Thiết Ngục Ám Sát
Đêm lạnh buốt xương, mạch nước ngầm rỉ ra từ các khe đá của Hắc Nguyệt Thiên Lao kêu lên những tiếng “tõm... tõm...” đều đặn, âm vang quỷ dị dọc theo những hành lang đá lạnh không một bóng người. Cơn giông bão dữ dội ngoài núi Hắc Phong dường như đã bị ngăn cách bởi lớp đá hắc thạch dày hàng trượng dưới lòng đất ba mươi trượng, chỉ còn lại luồng khí ẩm ướt, tanh nồng của bùn đất và rỉ sắt Huyền Thiết tràn ngập trong không gian.
Chưa bao giờ thiên lao ngầm lại trống trải đến thế. Sau khi Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn nhận được bức Huyết Thư Ngụy Tạo viết bằng Chu Sa Độc của Tiêu Dao Tử, lão đã nổi giận lôi đình, bóp nát chiếc chén ngọc bích và điều động toàn bộ đệ tử tinh anh cùng toán sát thủ tuần ngục kéo ra ngoài Thung Lũng Đá để phục kích ngược lại Tứ trưởng lão. Toàn bộ hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt hằng ngày của ngục tối bỗng chốc xuất hiện một khoảng trống chí mạng. Sự vắng mặt của toán lính gác khiến không khí nơi đây chìm vào một thứ tịch mịch đáng sợ, tựa như sự tĩnh lặng trước khi một cơn bão đẫm máu khác ập xuống.
Bên trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm cảm giác vật lý của anh được phủ dưới tấm chăn mỏng bằng vải thô xám tro sờn rách – di vật duy nhất của sư huynh Trần Hoài An. Hai cổ tay gầy gò, trơ xương của anh bị khóa chặt bởi bộ xích Huyền Thiết nặng năm mươi cân găm sâu vào da thịt hoại tử nhẹ, rỉ ra những vệt máu tươi đã khô xỉn màu. Trên ngón tay trỏ bàn tay phải, vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn vết thương khẽ giật nhẹ theo nhịp thở Thai Tức Pháp.
Anh nhắm nghiền hai mắt, vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, bảo toàn chút sinh mệnh lực mỏng manh trước khí lạnh thấu xương của mùa mưa lũ. Tuy nhiên, các giác quan của anh không hề đóng lại. Ngược lại, thông qua thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm, toàn bộ cấu trúc ngục tối lúc này đang thu nhỏ lại trong tâm trí anh như một bàn cờ vây sống động.
“Không có tiếng bước chân của lính tuần tra đổi ca. Không có tiếng lội nước bì bõm của đám ngục tốt thường.” Tô Quy Nhạn thầm nghĩ, đôi tai khẽ động nhẹ. “Nhưng... có một luồng gió lạnh buốt bất thường vừa lướt qua lối đi canh gác hành lang đá lạnh. Luồng gió này không mang theo hơi nước ẩm ướt của mạch nước ngầm, mà lạnh ngắt, mang theo một tử khí tanh nồng của máu khô.”
Anh mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm ẩn sau mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt nhợt nhạt bỗng sáng rực như đuốc trong đêm tối. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn về phía vách đá nứt nẻ ngăn cách với phòng giam bên cạnh, nơi Sở Thiên Hành – tráng hán tóc tai bù xù, râu quai nón rậm rạp – đang bị giam giữ.
“Sột... sột... sột...”
Một tiếng động cực nhỏ, mỏng manh như tiếng dải lụa lướt trên mặt băng bỗng vang lên từ đầu hành lang đá lạnh. Kẻ đến di chuyển hoàn toàn không tiếng động, gót chân không hề chạm đất, hơi thở nhẹ đến mức mắt thường không thể phát hiện. Nhưng nhịp thở lạnh ngắt mang theo kình khí quỷ dị của Huyết Ảnh Thần Công đã lập tức bị Thính Bộ Đoán Tâm của Tô Quy Nhạn bắt được.
