Huyết Thư Đoạt Mệnh
Sương mù dày đặc từ đỉnh Hắc Phong tràn xuống, nuốt chửng những lối mòn dốc đá dẫn vào Trấn Hắc Phong. Dưới mái hiên ngói xám của dinh thự Tứ trưởng lão, tiếng mưa rào gõ nhịp liên hồi lên những phiến đá xanh bám đầy rêu ẩm.
Chu Quý thở dốc, tà áo tù rách nát sũng nước mưa dính chặt vào da thịt gầy gò. Hắn quỳ sụp dưới sàn gỗ lim đen bóng, mười đầu ngón tay run rẩy dâng lên một mảnh da dê cổ vàng úa, loang lổ những vệt bùn đất và nước mưa. Trên ngón tay trỏ và ngón giữa bàn tay phải của hắn, những vết chai mỏng cứng đặc trưng của kẻ phóng ám khí Đường Môn khẽ giật nhẹ vì kiệt sức.
Ngồi đối diện hắn trên chiếc ghế bành bọc da hổ khổng lồ là Tứ trưởng lão. Lão giả lùn mập khẽ híp đôi mắt xảo quyệt, gõ gõ những ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá xuống tay vịn. Ánh lửa nến sáp ong chập chờn chiếu rõ gương mặt thịt ngang ngược đang vặn vẹo vì lòng tham cực hạn của lão. Lão vươn bàn tay mập mạp giật lấy mảnh da dê, lật qua lật lại dưới ánh lửa:
- Chu Quý, ngươi chắc chắn đây là bản đồ kho vũ khí lậu của Lôi Vân Sơn tại Thung Lũng Đá? Ngươi có biết nếu dám lừa gạt bổn trưởng lão, cái đầu của ngươi sẽ bị treo trên cột cờ phân đà ngoại môn không?
Chu Quý dập đầu sát đất, giọng run bắn lên vì nôn nóng lập công:
- Khởi bẩm Tứ trưởng lão, tiểu nhân có cho mười lá gan cũng không dám lừa gạt ngài! Bản đồ này là do tiểu nhân lén lấy được từ khay cơm của tên phế nhân Tô Quy Nhạn dưới phòng giam số 9. Tên phế nhân đó dùng nước ngầm vẽ sơ đồ này hằng đêm để hướng dẫn đệ tử Thanh Vân phái bên ngoài tẩu tán tàn dư. Lôi Vân Sơn bấy lâu nay cậy quyền quản lý thiên lao, âm thầm tích trữ quặng sắt đen Huyền Thiết để tự đúc binh khí riêng mưu đồ tạo phản lật đổ hai hộ pháp. Thung Lũng Đá chính là nơi lão giấu lò rèn ngầm!
Tứ trưởng lão khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc chứa kịch độc ngầm trên ngón tay mập mạp. Lòng tham trong lòng lão trỗi dậy dữ dội. Lò rèn ngầm chứa hàng vạn lượng sắt đen Huyền Thiết! Nếu lão có thể cướp đoạt được kho vũ khí lậu này trước khi Lôi Vân Sơn kịp tẩu tán, lão không chỉ nắm giữ nguồn tài nguyên khổng lồ để đúc binh khí riêng, mà còn có thể dâng tang vật này lên Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành để khép Lôi Vân Sơn vào tội mưu phản phản giáo. Chức vị Giáo chủ Ma giáo đang bỏ trống kia sẽ nằm chắc trong tay lão.
Lão đứng phắt dậy, gương mặt lùn mập lộ rõ sát cơ tàn độc, gầm khẽ:
- Tốt! Lôi Vân Sơn, ngươi cậy có Cửu Thiên Lôi Đình Quyết bấy lâu nay khinh thường ta. Lần này ta sẽ nhổ tận gốc vây cánh của ngươi! Truyền lệnh của ta, tập hợp ba phân đà chủ ngoại môn cùng toàn bộ thích khách Đường Môn dưới trướng. Đêm nay, chúng ta sẽ tập kích Thung Lũng Đá, cướp sạch quặng sắt đen Huyền Thiết và thiêu rụi lò rèn ngầm của lão!
