Quy Nhạn, nhét viên Tuyết Sâm Hoàn vào dưới lưỡi y. Dược lực ấm áp của nhân sâm tuyết trăm năm lập tức tan ra, như một dòng suối nóng chảy thẳng xuống đan điền tàn phế, rồi lan tỏa ra bảo vệ lục phủ ngũ tạng khỏi sự tàn phá của phong hàn. Tô Quy Nhạn khẽ rên rỉ một tiếng, sắc mặt nhợt nhạt dần lấy lại một chút sinh khí mỏng manh.


Không dừng lại ở đó, lão Tần Hoài rút ra bộ châm bạc Châm Cứu Thiết Trâm từ thắt lưng da. Lão lướt ngón tay thô ráp trên ngực Tô Quy Nhạn, chuẩn xác đâm sâu ba cây châm vào các sinh huyệt quanh phế quản để điều hòa dòng máu tắc nghẽn, giúp y giảm bớt cơn ho dữ dội. Mỗi mũi châm đâm xuống đều mang theo một luồng nội lực ấm áp từ Thần Nông Tâm Pháp của lão, tạm thời đẩy lui khí lạnh đang gặm nhấm kinh mạch tàn phế của y.


Tô Quy Nhạn chậm rãi mở mắt, nhìn lão y sĩ câm bằng ánh mắt đầy lòng biết ơn thầm lặng. Hai người không cần nói một lời, nhưng sự đồng cảm giữa một mưu sĩ tàn phế và một ngự y triều đình ẩn dật đã vượt qua mọi ranh giới ngôn từ. Tần Hoài khẽ gật đầu, ra hiệu cho y tiếp tục vận hành Thai Tức Pháp để hấp thụ toàn bộ dược lực của Tuyết Sâm Hoàn.


Trong lúc đó, ngoài hành lang đá lạnh lộng gió, Thẩm Mặc đang đứng gác với chiếc đèn dầu leo lét trên tay. Thiếu niên mười chín tuổi mặc võ phục cai ngục thô sơ đã sũng nước mưa, cơ thể run lên bần bật vì lạnh nhưng đôi mắt chất phác lại rực lên một sự kiên định chưa từng có. Cậu cố tình đứng ở góc nghiêng của hành lang, dùng thân hình cao gầy và bóng của chiếc đèn dầu để che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ phía phòng nghỉ cai ngục hướng về phòng giam số 9.


Thẩm Mặc liên tục đảo mắt nhìn quanh, bàn tay nắm chặt chuôi đao tuần tra rớm mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa. Cậu biết mình đang chơi một canh bạc mạng sống. Nếu bất kỳ tên lính canh nào phát hiện lão Tần Hoài đang lén lút cứu trị cho Tô Quy Nhạn, cả ba người bọn họ đều sẽ bị ném vào Huyết Trì độc nước ngay lập tức. Nhưng lời thề trung thành dưới chân bệ đá đêm qua, mối thù cốt nhục của cha cậu—Thẩm lão tướng quân—đối với kẻ ngụy quân tử Nhạc Thiên Bá đã biến gã thiếu niên nhút nhát ngày nào thành một hộ vệ kiên cường.


“Bộp... Bộp... Bộp...”


Đột ngột, một tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên từ phía đầu hành lang đá lạnh, lấn át cả tiếng mưa rơi rầm rì ngoài kia.


Thính giác siêu phàm Thính Bộ Đoán Tâm của Tô Quy Nhạn lập tức cảnh báo. Nhịp bước chân này rất nặng, gót chân nện xuống sàn đá sũng nước tạo ra những tiếng vang dội đầy uy quyền và tàn bạo. Người này nặng khoảng trăm tám mươi cân, di chuyển dứt khoát nhưng nhịp thở có chút khò khè do rượu chè sa sút.


Là Ngục trưởng Lục Bá.


Lục Bá đang đi tuần tra đột xuất. Trận mưa bão kéo dài đã làm ngập lụt một góc khu khai thác quặng đen Huyền Thiết—nguồn thu nhập tham ô chính của lão. Điều này khiến tên ngục trưởng tàn bạo đang vô cùng giận dữ và lo lắng. Lão mang theo chiếc roi da gai sắt tẩm kịch độc, càu nhàu bước xuống kiểm tra các khu giam giữ trọng phạm hòng trút giận.


Thẩm Mặc hoảng loạn tột độ khi thấy bóng dáng to béo, dữ dằn của Lục Bá xuất hiện ở góc hành lang dưới ánh lửa đuốc chập chờn. Trong phòng giam số 9, lão Tần Hoài vẫn đang cắm dở những cây châm bạc trên ngực Tô Quy Nhạn, nước lũ ngập ngang hông khiến việc rút lui lập tức là hoàn toàn bất khả thi.


“Nguy rồi...” Thẩm Mặc rít khẽ qua kẽ răng.


Cậu biết mình phải hành động ngay lập tức để đánh lạc hướng Lục Bá, nếu không ván cờ mưu lược của bọn họ sẽ sụp đổ ngay khi vừa mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!