“Sát thủ Huyết Ảnh.” Tô Quy Nhạn khàn khàn cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió lùa qua khe đá nhưng rõ ràng đến từng chữ. “Tứ trưởng lão bấy lâu nay nghi ngờ ta nắm giữ bí mật Thanh Vân Kiếm Phổ, nay thấy Lôi Vân Sơn điều động binh lực ra ngoài, lão liền phái sát thủ bóng tối thâm nhập sâu vào thiên lao hòng ám sát ta để bịt đầu mối thông tin trước khi Hữu Hộ pháp biết chuyện. Con cờ cuối cùng của lão đã xuất thủ.”
Từ phòng giam bên cạnh, Sở Thiên Hành đang ngồi dựa lưng vào vách đá nứt nẻ bỗng giật mình. Dù đan điền đang bị khóa chặt bởi xích Huyền Thiết, nội lực Cửu Dương Chân Khí không thể vận hành ra ngoài cơ thể, nhưng bản năng của một nhất lưu cao thủ chính đạo năm xưa vẫn giúp gã nhận biết được sát cơ kinh hoàng đang áp sát. Gã trừng mắt nhìn vào bóng tối ngoài hành lang, hai tay siết chặt lấy sợi xích sắt Huyền Thiết quấn quanh cổ tay:
- Tô huynh! Có thích khách! Tiếng gió rít rất quỷ dị, đây không phải là người của ngục tốt thường!
Sở Thiên Hành gầm thét lớn, tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả những chấn song sắt rỉ sét của khu giam biệt lập. Gã biết mình không thể vận công cứu viện trực tiếp, liền dùng sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn của cánh tay kéo căng hai sợi xích Huyền Thiết nặng nề đập mạnh liên hồi xuống vách đá, tạo ra một tràng tiếng động hỗn loạn vang dội khắp hành lang đá lạnh hòng báo động cho Thẩm Mặc bên ngoài:
- Choang! Choang! Choang! -
Tiếng xích sắt va chạm chói tai chưa dứt, một bóng đen gầy gò ẩn trong bộ đồ bó sát màu đen bỗng thoắt ẩn thoắt hiện ra từ bóng tối hành lang. Kẻ đến đeo một chiếc mặt nạ quỷ máu đỏ rực ghê rợn, đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn không chút hơi ấm nhân gian nhìn chằm chằm vào phòng giam số 9. Hắn chính là Huyết Ảnh – sát thủ bóng tối chuyên thực thi các mệnh lệnh ám sát tàn bạo của Ma giáo.
Huyết Ảnh không hề do dự trước tiếng gầm của Sở Thiên Hành. Hắn vận hành Huyết Ảnh Thần Công biến ảo thân hình, lướt nhanh như một bóng ma qua cánh cửa sắt phòng giam số 9 đang khép hờ. Thanh đoản đao rỉ sét mang theo tử khí nồng nặc đeo ở hông hắn đã tuốt vỏ, vạch ra một đường sáng lạnh buốt nhắm thẳng vào yết hầu của Tô Quy Nhạn đang ngồi trên xe lăn gỗ.
Đúng vào khoảnh khắc lưỡi đao sắc lẹm chỉ còn cách cổ họng Tô Quy Nhạn ba thước, từ góc tối âm u phía sau bệ đá nằm của phòng giam số 9, một bóng đen gầy gò khác bỗng vút ra không tiếng động.
Diệp Vô Phong – thích khách chuyên nghiệp đang bị giam chung khu – đã xuất thủ. Hắn bảo vệ Tô Quy Nhạn đêm nay không phải vì lòng nghĩa hiệp chính đạo, mà vì khế ước ngầm giữa hai người: Tô Quy Nhạn đã hứa sẽ giao ra lộ đồ vượt ngục an toàn thông qua mạch nước ngầm nối liền với đầm lầy Hắc Thủy bên ngoài để đổi lấy sự bảo hộ võ lực tầm gần của hắn.