Chu Quý quỳ bên dưới, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hắn tin chắc mình sắp bước lên vị trí đường chủ phân đà ngoại môn, hoàn toàn không biết rằng bản thân chỉ là một quân cờ ngu xuẩn đang kéo cả phe phái Tứ trưởng lão vào thòng lọng tử thần do Tô Quy Nhạn thắt sẵn.
***
Cùng lúc đó, sâu dưới lòng đất ba mươi trượng, Phòng giam số 9 Hắc Nguyệt Thiên Lao chìm trong bóng tối lạnh ngắt.
Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý của anh được phủ dưới tấm chăn mỏng bằng vải thô xám tro sờn rách. Hai cổ tay anh bị khóa chặt bởi xích Huyền Thiết nặng nề, những vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn vết thương những ngày trước khẽ giật nhẹ theo nhịp thở. Anh đang vận hành Thai Tức Pháp, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu để duy trì sự minh mẫn cực hạn của lý trí.
Cửa sắt phòng giam khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Thẩm Mặc lách người bước vào, tay bưng một khay gỗ đựng bát cháo loãng nghi ngút khói. Cậu thiếu niên mười chín tuổi khẽ ho nhẹ một tiếng, ra hiệu cho các ngục tốt gác ngoài hành lang đã được cậu điều đi nơi khác.
Thẩm Mặc quỳ một gối xuống cạnh xe lăn, từ trong vạt áo rộng rút ra một bức thư bằng lụa đen rách nát, tỏa ra mùi tanh nồng của Chu Sa Độc trộn lẫn máu rết đất. Đây chính là bức Huyết Thư Ngụy Tạo do Tiêu Dao Tử viết giả mạo bút tích đệ tử của Tứ trưởng lão theo khẩu quyết của Tô Quy Nhạn.
- Sư phụ, Chu Quý đã trốn thoát thành công mang theo bản đồ giả ngoài Trấn Hắc Phong. Con vừa nhận được tin mật từ Lâm Dực, Tứ trưởng lão đang tập hợp binh lực chuẩn bị tập kích Thung Lũng Đá vào canh ba đêm nay. Bức huyết thư giả này... con nên hành động thế nào? - Thẩm Mặc thì thầm, đôi mắt chất phác đầy lo âu.
Tô Quy Nhạn khẽ hé mở đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như nước hồ thu. Anh nhìn bức huyết thư trên tay Thẩm Mặc, khàn khàn cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió lùa qua khe đá nhưng chứa đựng một uy lực mưu lược vĩ mô:
- Lôi Vân Sơn là một con mãnh hổ nóng nảy và đa nghi cực độ. Đêm qua, sau vụ ngộ sát ở cổng đá, lòng nghi kỵ của lão đối với Tứ trưởng lão đã dâng lên đỉnh điểm. Lão đang tìm kiếm một cái cớ để ra tay tàn sát đối thủ. Bức huyết thư này chính là ngòi nổ hoàn hảo. Thẩm Mặc, con hãy dùng vị thế Ngục trưởng tối cao mới thăng chức của mình, lén để rò rỉ bức thư này vào xe ngựa riêng của Lôi Vân Sơn khi lão chuẩn bị xuống thiên lao thị sát.
Thẩm Mặc cắn chặt môi, cơn nhói buốt từ vết bỏng bầm tím trên vai phải do Thiết Sa Chưởng của Lục Bá gây ra bấy lâu nay vẫn âm ỉ truyền vào lồng ngực gầy gò. Cậu khẽ hỏi:
- Sư phụ, xe ngựa của Ngũ trưởng lão luôn được canh gác nghiêm ngặt bởi đệ tử tinh anh của Ngũ Trưởng Lão Phái. Nếu con tiếp cận, nguy cơ bị phát hiện cực kỳ cao. Nếu bị bắt quả tang gài thư giả, con sẽ bị vạn đao phân thây ngay tại chỗ.
Tô Quy Nhạn khẽ gõ nhẹ ngón tay trỏ có vết sẹo mờ xuống tay vịn xe lăn gỗ, tạo ra một tiếng động trầm đục:
- Con hãy dùng quyền phó ngục trưởng lâm thời để đi kiểm tra an ninh cổng đá thiên lao phụ dẫn ra núi Hắc Phong. Đêm nay bão lớn, sương mù dày đặc sẽ làm suy giảm thị giác của lính canh. Khi xe ngựa của Lôi Vân Sơn đi ngang qua cổng đá để chuẩn bị xuống ngục, con hãy giả vờ trượt chân do sàn đá ẩm ướt, lách người sát vào bánh xe bên trái – điểm mù của lính gác mạn sườn – và nhanh tay nhét bức huyết thư vào khe hở đệm lót ghế ngồi. Nhớ lấy, không được vận dụng chân khí, hãy di chuyển hoàn toàn bằng thể lực thô sơ để tránh tiếng gió rít.
