Nhạc nềnWuxia

Phong Vân Thử Điểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Phòng giam số 9 của Hắc Nguyệt Thiên Lao chưa bao giờ thực sự tan biến, nó chỉ lùi lại hờ hững ngoài rìa ánh sáng của ngọn đuốc dầu thông vừa được thắp lên. Sau khi tà huyết y đỏ rực của Tả Hộ pháp Cơ Vô Song lướt nhanh ra ngoài hành lang đá lạnh, để lại tiếng xích Huyền Thiết ngân vang trầm đục giữa đêm mưa bão, căn ngục tối ngập nước lũ dường như rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Nước lũ từ các mạch ngầm vách đá bắt đầu rút dần, để lại một lớp bùn mỏng lạnh ngắt và những vệt rêu phong ẩm ướt bám chặt vào chân tường đá hắc thạch.


Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ cũ kỹ. Hai cổ tay anh, nơi vết rách da rỉ máu tươi do xích Huyền Thiết siết chặt trong cuộc đàm phán kịch tính với Cơ Vô Song vừa rồi, vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đỏ thẫm, chậm rãi chảy dọc theo sợi xích sắt rỉ sét. Kinh mạch toàn thân đứt đoạn, đan điền trống rỗng không một tia chân khí, nhưng đôi mắt anh ẩn sau mái tóc dài xơ xác xõa che nửa khuôn mặt vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Anh vận hành Thai Tức Pháp, điều hòa nhịp tim xuống mức tối thiểu, giữ cho dòng máu chảy chậm lại qua các sinh huyệt để chống chọi với luồng khí lạnh buốt đang tàn phá lục phủ ngũ tạng.


“Cộp... Cộp... Cộp...”


Tiếng bước chân từ phía hành lang đá lạnh vọng lại. Nhịp bước rất chậm, có chút kéo lê và ngập ngừng, nhưng kình lực phát ra từ gót chân đã mang một uy nghiêm hoàn toàn khác trước.


- Thẩm Mặc. - Tô Quy Nhạn khẽ hé mở đôi mắt sâu thẳm, khàn khàn cất tiếng mà không cần quay đầu lại. Thính giác siêu phàm của kỹ năng Thính Bộ Đoán Tâm đã giúp anh nhận diện được nhịp thở quen thuộc của cậu học trò từ khoảng cách ba mươi trượng.


Cửa sắt phòng giam số 9 khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Thẩm Mặc bước vào, tay bưng một khay gỗ đựng bát cháo nóng nghi ngút khói và một lọ gốm nhỏ chứa thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao. Cậu thiếu niên mười chín tuổi giờ đây đã khoác lên mình bộ võ phục Ngục trưởng tối cao của thiên lao – một đặc quyền mà Cơ Vô Song đã ban xuống ngay sau khi khế ước máu ngầm được thiết lập. Thế nhưng, dưới lớp võ phục oai nghiêm ấy, cơ thể Thẩm Mặc vẫn chằng chịt vết thương. Mười đầu ngón tay cậu vẫn còn rớm máu tươi do kẹp sắt tra tấn của Phó Thiên Hành, và đặc biệt là cổ chân phải – vết rách miệng rỉ máu tươi nhẹ do gai độc quấn chặt từ trận chiến dưới giếng ngầm trước đó – đang bắt đầu sưng tấy, rỉ máu đen hoại tử nhẹ qua lớp vải thô của đôi giày cai ngục.


- Sư phụ... - Thẩm Mặc quỳ sụp xuống bên cạnh xe lăn gỗ, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự trung thành tuyệt đối. - Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành đã tạm thời rút lui khỏi thiên lao sau khi Tả Hộ pháp trực tiếp xuống ngục đối chất. Nhờ khế ước ngầm của ngài, Thiết Vệ đã dỡ bỏ lệnh phong tỏa. Tiểu nhân... tiểu nhân đã chính thức tiếp quản quyền kiểm soát thực tế đối với toàn bộ lực lượng cai ngục.


Tô Quy Nhạn nhìn xuống cổ chân phải đang rỉ máu của Thẩm Mặc, đôi lông mày gầy gò khẽ nhíu lại. Anh chậm rãi đưa bàn tay tàn phế, ngón tay trỏ vẫn còn vệt sẹo mờ nhạt do chu sa độc ăn mòn vết thương khi viết chữ ngụy tạo mật tịch những ngày trước, chỉ thẳng vào lọ thuốc mỡ trên khay:


- Ngồi xuống. Bôi thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao vào cổ chân của ngươi trước. Độc tính từ roi gai sắt của Độc Nhãn Long dưới giếng ngầm cực kỳ âm độc, nếu để nước lũ ngấm vào lâu ngày, xương cốt của ngươi sẽ bị hoại tử hoàn toàn. Ta là một phế nhân, đôi chân này đã chết từ ba năm trước, nhưng ngươi thì không thể tàn phế.