Diệp Vô Phong vận hành Ám Ảnh Quy Tức Công đến cực hạn, giấu kín hoàn toàn khí tức của mình trong góc tối cho đến giây phút quyết định. Hắn búng mạnh mười đầu ngón tay gầy guộc, phóng ra ba cây độc châm nhỏ màu xanh lam nhạt tẩm kịch độc giấu kỹ trong kẽ răng nhắm thẳng vào các tử huyệt trên mặt của Huyết Ảnh:
- Phập! Phập! Phập! -
Tiếng xé gió cực nhỏ của độc châm buộc Huyết Ảnh phải thay đổi chiêu thức tầm gần. Hắn vung đoản đao rỉ sét vẽ ra một vòng tròn kình khí màu đỏ máu trước ngực để gạt bay ba cây độc châm:
- Keng! Keng! Keng! -
Ba vệt lửa nhỏ bắn tung tóe giữa bóng tối hoàn toàn của phòng giam số 9. Đường đao đầu tiên nhắm vào yết hầu Tô Quy Nhạn đã bị chặn đứng hoàn toàn. Diệp Vô Phong lướt nhanh tới, tay cầm một mảnh sắt đen mài sắc nhọn hoắt nhặt được từ mỏ đá khổ sai, đâm thẳng vào mạn sườn trái – điểm mù bóng tối – của Huyết Ảnh.
Huyết Ảnh hừ lạnh một tiếng khàn đặc, thân hình gầy gò bỗng biến ảo thành ba bóng đen giống hệt nhau dưới tác động quỷ dị của Huyết Ảnh Thần Công. Đường đâm của Diệp Vô Phong chỉ xuyên qua một bóng ảnh hư vô rồi đập mạnh vào vách đá hắc thạch chịu lực, bắn ra những mảnh đá dăm nhỏ rát buốt da mặt.
- Tên phản đồ thích khách kia! Ngươi dám phản bội giáo phái để bảo vệ một tên phế nhân chính đạo sao? - Huyết Ảnh quát lớn, giọng nói lạnh ngắt không chút cảm xúc.
Hắn vận lực cổ tay, ba bóng đen đồng thời vung tay phóng ra hàng loạt ám khí độc châm đen bóng mang theo mùi tanh nồng của máu rết đất nhắm thẳng vào bệ đá nằm và chiếc xe lăn gỗ của Tô Quy Nhạn. Đây là đòn tấn công diện rộng diện rộng hòng triệt hạ mục tiêu không cho Tô Quy Nhạn bất kỳ cơ hội sống sót nào.
Tô Quy Nhạn vẫn ngồi bất động trên xe lăn gỗ, không hề có một tia hoảng loạn hay né tránh. Anh biết rõ giới hạn thể xác tàn phế của mình: không thể di chuyển hai chân vĩnh viễn, đan điền trống rỗng không một tia chân khí. Thế nhưng, đôi mắt anh bỗng co rụt lại, tập trung toàn bộ tinh thần lực cực hạn vào vách đá phòng giam số 9 – nơi có vết kiếm sâu ba tấc của Bạch Y Kiếm Tiên để lại từ trăm năm trước.
Anh quán tưởng vết kiếm cổ xưa, điều hòa dòng máu chảy chậm qua các sinh huyệt để khống chế nhịp thở Thai Tức Pháp, rồi bất ngờ phóng ra Tuyệt Mạch Kiếm Ý từ ánh mắt sắc lẹm của mình.
Không khí xung quanh Tô Quy Nhạn đột ngột giảm nhiệt xuống mức đóng băng trong vòng một trượng. Một luồng kiếm ý vô hình, lạnh người và sắc bén vô song bùng phát từ thần thái uy nghiêm của anh, tỏa ra như một bức tường khí lạnh buốt bảo vệ tầm cận chiến.
Những cây độc châm ám khí của Huyết Ảnh khi bay vào phạm vi một trượng quanh xe lăn gỗ bỗng chốc bị luồng kiếm ý vô hình và khí lạnh cực hạn làm chệch hướng di chuyển, găm chặt vào vách đá ẩm ướt xung quanh với những tiếng “phập... phập...” khô khốc.