Thẩm Mặc hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định dũng cảm. Cậu hiểu rõ đây là nước cờ quyết định để kích nổ cuộc nội chiến tự hủy diệt của Ma giáo từ bên trong. Cậu khom người dập đầu nhận lệnh, nhanh chóng giấu bức huyết thư vào vạt áo trong rồi lách người ra ngoài hành lang đá lạnh.
***
Mưa bão ngoài núi Hắc Phong càng lúc càng dữ dội. Gió rít gào qua các vách đá dựng đứng, thổi bay những ngọn đuốc dầu thông dọc lối đi.
Tại khu vực cổng đá thiên lao phụ, chiếc xe ngựa khổng lồ bọc da thú của Lôi Vân Sơn đang từ từ lăn bánh trên con đường dốc đá trơn trượt. Bốn tên đệ tử tinh anh của Ngũ Trưởng Lão Phái mặc chiến bào thêu hình sấm sét, tay cầm trường thương Huyền Thiết nặng hai mươi cân, cưỡi ngựa chiến đi tuần tra xung quanh với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Thẩm Mặc đứng nép mình sau một cột đá lớn cạnh cổng gác phụ. Cổ chân phải của cậu, vết thương cũ do gai độc quấn chặt từ trận chiến dưới giếng ngầm trước đó, đã lành da bớt sưng hoại tử nhờ Hắc Tuyết Cao, giúp cậu di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động. Cậu nín thở, quan sát chiếc xe ngựa đang tiến lại gần.
“Mười thước... tám thước... năm thước...”
Đúng lúc bánh xe ngựa bên trái dẫm vào một vũng nước bùn loãng, Thẩm Mặc bước ra ngoài hành lang, vờ như đang đi tuần tra kiểm tra xích sắt cơ quan cổng đá. Cậu cố tình trượt chân trên phiến đá rêu ẩm ướt, thân hình cao gầy lảo đảo ngã nhào về phía bánh xe ngựa:
- Á! Trơn quá...
- Tên ranh con kia! Ai cho phép ngươi tiếp cận xe ngựa của Ngũ trưởng lão? - Một tên đệ tử tinh anh quát lớn, vung trường thương Huyền Thiết chặn trước ngực Thẩm Mặc.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thẩm Mặc không hề hoảng loạn. Cậu nhanh trí dùng quyền Ngục trưởng mới thăng chức để quát ngược lại tên lính gác hòng đánh lạc hướng:
- Các ngươi mù mắt hết rồi sao? Đêm giông bão thế này, cơ quan ròng rọc cổng đá phụ đang bị rỉ sét nghẹt cứng nước lũ. Nếu ta không tự tay xuống kiểm tra an ninh, lỡ xe ngựa của Ngũ trưởng lão bị kẹt lại cổng đá, cái đầu của các ngươi có gánh nổi cơn giận của lão không?
Lời quát mắng dứt khoát, đầy uy quyền của Thẩm Mặc khiến bốn tên đệ tử tinh anh khựng lại trong giây lát. Tên thống lĩnh Thiết Vệ nhìn thấy bộ võ phục Ngục trưởng tối cao thô sơ trên người cậu, vội vàng thu hồi mũi thương, hậm hực lùi lại một bước.
Chỉ trong một khắc ngắn ngủi khi lính gác phân tâm, Thẩm Mặc đã khéo léo dùng mạn sườn che chắn tầm nhìn của bọn chúng. Bàn tay trái của cậu lướt nhanh như gió, nhét chuẩn xác bức Huyết Thư Ngụy Tạo vào khe hở đệm lót ghế ngồi bên trong cửa sổ xe ngựa đang khép hờ. Toàn bộ quá trình diễn ra không hề có một tia chân khí dao động, hoàn toàn dựa vào thân thủ nhanh nhẹn thô sơ hằng ngày.
