Nhạc nềnWuxia

Ám Trận Thính Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão ngoài núi Hắc Phong rít lên từng hồi như tiếng vạn quỷ gào khóc, luồn qua những khe đá nứt nẻ của thiên lao ngầm sâu ba mươi trượng. Nước mưa buốt giá thấm qua kẽ đá hắc thạch, nhỏ giọt xuống hành lang đá lạnh tạo thành những âm thanh “tõm... tõm...” đều đặn và cô tịch.


Trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Đôi chân tàn phế của anh vĩnh viễn mất đi cảm giác vật lý, được phủ dưới tấm chăn mỏng bằng vải thô màu xám tro – di vật duy nhất còn sót lại của sư huynh Trần Hoài An. Hai cổ tay anh bị khóa chặt bởi xích Huyền Thiết nặng nề, những mắt xích đen rỉ sét găm sâu vào da thịt nhợt nhạt. Dù thể xác tàn tạ, nhưng bên trong lồng ngực gầy gò của vị cựu đệ tử Thanh Vân Kiếm Phái, dòng hơi thở mỏng manh như tơ trời vẫn đang luân chuyển cực kỳ ổn định nhờ Thai Tức Pháp.


Anh nhắm mắt, vận dụng thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm. Toàn bộ cấu trúc ngục tối lúc này thu nhỏ lại trong tâm trí anh như một bàn cờ vây sống động.


“Cách ba mươi trượng... nhịp bước chân nặng nề, lê lết của Thiết Vệ tuần đêm. Ba người. Khoảng cách giữa mỗi bước là hai thước mốt. Tốc độ di chuyển chậm do sương mù dày đặc.”


Tô Quy Nhạn thầm tính toán trong lòng. Đúng lúc đó, từ phòng giam số 10 bên cạnh, một tiếng động cực nhỏ vang lên. Đó là tiếng kim loại mỏng cọ xát vào lõi khóa đồng thau.


Chu Quý đang hành động.


Tên gián điệp Đường Môn dưới lớp ngụy trang tù nhân chính đạo đang nép sát vào cánh cửa sắt phòng giam số 10. Mười đầu ngón tay của hắn, vốn có vết chai mỏng cứng đặc trưng của kẻ phóng ám khí, lúc này đang run rẩy kẹp chặt một cọng kẽm mỏng được uốn cong tinh vi – chiếc Vạn Năng Thiết Thược mà hắn đã lén giấu kỹ trong vớ chân phải cùng với bức mật thư giả.


Trán Chu Quý lấm tấm mồ hôi dù khí lạnh dưới ngục đang buốt thấu xương tủy. Hắn biết mình đang chơi một canh bạc sinh tử. Nếu bị Thiết Vệ phát hiện bẻ khóa, hắn sẽ bị ném thẳng vào Huyết Trì độc nước để da thịt thối rữa đến chết. Nhưng lòng tham lập công trước Tứ trưởng lão đã hoàn toàn làm mù mắt hắn. Hắn tin chắc bức mật thư ngụy tạo về kho vũ khí lậu của Lôi Vân Sơn mà hắn nhặt được dưới đáy chiếc bát gốm sứt mẻ của Lý Tứ chiều nay là thật. Chỉ cần mang thứ này ra ngoài dâng cho chủ tử, vinh hoa phú quý và vị trí đường chủ phân đà ngoại môn sẽ nằm chắc trong tay.


“Cạch...”


Một tiếng chốt khóa khẽ nảy lên. Chu Quý thở hắt ra một hơi đầy nhẹ nhõm. Cánh cửa sắt phòng giam số 10 khẽ hé mở một khe hẹp. Hắn lén lút nhìn ra hành lang đá lạnh tối tăm, ánh đuốc dầu thông chập chờn chiếu rọi những vũng nước tù đọng dưới sàn ngục.


Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc hắn định lách người bước ra ngoài, thính giác của hắn bỗng thu nhận tiếng bước chân tuần tra của Thiết Vệ đang tiến lại gần từ phía lối rẽ phụ.


“Nguy rồi!” Chu Quý kinh hoàng, toàn thân cứng đờ. Hắn không thể lùi lại phòng giam vì chốt khóa đã mở, nếu Thiết Vệ đi ngang qua nhìn thấy cánh cửa hở, hắn sẽ lập tức bị lộ diện.


Trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn vẫn nhắm nghiền hai mắt, nhưng đôi tai anh khẽ động nhẹ. Anh đã nghe thấy tiếng tim đập dồn dập đầy hoảng loạn của Chu Quý, đồng thời nhận biết tiếng bước chân tuần tra chỉ còn cách hành lang chính mười lăm bước.