Tuy nhiên, việc vận dụng cực hạn tinh thần lực trong trạng thái kinh mạch tàn phế đã gây ra một sự phản phệ dữ dội lên lục phủ ngũ tạng của Tô Quy Nhạn. Lồng ngực gầy gò của anh thắt chặt lại đau đớn thấu xương tủy, một ngụm máu tươi đỏ thẫm trào ra từ khóe môi nhợt nhạt, chậm rãi chảy dọc theo cằm thấm vào chiếc áo xám tro sờn rách.
Sở Thiên Hành ở phòng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng đó qua khe chấn song sắt, gầm lên uất hận tột cùng. Gã điên cuồng vận lực cánh tay, kéo giật hai sợi xích Huyền Thiết siết chặt vào da thịt cổ tay rớm máu tươi, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo để phá vỡ chốt khóa cơ quan nhưng vô ích. Xích Huyền Thiết liên tục hấp thụ chút chân khí ít ỏi còn sót lại trong kinh mạch của gã, gây ra những cơn đau nhói tê liệt khắp toàn thân:
- Tô huynh! Khụ... Đáng chết! Sợi xích tà môn này đang hút chân khí của ta! Diệp Vô Phong, ngươi mau giết chết tên sát thủ đó cho ta! -
Diệp Vô Phong cắn chặt răng, vết thương cũ ở tay phải rách miệng rớm máu tươi do cú va chạm vách đá trước đó lại nhói lên đau đớn. Hắn lướt nhanh Thanh Vân Bộ Pháp linh hoạt né tránh đường đao tiếp theo của Huyết Ảnh, dùng mảnh sắt nhọn hoắt đâm liên tiếp ba chiêu nhắm vào tử huyệt dưới nách đối thủ.
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc Diệp Vô Phong chuẩn bị chiếm lại thế thượng phong, từ phía hành lang đá lạnh bên ngoài bỗng vang lên hai tiếng xé gió sắc lẹm khác. Hai bóng đen mặc đồ đen bó sát, đeo mặt nạ quỷ máu tương tự đột ngột lao ra từ bóng tối trần ngục, vung đoản đao vây khốn Diệp Vô Phong vào giữa:
- Vút! Vút! -
- Hỏng bét! Có thêm truy binh sát thủ! - Diệp Vô Phong hoảng hốt thốt lên, thân hình gầy gò lập tức bị đẩy vào thế phòng thủ bị động tuyệt vọng trước những đường đao biến ảo liên tiếp của hai tên sát thủ mới xuất hiện.
Tình thế trong phòng giam số 9 bỗng chốc đảo chiều dữ dội, nguy kịch tột độ. Thẩm Mặc vẫn chưa thể quay lại cứu viện do bận đối phó với Thiết Vệ tuần tra ngoài cổng đá phụ, trong khi Sở Thiên Hành bị xích sắt khóa chặt hoàn toàn không thể di chuyển.
Tên sát thủ Huyết Ảnh đầu tiên nhìn thấy Diệp Vô Phong đã bị vây khốn hoàn toàn, liền nở một nụ cười tàn độc dưới lớp mặt nạ quỷ máu. Hắn lướt nhanh như một bóng ma áp sát vào xe lăn gỗ của Tô Quy Nhạn, vung đoản đao rỉ sét chém mạnh một đao quyết định nhắm thẳng vào cổ họng của vị mưu sĩ tàn phế.
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên xe lăn gỗ, hơi thở mỏng manh như tơ trời. Anh nhìn lưỡi đao sắc lạnh đang phóng tới, hai cổ tay bị xích Huyền Thiết siết chặt rớm máu khẽ động nhẹ.
*Keng!*
Một tiếng kim khí va chạm chói tai vang dội khắp thạch thất ẩm ướt. Tô Quy Nhạn đã vận dụng phản xạ cực hạn, quấn đoạn xích Huyền Thiết quanh cổ tay phải để kẹp chặt lấy lưỡi đoản đao của Huyết Ảnh ngay sát cổ họng mình.
Lưỡi đoản đao của Huyết Ảnh găm chặt vào xích sắt Huyền Thiết ngay sát cổ họng Tô Quy Nhạn, trong khi Diệp Vô Phong đang bị vây khốn bởi hai sát thủ khác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!