Nhạc nềnWuxia

Ám Kế Khai Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sương sớm lạnh lẽo ngấm qua những khe đá nứt nẻ của Hắc Nguyệt Thiên Lao, mang theo mùi rỉ sắt Huyền Thiết nồng nặc và vị ẩm mốc quen thuộc của lòng đất sâu ba mươi trượng. Sau một đêm mưa bão ngập lụt dữ dội, nước lũ dưới sàn ngục tuy đã rút hẳn nhờ hệ thống thoát nước ngầm mà Thẩm Mặc vừa cho sửa sang, nhưng những vũng nước tù đọng vẫn lấp lánh phản chiếu ánh lửa bập bùng từ ngọn đuốc dầu thông treo trên vách đá.


Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ ở góc tối của Phòng giam số 9. Đôi chân tàn phế của anh, từ đầu gối trở xuống đã hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý từ ba năm trước, được phủ một tấm chăn mỏng bằng vải thô màu xám tro – di vật duy nhất còn sót lại của sư huynh Trần Hoài An. Hai cổ tay anh, quấn chặt bởi xích Huyền Thiết rỉ sét găm sâu vào da thịt nhợt nhạt, khẽ động nhẹ theo từng nhịp thở. Ngón tay trỏ bàn tay phải của anh khẽ chạm vào tay vịn bằng gỗ sồi, nơi có một vệt sẹo mờ nhạt màu xám tro – dấu vết của chu sa độc đã được trung hòa hoàn toàn bởi thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao.


Anh đang vận hành Thai Tức Pháp, chủ động điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, giữ cho hơi thở mỏng manh như tơ trời để duy trì sự minh mẫn cực hạn. Thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm giúp anh thu nhận từng tiếng động nhỏ nhất vang vọng qua hệ thống vách đá ẩm ướt.


Từ phòng giam số 10 bên cạnh, tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên dồn dập, đứt quãng. Chu Quý – tên tù nhân giả vờ đáng thương nhưng thực chất là gián điệp Đường Môn dưới trướng Tứ trưởng lão – đang đứng ngồi không yên. Vụ sạt lở mỏ quặng sắt đen Huyền Thiết vừa qua cùng cuộc thanh trừng đẫm máu nhắm vào Lục Bá đã làm chấn động toàn bộ hệ thống phòng thủ thiên lao. Chu Quý hiểu rằng, chủ tử của hắn – Tứ trưởng lão – đang chịu áp lực cực lớn từ Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành để điều tra dã tâm tạo phản của Lôi Vân Sơn. Hắn cần phải trốn thoát ngay lập tức để báo cáo thông tin chí mạng này hòng lập công lớn.


“Cộp... Cộp... Cộp...”


Chu Quý cố tình bước đi nặng nề, dùng gót chân nện mạnh xuống sàn đá hắc thạch ẩm ướt, tạo ra những tiếng động lớn hòng thu hút sự chú ý của Tô Quy Nhạn. Thấy phòng bên cạnh vẫn im lìm như một ngôi mộ cổ, hắn nôn nóng tiến sát vào chấn song sắt ngăn cách hai phòng giam, khẽ gõ gõ ngón tay xuống đất theo một nhịp điệu dồn dập, hỗn loạn.


Tô Quy Nhạn nhắm mắt tĩnh lặng, cơ thể không hề nhúc nhích. Anh sử dụng Nhân Tâm Thuật - Vi Bộ để phân tích nhịp gõ ngón tay của Chu Quý. Nhịp gõ nhanh, lực ngón tay không đều, hơi thở ngắn và nông – tất cả đều tố cáo nỗi sợ hãi và sự nôn nóng tột cùng của một kẻ đang bị dồn vào chân tường thời gian. Chu Quý đang cần một mồi nhử đủ lớn để quyết định mạo hiểm vượt ngục ngay đêm nay.


- Tô huynh... Tô huynh có nghe thấy ta nói không? - Giọng Chu Quý thì thầm qua khe đá nứt, cố tình giả vờ run rẩy và đầy vẻ lo âu. - Đêm qua Thiết Vệ tuần tra dữ dội quá. Ta nghe nói Ngũ trưởng lão Lôi Vân Sơn đang âm thầm tích trữ quặng sắt đen dưới mỏ ngầm để đúc binh khí riêng mưu phản. Nếu chuyện này bị Hữu Hộ pháp phát hiện, toàn bộ tù nhân trong thiên lao này sẽ bị thảm sát bịt đầu mối! Chúng ta phải tìm cách trốn thoát thôi!


Tô Quy Nhạn vẫn giữ nhịp thở Thai Tức Pháp hoàn toàn đồng điệu với không gian tối tăm, lạnh ngắt của phòng giam. Sự im lặng của anh kéo dài như một bức tường vô hình, bóp nghẹt lòng kiên nhẫn của tên gián điệp phòng bên. Anh biết, kẻ thù càng nôn nóng, sơ hở lộ ra càng nhiều.