- Được rồi, cơ quan cổng đá đã an toàn. Cho xe ngựa đi qua! - Thẩm Mặc phủi bùn đất trên áo, lạnh lùng ra lệnh rồi khom người lui vào bóng tối hành lang phụ.
Chiếc xe ngựa khổng lồ tiếp tục lăn bánh qua cổng đá phụ, hướng thẳng về phía thư phòng của Lôi Vân Sơn trên đỉnh núi Hắc Phong.
***
Nửa canh giờ sau, bên trong thư phòng rộng lớn trên đỉnh núi, Lôi Vân Sơn đứng sừng sững bên bàn làm việc bằng gỗ mun nứt nẻ. Lão nhân cao lớn có mái tóc đỏ dựng ngược như lửa đang thở hồng hộc, đôi mắt rực lửa hung hãn nhìn chằm chằm vào mảnh lụa đen đẫm Chu Sa Độc mà lão vừa tìm thấy dưới đệm ghế xe ngựa.
Bức huyết thư viết bằng nét chữ nguệch ngoạc nhưng cực kỳ tinh vi của Tiêu Dao Tử, giả danh nét chữ của đệ tử đắc lực dưới trướng Tứ trưởng lão gửi cho nội bộ. Nội dung bức thư chi tiết đến rợn người:
*“Khởi bẩm đường chủ, gián điệp Chu Quý đã lấy được bản đồ kho quặng lậu của Lôi Vân Sơn tại Thung Lũng Đá từ phòng giam số 9. Lôi Vân Sơn đang âm thầm tích trữ quặng sắt đen Huyền Thiết để đúc vũ khí riêng mưu đồ tạo phản. Đêm nay vào canh ba, Tứ trưởng lão sẽ dẫn toàn bộ thích khách Đường Môn tập kích Thung Lũng Đá, cướp sạch sắt đen và thiêu rụi lò rèn ngầm để làm chứng cứ dâng lên Hữu Hộ pháp. Xin chuẩn bị binh lực phối hợp bên ngoài...”*
- Tứ trưởng lão... Tên lùn mập tham lam xảo quyệt kia! Ngươi dám mưu hại ta! Ngươi dám cướp quặng sắt đen Huyền Thiết của ta! - Lôi Vân Sơn gầm lên điên cuồng, tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả những bức tường đá của thư phòng.
Sự phẫn nộ tột cùng và nỗi sợ hãi bị Phó Thiên Hành phát hiện ra mỏ quặng lậu đã hoàn toàn thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của lão. Lão không hề có thời gian để suy nghĩ đối chất hay kiểm chứng thật giả. Sát cơ bùng nổ dữ dội trong đan điền của lão.
Lôi Vân Sơn vận hành cực hạn Cửu Thiên Lôi Đình Quyết. Luồng kình khí mang tính lôi điện màu tím nhạt bùng lên ngùn ngụt từ hai lòng bàn tay, chấn vỡ nát vụn chiếc bàn gỗ mun khổng lồ trước mặt thành trăm mảnh vụn bắn tung tóe:
- Rầm! -
- Tào Mạnh! Bước vào đây lập tức! - Lôi Vân Sơn hét lớn.
Cửa thư phòng bật mở, tráng hán thô dã Tào Mạnh – đệ tử cốt cán vừa mới bình phục sau đợt tà công phản phệ – vác chiếc búa sắt khổng lồ nặng tám mươi cân vội vã bước vào, quỳ sụp dưới đất:
- Có đệ tử! Xin sư phụ chỉ thị!
Lôi Vân Sơn chỉ tay về phía Thung Lũng Đá ngoài cửa sổ, gương mặt vặn vẹo đầy sát khí tím nhạt, lạnh lùng ra lệnh:
- Tứ trưởng lão bấy lâu nay muốn dồn ta vào chỗ chết. Đêm nay lão sẽ dẫn thích khách đến tập kích Thung Lũng Đá của chúng ta. Tào Mạnh, truyền lệnh của ta! Triệu tập toàn bộ đệ tử tinh anh của Ngũ Trưởng Lão Phái cùng toán sát thủ tuần ngục thiên lao. Chúng ta sẽ kéo quân xuống Thung Lũng Đá trước canh ba, bày sẵn sấm sét thiên la địa võng phục kích ngược lại. Ta muốn giết sạch không chừa một mống nào của Tứ Trưởng Lão Phái đêm nay!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!