Thẩm Mặc sống mũi cay xè, cậu vội vàng lắc đầu, định dâng bát cháo nóng lên trước:


- Sư phụ, ngài đã ngâm nước lũ lạnh suốt đêm, lại phải vận tinh thần lực đối phó với hai đại hộ pháp, cơ thể suy kiệt nặng. Để tiểu nhân bôi thuốc cho ngài trước...


- Nghe lời ta. - Giọng nói của Tô Quy Nhạn trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng mang một uy lực vô hình khiến Thẩm Mặc không thể kháng cự. - Mưu sĩ hành sự, trước hết phải bảo toàn quân cờ cốt lõi. Ngươi là tai mắt, là lưỡi kiếm duy nhất của ta trong ngục tối này. Ngươi không được phép ngã xuống.


Thẩm Mặc cắn chặt môi, không dám cãi lời. Cậu ngồi bệt xuống sàn đá ẩm ướt, run rẩy cởi bỏ chiếc giày thô rách, để lộ vết thương cổ chân rách miệng đang rỉ máu đen hôi hám. Cậu lén dùng ngón tay quệt một lớp thuốc mỡ Hắc Tuyết Cao màu đen thẫm bôi lên vết thương. Thuốc mỡ vừa chạm vào da thịt, một luồng khí mát lạnh tức thời lan tỏa, hút đi độc tính rỉ sắt và làm dịu cơn đau nhói thấu xương tủy. Thẩm Mặc thở hắt ra một hơi, cảm giác tê liệt ở cổ chân dần dần biến mất.


Tô Quy Nhạn điềm tĩnh quan sát, chờ cho dược lực của Hắc Tuyết Cao thấm sâu vào vết thương của Thẩm Mặc, anh mới chậm rãi chỉ điểm bước tiếp theo của ván cờ:


- Bây giờ ngươi đã là Ngục trưởng tối cao. Việc đầu tiên cần làm không phải là ăn mừng, mà là thu phục lòng người. Hãy phối hợp với Trương Tam ở khu khổ sai, lấy nguồn lương thực mốc meo trong nhà kho thiên lao ra, chỉ điểm Lý Tứ ở nhà bếp cách dùng dấm ngục và tỏi sống để thanh lọc nấm mốc, nấu thành những bát cháo nóng phát phát công bằng cho toàn bộ tù nhân khổ sai. Lòng tham của Lục Bá đã chết cùng cái xác của lão, giờ là lúc ngươi dùng nhân từ để biến hàng ngàn tù nhân khổ sai thành bức tường thành vững chắc nhất bảo vệ thiên lao ngầm.


Thẩm Mặc mắt sáng lên, cúi đầu ghi nhớ từng lời dạy:


- Tiểu nhân đã hiểu. Nhưng sư phụ... Lôi Vân Sơn vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định kiểm soát mỏ quặng Huyền Thiết. Sáng nay, lão đã phái thêm hai tên đệ tử thân cận xuống ngục đòi kiểm tra tiến độ khai thác đá ngầm.


Tô Quy Nhạn khẽ cười lạnh, vệt máu khô nơi khóe môi nhợt nhạt khẽ giật nhẹ:


- Ngươi đã đối phó thế nào?


- Tiểu nhân áp dụng Nhân Tâm Thuyết mà ngài đã dạy. - Thẩm Mặc lộ ra một vệt tự hào nhỏ. - Tiểu nhân biết Lôi Vân Sơn đang vô cùng lo sợ bị Hữu Hộ pháp Phó Thiên Hành nắm thóp vụ ngộ sát đệ tử Tứ trưởng lão đêm qua. Tiểu nhân đã dùng quyền phó ngục tối cao, viện dẫn lệnh bài thông hành của Cơ Vô Song để từ chối khéo léo, bảo rằng thiên lao đang trong thời gian quarantine dập dịch thương hàn nghiêm ngặt theo lệnh của Tả Hộ pháp. Hai tên đệ tử kia nghe thấy danh tiếng của Cơ Vô Song liền hoảng sợ tháo chạy, không dám bước vào một bước.


- Tốt lắm. - Tô Quy Nhạn khẽ gật đầu khen ngợi, nhưng ngay sau đó, anh đột ngột gập người, một tiếng ho khan rách nát vang lên giữa không gian ẩm ướt.


*Khụ... Khụ khụ!*


Một ngụm máu đen thẫm loang lổ trào ra từ khóe môi anh, nhuộm đỏ mảng vải xám tro sờn rách trên ngực áo. Căn Bệnh Nan Y Di Truyền từ mẫu thân kết hợp với độc tính tích lũy từ sương mù thiên lao và khí lạnh của mùa mưa lũ chưa được thanh tẩy hết đang tàn phá cơ thể tàn phế của anh dữ dội. Tuổi thọ của anh đang bị rút ngắn nghiêm trọng sau mỗi đợt vận dụng tinh thần lực ngưng thần phân tích.


- Sư phụ! - Thẩm Mặc hoảng hốt, vội vàng nâng bát cháo nóng dâng lên bờ môi nhợt nhạt của anh. - Ngài hãy dùng chút cháo ấm này để giữ ấm tạng phủ.