Không nhận được phản hồi, Chu Quý càng thêm hoảng loạn. Hắn áp sát gương mặt lem luốc bùn đất vào chấn song sắt, cố nhìn sâu vào bóng tối nơi xe lăn của Tô Quy Nhạn đang đỗ:


- Tô huynh! Ta biết huynh là đại đệ tử của Thanh Vân Kiếm Phái. Huynh đang giữ chiếc nhẫn ngọc Thanh Vân Ngọc Nhẫn của chưởng môn đúng không? Hãy đưa nó cho ta! Ta có người quen ở Hắc Phong Thương Hội ngoài trấn, chỉ cần có tín vật của chưởng môn Thanh Vân phái, họ chắc chắn sẽ mạo hiểm đột nhập thiên lao để cứu chúng ta ra ngoài! Huynh là một phế nhân, không có ta giúp đỡ, huynh sẽ chết mục nát trong vũng nước lũ này thôi!


Lúc này, Tô Quy Nhạn mới chậm rãi hé mở đôi mắt sâu thẳm, sắc lẹm như nhìn thấu suốt tâm can đối thủ dưới ánh lửa đuốc mờ ảo. Anh không nhìn vào gương mặt giả vờ đáng thương của Chu Quý, mà dùng Sát Sắc Chi Nhãn nhìn thẳng vào kẽ ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải của hắn – nơi có vệt chai tay mỏng cứng đặc trưng của kẻ chuyên phóng ám khí Đường Môn.


Anh khẽ cười lạnh, giọng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên như tiếng gió lùa qua khe đá nứt:


- Thứ ngươi muốn... không phải là cứu ta, mà là chiếc nhẫn ngọc để dâng công cho Tứ trưởng lão, đúng không?


Chu Quý giật mình khựng lại, nhịp thở bỗng chốc ngưng bặt trong một khắc. Nhưng với bản tính xảo quyệt của một gián điệp lão luyện, hắn lập tức lấy lại vẻ tự nhiên, khóc lóc kêu oan:


- Tô huynh! Huynh nghi ngờ ta sao? Ta chỉ là một tù nhân chính đạo bị bắt giam cùng đợt với huynh, làm sao biết được Tứ trưởng lão là ai? Ta thề với trời đất, nếu có nửa lời gian dối, ta sẽ bị vạn đao phân thây!


- Lời thề của kẻ phản bội... đối với ta không đáng một xu lẻ. - Tô Quy Nhạn chậm rãi xoay nhẹ chiếc xe lăn gỗ hướng về phía chấn song sắt, tiếng xích Huyền Thiết kéo lê trên sàn đá vang lên khô khốc. - Nhưng ta có thể cho ngươi một thứ có giá trị hơn chiếc nhẫn ngọc nứt này gấp trăm lần. Thứ mà chủ tử Tứ trưởng lão của ngươi đang thèm khát đến điên cuồng hòng hạ bệ Lôi Vân Sơn.


Chu Quý híp đôi mắt láo liên lại, dã tâm và lòng tham trong lòng lập tức bị khơi dậy dữ dội. Hắn nuốt nước bọt, ghé sát tai vào khe chấn song sắt:


- Thứ gì? Huynh nói đi! Chỉ cần có thể giúp chúng ta thoát thân, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!


- Bản đồ kho vũ khí lậu của Lôi Vân Sơn ở Thung Lũng Đá. - Tô Quy Nhạn lấp lửng nói, giọng nói nhỏ dần như thể sợ lính canh tuần đêm nghe thấy. - Lôi Vân Sơn không chỉ đúc vũ khí dưới mỏ ngầm, lão đã âm thầm tẩu tán một nửa số kiếm sắt đen Huyền Thiết ra một mật thất bí mật ngoài thung lũng đá để chuẩn bị cho cuộc tạo phản giành chức giáo chủ. Sơ đồ lộ trình chi tiết... ta đã lén đọc được từ sổ sách của Lục Bá trước khi lão chết.


Chu Quý chấn động tâm can. Bản đồ kho vũ khí lậu của Lôi Vân Sơn! Đây chính là bằng chứng thép, là tang vật chí mạng mà Tứ trưởng lão đang ngày đêm tìm kiếm để dâng lên Hữu Hộ pháp hòng tiêu diệt hoàn toàn Ngũ Trưởng Lão Phái. Nếu hắn có được bản đồ này mang về, không chỉ được giải độc Đường Môn mà còn có thể bước lên vị trí đường chủ phân đà ngoại môn Ma giáo.