Đến lúc phải ra tay điều phối quân cờ.


Tô Quy Nhạn không thể di chuyển, cũng không thể vận chân khí để cứu người. Nhưng anh có sợi xích Huyền Thiết khóa chặt cổ tay. Anh khẽ xoay nhẹ cổ tay tàn phế, dùng lực quán tính nhỏ nhất để hai mắt xích Huyền Thiết chạm nhẹ vào vách đá hắc thạch sau lưng.


*Keng... Keng... Coong...*


Tiếng kim khí va chạm vang lên rất khẽ, nhịp điệu đứt quãng nhưng lại mang một tần số sóng âm quỷ dị. Đây chính là kỹ năng Huyền Thiết Nhịp Điệu kết hợp với Mật Mã Gõ Nhịp mà anh đã dày công rèn luyện suốt ba năm qua trong ngục tối.


Cách đó không xa, tại phòng giam số 12 ẩm ướt, lão nhân mù Vương Ngũ đang ngồi lặng im trong góc tối bỗng nhiên nghiêng tai. Vương Ngũ có thính giác cực nhạy, ngay lập tức thu nhận được tần số sóng âm từ phòng giam số 9 truyền qua mạch đá ngầm. Lão hiểu rõ mật mã của Tô tiên sinh: *“Thiết Vệ đang đến gần hành lang phụ mạn sườn trái. Hãy đánh lạc hướng bọn chúng về phía mạn sườn phải.”*


Vương Ngũ khẽ mỉm cười lầm lì, đôi bàn tay gầy gò bám đầy bụi đất nhấc chiếc gậy tre gõ nhịp truyền âm lên. Lão lén thò đầu gậy qua khe cửa sắt, gõ nhẹ ba nhịp đều đặn lên đường ống dẫn nước ngầm chạy dọc theo hành lang:


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gõ nhịp đều đặn, trầm đục vang vọng qua đường ống nước, bắt chước hoàn hảo tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá rơi xuống tấm tôn rỉ sét ở khu giam giữ phía Đông.


Toán Thiết Vệ đang rảo bước tuần tra bỗng khựng lại. Tên thống lĩnh Thiết Vệ đi đầu nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía hành lang tối dẫn sang khu Đông:


- Có tiếng động lạ ở khu giam giữ khổ sai. Đêm mưa bão thế này, coi chừng có kẻ lợi dụng nước ngập để bẻ khóa mạch nước ngầm. Đi kiểm tra bên kia trước!


Ba tên Thiết Vệ lập tức xoay người, bước chân nặng nề hướng về phía khu Đông, rời xa hành lang đá lạnh phòng giam số 9 và số 10.


Chu Quý nép sát vào vách đá tối, chứng kiến toán Thiết Vệ vừa rẽ sang hướng khác ngay trước mắt mình, lòng hắn không khỏi kinh ngạc và vui mừng khôn xiết. Hắn liếc nhìn sang phòng giam số 9, thấy Tô Quy Nhạn vẫn nằm im lìm trên xe lăn gỗ như một cái xác không hồn. Hắn thầm nghĩ: *“Quả nhiên trời xanh giúp ta! Ngay cả ông trời cũng muốn ta lập công lớn đêm nay!”* Hắn hoàn toàn không biết rằng, mạng sống của hắn vừa được cứu vãn trong gang tấc bởi nhịp gõ xích sắt của vị mưu sĩ tàn phế bên cạnh.


Chu Quý lách người ra khỏi phòng giam số 10, bước chân nhanh nhẹn lướt đi trên sàn đá ẩm ướt. Hắn di chuyển không tiếng động, hướng thẳng về phía cửa ngõ thiên lao phụ.


Thế nhưng, khi vừa đi được mười trượng, một luồng ánh sáng đỏ rực từ ngọn đuốc tuần tra bất ngờ hắt lên vách đá phía trước. Một tên ngục tốt Thiết Vệ khác, do đi tuần sai ca kíp thông thường, đang cầm đèn dầu đi ngược chiều lại.


Chu Quý hoảng loạn, gót chân dẫm mạnh vào một vũng nước bùn loãng, suýt làm rơi chiếc gương phản quang giấu trong tay áo. Tiếng nước xao động cực nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh mịch.


Tên Thiết Vệ tuần đêm khựng lại, đưa ngọn đuốc lên cao, ánh mắt sắc lẹm quét về phía hành lang tối:


- Ai đó? Bước ra ngoài lập tức!


Trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn nghe thấy tiếng nước xao động và nhịp tim đập loạn của Chu Quý. Anh biết tên gián điệp Đường Môn sắp tự lộ diện vì sự nôn nóng hèn nhát của mình.


Anh khẽ nhấc ngón tay trỏ có vệt sẹo mờ chu sa độc, gõ mạnh một nhịp xích Huyền Thiết xuống sàn đá hắc thạch:


*Coong!*


Tiếng xích sắt nặng nề ngân vang trầm đục, dội thẳng vào hệ thống ống thông gió bằng đá, tạo ra một luồng sóng âm Huyền Thiết Nhịp Điệu quỷ dị vang vọng khắp hành lang. Âm thanh quỷ quái ấy tựa như tiếng thở dài của oan hồn đòi mạng dưới đáy ngục sâu.


Tên Thiết Vệ tuần đêm giật mình hoảng sợ, bàn tay cầm đuốc run lên bần bật. Nỗi sợ hãi về những lời đồn đại “oan hồn cựu giáo chủ” đòi mạng trong những đêm mưa bão lập tức chiếm lấy tâm trí hắn. Hắn không dám tiến lên kiểm tra nữa, vội vàng quay lưng tháo chạy về phía phòng nghỉ cai ngục hòng tìm kiếm đồng bọn.


Chu Quý thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Nhờ nhịp gõ xích sắt cảnh báo dừng chân kịp thời của Tô Quy Nhạn, hắn đã tránh được luồng ánh sáng đuốc quét qua trong gang tấc. Hắn không dám chần chừ thêm một khắc nào nữa, nhanh chóng lướt đi như một bóng ma qua hành lang đá lạnh, tiến sát đến cửa ngõ thiên lao phụ.


Tại cổng đá phụ canh phòng nghiêm ngặt, Thẩm Mặc đang đứng gác trong bộ võ phục Ngục trưởng tối cao thô sơ màu xám xịt. Cổ chân phải của cậu thiếu niên mười chín tuổi đã lành da hoàn toàn nhờ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao bôi hằng đêm, giúp cậu đứng vững vàng như một thân cây tùng giữa sương đêm buốt giá.


Thẩm Mặc nghe thấy tiếng bước chân vội vã, lén lút của Chu Quý đang tiến lại gần. Theo đúng chỉ thị mật của Tô Quy Nhạn từ trước, cậu khẽ ho nhẹ một tiếng để ra hiệu cho hai tên lính gác ngục tốt dưới quyền – vốn là những kẻ nghèo khổ dễ bị mua chuộc bằng tiền bạc – cùng cậu xoay người đi kiểm tra sổ sách ở hộc tủ góc khuất:


- Hai người đi theo ta vào trong kiểm tra lại số lượng quặng sắt đen Huyền Thiết vừa vận chuyển chiều nay. Đêm bão thế này phải ghi chép cẩn thận kẻo Ngũ trưởng lão trách phạt.


- Dạ, tuân lệnh Ngục trưởng đại nhân! - Hai tên lính gác nhát gan vội vàng đi theo Thẩm Mặc vào phòng gác phụ, hoàn toàn bỏ trống lối ra của cổng đá phụ.


Chu Quý nhìn thấy cổng đá phụ không một bóng người canh gác, lòng mừng như mở hội. Hắn nhanh chóng lách người qua cánh cửa đá khổng lồ đang khép hờ, luồn lách qua các khe hẹp dẫn ra lối thoát hiểm đường nước ngầm ngoài núi Hắc Phong.


Từ trong phòng giam số 9, Tô Quy Nhạn lắng nghe tiếng bước chân của Chu Quý xa dần, hướng thẳng về phía thung lũng đá hoang vắng dưới chân núi. Khóe môi vị mưu sĩ tàn phế khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh buốt đầy ẩn ý. Quân cờ chí mạng đã được phóng đi an toàn. Bản đồ giả về kho vũ khí lậu ảo tại Thung Lũng Đá nằm trong vớ chân phải của Chu Quý sẽ sớm được dâng lên Tứ trưởng lão.


Cơn bão nội chiến đẫm máu tự hủy diệt giữa hai thế lực trưởng lão Ma giáo chuẩn bị bùng nổ dữ dội ngoài thung lũng đá, đúng như những gì anh đã bài binh bố trận trên bàn cờ vĩ mô của mình.


Chu Quý thoát ra ngoài cửa ngục an toàn, lao nhanh về phía Trấn Hắc Phong để dâng mật thư giả cho Tứ trưởng lão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!