Tô Quy Nhạn nhắm mắt, vận Thai Tức Pháp để điều hòa hơi thở đang dồn dập. Anh chậm rãi hớp một ngụm cháo nóng, cảm nhận luồng nhiệt lượng ấm áp từ từ lan tỏa xuống lồng ngực gầy gò, xoa dịu những cơn nhói buốt dữ dội. Anh khẽ xua tay, ra hiệu cho Thẩm Mặc không cần quá lo lắng:


- Sinh mệnh của ta... ta tự biết giới hạn. Chỉ cần ván cờ chưa tàn, ta tuyệt đối không thể chết.


Đúng vào khoảnh khắc ấy, từ phía ô cửa sổ thông gió nhỏ hẹp bằng đá trên đỉnh vách phòng giam số 9, một tiếng vỗ cánh “phạch... phạch...” nhẹ nhàng vang lên. Một con chim ưng truyền tin nhỏ có bộ lông màu xám tro, đôi mắt sắc lẹm lanh lợi, đáp xuống chấn song sắt rỉ sét.


Thẩm Mặc giật mình, nhanh nhẹn lướt Thanh Vân Bộ Pháp ra sát vách đá, đưa tay đón lấy con chim ưng. Trên chân nó, một ống trúc nhỏ rỗng ruột được buộc chặt bằng sợi dây thừng thô sơ.


Cậu khéo léo tháo ống trúc, rút ra một mảnh giấy da dê mỏng được cuộn tròn bên trong, rồi dâng lên cho Tô Quy Nhạn. Tô Quy Nhạn đón lấy mảnh giấy dưới ánh trăng khuyết le lói chiếu rọi qua khe thông gió. Nét chữ trên giấy tuy nhỏ li ti nhưng vô cùng sắc sảo, cứng cáp – đó chính là bút tích của Lâm Dực, kiếm khách lãng du ngoài thiên lao.


Anh mở mảnh giấy, đôi mắt sáng rực như đuốc lướt nhanh qua từng dòng chữ.


“Bức mật tịch 'Hắc Nguyệt Thiên Kinh' giả mạo chứa khẩu quyết lỗi tự hủy kinh mạch đã thành công lọt vào tay phân đà ngoại vi Ma giáo dưới núi Hắc Phong. Tào Mạnh đã bế quan luyện tập hằng đêm hằng canh ba. Đúng như dự đoán, lòng tham vô độ đã khiến Lôi Vân Sơn và Tứ trưởng lão phát hiện ra tung tích của bức mật tịch. Hai phe phái trưởng lão ngoài phân đà đã bắt đầu dàn trận, nghi kỵ và tàn sát lẫn nhau đẫm máu hòng độc chiếm tuyệt học tối thượng. Khói lửa đã bùng nổ ngoài thị trấn.”


Khóe môi Tô Quy Nhạn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh buốt, tự tại. Ván cờ đầu tiên của Cấp 1: Thiết Ngục Hoạt Trận đã hoàn thành hoàn hảo tất cả các nước đi dự tính. Sự nghi kỵ gieo rắc giữa hai trưởng lão đã đẩy họ vào con đường tự hủy diệt vĩ mô ngoài thiên lao, dọn sạch hoàn toàn vây cánh của Ma giáo cấp trung mà không cần anh phải tốn một chiêu thức võ công nào.


- Sư phụ... kế hoạch ngoài phân đà đã thành công rồi sao? - Thẩm Mặc thì thầm hỏi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.


- Thành công chỉ là sự khởi đầu của một cơn bão lớn hơn. - Tô Quy Nhạn chậm rãi đốt mảnh giấy da dê trên ngọn đuốc, để tàn tro đen rụng xuống vũng nước lạnh dưới sàn ngục. - Khi hai trưởng lão tàn sát lẫn nhau, quyền lực của Ma giáo sẽ lung lay dữ dội. Đó là lúc chúng ta bước vào Cấp 2: Ám Trận Ly Gián. Chiến trường mưu lược sẽ không còn giới hạn trong ngục tối này nữa, mà sẽ chuyển dịch ra ngoài toàn bộ giang hồ Trung Nguyên.


Anh khẽ nghiêng đầu, đưa bàn tay tàn phế quấn xích Huyền Thiết gõ nhẹ xuống sàn đá hắc thạch theo một tần số nhịp điệu đều đặn:


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gõ xích sắt vang vọng quỷ dị qua vách đá ẩm ướt, truyền mật mã báo tin mừng cho Sở Thiên Hành ở phòng giam số 10 bên cạnh để chuẩn bị cho bước tiếp theo của kế hoạch vĩ mô.


Tô Quy Nhạn ngồi tĩnh lặng trên bệ đá nằm, lắng nghe tiếng gió rít gào vang dội ngoài hành lang đá lạnh, mỉm cười chuẩn bị bước vào ván cờ vĩ mô của Cấp 2.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!