- Bản đồ đó đang ở đâu? Huynh hãy đưa cho ta! - Chu Quý nôn nóng thò tay qua chấn song sắt, cố gắng chạm vào vạt áo của Tô Quy Nhạn.


Tô Quy Nhạn khẽ lùi xe lăn gỗ ra sau một bước, giữ khoảng cách an toàn, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào sự thèm khát điên cuồng của hắn:


- Ta là một phế nhân, giữ bản đồ này chỉ mang lại họa sát thân. Nhưng ta không thể giao nó trực tiếp cho ngươi lúc này, Thiết Vệ đang canh gác nghiêm ngặt hành lang đá lạnh. Đêm nay, khi Thẩm Mặc đổi ca trực phụ, ta sẽ tìm cách chuyển sơ đồ giả cho ngươi qua khay cơm nhà bếp.


Chu Quý cắn câu hoàn hảo. Hắn rụt tay lại, gật đầu lia lịa, lòng tràn đầy đắc ý vì tin chắc mình đã dùng lời lẽ lừa gạt được lòng tin của vị đại sư huynh tàn phế Thanh Vân phái:


- Được! Được! Ta sẽ chờ khay cơm đêm nay. Tô huynh, huynh yên tâm, chỉ cần ta thoát ra ngoài, ta sẽ phái người quay lại cứu huynh ngay lập tức!


Tô Quy Nhạn nhắm mắt lại, không thèm trả lời, tiếp tục vận hành Thai Tức Pháp để điều hòa hơi thở. Anh đã hoàn thành bước gieo hạt giống lòng tham đầu tiên vào tâm trí Chu Quý. Kẻ địch càng tin tưởng vào chiến thắng của mình, chúng càng bước nhanh vào thòng lọng tử thần đã được sắp đặt sẵn.


Ngoài hành lang đá lạnh, Thẩm Mặc – lúc này đang khoác trên mình bộ võ phục Ngục trưởng tối cao mới tinh – đang trầm ổn rảo bước đi tuần tra. Cổ chân phải của cậu, vết thương rách da rỉ máu nhẹ do gai độc quấn chặt từ trận chiến dưới giếng ngầm trước đó, nay đã lành da hoàn toàn và bớt sưng hoại tử nhờ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao bôi hằng đêm. Thân hình cao gầy của cậu thiếu niên mười chín tuổi giờ đây toát lên một uy nghiêm trầm tĩnh của kẻ nắm giữ quyền lực thực tế của thiên lao ngầm.


Cậu bước nhanh về phía Nhà bếp thiên lao nằm ở góc khuất cạnh mạch nước ngầm. Nhà bếp bốc lên mùi dầu mỡ cáu bẩn trộn lẫn với mùi dấm chua và tỏi sống nồng nặc – phương pháp dập dịch thương hàn bằng dấm tỏi mà Tô Quy Nhạn chỉ điểm đang được áp dụng triệt để tại đây để bảo vệ sức khỏe cho hàng ngàn tù nhân khổ sai.


Lý Tứ – gã đầu bếp tù nhân gầy gò, mắt hí lanh lợi – đang lén lút múc những mẩu thịt vụn giấu dưới đáy bát cháo loãng dành riêng cho phòng giam số 9. Nhìn thấy Thẩm Mặc bước vào, Lý Tứ vội vàng buông chiếc gáo múc canh bằng vỏ dừa khô, cúi đầu khom người kính cẩn bẩm báo:


- Ngục trưởng đại nhân! Cháo nóng cho Tô tiên sinh đã chuẩn bị xong rồi ạ. Tiểu nhân đã lén bỏ thêm vài lát nhân sâm tuyết mà đại nhân mang vào để bồi bổ cho ngài ấy.


Thẩm Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua các khay cơm bằng gỗ thô sơ xếp trên bàn bếp. Cậu tiến lại gần Lý Tứ, hạ thấp giọng nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:


- Khay cơm của phòng giam số 10... ngươi đã chuẩn bị xong chưa?


Lý Tứ lanh lợi nháy mắt, lén rút từ trong tay áo rộng bám đầy muội than ra một mảnh da dê nhỏ đã được ngâm nước trà và hơ qua khói bếp cho ngả màu vàng úa cổ kính. Trên mảnh da dê, những nét chữ cổ màu đỏ thẫm như máu khô được viết bằng Chu Sa Độc vẽ ra một lộ trình ảo về kho vũ khí lậu của Lôi Vân Sơn tại Thung Lũng Đá – bức mật thư giả do chính tay Tô Quy Nhạn biên soạn dựa trên các thế cờ chết của Thanh Vân Trận Pháp hằng đêm.


- Tiểu nhân đã giấu bức mật thư giả này vào khe nứt dưới đáy gỗ của bát cháo phòng số 10 rồi ạ. - Lý Tứ thì thầm, bàn tay gầy gò khéo léo chỉ vào chiếc bát gốm sứt mẻ đặt trên khay cơm của Chu Quý. - Chỉ cần gã bưng bát cháo lên ăn, đáy bát lỏng lẻo sẽ tự động lộ ra mảnh da dê này. Bảo đảm không một tên lính gác Thiết Vệ nào có thể phát hiện ra khi đi tuần.


- Tốt lắm. - Thẩm Mặc khẽ vỗ vai Lý Tứ, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng. - Hành sự phải tuyệt đối cẩn trọng. Đêm nay khi ta đổi ca trực phụ canh ba, ngươi hãy đích thân mang khay cơm này xuống hành lang đá lạnh. Ta sẽ nhắm mắt làm ngơ để ngươi chuyển giao an toàn.


- Tiểu nhân tuân lệnh! - Lý Tứ khom người nhận mệnh, lòng đầy trung hậu và kính nể trước sự sắp đặt chu mật của Thẩm Mặc và vị tiên sinh tàn phế trong phòng giam số 9.


Trời dần về chiều, sương mù ngoài núi Hắc Phong tràn xuống ngục tối càng thêm dày đặc, khiến không khí trong các dãy hành lang đá lạnh buốt xương tủy. Thẩm Mặc quay lại phòng nghỉ cai ngục, lén lấy lọ thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao bôi thêm một lớp mỏng lên cổ chân phải để đảm bảo bộ pháp Thanh Vân Bộ Pháp luôn duy trì được sự linh hoạt tối đa hằng đêm.


Đúng canh ba ban đêm, khi tiếng gió bão ngoài khe núi rít lên từng hồi vang dội như tiếng quỷ khóc đòi mạng, Thẩm Mặc chính thức bước vào ca trực phụ của mình. Cậu nới lỏng toàn bộ sự canh gác xung quanh khu biệt giam phòng số 9 và số 10, chỉ giữ lại hai tên cai ngục nghèo khổ dễ bị mua chuộc bằng ngân lượng đứng canh gác hờ hững ở đầu hành lang cổng đá.


Lý Tứ bưng khay cơm gỗ bước xuống hành lang đá lạnh, tiếng bước chân lội nước bì bõm vang vọng quỷ dị. Gã dừng lại trước cửa sắt phòng giam số 10, lén lút đẩy chiếc khay cơm qua khe hở dưới chân cửa đá sắt.


Chu Quý – lúc này đang nép mình trong góc tối phòng giam số 10 – lập tức lao tới như một con thú đói. Hắn bưng bát cháo nóng nghi ngút khói lên, giả vờ húp sùm sụp hòng đánh lạc hướng sự chú ý của hai tên lính gác đứng xa xa. Nhưng ngay khi ngón tay hắn chạm vào phần đáy bát gỗ thô ráp, hắn cảm nhận được một vệt nứt lỏng lẻo bất thường.


Hắn khẽ nhấc nhẹ phần đáy hai tầng tự chế của chiếc bát gốm sứt mẻ. Dưới ánh lửa đuốc bập bùng le lói chiếu rọi qua chấn song sắt, một mảnh da dê màu vàng úa, bốc lên mùi chu sa và độc tính nhẹ của máu rết đất lộ ra ngay trước mắt hắn.


Chu Quý chấn động tâm can, nhịp tim đập liên hồi dồn dập vì phấn khích tột độ. Hắn nhanh tay rút mảnh da dê ra, lén lút mở hé xem lộ trình vẽ bằng Chu Sa Độc thẫm đỏ. Từng đường nét, từng địa điểm Thung Lũng Đá hiện lên rõ ràng, chân thực đến mức không thể nghi ngờ. Hắn tin chắc đây chính là bản đồ kho vũ khí lậu vô giá giúp hắn bước lên đỉnh cao quyền lực dưới trướng Tứ trưởng lão.


Hắn khẽ lướt mắt nhìn sang phòng giam số 9 bên cạnh. Tô Quy Nhạn vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ trong bóng tối hoàn toàn, cơ thể फ्लैट lặng hệt như một cái xác chết khô không hề có sự sống. Chu Quý mỉm cười xảo quyệt, khinh bỉ sự ngu ngốc của vị đại sư huynh chính đạo tàn phế đã dâng hiến bằng chứng chí mạng này cho hắn.


Hắn nhanh nhẹn cuộn tròn mảnh da dê cổ, nhét sâu vào trong lớp vớ vải thô bẩn thỉu rách nát ở chân phải, áp sát vào da thịt để giữ an toàn tuyệt đối. Hắn đứng dậy, đôi mắt rực lên dã tâm tột cùng, chuẩn bị thực hiện kế hoạch vượt ngục trốn chạy ngay đêm nay để mang bức mật thư giả này về dâng công cho Tứ trưởng lão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!